Tàn Kiếm Phá Ma, Chém Đứt Một Tay
Ánh sáng trắng tuyết từ màng chắn của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử giăng xuống như một dải ngân hà băng giá, rạch đôi màn sương mù lôi độc dày đặc của Vạn Táng Cổ Lĩnh. Luồng thiên uy chí cao vô thượng ấy không chỉ đẩy lui oán khí vây hãm xung quanh, mà còn trực tiếp chấn động thẳng vào lồng ngực của Cơ Vô Ưu.
Uỳnh!
Tiếng nổ trầm đục vang lên giữa khoảng không chật hẹp. Cơ Vô Ưu gầm lên một tiếng đau đớn, cả cơ thể đang bao phủ bởi sương máu tà ác bị phản chấn bay vọt ra sau hơn mười trượng, đập mạnh vào vách đá đen dựng đứng. Thanh kiếm Tử Điện trong tay trái hắn run lên bần bật, những tia chớp màu đỏ xám cuồng bạo xung quanh ma ảnh của hắn bị lực lượng chính đạo tịnh tịnh hóa đến mức tan rã từng mảng lớn.
"Khặc... Sư phụ... Người... Người thật sự ra tay bảo hộ hắn?!"
Cơ Vô Ưu quỳ sụp dưới đất lầy lội, khóe môi rỉ ra luồng máu đen tanh nồng. Hắn trợn tròn mắt nhìn màng chắn ánh sáng trắng tuyết đang bao bọc lấy Diệp Vô Song, khuôn mặt tuấn mỹ vặn vẹo trong sự kinh hoàng và u uất tột cùng. Sự phản chấn từ uy áp Độ Kiếp Kỳ khiến chín kinh mạch phụ trợ mới hồi phục của hắn bị tê liệt hoàn toàn, lôi lực ma tính trong đan điền hỗn loạn như sóng cuộn. Hắn không thể tin nổi, vị sư phụ chí cao vô thượng của mình—người luôn răn dạy hắn về đạo nghĩa chính tà—lại một lần nữa cách không phóng xuất thần thông cứu mạng một tên phế căn tạp dịch dơ bẩn ngay giữa cấm địa tử vong.
Bên trong màng chắn ánh sáng, Diệp Vô Song quỳ một gối dưới đất bùn, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Chiếc Lôi Đình Pháp Trâm tà ác vẫn cắm sâu vào ngực trái của cậu, liên tục cắn nuốt sinh cơ và phóng ra những luồng sét đen ăn mòn da thịt. Cơn đau đớn tột cùng xé rách đan điền Trúc Cơ mới đúc, khiến gương mặt gầy gò của thiếu niên mười bảy tuổi tái nhợt không còn một giọt máu. Thế nhưng, đôi mắt tím đen sâu thẳm của cậu lại rực sáng một vẻ điên cuồng và bình thản đến lạnh gáy.
"Vân Hoài Tử... ngươi quả nhiên không dám đánh cược thọ nguyên của mình." Diệp Vô Song khẽ nhếch môi, một ngụm máu đỏ tươi tràn ra khóe môi rách nát.
Cậu có thể cảm nhận được qua sợi chỉ khế ước đỏ rực trước ngực một luồng đau đớn dữ dội và sự phẫn nộ tột cùng đang truyền đến từ đỉnh Thái Huyền xa xôi. Màn cược mạng sinh tử của cậu đã thành công mỹ mãn. Vân Hoài Tử vì bảo vệ tính mạng liên kết của bản thân, buộc phải tiêu hao pháp lực bản thể để giăng màng chắn bảo vệ này. Thế nhưng, Diệp Vô Song biết rõ, màng chắn ánh sáng của Tiên Tôn chỉ có thể duy trì trong vòng một nén hương, và luồng pháp lực cách không ấy đang tiêu hao rất nhanh dưới sự ăn mòn của ma tính Vạn Táng Cổ Lĩnh.
"Ba hơi thở... Ta chỉ có đúng ba hơi thở trước khi hắn thoát khỏi trạng thái tê liệt."
