Tịnh Hóa Linh Hồn, Cổ Tộc Di Chỉ
Gió đêm rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của thung lũng hoang tàn, mang theo hơi lạnh thấu xương tủy và mùi máu tươi tanh nồng chưa kịp tan. Màn đêm của Vạn Táng Cổ Lĩnh vẫn âm u như một chiếc lồng sắt khổng lồ giam cầm vạn vật, chỉ có những tia chớp tím nhạt thi thoảng vạch đôi bầu trời, rạch lên vách đá đen những vệt sáng loang lổ. Màng chắn ánh sáng trắng tuyết của Vân Hoài Tử đã hoàn toàn tiêu tán, để lại bầu không khí đặc quánh tử khí và lôi độc.
Diệp Vô Song quỳ sụp dưới đất lầy lội, bàn tay phải bỏng loét quấn dải băng vải thô dính máu khẽ run rẩy. Trên lòng bàn tay gầy gò của cậu, chiếc Lôi Đình Pháp Trâm tà ác dính đầy máu tươi đang tỏa ra những luồng khí xám đen lạnh lẽo. Lồng ngực trái của cậu phập phồng kịch liệt, vết sẹo Đồng Sinh Ấn rách miệng rỉ máu đỏ tươi đỏ rực, thấm đẫm vạt áo xám tạp dịch rách nát. Cơn đau nhói từ trái tim truyền dọc kinh mạch phế căn khiến cậu suýt chút nữa ngã quỵ, nhưng đôi mắt tím đen sâu thẳm vẫn giữ được sự trầm tĩnh đến đáng sợ.
"Khặc..."
Diệp Vô Song ho nhẹ một tiếng, phun ra một ngụm máu bầm đen dính lôi độc. Cậu biết rõ nhục thân Trúc Cơ sơ kỳ của mình đã đi đến giới hạn cực đoan sau màn cược mạng chém đứt tay Cơ Vô Ưu. Nếu không phải nhờ luồng sinh cơ khổng lồ liên tục truyền dẫn xuống từ bản thể Vân Hoài Tử thông qua Đồng Sinh Ấn gia cố năm mươi dặm, đan điền của cậu đã sớm nổ tung thành tro bụi.
"A Bảo..."
Diệp Vô Song khẽ thì thầm, ngón tay run rẩy vuốt ve thân trâm sắt. Trong thức hải của cậu, một tia thần thức cảm nhận lôi mỏng manh thâm nhập vào sâu trong chiếc trâm tà ác. Ngay lập tức, một tiếng khóc thút thít, yếu ớt và đầy sợ hãi vang lên trong tâm trí cậu. Linh thể nhỏ bé, nhạt nhòa của Diệp A Bảo đang bị những sợi xích oán khí đen kịt trói chặt, nhấp nháy như một ngọn đèn dầu sắp cạn trước gió bão. Mỗi nhịp thở của chiếc trâm đều cắn nuốt một phần linh hồn của nàng, biến oán hận của vong linh phàm nhân thành chất dinh dưỡng dẫn lưu lôi điện cho pháp bảo.
"Cơ Vô Ưu... loại tà thuật luyện hồn này, quả thực đáng chết vạn lần." Đạo tâm lạnh lùng của Diệp Vô Song bỗng dấy lên một luồng phẫn nộ tột cùng. Mối thù diệt môn mười năm trước, nỗi đau mất đi cha mẹ, và giờ là linh hồn em họ bị hành hạ dã man, tất cả như một ngọn lửa thiêu rụi chút từ tâm cuối cùng của cậu đối với Thái Huyền Tiên Tông.
"Tiểu tử thối, đừng kích động. Linh thể của nha đầu này quá yếu ớt, oán khí tà độc của ma trâm đã ăn sâu vào tam hồn thất phách. Nếu ngươi không lập tức tịnh hóa, trong vòng nửa canh giờ nữa, nàng sẽ hoàn toàn hóa thành ma linh, vĩnh viễn không thể siêu sinh."
Giọng nói khàn khàn, trầm thâm của Đan Cơ Lão Nhân đột ngột vang lên trong thức hải. Linh thể màu xanh lam của lão dược sư lơ lửng hiện ra bên cạnh lôi trì xoay tròn trong đan điền của Diệp Vô Song, vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng có.
Diệp Vô Song siết chặt nắm tay, cố nén cơn đau rát buốt dọc theo chín kinh mạch phụ trợ mới khai thông: "Tiền bối, ta phải làm thế nào? Ta có Thanh Tâm Đan cực phẩm, liệu có thể dùng trực tiếp?"
"Ngu xuẩn!" Đan Cơ Lão Nhân quát khẽ. "Thanh Tâm Đan là linh dược tịnh hóa lôi độc cho nhục thân, dược tính chí dương cuồng bạo của nó nếu chạm trực tiếp vào linh thể yếu ớt của nha đầu kia, sẽ lập tức thiêu rụi nàng thành hư vô! Ngươi phải dùng Thuật tịnh hóa lôi độc kết hợp với đan đạo cổ vạn năm của ta, mượn lôi hỏa ôn hòa đã được gọt giũa qua đan điền biến dịch để gọt giũa oán khí từ từ."
