Hộ Pháp Bất Đắc Dĩ
Vút!
Tia chớp màu xám kịt từ chiếc roi lôi độc Hắc Xà rít lên chói tai, xé rách màn đêm ẩm ướt của khu mỏ quặng số 9. Chấp sự Mã trợn trừng đôi mắt rỗ, cơ mặt vặn vẹo đầy hung tàn. Gã dồn toàn bộ lôi lực của một tu sĩ Luyện Khí tầng 7 vào cú quật này, quyết tâm một roi đánh nát lồng ngực Diệp Vô Song, diệt khẩu tên phế căn dơ bẩn này một lần và mãi mãi.
Thế nhưng, Diệp Vô Song không hề né tránh. Cậu đứng sừng sững giữa đất đá vụn nát, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đến gai người.
Uỳnh!!!
Ngay khi đầu roi mang theo kịch độc lôi đình chạm vào ngực trái của Diệp Vô Song, ấn ký Đồng Sinh Khế hình lôi long cuộn tròn đột ngột rực sáng luồng hào quang đỏ rực như máu pha lẫn sắc tím đen tà mị. Một luồng thiên uy phản chấn cực hạn, mang theo một phần mười lực lượng Độ Kiếp Kỳ của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử, từ trong ấn ký bộc phát ra như sóng thần vỡ đê!
"Cái gì?!" Chấp sự Mã chỉ kịp hét lên một tiếng kinh hoàng đầy tuyệt vọng.
Toàn bộ luồng lôi lực xám kịt của chiếc roi bị phản ngược hoàn toàn, kèm theo một luồng sức mạnh chí cao vô thượng đánh thẳng vào lồng ngực gã. Tiếng xương sườn gãy rắc rắc vang lên khô khốc. Cả cơ thể hộ pháp Luyện Khí tầng 7 của Chấp sự Mã như một bao cát rách bay vọt ra sau, đập mạnh vào vách đá quặng cứng ngắc. Gã hộc ra một ngụm máu lớn lẫn lộn mảnh vỡ nội tạng, chiếc roi Hắc Xà đứt làm đôi rơi rớt dưới đất.
Diệp Vô Song bước lên một bước, tàn kiếm gỉ sét trong tay khẽ rung lên, phát ra tiếng lôi âm trầm đục. Ba đường kinh mạch chính vừa được khai thông chạy rần rần lôi khí màu tím nhạt, tỏa ra uy áp Luyện Khí tầng 3 đỉnh phong áp đảo.
Chấp sự Mã run rẩy ngẩng đầu lên, gương mặt xám xịt như tro tàn, ánh mắt nhìn Diệp Vô Song như nhìn thấy một con quỷ bước ra từ u minh: "Ngươi... Ngươi không phải là phế căn! Luồng lực lượng phản chấn vừa rồi... là thiên uy! Làm sao một tên tạp dịch như ngươi lại có được thiên uy của Tiên nhân?!"
"Chấp sự Mã, tôi đã nói rồi, Diêm Vương không dám nhận mạng của tôi." Diệp Vô Song lạnh lùng nhìn gã, giọng nói trầm thấp đầy sát khí: "Hôm nay chỉ là một chút lãi nhỏ. Về báo với chủ nhân Cơ Vô Ưu của ông, bảo hắn rửa sạch cổ mà chờ tôi."
Chấp sự Mã kinh hoàng tột độ, không dám ho he nửa lời. Gã gượng dậy, ôm lấy lồng ngực nát bấy, lảo đảo bỏ chạy thục mạng vào bóng tối của hầm mỏ, không dám quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Nhìn bóng dáng hèn nhát của gã khuất dần, Diệp Vô Song khẽ hừ một tiếng. Cậu không đuổi theo giết gã. Không phải vì cậu từ bi, mà vì cậu biết nhục thân phàm cốt của mình vừa trải qua quá trình tẩy tủy phạt cốt cưỡng ép, ba đường kinh mạch chính tuy đã khai thông nhưng vẫn còn vô cùng non nớt, đan điền biến dị đang rung động kịch liệt cần được tĩnh dưỡng gấp.