Thần thức cảm nhận lôi nhạy bén của Diệp Vô Song quét qua sương mù, lập tức khóa chặt vào vết thương rách thịt sâu hoắm đang rỉ máu đen tanh nồng ở cánh tay phải của Cơ Vô Ưu. Đó chính là tử huyệt của gã. Tà thuật cắn nuốt huyết khí của Huyết Ma Giáo đang phản phệ dữ dội vào cánh tay cầm kiếm của hắn, khiến cho lôi lực ma tính ở khu vực đó trở nên vô cùng hỗn loạn và yếu ớt.
Quyết định trong chớp mắt, Diệp Vô Song grít răng chịu đựng cơn đau tim dữ dội, đưa bàn tay phải bỏng loét quấn băng vải thô dính đầy máu tươi lên, nắm chặt lấy thân chiếc Lôi Đình Pháp Trâm đang cắm sâu trước ngực trái.
"Rút!"
Cậu gầm nhẹ một tiếng, dùng hết man lực phàm cốt dứt khoát yanks mạnh chiếc ma trâm ra khỏi lồng ngực!
Phốc!
Máu tươi đỏ rực pha lẫn những tia chớp tím đen bắn vọt ra ngoài, nhuộm đẫm cả màng chắn ánh sáng trắng tuyết. Vết thương rách ngực trái sâu hoắm rỉ máu không thể tự lành vĩnh viễn của Đồng Sinh Ấn lại một lần nữa bị xé rách, đau đớn tột cùng khiến thần trí cậu suýt chút nữa rơi vào hôn mê. Thế nhưng, ngay khi chiếc ma trâm rời khỏi cơ thể, luồng sinh cơ khổng lồ từ khế ước liên kết thọ nguyên của Vân Hoài Tử lại tuôn chảy xuống, cưỡng ép giữ vững tim mạch và đan điền cho cậu.
Diệp Vô Song lảo đảo đứng dậy, bàn tay phải dính đầy máu tươi của mình khẽ vươn ra, nhặt lấy một thanh Tàn kiếm lôi hệ gãy nát nằm nửa chìm nửa nổi dưới lớp đất đá đổ nát của thung lũng. Thanh kiếm gãy này vốn là tàn binh nhặt được từ mộ kiếm ngoại môn, thân kiếm rỉ sét loang lổ chỉ còn lại một nửa lưỡi kiếm, nhưng chất liệu lôi thiết cổ xưa của nó lại là vật dẫn lôi hoàn hảo nhất lúc này.
Cậu không ngần ngại, nhỏ trực tiếp những giọt máu tươi rỉ ra từ vết thương ngực trái—luồng Huyết lôi dịch mang huyết mạch Cổ Tộc biến dị chứa đầy hắc ám lôi khí—lên dọc theo lưỡi kiếm rỉ sét.
"Huyết lôi kiếm khí! Khởi!"
Diệp Vô Song thét dài, dồn toàn bộ 50% linh lực Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ còn sót lại trong đan điền vào thanh tàn kiếm gãy. Máu tươi Cổ Tộc chạm vào lôi thiết cổ xưa lập tức bùng phát một luồng năng lượng tà dị tột cùng. Một luồng kiếm khí màu đỏ tím lạnh lẽo, mang theo oán khí ngút trời và hắc ám lôi lực cực hạn của cổ lĩnh, bộc phát rực rỡ từ nửa lưỡi kiếm gãy, xé rách không gian xung quanh thành những tiếng rít gào ghê rợn.
Lúc này, Cơ Vô Ưu vừa mới áp chế được luồng lực lượng phản chấn trong kinh mạch. Hắn ngẩng đầu lên, tận mắt nhìn thấy luồng kiếm khí màu đỏ tím mang theo sát cơ hủy diệt đang hướng thẳng về phía mình, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ.
"Không! Ngươi làm sao có thể sử dụng được huyết kiếm khí của tà tu?!" Cơ Vô Ưu gào thét, cố gắng dùng tay trái nâng thanh Tử Điện kiếm lên để giăng màng chắn phòng ngự.
