Huyền Cơ Khế Ước, Tiên Tôn Điên Cuồng
Sương mù xám xịt của Vạn Táng Cổ Lĩnh vẫn gào thét điên cuồng bên ngoài khe núi, nhưng sâu trong đại sảnh đá khổng lồ của Hang động Cổ Tộc ẩn giấu, không khí lại tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Chỉ có tiếng máu nhỏ giọt vang lên đều đặn. Từng giọt, từng giọt máu tươi đỏ rực rỉ ra từ vết thương ngực trái chưa bao giờ lành của Diệp Vô Song, rơi xuống bệ đá rêu phong dưới chân, phát ra những tiếng "tách, tách" khàn đục.
Trước mặt cậu, bức vẽ trận đồ khổng lồ cao mười trượng khắc sâu trên vách đá dựng đứng đang rực sáng lôi quang tím đen. Những đường rãnh khắc đá ngoằn ngoèo như những con lôi long cổ xưa đang uốn lượn, tỏa ra luồng khí tức nhân quả lạnh lẽo, u uất. Mỗi khi lôi quang trên vách đá nhấp nháy, ấn ký Đồng Sinh Ấn sơ cấp trước ngực trái của Diệp Vô Song lại nóng lên bần bật, cộng hưởng dữ dội dưới lớp áo vải thô xám bám đầy bụi quặng.
"Tiểu tử thối... đây không phải là tàn trận bình thường. Đây là trận đồ nguyên thủy của Đồng Sinh Khế!"
Trong thức hải của Diệp Vô Song, linh thể màu xanh lam mờ nhạt của Đan Cơ Lão Nhân lơ lửng hiện ra, giọng nói khàn khàn run rẩy vì kinh ngạc tột độ. Lão dược sư tàn khuyết nhìn chằm chằm vào những cổ tự phức tạp đang phát sáng trên vách đá, lầm bẩm:
"Vạn năm trước, Cổ Tộc bị thiên đạo và tiên môn chính đạo phản bội, dồn vào đường cùng. Vị Trận Pháp Tông Sư vĩ đại của bọn họ là Huyền Cơ Tử đã sáng tạo ra cấm thuật này. Bản chất thực sự của Đồng Sinh Khế không phải là một khế ước cộng sinh bình thường để bảo mạng, mà là một hình phạt xích cổ tàn khốc nhất dành cho những kẻ phản đồ! Nó cưỡng ép trói buộc thọ nguyên, tu vi và thần hồn của kẻ mạnh nhất vào huyết mạch của tộc nhân Cổ Tộc, biến kẻ thù thành một nô bộc linh hồn vĩnh viễn, phải dùng thọ nguyên bản thể để nuôi dưỡng huyết mạch Cổ Tộc."
Diệp Vô Song khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa nhưng ẩn chứa sự điên cuồng tột cực hiện rõ trên gương mặt gầy gò nhem nhuốc máu khô. Cậu khẽ vuốt bả vai trái vết thương cũ vừa khép vảy nhẹ, bóp chặt bàn tay phải bỏng loét quấn dải băng vải thô dính đầy máu khô.
"Nô bộc linh hồn vĩnh viễn..." Diệp Vô Song thì thầm, đôi mắt tím đen sâu thẳm lấp lánh tia sét lạnh lẽo. "Vân Hoài Tử, đệ nhất Tiên Tôn chính đạo chí cao vô thượng, kẻ đã hạ lệnh đồ sát gia tộc ta mười năm trước để cướp đoạt mảnh ngọc khế ước... Lão có nằm mơ cũng không ngờ được, thứ lão thèm khát cả đời lại chính là chiếc xích cổ sẽ xích lấy linh hồn lão vĩnh viễn."
"Tiểu tử, ngươi định làm gì?" Đan Cơ Lão Nhân hoảng hốt quát khẽ. "Nhục thân Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ của ngươi lúc này chỉ mới hồi phục ba mươi phần trăm linh lực! Nếu ngươi cưỡng ép dùng Ngọc giản rách nát của Huyền Cơ Tử để kích hoạt trận đồ vách đá, nâng cấp khế ước lên một tầng thứ mới, luồng phản chấn thần hồn từ tu vi Độ Kiếp Kỳ của Vân Hoài Tử sẽ giội ngược cực kỳ khủng khiếp! Chỉ một tia dư ba cũng đủ khiến đan điền phế căn của ngươi nổ tung thành tro bụi!"
