Đàm Phán Trên Đỉnh Sét, Điều Kiện Sinh Tồn
Đại sảnh đá khổng lồ của Hang động Cổ Tộc ẩn giấu chìm vào một bầu không khí tĩnh mịch đến rợn người. Tiếng sấm rít gào bên ngoài Vạn Táng Cổ Lĩnh dường như cũng bị luồng tiên uy của vị đệ nhất Tiên Tôn chính đạo bóp nghẹt, chỉ còn lại những tiếng rầm rì trầm đục vọng lại từ vách đá rạn nứt.
Bàn tay ánh sáng khổng lồ màu trắng tuyết của Vân Hoài Tử vẫn lơ lửng giữa hư không, ngón tay chứa đầy phù văn phong ấn màu vàng kim chí cao vô thượng dừng lại cách đan điền của Diệp Vô Song đúng một phân. Luồng nhiệt lượng từ lôi hỏa trắng tuyết bốc lên nghi ngút, làm cháy sém vạt áo vải thô xám rách nát dưới bụng cậu, để lộ ra làn da dính đầy bụi quặng và những vết nứt nẻ rỉ máu tươi đỏ rực.
Diệp Vô Song quỳ một gối giữa vũng máu, ngửa đầu nhìn hóa thân thần niệm khổng lồ đang khựng lại trước mặt. Khóe mắt và tai cậu vẫn còn những vệt máu tươi chưa kịp khô do áp lực dư ba Độ Kiếp Kỳ chấn động, nhưng đôi mắt tím đen sâu thẳm của cậu lại tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Cậu không hề run rẩy, không hề sợ hãi. Trái lại, khóe môi rách nát của cậu khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh lùng đầy vẻ điên cuồng và mỉa mai.
Cậu biết mình đã thắng canh bạc này.
Từ trên đỉnh vách đá dựng đứng cao mười trượng, bức vẽ trận đồ khổng lồ của Đồng Sinh Khế nguyên thủy vẫn đang rực sáng những đường rãnh khắc lôi quang tím đen, cộng hưởng dữ dội với Đồng Sinh Ấn sơ cấp trước ngực trái của cậu. Mỗi nhịp đập của trái tim Diệp Vô Song lúc này giống như một tiếng trống trận dội thẳng vào thức hải của Vân Hoài Tử cách xa năm mươi dặm, cưỡng ép kéo thần hồn của vị đệ nhất Tiên Tôn hạ giới vào thế giằng co sinh tử.
"Nghịch đồ..."
Giọng nói uy nghiêm của Vân Hoài Tử vang lên từ hóa thân thần niệm, nhưng lần này không còn vẻ ngạo nghễ lẫm liệt như lúc mới giáng lâm, mà ẩn chứa một luồng phẫn nộ tột cùng đang cố gắng đè nén. Luồng thần niệm khổng lồ khẽ run rẩy, những sợi xích lôi đình thần thánh quấn quanh bàn tay ánh sáng phát ra tiếng kêu loảng xoảng bất định.
Bản thể của lão trên đỉnh Thái Huyền vừa phải chịu đựng lực phản chấn nhân quả cực hạn. Việc cố gắng phong ấn đan điền của Diệp Vô Song đã bị Đồng Sinh Khế nghịch chuyển một trăm phần trăm thương tổn, khiến đan điền Độ Kiếp Kỳ của lão suýt chút nữa tự phong tỏa chính mình. Cơn đau tim chí mạng và sự tổn hao thọ nguyên kịch liệt đã nhắc nhở lão rằng, sinh mệnh của lão đã bị trói chặt vào tên phế vật tạp dịch dơ bẩn này một cách tuyệt đối.