Cậu xoay người, men theo lối đi ngầm tối tăm được ghi chép trên Bản đồ ngầm mỏ số 9, lẩn sâu vào một nhánh hang động bỏ hoang ngập tràn lôi độc phế thải dưới lòng đất. Nơi này là địa bàn nguy hiểm nhất, không một tuần tra vệ nào dám bén mảng tới, nhưng lại là nơi trú ẩn hoàn hảo nhất để cậu ổn định tu vi.
Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên một tảng đá ẩm ướt, nhắm mắt điều息. Vết sẹo hình rồng cuộn trước ngực trái vẫn liên tục rỉ ra những giọt máu đỏ tươi, thấm đẫm lớp áo vải thô xám bám đầy bụi quặng. Cơn đau nhức nhối từ vết thương sát tim truyền đến khiến cậu khẽ cau mày, nhưng ý chí sắt đá đã giúp cậu bỏ qua nỗi đau thể xác ấy. Cậu vận hành Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh, lén lút hấp thụ những luồng lôi độc xám xịt xung quanh, chuyển hóa chúng thành linh lực lôi hệ thô sơ để bồi bổ cho đan điền.
"Vân Hoài Tử... chắc hẳn lúc này ông đang phát điên lên nhỉ?" Diệp Vô Song thầm nghĩ, khóe môi khẽ cong lên đầy châm biếm.
Cậu đoán không sai. Lúc này, trên đỉnh Thái Huyền nghìn năm mây phủ, đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử đang ngồi trong mật thất rách nát, gương mặt tiên phong đạo cốt vặn vẹo vì giận dữ và nhục nhã. Lão vừa phải tiêu hao một lượng pháp lực bản thể khổng lồ để cách không ngưng tụ thiên uy bảo vệ tính mạng cho tên nghịch đồ dơ bẩn dưới đáy mỏ.
"Đồ khốn kiếp! Bản tôn tu luyện vạn năm, đứng đầu chính đạo giới này, giờ lại phải làm khiên đỡ đạn cho một tên kiến hôi phàm nhân!" Vân Hoài Tử nghiến răng kèn kẹt, lôi đình trắng tuyết xung quanh mật thất bộc phát điên cuồng chấn vỡ hàng loạt bảo vật trang trí.
Lão phát hiện ra rằng, thông qua Đồng Sinh Khế, mỗi khi Diệp Vô Song gặp nguy hiểm chí mạng, thần hồn của lão sẽ tự động bị chấn động, truyền dịch cảm giác tử vong lạnh lẽo. Nếu cậu ta chết, lão sẽ lập tức bị phản phệ mất đi một nửa thọ nguyên và tu vi Độ Kiếp Kỳ—thứ mà lão cần để phi thăng thượng giới. Trò chơi sinh tử này, lão buộc phải chơi, và buộc phải thắng bằng cách giữ cho Diệp Vô Song sống sót.
***
Trong khi đó, tại một phủ đệ xa hoa thuộc nội môn Thái Huyền Tiên Tông.
Cơ Vô Ưu ngồi trên ghế ngọc thạch, tay cầm một chén linh trà, gương mặt tuấn mỹ vô song đầy vẻ kiêu ngạo lẫm liệt. Thế nhưng, khi nghe Chấp sự Mã quỳ dưới đất, vừa ho ra máu vừa run rẩy báo cáo lại toàn bộ sự việc, chén linh trà trên tay hắn đột ngột bị bóp nát thành bột mịn, nước trà nóng bỏng bắn tung tóe.
"Ngươi nói cái gì?! Tên phế căn đó không những chưa chết dưới hầm lôi độc bị niêm phong, mà còn đột phá Luyện Khí tầng 3, còn dùng tà thuật đánh phế ngươi?!" Cơ Vô Ưu đứng bật dậy, đôi mắt lấp lánh sát khí thấu xương nhắm thẳng vào Chấp sự Mã.
