Vân Hoài Thần Niệm, Thiên Uy Giáng Lâm
Sấm sét rền vang xé rách vòm trời Vạn Táng Cổ Lĩnh. Luồng thần niệm của Vân Hoài Tử giáng lâm giống như một ngày tận thế thực sự đối với vùng đất chết này. Sương mù xám xịt tích tụ nghìn năm bị luồng tiên uy trắng tuyết quét sạch, để lộ ra những vách đá đen kịt, trơ trọi dưới ánh sáng lôi đình chói lòa. Sức mạnh của một vị tu sĩ Độ Kiếp Kỳ, dù chỉ là một tia thần niệm cách không phóng tới, cũng đủ để khiến quy luật không gian xung quanh vùng biên thùy này bị vặn vẹo hoàn toàn.
Sâu dưới lòng đất, bên trong đại sảnh đá khổng lồ của Hang động Cổ Tộc ẩn giấu, Diệp Vô Song vẫn quỳ một gối giữa vũng máu tươi. Tiếng sấm ngầm từ trên đỉnh đầu truyền xuống dữ dội, chấn động đến mức những nhũ đá cổ xưa treo lơ lửng trên trần hang bắt đầu rạn nứt rồi rơi rụng, vỡ nát thành từng mảnh vụn dưới nền đất lầy lội.
"Tránh ra! Mau di chuyển!" Giọng nói của Đan Cơ Lão Nhân vang lên điên cuồng trong thức hải của Diệp Vô Song. Linh thể màu xanh lam của lão dược sư tàn khuyết run rẩy bần bật, cố gắng phóng ra một màng chắn linh hồn mỏng manh để bảo vệ thức hải rách nát của main khỏi luồng tiên uy đang ép xuống. "Vô Song! Luồng thần niệm này mang theo ý chí phong tỏa tuyệt đối của Vân Hoài Tử! Lão ta muốn cưỡng ép đóng băng nhục thân của ngươi để phong ấn đan điền!"
Diệp Vô Song cắn chặt răng, cố gắng vận hành Lôi Bộ Phàm Cốt để di chuyển lách qua những tảng đá đang sụt lún. Thế nhưng, ngay khi cậu vừa nhấc chân phải lên, một luồng áp lực vô hình, nặng nề như vạn quả núi thần giáng xuống, khóa chặt hoàn toàn không gian xung quanh cậu. Bùn lầy dưới chân cậu lập tức bị nén chặt thành đá cứng, nhục thân phàm cốt Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ mới đúc của cậu cứng đờ, không thể di chuyển nổi dù chỉ một tấc.
"Độ Kiếp Kỳ uy áp... quả nhiên danh bất hư truyền." Diệp Vô Song thầm nghĩ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, điên cuồng. Máu tươi đỏ rực từ khóe mắt và tai cậu bắt đầu rỉ ra do áp lực dư ba quá lớn, nhưng đôi mắt tím đen sâu thẳm của cậu vẫn khóa chặt lấy vết nứt không gian đang mở rộng trên trần hang.
Rắc! Oành!
Trần hang đá khổng lồ hoàn toàn bị xé rách. Từ trong khe nứt không gian rực sáng lôi hỏa trắng tuyết, một bàn tay ánh sáng khổng lồ màu trắng tuyết đột ngột thò xuống. Bàn tay ấy to lớn đến mức bao phủ toàn bộ đại sảnh di tích, xung quanh quấn quanh bởi những sợi xích lôi đình thần thánh phát ra tiếng rít gào diệt thế. Đó chính là hóa thân thần niệm của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử.
"Nghịch đồ dơ bẩn! Ngươi cho rằng gia cố khế ước là có thể xích cổ được bản tôn sao?"
Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng tột cực vang vọng khắp hang động, chấn động đến mức đan điền Lôi Đình của Diệp Vô Song rung chuyển dữ dội. Bàn tay ánh sáng khổng lồ không hề có ý định tiêu diệt nhục thân của cậu—bởi Vân Hoài Tử biết rõ luật nhân quả phản phệ của khế ước—mà mục tiêu của nó là hướng thẳng về phía đan điền dưới bụng cậu. Lão muốn dùng đại thần thông phong ấn toàn bộ lôi trì Trúc Cơ mới đúc của cậu, biến cậu thành một phế nhân bất động để giành lại quyền kiểm soát sinh mệnh vĩnh viễn.
"Tiểu tử! Đỡ đòn này ngươi sẽ bị phế hoàn toàn! Mau dùng ngọc bài của Tô Thanh Tuyết kích hoạt màng chắn cứu hộ!" Đan Cơ Lão Nhân thét lớn trong thức hải.
"Không cần." Diệp Vô Song lạnh lùng truyền âm ngược lại. "Ngọc bài của Thanh Tuyết phải để dành cho những thế trận nguy hiểm hơn. Đối phó với lão già ngụy quân tử này, chiếc xích cổ trước ngực ta chính là mỏ neo bảo mạng tốt nhất."
Cậu không hề kháng cự. Cậu để mặc cho bàn tay ánh sáng khổng lồ hạ xuống sát lồng ngực mình.