Thế nhưng, tốc độ của Diệp Vô Song quá nhanh. Vận chuyển Lôi Bộ Phàm Cốt đến mức cực hạn, thân hình hắc y rách nát của cậu hóa thành một vệt sáng mờ nhạt lướt nhanh qua mặt đất lầy lội, để lại những vệt sét tím đen dưới gót chân phàm cốt. Chỉ trong vòng nửa hơi thở, cậu đã áp sát sát sườn bên phải của Cơ Vô Ưu.
"Cơ Vô Ưu, món nợ máu của Diệp gia ta mười năm trước, hôm nay thu hồi một phần!"
Diệp Vô Song lạnh lùng quát lớn, vung mạnh thanh tàn kiếm gãy chém xuống một đường kiếm quyết định! Luồng Huyết lôi kiếm khí đỏ tím lạnh lẽo chém ra như một vầng trăng khuyết tà ác, nhắm thẳng vào cánh tay phải đang rỉ máu đen của đối thủ.
Roẹt!
Kiếm khí sắc bén mang theo thuộc tính ăn mòn cực mạnh dễ dàng xuyên thủng lớp hộ giáp lôi tơ rách nát và lôi lực ma tính yếu ớt của Cơ Vô Ưu. Một tiếng phụt khô khốc vang lên, máu đen tà ác phun trào như suối. Cánh tay phải cầm kiếm của Cơ Vô Ưu bị chém đứt hoàn toàn từ bả vai, bay vọt lên không trung cùng với thanh Tử Điện kiếm rực sáng tàn dư sét đỏ xám.
"Áaaa...!!! Sư phụ... Diệp Vô Song... Ta thề sẽ thây kệ vạn kiếp tiêu diệt các ngươi!!!"
Cơ Vô Ưu gào thét thảm thiết tột cùng, tiếng hét đau đớn vang vọng khắp thung lũng đá đen hoang vu. Hắn dùng tay trái ôm chặt lấy bả vai phải trống rỗng đang phun máu đen xối xả, khuôn mặt tuấn mỹ vặn vẹo đến mức không còn ra hình người. Nhận thấy màng chắn ánh sáng của Tiên Tôn vẫn đang bảo vệ Diệp Vô Song, lại mất đi cánh tay phải cầm kiếm và thanh Tử Điện kiếm bản mệnh, Cơ Vô Ưu hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu. Hắn hóa thành một luồng sương máu vặn vẹo đầy oán hận, điên cuồng trốn chạy sâu vào màn sương mù lôi độc dày đặc nhất của vùng lõi Vạn Táng Cổ Lĩnh.
Rắc rắc... Bùm!
Thanh Tàn kiếm lôi hệ trong tay Diệp Vô Song không thể gánh chịu nổi luồng năng lượng quá tải của Huyết lôi kiếm khí cực hạn, lập tức nứt vỡ rạn nát rồi nổ tung thành đống tro bụi sắt vụn rơi rớt dưới đất cát.
Diệp Vô Song lảo đảo quỳ sụp xuống đất, bàn tay phải bỏng loét quấn băng dính máu tươi khẽ run rẩy ôm chặt lấy vết thương rách ngực trái đang không ngừng rỉ máu đỏ tươi. Trận chiến cược mạng vượt cấp này đã vắt kiệt toàn bộ linh lực và tinh thần lực của cậu, kinh mạch mới đúc râm ran nóng rát đau đớn tột cùng. Thế nhưng, khóe môi cậu lại nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy kiêu hãnh.
Cậu chậm rãi vươn bàn tay run rẩy ra trước mặt, nhặt lấy chiếc Lôi Đình Pháp Trâm tà ác dính đầy máu tươi đang nằm lẳng lặng trên nền đất đá đổ nát dưới chân. Bên trong chiếc trâm, linh hồn nhỏ bé, nhạt nhòa của em gái Diệp A Bảo đang khẽ run rẩy phát ra luồng sáng tím nhạt yếu ớt, như đang khóc thương cho người đại ca dũng cảm của mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!