"Ta không có thời gian để chờ đợi, tiền bối." Diệp Vô Song lạnh lùng ngắt lời. "Cơ Vô Ưu đã vượt ngục hóa ma, tà thuật huyết mạch của hắn đang áp sát cổ lĩnh từng giờ. Lôi Vô Cực tàn phế gào thét, tàn dư Lôi Gia điên cuồng phục thù. Ta phải siết chặt chiếc xích cổ này hơn nữa, ép Vân Hoài Tử phải dốc toàn lực bảo hộ ta, biến lão thành chiếc khiên đỡ đạn tuyệt đối trước khi đại kiếp phi thăng của lão giáng lâm."
Nói xong, Diệp Vô Song lảo đảo bước lên một bước. Cậu lấy ra chiếc Ngọc giản rách nát của Huyền Cơ Tử từ trong ngực áo xám. Chiếc ngọc giản cổ xưa, xám xịt đột ngột cảm ứng được huyết mạch Cổ Tộc trong người cậu và trận đồ vách đá, bắt đầu run rẩy dữ dội, phát ra những tiếng lôi âm trầm đục vang vọng khắp đại sảnh đá.
Diệp Vô Song tập trung tinh thần lực, phóng thích thần thức cảm nhận lôi đã được nâng cấp lên tầm quét tám mươi trượng thâm nhập trực tiếp vào sâu trong ngọc giản.
Oành!
Một luồng thông tin khổng lồ rách nát ập vào thức hải của cậu. Những cổ tự trận pháp vạn năm bay lượn như những con rết sét, chỉ dẫn chi tiết phương pháp vận hành Đồng Sinh Nghịch Hành Pháp để kích hoạt cộng hưởng trận đồ vách đá.
"Dùng máu đầu ngón tay làm mực vẽ, dùng Đồng Quy Thạch làm mỏ neo không gian phân tán lực phản chấn..." Diệp Vô Song lẩm bẩm giải mã cổ tự.
Cậu không lãng phí một giây nào, vận chuyển Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ linh lực ôn hòa chạy dọc theo chín kinh mạch phụ trợ mới khai thông. Bàn tay phải bỏng loét dính máu khô của cậu run rẩy áp trực tiếp ngọc giản rách nát vào phiến đá trận nhãn trung tâm vách đá. Cậu dùng man lực bóp nát ba viên Đồng Quy Thạch (Mảnh vỡ sơ cấp) thu hoạch được từ Lôi Hải Phế Tích trước đó, để mặc cho những mảnh vỡ thạch không gian găm sâu vào lòng bàn tay bỏng loét, máu tươi đỏ rực pha lẫn bột đá không gian lấp lánh tím đen tuôn chảy xối xả.
"Khai trận!"
Diệp Vô Song thét lớn, nhỏ giọt máu mang huyết mạch Cổ Tộc nguyên thủy rỉ ra từ bàn tay phải bỏng loét trực tiếp lên trận nhãn vách đá.
Ầm ầm!
Toàn bộ đại sảnh đá khổng lồ rung chuyển dữ dội như một trận động đất mười độ. Bức vẽ trận đồ khổng lồ cao mười trượng khắc trên vách đá bộc phát ra luồng hào quang tím đen cực đại, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ hang động di tích tối tăm. Những đường rãnh khắc đá rỉ máu phát sáng rực rỡ, bao phủ toàn bộ không gian di tích cổ vạn năm.
Từ lồng ngực trái của Diệp Vô Song, Đồng Sinh Ấn sơ cấp rực sáng đỏ máu, hình thành một vòng tròn trận pháp cổ rỉ máu phát sáng tím đen dưới chân cậu. Vết sẹo lôi long cuộn tròn trước ngực nứt rách sâu hoắm, từ bên trong, vô số sợi xích lôi điện tím đen khổng lồ mang theo xích sắt nhân quả xé rách hư không bắn vọt ra ngoài, quấn chặt lấy thức hải của Vân Hoài Tử trên đỉnh Thái Huyền cách đó năm mươi dặm.