"Sư huynh bớt giận! Tiểu nhân nói lời thật lòng! Trên người tên nghiệt súc đó có một luồng thiên uy phản chấn cực kỳ đáng sợ, giống như... giống như sức mạnh của một vị Tiên nhân Độ Kiếp Kỳ hộ thân vậy!" Chấp sự Mã dập đầu liên tục, máu tươi nhuộm đỏ cả nền ngọc.
Cơ Vô Ưu hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự hoang mang đang dâng trào trong lòng. Thiên uy hộ thân? Một tên phế căn nô lệ làm sao có thể liên kết với một vị Tiên nhân cấp Độ Kiếp? Hắn đột nhiên nghĩ đến mảnh ngọc cổ rách nát của Diệp gia mà hắn đã bỏ sót trong đêm thảm sát mười năm trước. Chẳng lẽ tên nghiệt súc đó đã kích hoạt được cấm thuật ẩn giấu trong mảnh ngọc kia?
"Không thể để hắn sống sót thêm một ngày nào nữa. Nếu chuyện ta đồ sát Diệp gia để đoạt cổ vật bị bại lộ trước mặt sư phụ, tiền đồ chân truyền của ta sẽ hoàn toàn hủy hoại!" Cơ Vô Ưu tự lẩm bẩm, gương mặt tuấn mỹ trở nên vặn vẹo đầy tàn nhẫn.
Hắn biết sư phụ Vân Hoài Tử cực kỳ coi trọng danh tiếng chính đạo và quy tắc tông môn. Nếu biết đệ tử chân truyền của mình đi làm chuyện diệt môn cướp bảo tà ác như vậy, chắc chắn lão sẽ đại công vô tư trừng phạt hắn để giữ vững đạo tâm.
Quyết định thật nhanh, Cơ Vô Ưu lén lút rời khỏi phủ đệ, thọc sâu vào khu chợ đen ngoại môn để tìm gặp một tổ chức sát thủ tự do. Hắn chấp nhận tiêu hao một lượng lớn linh thạch thượng phẩm tích lũy nhiều năm để thuê Sát thủ Hắc Hổ—một kẻ săn mồi khét tiếng có tu vi Luyện Khí tầng 8 đỉnh phong, am hiểu Hắc Ám Độn Thuật và chuyên thực hiện các phi vụ ám sát không dấu vết dưới lòng đất.
"Giết chết hắn cho ta. Nhớ kỹ, phải ra tay thật nhanh, dùng đoản đao tẩm kịch độc Hắc Nha đâm xuyên đan điền của hắn, không được để hắn kịp kích hoạt bất kỳ tà thuật hay phát ra tiếng động nào!" Cơ Vô Ưu đưa ra mệnh lệnh lạnh lùng, ném ra một túi trữ vật nặng trĩu linh thạch.
Gã hắc y nhân che mặt đứng trong bóng tối khẽ gật đầu, đôi mắt lạnh lùng như rắn độc lóe lên tia sáng xám ngoét: "Cơ sư huynh yên tâm. Dưới lưỡi đao Hắc Nha của ta, chưa một tu sĩ Luyện Khí nào có thể sống sót quá ba hơi thở. Một tên phế căn mới đột phá tầng 3 chỉ là một con cừu non chờ mổ thịt."
***
Đêm sâu thẳm, khu mỏ quặng số 9 chìm trong sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng gió rít gào qua các khe đá và tiếng sấm ngầm đùng đoàng vọng ra từ lòng đất sâu.
Trong nhánh hang động bỏ hoang tối tăm, Diệp Vô Song vẫn đang nhắm mắt thiền định. Linh lực lôi khí tím nhạt xung quanh đan điền biến dị của cậu đã dần ổn định. Vết sẹo rồng cuộn trước ngực trái khẽ nhấp nháy luồng sáng nhạt, tỏa ra một chút sinh cơ ấm áp duy trì nhịp tim của cậu.