"Ngươi cho rằng bản tôn thực sự không thể làm gì được ngươi sao?" Giọng nói của Vân Hoài Tử đột ngột chuyển sang lạnh lùng tột cực, mang theo sát ý ngưng tụ thành những bông tuyết lôi hỏa rơi rụng xung quanh. "Đồng Sinh Khế quả thực bảo vệ tính mạng của ngươi, khiến bản tôn không thể giết ngươi. Nhưng bản tôn hoàn toàn có thể dùng hóa thân này, bẻ gãy tứ chi của ngươi, phế bỏ hai mắt, cắt đứt lưỡi, rồi ném ngươi vào tầng địa lao tối tăm nhất của Thái Huyền Tiên Tông. Ở nơi đó, ngươi sẽ rữa nát vĩnh viễn trong bóng tối, không thể di chuyển, không thể nhìn thấy ánh sáng, cầu sinh không được, cầu tử không xong. Ngươi có muốn thử xem ý chí của bản tôn có thể làm đến mức đó hay không?"
Luồng uy áp Độ Kiếp Kỳ lại một lần nữa dâng lên, tuy không còn nhắm vào đan điền để phong ấn, nhưng nó giống như một bức tường đá khổng lồ vô hình ép chặt lên lồng ngực Diệp Vô Song, cưỡng ép nhấc bổng cơ thể rách nát của cậu lên khỏi mặt đất lầy lội. Khớp xương toàn thân cậu phát ra những tiếng kêu răng rắc khô khốc đầy đau đớn, máu tươi từ vết thương rách ngực trái lại rỉ ra nhanh hơn, thấm đẫm lớp áo vải thô.
"Giam cầm ta vĩnh viễn?"
Diệp Vô Song khàn khàn cười lạnh, tiếng cười của cậu vang vọng giữa đại sảnh đá hoang phế, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương tủy đối lập hoàn toàn với tiên uy rực rỡ của Tiên Tôn. Cậu chớp mắt, nén lại cơn đau xé rách nhục thân, bàn tay phải bỏng loét quấn băng dính máu khô của cậu chậm rãi thọc sâu vào ngực áo.
Khi bàn tay cậu rút ra, giữa những ngón tay gầy gò găm đầy bột đá không gian là một mũi kim sắt đen dài nửa thước, tỏa ra luồng lôi khí thô sơ nhưng sắc bén lạnh lẽo. Đó chính là Lôi Thâm Châm—mũi kim dẫn lôi do Trương Thiết Chùy đúc lén lút bằng hắc thiết quặng mỏ.
"Vân Hoài Tử, lão già ngụy quân tử nhà ngươi quả thực có thể làm vậy." Diệp Vô Song ngước mắt, ánh mắt tím đen của cậu khóa chặt lấy khuôn mặt ánh sáng khổng lồ của hóa thân Tiên Tôn. "Nhưng trước khi người của ngươi kịp xích chân ta đưa vào địa lao... lão có muốn xem ta tự đâm mũi châm này vào tử huyệt của mình ngay tại đây không?"
Nói đoạn, không một chút do dự, không một tia chần chừ, Diệp Vô Song vung tay phải lên, đâm mạnh mũi Lôi Thâm Châm đen kịt thẳng vào huyệt đạo sát tim trên cánh tay trái của mình.
Phập!
Mũi kim hắc thiết sắc bén xuyên thấu qua da thịt, đâm sâu vào tận xương tủy cánh tay trái của cậu. Máu tươi đỏ rực bắn vọt ra ngoài, nhuộm đỏ cả dải băng vải thô xám rách nát. Đau đớn tột cùng từ xương tủy bùng phát, khiến nhục thân phàm cốt của Diệp Vô Song co giật dữ dội, gương mặt cậu tái nhợt không còn một giọt máu.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, Đồng Sinh Ấn sơ cấp trước ngực trái của cậu rực sáng một luồng lôi quang đỏ máu tà tị. Quy tắc chuyển dịch thương tổn của khế ước cổ xưa lập tức vận hành ở trạng thái liên kết cực hạn.
"Khặc...!!!"
Từ trong không gian nứt rạn, hóa thân thần niệm của Vân Hoài Tử đột ngột thét lên một tiếng đau đớn dữ dội. Bàn tay ánh sáng khổng lồ co rút kịch liệt, quẫy đạp điên cuồng giữa hư không.