***
Trên đỉnh Thái Huyền xa xôi, sâu trong thần điện bế quan mây mù bao phủ.
Đệ nhất Tiên Tôn chính đạo Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên ngai vàng lôi đình rạn nứt, cố gắng dùng pháp lực Độ Kiếp Kỳ để tịnh hóa vết thương khế ước rỉ máu vàng kim trước ngực trái. Gương mặt tiên phong đạo cốt của lão lúc này tái nhợt không còn một giọt máu, thần thái tràn đầy vẻ mệt mỏi và phẫn nộ tột cùng sau khi liên tục bị bòn rút thọ nguyên cứu mạng nghịch đồ.
Thình thịch!
Trái tim của Vân Hoài Tử đột ngột co thắt dữ dội như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Đôi mắt nhắm nghiền của lão mở phắt ra, hai luồng lôi quang trắng tuyết bắn mạnh ra ngoài chấn vỡ vách đá mật thất thành tro bụi.
"Cái gì...?! Luồng lực lượng này..."
Vân Hoài Tử kinh hoàng thét lên một tiếng khàn đục. Lão cảm nhận được sâu trong thức hải thần hồn tối cao của mình, vô số sợi xích lôi điện tím đen mang theo oán khí nhân quả vạn năm của Cổ Tộc đang xé rách hư không chui ra, quấn chặt lấy thần hồn bản nguyên của lão. Luồng khế ước cổ xưa rỉ máu đang điên cuồng kéo giật linh hồn lão đi, cố gắng đóng dấu nô bộc linh hồn vĩnh viễn lên Đạo Quả Độ Kiếp Kỳ của lão.
"Nghịch đồ dơ bẩn! Ngươi dám dùng cấm thuật Cổ Tộc để xích cổ ta?!"
Vân Hoài Tử điên cuồng gào thét, giọng nói đầy vẻ hoảng sợ và sỉ nhục tột cùng. Đạo tâm chính đạo của vị Tiên Tôn đứng đầu thiên hạ lúc này hoàn toàn sụp đổ trước nỗi sợ hãi hóa thành nô lệ linh hồn cho một tên phế căn dơ bẩn ngoại môn. Lão không hề do dự, lập tức vận chuyển toàn bộ tu vi Độ Kiếp Kỳ cực hạn, phóng thích Đạo Quả rực rỡ hào quang lôi đình chí dương khổng lồ hòng chấn vỡ những sợi xích liên kết nô bộc đang siết chặt thức hải.
"Vạn Kiếp Quy Tông! Phá cho ta!"
Luồng lôi hỏa chính đạo trắng tuyết cuồng bạo bộc phát từ Đạo Quả của Vân Hoài Tử va chạm dữ dội với những sợi xích lôi điện tím đen của Đồng Sinh Khế. Sự va chạm năng lượng khổng lồ giữa tu vi Độ Kiếp Kỳ và cấm thuật vạn năm tạo ra một trận bão sét biến dị khổng lồ oanh kích toàn bộ địa tầng Vạn Táng Cổ Lĩnh.
***
Sâu trong Hang động Cổ Tộc ẩn giấu, Diệp Vô Song gánh chịu trực tiếp luồng phản chấn tu vi Độ Kiếp Kỳ dội ngược trở lại qua sợi xích khế ước.
Rắc! Rắc!
Xương sườn ngực trái của cậu rạn nứt dữ dội, nhục thân phàm cốt Trúc Cơ sơ kỳ bị lực ép khủng khiếp làm nứt loét da thịt nghiêm trọng, máu tươi đỏ rực phun ra xối xả từ vết sẹo rỉ máu trước ngực và các lỗ chân lông. Đan điền Lôi Đình rạn nứt nhẹ, lôi trì thu nhỏ xoay tròn hỗn loạn đứng trước nguy cơ tự bạo do quá tải năng lượng Độ Kiếp dội ngược.
"Khặc...!!!"
Diệp Vô Song hộc ra một ngụm máu lớn, hai đầu gối khuỵu xuống đất lầy lội, hai tay run rẩy bám chặt lấy phiến đá trận nhãn vách đá để giữ cho cơ thể không bị ngã rạp.
"Tiểu tử thối! Dừng lại mau! Ngươi sẽ chết thực sự đấy!" Đan Cơ Lão Nhân thét lên đầy tuyệt vọng trong thức hải.
