Nhạc nềnPrairie

Tiên Tôn Thổ Huyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trên đỉnh Thái Huyền, mây mù tịch mịch ngàn năm không tan, che giấu một tòa thần điện nguy nga lơ lửng giữa chín tầng mây. Nơi này linh khí đậm đặc hóa thành sương mù lượn lờ quanh những cột đá ngọc thạch, mỗi tấc đất đều tràn ngập hơi thở đạo vận tối cao. Đây là cấm địa nội môn tối cao của Thái Huyền Tiên Tông, nơi ngự trị của vị đệ nhất Tiên Tôn chính đạo hạ giới—Vân Hoài Tử.


Trong mật thất sâu nhất, Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên tòa sen bằng băng lôi thạch ngàn năm. Xung quanh thân thể lão, hào quang lôi đình thần thánh màu trắng tuyết cuồn cuộn như dải lụa, tỏa ra uy áp Độ Kiếp Kỳ khủng khiếp. Lão đang ở thời khắc mấu chốt nhất của quá trình bế quan, thần hồn dung nhập vào thiên địa, chuẩn bị nghênh đón đại kiếp phi thăng.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc thần thánh ấy, một biến cố nghịch thiên đã xảy ra.


Rắc!


Không gian mật thất đột ngột bị xé rách một vệt đen xì. Một sợi chỉ nhân quả màu đỏ rực như máu, quấn quanh bởi những tia chớp tím đen rỉ máu, từ trong hư không bắn vọt ra. Nó bỏ qua mọi cấm chế phòng ngự của Cửu Thiên Lôi Trận, bỏ qua cả hộ thể tiên quang của một vị cường giả Độ Kiếp Kỳ, cắm thẳng vào lồng ngực trái của Vân Hoài Tử!


Thịch!


Trái tim của vị đệ nhất Tiên Tôn đột ngột co thắt dữ dội. Đôi mắt nhắm nghiền của lão mở phắt ra, hai luồng lôi quang trắng tuyết bắn mạnh ra ngoài chấn vỡ vách đá mật thất thành tro bụi. Gương mặt tiên phong đạo cốt vốn không nhiễm một hạt bụi trần của lão bỗng chốc trở nên vặn vẹo, tái nhợt vì một cơn đau đớn tột cùng.


"Khặc...!!!"


Vân Hoài Tử ngửa mặt lên trời hộc ra một ngụm máu bản nguyên màu vàng kim óng ánh. Thần hồn của lão chấn động kịch liệt, thọ nguyên bản thể ngàn năm đột ngột tụt dốc không phanh. Trong thức hải thần hồn tối cao của lão, một ấn ký khế ước hình đồ án lôi long cuộn tròn rỉ máu—Đồng Sinh Ấn sơ cấp—từ từ hiện hình, khóa chặt lấy nguyên anh và thần hồn của lão một cách tàn nhẫn.


"Tà thuật gì thế này?! Kẻ nào dám dùng nhân quả trói buộc bản tôn?!"


Vân Hoài Tử gầm lên một tiếng đầy giận dữ, âm thanh chấn động làm cả đỉnh Thái Huyền rung chuyển. Lão lập tức vận hành Vạn Kiếp Quy Tông Pháp, điều động pháp lực Độ Kiếp Kỳ cuồn cuộn như triều dâng, ngưng tụ thành một bàn tay lôi đình khổng lồ trong thức hải, hung hãn chụp về phía Đồng Sinh Ấn rỉ máu kia. Lão muốn dùng bạo lực tuyệt đối để nghiền nát ấn ký tà ác này, chém đứt sợi chỉ nhân quả đang siết chặt lấy thọ nguyên của mình.


Nhưng ngay khi bàn tay pháp lực của lão vừa chạm vào ấn ký, một luồng uy áp thiên đạo lạnh lẽo, vô tình đột ngột giáng lâm.


Uỳnh!!!


Không phải lôi kiếp thông thường, mà là một đạo chấp pháp lôi hình của thiên đạo thượng giới trực tiếp oanh kích vào sâu trong thần hồn của Vân Hoài Tử. Luồng lôi phạt chí cao vô thượng này mang theo quy tắc nhân quả tuyệt đối: Kẻ vi phạm thiết luật khế ước sẽ bị hủy diệt thần hồn ngay lập tức!