Khi khoảng cách chỉ còn mười trượng, luồng tiên uy rực rỡ từ bàn tay ánh sáng bắt đầu thiêu rụi lớp áo vải thô xám rách nát của cậu, để lộ ra vết sẹo rồng cuộn rỉ máu của Đồng Sinh Ấn sơ cấp trước ngực trái. Lúc này, ấn ký khế ước vạn năm đang rực sáng một màu tím đen tà dị, liên tục hấp thụ huyết khí Cổ Tộc rỉ ra từ bàn tay phải bỏng loét của cậu để duy trì liên kết không gian năm mươi dặm.
"Phong!"
Hóa thân thần niệm của Vân Hoài Tử quát khẽ, ngón tay ánh sáng khổng lồ chứa đựng luồng phù văn phong ấn màu vàng kim chí cao vô thượng ấn thẳng vào đan điền của Diệp Vô Song.
Oành!
Một cơn đau đớn tột cùng, xé rách đan điền và thần hồn bùng phát. Luồng phù văn phong ấn điên cuồng thâm nhập vào lôi trì Trúc Cơ, cố gắng khóa chặt chín kinh mạch phụ trợ mới khai thông của cậu. Nhục thân phàm cốt của Diệp Vô Song nứt nẻ nhẹ, máu tươi phun ra xối xả từ các vết thương cũ trên vai và tay phải.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc phù văn phong ấn chạm sâu vào đan điền, Đồng Sinh Ấn sơ cấp trước ngực trái của cậu đột ngột bộc phát ra luồng hào quang đỏ máu cực đại. Sợi chỉ đỏ rực kết nối nhân quả vạn năm rống lên dữ dội, kích hoạt Quy tắc chuyển dịch thương tổn ở trạng thái liên kết cực hạn.
Sột sạt! Sột sạt!
Toàn bộ áp lực thần hồn khổng lồ và luồng phù văn phong ấn đan điền của Vân Hoài Tử bị khế ước cưỡng ép chuyển dịch một trăm phần trăm ngược trở lại thông qua sợi xích lôi điện tím đen đang khóa chặt thức hải của lão.
***
Trên đỉnh Thái Huyền xa xôi, sâu trong thần điện bế quan.
Bản thể của Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên ngai vàng lôi đình bỗng chốc trợn tròn mắt. Lồng ngực trái của lão tự động nứt rách sâu hoắm, máu vàng kim óng ánh phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả tà bạch y không một hạt bụi trần.
"Khặc...!!!"
Vân Hoài Tử hộc ra một ngụm máu bản nguyên cực lớn, thần điện rung chuyển dữ dội dưới cơn địa chấn thần hồn. Lão cảm thấy đan điền Độ Kiếp Kỳ tối cao của mình đột ngột bị chính luồng phù văn phong ấn của hóa thân thần niệm cách đó năm mươi dặm giội ngược trở lại khóa chặt. Linh lực lôi hỏa chí dương khổng lồ trong người lão bị nghẹn ứ, kinh mạch toàn thân rạn nứt dữ dội như muốn tự bạo dưới lực ép tự phong ấn.
"Nghịch đồ... ngươi điên rồi! Ngươi muốn tự phong ấn bản thân để kéo ta tự phong ấn theo sao?!" Vân Hoài Tử gầm thét trong sự nhục nhã và hoảng sợ tột cực. Lão nhận ra, nếu hóa thân thần niệm của lão tiếp tục ấn sâu phù văn phong ấn xuống đan điền của Diệp Vô Song, bản thể của lão trên đỉnh Thái Huyền sẽ bị chính thần thông của mình phế bỏ hoàn toàn tu vi trước khi đại kiếp phi thăng giáng lâm.
***
Sâu trong Hang động Cổ Tộc ẩn giấu.
Bàn tay ánh sáng khổng lồ của hóa thân thần niệm đột ngột khựng lại giữa chừng, cách bụng Diệp Vô Song chỉ đúng một phân. Những sợi xích lôi đình thần thánh xung quanh bàn tay run rẩy dữ dội, luồng phù văn phong ấn màu vàng kim bắt đầu rạn nứt rồi tan rã thành những đốm sáng nhỏ vô hại.
Diệp Vô Song quỳ giữa đống đổ nát di tích, ngước mắt nhìn lên hóa thân thần niệm đang run rẩy bần bật trước mặt. Khóe môi cậu ngập tràn máu tươi đỏ rực, nhưng nụ cười của cậu lại lẫm liệt, điên cuồng tột cực.
"Vân Hoài Tử... sao không tiếp tục phong ấn ta?" Diệp Vô Song khàn khàn cười lớn, giọng nói vang vọng khắp hang động đá rạn nứt. "Phong ấn ta đi! Biến ta thành phế nhân đi! Để xem đệ nhất Tiên Tôn đứng đầu chính đạo thiên hạ có phải quỳ gối tự phong ấn bản thể, làm bạn với phế nhân này dưới đáy vực sâu này vĩnh viễn không!"
Hóa thân thần niệm của Vân Hoài Tử run rẩy dữ dội, khuôn mặt ánh sáng vặn vẹo vì phẫn nộ tột cùng nhưng buộc phải từ từ thu hồi sát chiêu phong ấn để bảo vệ bản thể trên đỉnh Thái Huyền khỏi bị tự hủy diệt nhân quả.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!