Diệp Vô Song hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định gật đầu. Cậu lảo đảo đứng dậy, vận hành Lôi Bộ Phàm Cốt di chuyển lắt léo trong màn sương mù dày đặc. Dựa theo tấm bản đồ Vạn Táng Cổ Lĩnh trong ngực áo, cậu nhanh chóng tìm thấy một lối vào khe nứt vách đá hẹp hòi ẩn sau một bụi cây gai lôi ty thảo. Đây là một hang động tự nhiên tối tăm, ẩm ướt, hoàn toàn cách biệt với bão sét gầm rú bên ngoài. Sâu trong hang động, không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ, tử khí loãng hơn, là địa điểm hoàn hảo để tiến hành tịnh hóa.
Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên một phiến đá phẳng rêu phong. Cậu đặt chiếc Lôi Đình Pháp Trâm trước mặt, hai tay kết ấn.
"Khai!"
Cậu khẽ quát, đan điền Lôi Đình xoay tròn điên cuồng, phóng ra những tia chớp tím nhạt ôn hòa chạy dọc theo mười đầu ngón tay. Cậu cố ý không dùng lôi lực cuồng bạo của Trúc Cơ Cảnh, mà vận dụng thần thức cảm nhận lôi để điều phối dòng chảy linh lực ở mức dịu nhẹ nhất, bao bọc lấy thân trâm tà ác.
Xèo xèo!
Ngay khi lôi hỏa ôn hòa chạm vào ma trâm, luồng oán khí đen kịt dính đầy máu tươi của Cơ Vô Ưu như gặp phải thiên địch, lập tức bộc phát dữ dội. Những sợi khói đen vặn vẹo hóa thành hình dạng những con rết độc bò lổm ngổm trên thân trâm, phát ra tiếng rít chói tai nhắm thẳng vào thần thức của Diệp Vô Song cắn nuốt.
"Ư..."
Diệp Vô Song hừ lạnh một tiếng, khóe mắt và tai rỉ ra những vệt máu tươi đỏ rực. Cơn đau đớn thần hồn rạn nứt ập đến như vạn kim châm đâm vào tủy não. Thế nhưng, cậu không hề lùi bước, Đồng Sinh Ấn trước ngực trái rực sáng đỏ máu, cưỡng ép truyền dịch 90% áp lực thần hồn này sang bản thể Vân Hoài Tử trên đỉnh Thái Huyền xa xôi, giữ cho thức hải của mình luôn tỉnh táo.
"Nhỏ huyết lôi dịch lên ngực trâm để dẫn dụ oán khí tà độc ra ngoài!" Đan Cơ Lão Nhân lớn tiếng chỉ điểm trong thức hải.
Diệp Vô Song cắn đầu ngón tay phải bỏng loét, nặn ra một giọt máu biến dị mang hắc ám lôi khí tím đen nhỏ trực tiếp lên viên ngọc tím gắn trên đầu trâm. Giọt máu chạm vào ngọc thạch lập tức bốc lên một luồng khói xám xịt tanh nồng. Huyết mạch Cổ Tộc mang tính chất dẫn dụ nhân quả cực mạnh, khiến cho oán khí tà ác trong ma trâm điên cuồng lao ra ngoài để cắn nuốt giọt máu tươi.
"Chính là lúc này! Lôi hỏa tịnh hóa!"
Diệp Vô Song chớp thời cơ, hai tay bộc phát luồng lôi hỏa tím biếc đã qua tách lọc độc tố của lò dẫn lôi tự chế trước đó. Luồng lửa sét ôn hòa bao phủ hoàn toàn chiếc trâm, thiêu rụi từng sợi oán khí đen kịt đang bò ra ngoài. Quá trình này đòi hỏi sự khống chế tinh vi đến cực hạn. Chỉ cần một tia lôi hỏa đi lệch hướng hoặc quá mạnh, linh thể của Diệp A Bảo bên trong sẽ tan biến vĩnh viễn.
Mồ hôi lạnh pha lẫn máu tươi chảy ròng ròng trên gương mặt gầy gò của Diệp Vô Song. Cậu nín thở, thần thức cảm nhận lôi quét qua từng milimet cấu trúc ma trâm, nhìn thấu lôi nhãn để phát hiện ra những điểm nút oán khí tà độc dày đặc nhất để gọt giũa tỉ mỉ.
Một khắc... hai khắc... nửa canh giờ trôi qua như vạn năm dài đằng đẵng.
Luồng khói đen kịt bao quanh ma trâm dần dần mỏng đi, để lại thân trâm sắt rỉ sáng lên một màu xám bạc tinh khiết vốn có của nó. Cuối cùng, một tiếng rắc nhẹ vang lên, phong ấn tà thuật của Cơ Vô Ưu hoàn toàn vỡ nát.
Từ trong đầu trâm, một luồng sáng xanh lam dịu nhẹ, ấm áp từ từ bay lơ lửng lên không trung. Luồng sáng ngưng tụ thành hình ảnh một cô bé mười tuổi gầy gò, mặc chiếc áo yếm rách nát, đôi mắt to tròn trong sáng nhìn Diệp Vô Song đầy vẻ ngơ ngác.