"A...!!!"


Vân Hoài Tử thét lên một tiếng thảm thiết, bàn tay pháp lực trong thức hải bị đánh tan tành. Lão tiếp tục hộc ra ngụm máu thứ hai, sắc mặt xám xịt như tro tàn. Thọ nguyên của lão lại bị cắt đứt thêm năm mươi năm một cách tàn nhẫn. Lúc này, vị đệ nhất Tiên Tôn kiêu ngạo tột cùng cuối cùng cũng hiểu ra chân tướng kinh hoàng: Khế ước này được bảo hộ bởi quy tắc tối cao của thiên đạo. Mọi ý niệm sát cơ trực tiếp hoặc gián tiếp, mọi hành vi dùng bạo lực phá giải khế ước hướng về phía người ký kết đều sẽ bị thiên lôi phản phệ ngược lại chính bản thể lão!


Lão không thể giết kẻ kia. Thậm chí, lão không thể để kẻ kia chịu bất kỳ tổn thương chí mạng nào. Bởi vì Đồng Sinh Khế đã trói buộc sinh mệnh của hai người làm một. Nếu kẻ kia chết, thần hồn của Vân Hoài Tử cũng sẽ bị kéo theo xuống địa ngục, hoặc ít nhất là bị phế bỏ hoàn toàn tu vi Độ Kiếp Kỳ mà lão đã tích lũy suốt vạn năm qua.


"Đáng chết! Đáng chết tột cùng!" Vân Hoài Tử run rẩy, khóe môi vương đầy máu vàng kim. Lão lập tức phóng thích thần thức khổng lồ xé rách không gian, men theo sợi chỉ đỏ rực rỉ máu kia để truy tìm kẻ điên cuồng đã dám kéo lão vào trò chơi sinh tử này.


Thần thức của lão xuyên qua tầng tầng mây mù, vượt qua hàng vạn dặm đất đai Đông Vực, lao thẳng xuống vùng biên cương hẻo lánh của Thái Huyền Tiên Tông, thọc sâu vào lòng đất tối tăm của khu mỏ quặng số 9.


Trong tầm mắt thần thức của lão, dưới đáy sâu của Cổ Mộ Trận Nhãn ẩm ướt, một thiếu niên gầy gò, mặc áo vải thô rách nát bám đầy bụi than đang nằm thoi thóp giữa vũng máu. Trước ngực trái của cậu cắm sâu một chiếc Trâm sắt rỉ của Tam Nương, máu tươi đỏ rực không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ cả bệ đá hắc thạch cổ xưa. Trên lồng ngực cậu, một vết sẹo rỉ máu hình trận pháp rồng cuộn đang rực sáng luồng hào quang tím đen cực hạn—đó chính là đầu mút bên kia của Đồng Sinh Ấn.


"Một tên phế căn tạp dịch?! Không có nửa điểm linh căn, kinh mạch bế tắc hoàn toàn... Một con kiến hôi phàm nhân lại dám trói buộc thọ nguyên của bản tôn?!"


Vân Hoài Tử tức giận đến mức toàn thân run rẩy, lôi đình xung quanh mật thất bộc phát điên cuồng. Sự nhục nhã và phẫn nộ tột cùng dâng trào trong lòng lão. Một vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo, chỉ còn một bước nữa là phi thăng thượng giới, giờ đây lại phải dùng sinh mệnh của mình để bảo hộ cho một tên phế nhân rách rưới, dơ bẩn dưới đáy mỏ quặng!


Nhưng lão không có lựa chọn nào khác. Lúc này, nhục thân của thiếu niên kia đang suy kiệt cực hạn do vết thương tự đâm sát tim và lôi độc ăn mòn. Nếu cậu ta tắt thở, Vân Hoài Tử lập tức sẽ bị phản phệ mất đi 50% thọ nguyên và tu vi ngay lập tức!


"Bản tôn thề sẽ băm vây ngươi thành vạn mảnh... Nhưng không phải hôm nay!" Vân Hoài Tử nghiến răng kèn kẹt, buộc phải vận hành quy tắc chuyển dịch thương tổn của khế ước một cách nghịch đảo. Lão không thể gửi dược liệu xuống ngay lập tức, chỉ có thể cưỡng ép trích xuất một luồng lôi khí tím thuần khiết nhất từ bản thể của mình, thông qua sợi chỉ đỏ nhân quả truyền dịch ngược trở lại để bảo vệ tim mạch và duy trì sinh mệnh cho tên nghịch đồ điên cuồng kia.