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thái Huyền cách đó năm mươi dặm, bản thể của Vân Hoài Tử đang bế quan trong thần điện bỗng nhiên trợn tròn mắt, tay phải bám chặt lấy cánh tay trái của mình. Một lỗ thủng rỉ máu vàng kim óng ánh tự động bùng phát ngay trên bắp tay trái của lão, sâu hoắm vào tận xương tủy Độ Kiếp Kỳ. Cơn đau đớn dữ dội xé rách thần hồn truyền dẫn qua khế ước khiến vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo hạ giới phải gập người lại trên ngai vàng lôi đình, gương mặt vặn vẹo trong sự nhục nhã và kinh hoàng tột độ.
"Ngươi... tên điên này!" Hóa thân thần niệm của Vân Hoài Tử gầm lên, giọng nói run rẩy vì đau đớn và phẫn nộ. Lão cố lén phóng ra một luồng thần niệm vô hình hòng phong tỏa hoàn toàn giác quan và thần trí của Diệp Vô Song, ngăn cản cậu tiếp tục tự hại.
Thế nhưng, ngay khi luồng thần niệm tà ác vừa chạm đến thức hải của main, Đồng Sinh Ấn sơ cấp trước ngực cậu đột ngột bộc phát ra một luồng lực lượng phản chấn tím đen cực mạnh, đánh tan nát luồng thần niệm phong tỏa của Tiên Tôn, đẩy lui hóa thân khổng lồ lùi lại ba trượng.
"Vân Hoài Tử, đừng dùng những thủ đoạn vô dụng đó nữa." Diệp Vô Song lạnh lùng nói, ngón tay của cậu vẫn đặt trên chuôi Lôi Thâm Châm đang cắm sâu trong cánh tay trái, sẵn sàng nhấn sâu thêm một phân. "Lão biết rõ Đồng Sinh Khế thực chất là cấm thuật trừng phạt phản đồ của Cổ Tộc vạn năm trước. Mọi ý niệm sát cơ trực tiếp hay gián tiếp của lão nhắm vào ta, hay bất kỳ nỗ lực phong tỏa thần trí nào hòng tước đoạt quyền tự hại của ta, đều sẽ bị thiên đạo lôi phạt phản phệ trực tiếp lên thần hồn lão ngay lập tức."
Cậu dừng lại một chút, khẽ ho khan ra một ngụm máu bầm dính lôi độc, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt ánh sáng trắng tuyết của hóa thân Tiên Tôn:
"Hơn nữa... lão thực sự dám giam cầm ta trong địa lao sao? Lão thực sự dám để ta ngừng tu luyện, biến thành một phế nhân bất động trong bóng tối vĩnh viễn sao?"
Bốn chữ "ngừng tu luyện" vang lên giữa hang động đá rạn nứt giống như một tiếng sét nổ vang, đánh thẳng vào tử huyệt đạo tâm giả tạo của Vân Hoài Tử.
Hóa thân thần niệm khổng lồ của vị đệ nhất Tiên Tôn bỗng chốc cứng đờ. Đôi mắt rực sáng lôi quang trắng tuyết của lão co rút kịch liệt trong sự kinh hoàng tột cực.
"Ngươi... ngươi nói cái gì?" Giọng nói của Vân Hoài Tử run rẩy dữ dội, không còn giữ được vẻ uy nghiêm vốn có. Lão nhận ra, bí mật lớn nhất đời mình, quân bài tẩy tối cao mà lão hằng che giấu suốt trăm năm qua để chuẩn bị cho đại kiếp phi thăng, đã bị tên phế căn dơ bẩn này nhìn thấu hoàn toàn.
"Lão cần ta, Vân Hoài Tử." Diệp Vô Song khàn khàn cười lạnh, bàn tay phải dính máu của cậu khẽ chỉ vào bức vẽ trận đồ khổng lồ rực sáng lôi quang tím đen trên vách đá di tích vạn năm. "Lão cần ta sống sót, và quan trọng hơn, lão cần ta phải không ngừng tu luyện, không ngừng nâng cao tu vi. Bởi vì lão biết rõ, khi đại kiếp phi thăng song trùng cực hạn giáng lâm, lão không thể tự mình vượt qua. Lão muốn dùng cấm thuật nghịch chuyển nhân quả của Đồng Sinh Khế để biến ta thành 'vật chứa gánh kiếp' của lão! Lão muốn chuyển toàn bộ lôi kiếp phi thăng diệt thế sang đan điền và nhục thân của ta, dùng cái chết của ta để đổi lấy tiên lộ độc tôn cho lão!"