Thế nhưng, đôi mắt tím đen sâu thẳm của Diệp Vô Song lại rực sáng một vẻ điên cuồng và lạnh lùng tột cùng. Cậu cắn răng chịu đựng nỗi đau xé rách thần hồn tột độ, hai tay bóp chặt bột đá Đồng Quy Thạch dính máu tươi ấn sâu vào trận nhãn vách đá.
"Đồng Sinh Nghịch Hành! Phân tán cho ta!"
Diệp Vô Song gầm lên một tiếng khàn đục. Cậu vận dụng Đồng Quy Thạch đã dung hợp trước đó để tạo ra một màng chắn không gian ngắn hạn, cưỡng ép chuyển hướng và phân tán bảy mươi phần trăm luồng lôi năng phản chấn cuồng bạo của Vân Hoài Tử vào sâu trong địa tầng đá đen của cổ lĩnh xung quanh.
Ầm ầm!
Địa tầng đá đen xung quanh hang động bị luồng lôi hỏa Độ Kiếp Kỳ chấn nứt nát hoàn toàn, đất đá sụt lún dữ dội nhưng nhục thân phàm cốt của Diệp Vô Song đã tránh thoát được đòn chí mạng. Ba mươi phần trăm lực phản chấn còn lại chạy dọc theo chín kinh mạch phụ trợ, được Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh cưỡng ép hấp thụ và tịnh hóa thành linh lực bổ sung cho đan điền rạn nứt.
Nhân quả nghịch chuyển ấn ký kích hoạt! Đạo Quả Độ Kiếp Kỳ của Vân Hoài Tử bị cấm thuật Đồng Sinh Nghịch Hành Pháp phản phệ ngược lại thọ nguyên bản thể thông qua sợi xích khế ước đỏ rực.
"A...!!!"
Trên đỉnh Thái Huyền, Vân Hoài Tử ngửa mặt lên trời thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Lồng ngực trái của lão tự động nứt rách một vết thương sâu hoắm rỉ máu vàng kim óng ánh giống hệt vết thương ngực trái của Diệp Vô Song. Thần hồn bản nguyên của lão bị oán khí Cổ Tộc ăn mòn dữ dội, thọ nguyên bản thể ngàn năm đột ngột tụt dốc không phanh, mất đi năm mươi phần trăm thọ nguyên và tu vi bản thể rơi vào trạng thái hỗn loạn, điên cuồng.
Khế ước Đồng Sinh Ấn sơ cấp vạn năm rực sáng đỏ máu tím đen, chính thức nâng cấp thành công lên một tầng thứ mới khống chế chặt chẽ hơn. Sợi xích lôi điện tím đen quấn chặt lấy thần hồn Vân Hoài Tử lặn sâu vào thức hải của lão, không thể bẻ gãy, không thể phá giải.
Diệp Vô Song quỳ giữa vũng máu tươi dưới đáy hang động di tích cổ, bả vai trái vết thương cũ rách nhẹ rỉ máu, bàn tay phải bỏng loét nát vụn dính đầy máu tươi đỏ rực và bột đá không gian. Thế nhưng, cậu lại ngẩng đầu lên, nở một nụ cười lạnh lùng, lẫm liệt tột cùng hướng về phía hư không.
Cậu biết, cậu đã thắng canh bạc cược mạng này. Khế ước đã được siết chặt vĩnh viễn.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một luồng uy áp khổng lồ, thần thánh đến mức đóng băng cả không gian đột ngột giáng lâm thẳng xuống đỉnh đầu Vạn Táng Cổ Lĩnh.
Vân Hoài Tử bị tổn hao thọ nguyên cực nặng hóa điên cuồng, bất chấp phản phệ thọ nguyên tử vong, điên cuồng dùng thần niệm tối cao xé rách hư không cách không giáng lâm.
Trên bầu trời đêm ngoài cổ lĩnh, mây đen kịt vặn vẹo thành một vòng xoáy khổng lồ dài vạn trượng, một bàn tay ánh sáng khổng lồ màu trắng tuyết xé rách mây đen, giáng sấm sét vạn kiếp hướng thẳng về phía Hang động Cổ Tộc ẩn giấu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!