***


Dưới đáy Cổ Mộ Trận Nhãn sâu thẳm, Diệp Vô Song đang nằm thoi thóp bỗng chốc cảm nhận được một luồng năng lượng cuồng bạo, chí cao vô thượng từ đầu kia của sợi chỉ đỏ rực rỡ giội ngược trở lại.


Luồng lôi khí màu tím thuần khiết ròng ròng chảy vào lồng ngực trái của cậu, bao bọc lấy trái tim đang suy kiệt. Cơn đau nhức nhối thấu tận xương tủy đột ngột bùng phát, nhưng đi kèm với đó là một luồng sinh cơ khổng lồ dồi dào chưa từng có.


"Hự...!!!"


Diệp Vô Song cắn chặt răng đến mức bật máu, toàn thân co giật dữ dội trên bệ đá hắc thạch. Cậu biết, đây chính là luồng lôi khí phản chấn từ Tiên Tôn Vân Hoài Tử truyền sang. Lão Tiên Tôn đang cố gắng cứu mạng cậu để tự cứu lấy chính mình!


Trong đầu Diệp Vô Song, tàn niệm của Huyền Cơ Tử khẽ vang lên đầy kinh ngạc: "Điên cuồng! Thật sự điên cuồng! Tên Vân Hoài Tử kia đã bị ngươi ép đến mức phải dùng lôi khí bản nguyên để hộ mạng cho ngươi. Diệp Vô Song, phế căn của ngươi bế tắc ngàn năm, đây là cơ hội duy nhất để nghịch thiên cải mệnh! Mau vận hành Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh sơ bộ, mượn luồng lôi khí Độ Kiếp Kỳ này để tẩy rửa kinh mạch, khai thông đan điền!"


Diệp Vô Song không cần nhắc nhở. Ý chí sinh tồn sắt đá và lòng thù hận thấu xương đối với Cơ Vô Ưu đã biến cậu thành một kẻ săn mồi lạnh lùng nhất. Cậu nằm im chịu trận, không hề có nửa điểm chống cự, để mặc cho luồng lôi khí tím cuồng bạo chạy dọc khắp cơ thể rách nát của mình.


Rắc! Rắc! Rắc!


Tiếng xương cốt gãy vụn rồi tự động nối liền vang lên liên tục trong không gian âm u của cổ mộ. Luồng lôi khí tím tinh khiết của Vân Hoài Tử như một dòng lũ quét, hung hãn lao vào hệ thống kinh mạch phế thải bế tắc hoàn toàn của Diệp Vô Song. Đi đến đâu, những mảng bám lôi độc đen kịt tích tụ mười năm qua đều bị thiêu rụi thành tro bụi, những đoạn kinh mạch hẹp hòi, khô cằn bị cưỡng ép xé rách rồi đúc lại rộng hơn, bền bỉ hơn gấp mười lần.


Đau đớn tột cùng như bị vạn kim châm đâm vào tủy xương, như bị lôi hỏa thiêu đốt từng tế bào nhục thân. Diệp Vô Song không hề kêu rên một tiếng. Cậu chỉ mỉm cười đầy đắc chí giữa vũng máu. Cậu đang bòn rút sức mạnh của vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo để cải tạo nhục thân phế thải của mình!


Oanh!!!


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong đan điền của Diệp Vô Song. Luồng lôi khí tím sau khi quét sạch cơ thể đã tụ hội về đan điền rách nát, hóa thành một vòng xoáy linh lực tím nhạt xoay tròn chậm rãi.


Khai thông thành công ba đường kinh mạch chính!


Diệp Vô Song chính thức đột phá ranh giới phế nhân, bước vào Luyện Khí tầng 1... rồi tầng 2... và dừng lại ở Luyện Khí tầng 3 đỉnh phong! Luồng lôi quang tím nhạt chạy rần rần dọc theo ba đường kinh mạch chính trên cánh tay phải của cậu, tỏa ra một sức mạnh thô sơ nhưng cực kỳ tinh khiết của lôi đình Độ Kiếp Kỳ.