Cậu khẽ nhấc ngón tay khỏi mũi Lôi Thâm Châm, nhưng ánh mắt tím đen đầy điên cuồng của cậu vẫn khóa chặt lấy tâm trí đang chấn động của đối thủ:
"Nếu lão giam cầm ta trong địa lao, phế bỏ tu vi của ta, khiến ta vĩnh viễn dừng lại ở Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ này... thì khi thiên kiếp phi thăng giáng lâm, một đan điền Trúc Cơ yếu ớt làm sao có thể gánh chịu nổi một phần vạn uy lực của Cửu Thiên Huyền Lôi cho lão? Lúc đó, ta chết ngay lập tức, và lão... cũng sẽ bị lôi phạt của thiên đạo đánh cho hồn phi phách tán theo khế ước liên đới!"
Sự im lặng bao trùm lấy toàn bộ Hang động Cổ Tộc ẩn giấu.
Từng lời nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Diệp Vô Song giống như những nhát dao sắc bén lột trần bộ mặt ngụy quân tử của đệ nhất Tiên Tôn chính đạo hạ giới. Lão đứng ngự trị trên cao, nhân danh bảo vệ đại cục chúng sinh, nhưng thực chất lại âm thầm chuẩn bị hiến tế một phàm nhân phế căn để làm bia đỡ đạn cho con đường phi thăng ích kỷ của mình.
"Ngươi..." Hóa thân thần niệm của Vân Hoài Tử run rẩy bần bật, hào quang lôi đình trắng tuyết xung quanh lão nhấp nháy bất định, có dấu hiệu sụp đổ do đạo tâm bị chấn động dữ dội. Lão không ngờ, một tên thiếu niên phế căn mười bảy tuổi, sống kiếp nô lệ mỏ quặng tối tăm, lại sở hữu một ý chí điên cuồng và khả năng suy luận tâm lý tàn khốc đến mức này. Cậu không dùng bạo lực để chiến đấu với một vị Tiên Tôn Độ Kiếp Kỳ, cậu dùng chính mạng sống của mình và bí mật gánh kiếp phi thăng để xích cổ lão vào thế phải thỏa hiệp.
"Bây giờ, chúng ta hãy đàm phán sòng phẳng." Diệp Vô Song chậm rãi đứng thẳng dậy, nhục thân phàm cốt rách nát của cậu lấp lánh những tia điện tím nhạt tự phục hồi vết thương. Cậu nhìn thẳng vào hóa thân khổng lồ, đưa ra yêu sách đầy lẫm liệt:
"Thứ nhất, lão phải cung cấp đầy đủ tài nguyên cho ta tu luyện. Ta cần linh thạch thượng phẩm, linh dược rèn cốt cực hạn để nâng cao độ dẻo dai cho nhục thân phàm cốt này. Lão muốn ta làm vật chứa gánh kiếp tốt nhất? Vậy thì hãy dốc toàn lực nuôi dưỡng ta đi!"
Khóe môi cậu khẽ nhếch lên đầy vẻ châm biếm:
"Thứ hai, lão không được phép can thiệp vào hành trình của ta trong Vạn Táng Cổ Lĩnh. Ta biết sâu trong vùng cấm địa tử vong này có cất giấu Đồng Quy Thạch thượng cổ—thứ có khả năng gia cố và mở rộng phạm vi tác dụng của Đồng Sinh Khế. Ta phải có được nó để đảm bảo rằng, dù lão có bế quan cách xa vạn dặm, sợi xích cổ này vẫn sẽ trói chặt thọ nguyên của lão vào ta không một kẽ hở."
"Nghịch đồ ngông cuồng!" Vân Hoài Tử gầm lên, luồng tiên uy rực rỡ bộc phát hòng đè bẹp ý chí của cậu. "Ngươi dám đe dọa bản tôn?!"