Đột ngột, thần thức cảm nhận lôi của Diệp Vô Song khẽ lay động.
Một luồng khí tức lạnh lẽo, mang theo thuộc tính hắc ám cực kỳ mỏng manh đang lặng lẽ thâm nhập vào phạm vi mười trượng xung quanh cậu. Kẻ đến ẩn nấp vô cùng hoàn hảo, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất, hơi thở và nhịp tim đều bị bế tắc hoàn toàn bằng Hắc Ám Độn Thuật. Nếu là một tu sĩ Luyện Khí tầng 3 thông thường, chắc chắn sẽ không thể phát hiện ra.
Thế nhưng, Diệp Vô Song sở hữu thần thức cảm nhận lôi độc đáo, nhạy cảm với mọi sự thay đổi điện tích nhỏ nhất trong không khí ẩm ướt của hang động. Cậu nhận ra luồng điện tích xung quanh vách đá phía sau đang bị bóp méo nhẹ.
"Đến nhanh hơn ta tưởng." Diệp Vô Song thầm nghĩ, nhưng gương mặt cậu không hề biểu lộ một chút biến động nào. Cậu vẫn nhắm nghiền hai mắt, giả vờ như đang ở trạng thái suy kiệt sâu sau khi đột phá cưỡng ép.
Cậu đang cược mạng.
Diệp Vô Song biết rõ, nếu cậu chủ động ra tay đối đầu với một sát thủ Luyện Khí tầng 8, với tu vi Luyện Khí tầng 3 hiện tại cùng nhục thân phàm cốt yếu ớt, cậu chắc chắn sẽ chết không kịp ngáp. Cách duy nhất để sống sót và tiêu diệt đối thủ là ép vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo kia phải ra tay hộ pháp cho mình một lần nữa.
Vút!
Từ trong bóng tối vách đá sau lưng Diệp Vô Song, một bóng đen mảnh khảnh nhưng săn chắc đột ngột hiện hình như một bóng ma. Sát thủ Hắc Hổ ra tay cực kỳ dứt khoát, không một lời thừa thãi. Gã vận chuyển toàn bộ lôi lực xám kịt vào thanh đoản đao tẩm kịch độc Hắc Nha cấp Pháp bảo thượng phẩm, đâm thẳng vào vị trí đan điền sau lưng Diệp Vô Song.
Tốc độ của gã nhanh như một tia chớp xám, góc độ hiểm hóc tột cùng!
Diệp Vô Song chợt mở phắt mắt ra, đôi mắt lấp lánh sét tím thẫm. Cậu không chọn cách quay đầu chống đỡ, mà lập tức kích hoạt Lôi Bộ Phàm Cốt, phóng một tia điện tích nhỏ dưới lòng bàn chân để tạo lực đẩy phản chấn, cưỡng ép cơ thể dịch chuyển ngang một thước trong gang tấc.
Phập!
Đoản kiếm tẩm độc Hắc Nha sượt qua hông trái của Diệp Vô Song, chém rách một mảng áo vải thô và để lại một vết thương sâu hoắm rỉ máu đen kịt. Kịch độc lôi đình từ lưỡi đao lập tức ăn mòn vào da thịt, mang theo cơn đau đớn kịch liệt như hàng vạn con kiến độc đang cắn xé kinh mạch.
"Hừ! Né được sao?" Hắc Hổ khẽ kinh ngạc, nhưng gã phản ứng cực nhanh. Gã xoay cổ tay, thanh đoản kiếm Hắc Nha hóa thành một luồng sáng xám ngoét thứ hai, đâm thẳng vào ngực trái của Diệp Vô Song—ngay vị trí vết sẹo Đồng Sinh Ấn đang rỉ máu.