Vết thương rách ngực trái do Trâm sắt rỉ đâm vào tuy vẫn rỉ ra những giọt máu tươi đỏ rực, nhưng đã được luồng sinh cơ khế ước khóa chặt, hình thành một ấn ký lôi long rực sáng tím đen bao quanh mũi trâm sắt rỉ fused thẳng vào da thịt cậu. Vết sẹo này sẽ không bao giờ tự lành, nó là minh chứng cho khế ước cộng sinh nghịch thiên của cậu.


Diệp Vô Song chậm rãi mở mắt ra. Đôi mắt cậu giờ đây sâu thẳm, lấp lánh những tia sét màu tím thẫm rực rỡ. Cậu đứng dậy từ bệ đá hắc thạch, cơ thể gầy gò tuy vẫn rách rưới, bám đầy bụi quặng và máu khô, nhưng khí tức đã hoàn toàn thay đổi. Cậu không còn là một tên phế căn nô lệ thoi thóp chờ chết, mà là một tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ mang theo mệnh cách điên cuồng nhất giới tu tiên.


Cậu rút chiếc cuốc mỏ Hắc Thiết gãy nát dưới đất lên, cầm đầm tay, rồi nhìn về phía lối ra của hầm mỏ bị niêm phong ngàn năm. Đã đến lúc bước ra ngoài và đối mặt với lũ chó săn.


***


Phía ngoài nhánh hầm mỏ bị niêm phong ngàn năm của mỏ quặng số 9.


Chấp sự Mã đang đứng chắp tay sau lưng, gương mặt mặt rỗ đầy vẻ tự đắc. Gã nhìn chằm chằm vào bức tường đá kiên cố đã bị gã dùng pháp thuật đánh sập phong tỏa hoàn toàn lối ra.


"Hừ, một tên phế căn tạp dịch dơ bẩn, dám giữ cổ vật của Diệp gia mà không dâng nộp cho Cơ Vô Ưu sư huynh. Giờ này chắc hẳn ngươi đã bị lôi độc ăn mòn hóa thành một cục đá thối dưới đáy hầm sâu rồi." Chấp sự Mã cười khẩy, chuẩn bị quay lưng bỏ đi để báo cáo kết quả diệt khẩu cho Cơ Vô Ưu.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc gã vừa xoay người, một tiếng nổ kinh hoàng đột ngột vang lên từ phía sau.


Uỳnh!!!


Bức tường đá kiên cố bị phong tỏa bởi cấm chế lôi đình cấp cao bỗng chốc bị một luồng sức mạnh cuồng bạo đập nát vụn. Những mảnh đá lớn văng tung tóe khắp nơi, tạo ra một trận bão bụi đất mịt mù gầm rú.


Từ trong làn khói bụi xám xịt và sương mù lôi độc tím đen, một bóng người gầy gò chậm rãi bước ra.


Diệp Vô Song khoác trên mình bộ y phục vải thô xám rách nát tả tơi, lồng ngực trái ẩn hiện ấn ký Đồng Sinh Khế phát ra ánh sáng tím đen đầy tà mị xung quanh chiếc trâm sắt rỉ cắm sâu. Tay phải cậu kéo lê thanh đại đao bản rộng gỉ sét, gót chân bước đi vững chãi, để lại những vệt sét mờ nhạt trên nền đất ẩm ướt.


Chấp sự Mã quay ngoắt đầu lại, đôi mắt một mí co rút cực hạn khi nhìn thấy bóng người bước ra từ cõi chết. Gã lắp bắp, giọng nói run rẩy đầy vẻ kinh hoàng:


"Ngươi... Diệp Vô Song?! Làm sao ngươi có thể còn sống bước ra khỏi hầm lôi độc bị niêm phong?! Khí tức này... ngươi đã khai thông kinh mạch?! Luyện Khí tầng 3?! Điều này là bất khả thi! Ngươi rõ ràng là một tên phế căn không thể tụ khí!"


Diệp Vô Song dừng bước, đứng cách Chấp sự Mã mười trượng. Cậu khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng, điên cuồng tột độ. Đôi mắt lấp lánh tia chớp tím thẫm của cậu nhìn thẳng vào gã cai ngục tàn bạo đã hành hạ mình suốt mười năm qua:


"Chấp sự Mã, bất ngờ lắm sao? Roi lôi độc của ông quật rất đau, nhưng tiếc là... diêm vương không dám nhận mạng của tôi. Trái lại, hôm nay tôi bước ra đây là để đòi lại món nợ máu mười năm qua của Diệp gia!"