"Đại ca... là huynh sao? A Bảo không còn đau nữa..." Giọng nói nhỏ nhẹ, hư ảo của Diệp A Bảo vang vọng trong hang động tối tăm.
Nhìn thấy hình bóng em họ, lồng ngực Diệp Vô Song nghẹn ngào tột cùng, nước mắt pha lẫn máu khô lăn dài trên má: "A Bảo... đại ca đến muộn. Đại ca đã đoạt lại trâm cho muội rồi."
Linh thể nhỏ bé của Diệp A Bảo khẽ mỉm cười hiền dịu. Nàng bay lơ lửng lại gần, bàn tay hư ảo khẽ chạm vào vết thương rỉ máu trước ngực trái của Diệp Vô Song. Một luồng hơi ấm dịu nhẹ tột cùng lan tỏa, xoa dịu đi cơn đau tim nhức nhối của Đồng Sinh Ấn.
"Đại ca... A Bảo phải đi gặp cha mẹ rồi. Huynh... huynh phải sống thật tốt nhé."
Nói xong, linh thể của Diệp A Bảo dần dần hóa thành những đốm sáng xanh tịnh khiết, bay lượn quanh thân Diệp Vô Song một vòng rồi bay thẳng lên đỉnh hang động, tan biến vào hư không để đi đầu thai chuyển thế. Một đốm sáng xanh lam nhỏ nhất, tinh khiết nhất lơ lửng rơi xuống, thâm nhập trực tiếp vào giữa trán của Diệp Vô Song.
Oành!
Thức hải của Diệp Vô Song chấn động kịch liệt. Luồng sáng ấm áp từ linh hồn tịnh hóa của em họ như một dòng suối mát lành tưới tắm lên thần hồn rạn nứt của cậu. Thần thức cảm nhận lôi của cậu đột ngột mở rộng phạm vi quét từ năm mươi trượng lên đến tám mươi trượng, kinh mạch thức hải trở nên bền bỉ, dẻo dai hơn gấp bội.
Diệp Vô Song lặng người đứng nhìn đỉnh hang động trống rỗng rất lâu, bàn tay nắm chặt chiếc trâm sắt đã tịnh hóa sạch sẽ oán khí. Đạo tâm của cậu lúc này lạnh lùng hơn, nhưng cũng kiên định hơn bao giờ hết. Cậu thề sẽ dùng chính mạng sống của mình làm vũ khí để tiêu diệt hoàn toàn Cơ Vô Ưu và san phẳng cả Thái Huyền Tiên Tông để trả lại công đạo cho gia tộc.
"Tiểu tử thối, nhìn xem luồng linh hồn tịnh hóa vừa rồi đã kích hoạt điều gì dưới chân ngươi kìa."
Giọng nói đầy kinh ngạc của Đan Cơ Lão Nhân kéo Diệp Vô Song ra khỏi dòng suy nghĩ. Cậu cúi đầu nhìn xuống phiến đá phẳng rêu phong dưới chân.
Luồng sáng xanh lam của Diệp A Bảo khi tan biến đã vô tình tịnh hóa cả lớp rêu phong cổ xưa phủ trên phiến đá, lộ ra những đường rãnh trận pháp sâu hoắm rỉ máu phát ra ánh sáng tím đen mờ nhạt. Phiến đá này thực chất là một cơ quan phong ấn ngầm.
Ầm ầm!
Một tiếng động trầm đục vang lên dưới lòng đất. Phiến đá phẳng đột ngột dịch chuyển sang một bên, lộ ra một lối đi bằng bậc đá tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất vách đá sau núi. Một luồng khí tức lôi đình cổ xưa, lạnh lẽo và đầy rẫy uy áp nhân quả từ dưới lối đi xộc thẳng vào mặt hai thầy trò.
"Đây là... lối vào của Hang động Cổ Tộc ẩn giấu!" Diệp Vô Song thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia sáng tím đen nhạt.
Cậu không ngần ngại, tay cầm chiếc trâm sắt, lững thững bước chân xuống từng bậc đá tối tăm. Khôi lỗi Thiết Nô gãy nát cánh tay trái lảo đảo đi theo sau bảo hộ nhục thân phàm cốt cho cậu. Men theo lối đi sâu xuống lòng đất hơn trăm trượng, không gian trước mặt Diệp Vô Song đột ngột mở rộng ra thành một đại sảnh đá khổng lồ, bao quanh bởi những luồng hắc ám lôi khí lạnh lẽo.
Ngay tại trung tâm đại sảnh, ánh sáng tím đen rực rỡ từ vách đá chiếu sáng rực rỡ màn đêm tối tăm dưới lòng đất. Diệp Vô Song ngước mắt nhìn lên vách đá dựng đứng cao mười trượng trước mặt, toàn thân đột ngột chấn động kịch liệt, đôi mắt sâu thẳm trợn tròn đầy kinh ngạc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!