Khoảng cách quá gần, tốc độ quá nhanh, Diệp Vô Song đã tiêu hao toàn bộ lực lượng của Lôi Bộ Phàm Cốt sau cú né tránh đầu tiên, hoàn toàn không thể di chuyển được nữa. Cậu đứng yên đối mặt với lưỡi đao chí mạng, ánh mắt không có lấy một tia sợ hãi, chỉ có sự điên cuồng tột độ bùng cháy.
"Vân Hoài Tử! Đến lượt ông biểu diễn rồi!" Diệp Vô Song thét lớn trong lòng.
Ngay khi mũi đoản đao sắc bén của Hắc Hổ chỉ còn cách vết sẹo ngực trái của Diệp Vô Song đúng một phân, Đồng Sinh Ấn sơ cấp đột ngột chấn động kịch liệt chưa từng có. Luồng cảm giác tử vong lạnh lẽo, oán khí kịch độc ăn mòn đan điền từ vết thương ở hông lập tức truyền dịch 100% qua sợi chỉ nhân quả đỏ rực, lao thẳng vào thức hải thần hồn của Vân Hoài Tử trên đỉnh Thái Huyền.
***
Trên đỉnh Thái Huyền, trong mật thất thần điện.
Vân Hoài Tử đang nhắm mắt tĩnh dưỡng bỗng chốc trợn tròn mắt, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực trái. Trái tim của vị đệ nhất Tiên Tôn co thắt dữ dội như bị một bàn tay vô hình bóp nát, máu bản nguyên màu vàng kim trào ra khóe môi ròng ròng.
"Khặc...!!! Nghiệt đồ dơ bẩn kia đang bị sát thủ ám sát chí mạng!"
Vân Hoài Tử hoảng hốt tột cùng. Lão cảm nhận được rất rõ ràng, nếu đạo kiếm kia đâm xuyên tim Diệp Vô Song, thần hồn của lão cũng sẽ bị kéo theo xuống địa ngục ngay lập tức. Sát cơ từ đoản kiếm Hắc Nha kia quá mạnh, quá tàn nhẫn, hoàn toàn muốn diệt hồn đoạt mạng!
Lão không kịp suy nghĩ, cũng không kịp phái Thanh Y Đồng Tử xuống cứu viện. Ở khoảng cách vạn dặm, lão buộc phải dốc toàn lực bản thể, đốt cháy mười năm thọ nguyên nguyên thủy để cưỡng ép vận hành một đại thần thông xuyên không gian tối cao.
"Chết đi cho bản tôn!!!" Vân Hoài Tử gầm lên một tiếng đầy giận dữ và bất lực.
***
Trong nhánh hang động tối tăm của mỏ quặng số 9.
Mũi đoản đao của Hắc Hổ đã chạm vào da thịt Diệp Vô Song, rạch ra một vệt máu đỏ tươi. Gã sát thủ Luyện Khí tầng 8 đắc ý cười lạnh, tưởng chừng như nhiệm vụ đã hoàn thành mỹ mãn.
Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, không gian xung quanh Diệp Vô Song đột ngột đóng băng hoàn toàn.
Uỳnh!!!
Một luồng thiên uy thần thức khổng lồ, chí cao vô thượng từ trong hư không nứt vỡ giội xuống như thiên thạch va chạm trái đất. Áp lực của Độ Kiếp Kỳ Tiên Tôn bộc phát, trực tiếp đông cứng cả cơ thể của Hắc Hổ giữa không trung, khiến gã không thể đâm sâu thêm dù chỉ một ly.
Một bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ lôi quang trắng tuyết thần thánh, mang theo hơi thở diệt thế, đột ngột thò ra từ vết nứt hư không trước ngực Diệp Vô Song, hung hãn chụp thẳng vào lồng ngực của Hắc Hổ.
Phập!