"Ngông cuồng!" Chấp sự Mã dù kinh hoàng trước sự sống sót bất thường của cậu, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ hung tợn của một tu sĩ Luyện Khí tầng 7. Gã vung chiếc roi lôi độc Hắc Xà lên, lôi quang màu xám kịt rít gào quanh thân roi: "Dù ngươi có dùng tà thuật gì để đạt đến Luyện Khí tầng 3, thì trong mắt bản chấp sự, ngươi vẫn chỉ là một con kiến hôi phàm cốt! Hôm nay ta sẽ tự tay bóp nát đan điền mới đúc của ngươi!"


Chấp sự Mã gầm lên, vung roi Hắc Xà xé rách không khí, mang theo luồng lôi độc cuồng bạo quật thẳng vào lồng ngực trái của Diệp Vô Song—ngay vị trí của Đồng Sinh Ấn đang rực sáng.


Diệp Vô Song đứng yên không hề né tránh, nụ cười điên cuồng trên môi càng thêm rực rỡ. Cậu biết, màn kịch hay nhất của trò chơi sinh tử này... chính thức bắt đầu.


***


Cùng lúc đó, trên đỉnh Thái Huyền.


Vân Hoài Tử đang bế quan đột ngột cảm nhận được một luồng sát cơ cuồng bạo hướng về phía Diệp Vô Song dưới đáy mỏ. Khế ước Đồng Sinh Khế chấn động dữ dội, truyền cảm giác tử vong lạnh lẽo thẳng vào nguyên anh của lão.


"Ngu xuẩn! Lũ chó săn ngoại môn ngu xuẩn kia muốn hại chết bản tôn sao?!"


Vân Hoài Tử giận dữ gào lên, gương mặt vặn vẹo đầy tơ máu. Lão không thể tự mình giáng lâm xuống ngoại môn một cách lộ liễu vì sẽ làm dấy lên sự nghi ngờ của các trưởng lão khác về bí mật khế ước.


Lão lập tức vung tay phóng xuất một luồng thần niệm tối cao, truyền âm vang dội ra ngoài mật thất thần điện:


"Thanh Y Đồng Tử! Mau lăn vào đây cho bản tôn!"


Chỉ trong một hơi thở, một cậu bé khoảng mười hai tuổi mặc y phục xanh thẫm của đỉnh Thái Huyền, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ kiêu ngạo nhưng lúc này đang run rẩy vì sợ hãi, vội vã quỳ rạp dưới thềm đá mật thất:


"Thị giả Thanh Y, bái kiến Tiên Tôn! Không biết Tiên Tôn có mệnh lệnh gì khẩn cấp?"


Vân Hoài Tử nhìn chằm chằm vào Thanh Y Đồng Tử, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, chứa đựng sát khí ngập trời nhưng lại mang theo một mệnh lệnh kỳ dị nhất giới tu tiên:


"Ngươi lập tức mang theo lệnh bài của bản tôn, dịch chuyển xuống khu mỏ quặng số 9 ngoại môn. Tìm một tên tạp dịch phế căn tên là Diệp Vô Song. Nhớ kỹ cho bản tôn..."


Vân Hoài Tử nghiến răng, từng chữ phun ra mang theo sự bất lực và phẫn nộ tột cùng:


"Bằng mọi giá phải bảo vệ mạng sống của hắn! Kẻ nào dám tổn hại một sợi tóc của hắn, bất kể là trưởng lão hay chân truyền đệ tử... giết không tha! Nhưng tuyệt đối cấm ngươi sát hại hay làm tổn thương hắn! Nghe rõ chưa?!"


Thanh Y Đồng Tử quỳ dưới đất hoàn toàn sững sờ, đôi mắt trợn tròn đầy vẻ kinh ngạc vô hạn. Một vị đệ nhất Tiên Tôn đứng đầu chính đạo, đang bế quan chuẩn bị phi thăng, lại ra một mệnh lệnh điên rồ là dốc toàn lực bảo vệ mạng sống cho một tên phế căn tạp dịch dơ bẩn dưới đáy mỏ quặng bằng mọi giá?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!