"Ta không đe dọa lão, ta đang đưa ra điều kiện sinh tồn cho cả hai." Diệp Vô Song lạnh lùng ngắt lời, bàn tay cậu lại đặt lên chuôi Lôi Thâm Châm đang cắm sâu trong cánh tay trái. "Lão có thể từ chối. Và ngay lập tức, ta sẽ tự đâm mũi châm này xuyên qua tim mình. Lão muốn đánh cược thọ nguyên bản thể của mình với mạng sống cỏ rác của tên phế căn này không?"
Đôi mắt tím đen sâu thẳm của Diệp Vô Song không hề có một tia dao động. Đó là đôi mắt của một kẻ săn mồi điên cuồng, sẵn sàng nhảy xuống vực sâu kéo theo con mồi khổng lồ xuống cùng chịu chết.
Vân Hoài Tử nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy. Suốt nghìn năm tu luyện, bước lên đỉnh phong giới tu tiên hạ giới, lão chưa bao giờ cảm thấy bất lực và sợ hãi trước một kẻ yếu đuối đến mức này. Lão biết, Diệp Vô Song không hề nói đùa. Tên điên này thực sự dám tự sát để kéo lão xuống địa ngục.
Đạo tâm của vị đệ nhất Tiên Tôn chính đạo hoàn toàn sụp đổ trước ý chí sinh tồn tàn khốc của một phàm nhân.
"Khặc..."
Hóa thân thần niệm khổng lồ của Vân Hoài Tử khẽ thở dài một tiếng đầy nhục nhã. Luồng sấm sét vạn kiếp xung quanh lão từ từ chuyển hóa thành một luồng sát khí đàm phán bất đắc dĩ. Bàn tay ánh sáng khổng lồ khẽ vẫy một cái.
Vút!
Từ trong khe nứt không gian rực sáng lôi hỏa, một chiếc túi trữ vật bằng gấm thêu rồng vàng vàng kim cổ kính đột ngột rơi rớt xuống đất, nằm ngay bên cạnh vũng máu tươi dưới chân Diệp Vô Song. Chiếc túi khẽ hé mở, tỏa ra luồng linh khí tinh khiết tuyệt đối của hàng vạn viên linh thạch thượng phẩm và vô số linh dược rèn cốt quý hiếm tỏa mùi hương thoang thoảng.
"Nhớ kỹ lời ngươi nói, nghịch đồ." Giọng nói của Vân Hoài Tử khàn khàn, lạnh lùng và đầy oán hận vang vọng khắp hang động. "Bản tôn ban cho ngươi tài nguyên, nhưng nếu ngươi dám chết trước khi đại kiếp phi thăng giáng lâm... bản tôn thề sẽ dùng tàn hồn của ngươi để luyện chế vào ngọn lửa lôi hình phạt vạn kiếp vĩnh viễn không siêu thoát!"
Nói đoạn, hóa thân thần niệm khổng lồ của Vân Hoài Tử đột ngột tan rã thành muôn vàn đốm sáng trắng tuyết lấp lánh, rồi biến mất hoàn toàn vào hư không, dập tắt hoàn toàn luồng tiên uy diệt thế đang bao phủ di tích cổ.
Đại sảnh đá khổng lồ trở lại vẻ tăm tối, ẩm ướt và lạnh lẽo nguyên thủy của nó.
Diệp Vô Song đứng lặng giữa bóng tối, máu tươi từ bắp tay trái vẫn rỉ ra dọc theo mũi Lôi Thâm Châm găm sâu trong thịt. Cậu khẽ thở dốc, đan điền Lôi Đình xoay tròn phóng ra luồng linh lực tím nhạt để xoa dịu vết thương rách thịt râm ran nóng rát. Cậu chậm rãi cúi người, dùng bàn tay phải bỏng loét nhặt chiếc túi trữ vật vàng kim lên, ngón tay run rẩy siết chặt lấy nguồn tài nguyên khổng lồ vừa bòn rút được từ đệ nhất Tiên Tôn hạ giới.
"Vân Hoài Tử... lão già ngụy quân tử nhà ngươi rốt cuộc cũng phải khuất phục trước tên phế căn này." Diệp Vô Song khẽ thì thầm, ánh mắt tím đen của cậu hướng thẳng về phía dải núi mây mù bao phủ của Vạn Táng Cổ Lĩnh đầy tử khí bên ngoài cửa hang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!