Không có một tiếng nổ lớn, chỉ có một tiếng động trầm đục vang lên đầy rùng rợn. Thần thông cách không tối cao của Vân Hoài Tử trực tiếp bỏ qua mọi phòng ngự nhục thân của tu sĩ Luyện Khí tầng 8, bóp nát hoàn toàn trái tim và thần hồn của Hắc Hổ ngay lập tức.
Đôi mắt xám ngoét của Hắc Hổ trợn trừng đầy vẻ kinh hoàng và không tin nổi vào mắt mình. Gã thậm chí không kịp hét lên một tiếng thảm thiết, cả cơ thể đã mềm nhũn ra, mất đi toàn bộ sinh cơ, ngã quỵ xuống đất như một khúc gỗ mục.
Thần thông lôi quang trắng tuyết nhanh chóng tiêu tán vào hư không, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng đến đáng sợ trong hang động.
Diệp Vô Song loạng choạng lùi lại một bước, tựa lưng vào vách đá ẩm ướt. Cậu thở dốc, tay phải ôm lấy vết thương ở hông đang rỉ máu đen kịt. Dù nhục thân bị thương tổn và trúng độc nhẹ, nhưng đan điền biến dị của cậu đang điên cuồng vận chuyển Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh để hấp thụ và tịnh hóa luồng kịch độc lôi đình kia thành linh lực bổ sung.
Cậu nhìn cái xác không còn sinh cơ của Hắc Hổ dưới đất, rồi khẽ ngẩng đầu lên nhìn về phía vết nứt hư không vừa khép lại, mỉm cười đầy đắc chí:
"Cảm ơn Tiên Tôn đã hộ pháp. Luồng pháp lực vừa rồi của ông... thật sự rất ngon miệng."
Nói xong, Diệp Vô Song bước đến bên xác của Hắc Hổ. Cậu cúi người, nhặt thanh đoản đao tẩm kịch độc Hắc Nha cấp Pháp bảo thượng phẩm lên, khẽ vuốt ve lưỡi đao sắc bén tỏa ra ánh sáng xám lạnh lẽo. Tiếp đó, cậu tháo chiếc túi trữ vật nặng trĩu bên hông của gã sát thủ, mở ra kiểm tra.
Bên trong chứa đầy linh thạch thượng phẩm rực rỡ và một số đan dược rèn cốt quý giá do Cơ Vô Ưu ban phát làm tiền công.
"Cơ Vô Ưu, cảm ơn món quà lớn này của ngươi." Diệp Vô Song cười lạnh, cất gọn trang bị của sát thủ vào lồng ngực. Cậu biết, màn ám sát thất bại này sẽ là một cái tát cực mạnh giáng thẳng vào tâm lý của kẻ thù diệt môn.
***
Cùng lúc đó, tại phủ đệ chân truyền nội môn.
Cơ Vô Ưu đang ngồi xếp bằng chờ đợi tin tức tốt lành bỗng chốc rùng mình một cái. Hắn lập tức rút từ trong ngực ra một chiếc thẻ ngọc mệnh bài của Sát thủ Hắc Hổ.
Rắc!
Chiếc thẻ ngọc mệnh bài đột ngột nứt vỡ làm đôi, luồng linh quang hộ mệnh bên trong tắt phụt hoàn toàn, hóa thành tro bụi màu xám tro rớt xuống sàn nhà ngọc thạch.
Hắc Hổ... chết rồi?!
Cơ Vô Ưu trợn tròn mắt nhìn mảnh vỡ mệnh bài trên tay, toàn thân đột ngột run rẩy dữ dội, gương mặt tuấn mỹ trở nên trắng bệch không còn một giọt máu. Hắn hoàn toàn hoang mang và kinh hoàng tột độ. Một sát thủ Luyện Khí tầng 8 đỉnh phong, am hiểu ám sát bóng đêm, lại chết bất đắc kỳ tử chỉ trong vòng chưa đầy nửa canh giờ sau khi xuất kích ám sát một tên phế căn tầng 3 dưới đáy mỏ?
Chuyện này làm sao có thể xảy ra được?!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!