Ma Ảnh Áp Sát, Sát Cơ Trong Sương Mù
Sương mù xám tím của Vạn Táng Cổ Lĩnh chưa bao giờ tan. Thứ chướng khí mang theo oán niệm tích tụ vạn năm của các cổ tu sĩ tử trận quấn chặt lấy những vách đá đen rạn nứt, âm u, lạnh lẽo và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn hắc ám lôi độc. Nơi đây là tử địa của Đông Vực, nơi mà ngay cả các trưởng lão nội môn Thái Huyền Tiên Tông cũng không dám tùy tiện đặt chân sâu vào vùng lõi. Nhưng sâu dưới lòng đất, ẩn sau một khe nứt hiểm trở được che giấu bởi huyễn trận tàn khuyết, lại là nơi trú ẩn duy nhất của Diệp Vô Song.
Trong Hang động Cổ Tộc ẩn giấu, không gian tối tăm chỉ được thắp sáng bởi những tia chớp tím nhạt phát ra từ ấn ký Đồng Sinh Khế trước ngực Diệp Vô Song. Thiếu niên mười bảy tuổi ngồi xếp bằng trên một bệ đá rêu phong, hắc y rách nát bám đầy bụi đất cổ mộ. Bàn tay phải của cậu, vết thương bỏng loét sâu hoắm do điện tích rò rỉ khi chế tạo lò luyện đất sét ở trận chiến trước vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, được quấn chặt bằng những dải băng vải thô dính máu tươi đỏ rực. Mỗi nhịp thở của Diệp Vô Song đều kéo theo một cơn đau rát buốt dọc theo chín kinh mạch phụ trợ mới khai thông.
"Khặc..."
Diệp Vô Song khẽ ho khan, một tia máu tươi tràn ra khóe môi rách nát. Cậu không lùi bước, vận chuyển Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh để dẫn lưu luồng sinh cơ khổng lồ đang không ngừng tuôn chảy từ lồng ngực trái. Nhờ Đồng Sinh Ấn sơ cấp đã được gia cố bằng ba viên Đồng Quy Thạch, khoảng cách liên kết mệnh cách giữa cậu và đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử đã được mở rộng lên đến năm mươi dặm an toàn. Lúc này, trên đỉnh Thái Huyền xa xôi, Vân Hoài Tử chắc chắn đang phải bế quan chịu đựng cơn đau tim dữ dội và sự bòn rút thọ nguyên kịch liệt do khế ước liên đới truyền sang.
"Vân Hoài Tử... lão già ngụy quân tử nhà ngươi lúc này chắc hẳn đang hận ta thấu xương tủy." Diệp Vô Song thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng và điên cuồng. Cậu thà dùng chính nhục thân phàm cốt này làm canh bạc sinh tử, cũng phải kéo kẻ ngự trị trên cao kia xuống cùng chịu đau đớn với mình.
Bỗng nhiên, trong thức hải tĩnh lặng của cậu, đồ án tàn trận cổ xoay tròn khẽ chấn động mạnh. Luồng linh lực lôi trì thu nhỏ trong đan điền Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ—vốn đang được cậu ngụy trang thành Luyện Khí tầng 3—đột ngột sôi trào.
Diệp Vô Song mở phắt đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tia sét tím thẫm. Cậu lập tức phóng thích Thần thức cảm nhận lôi ra ngoài. Trong phạm vi năm mươi trượng xung quanh hang động, sương mù lôi điện xám xịt vốn đang chuyển động tự nhiên bỗng chốc bị xé rách bởi một luồng dao động linh lực vô cùng tà dị.
Đó không phải là lôi khí tự nhiên của cổ lĩnh, cũng không phải là lôi hỏa chính đạo của Thái Huyền Tông. Luồng khí tức kia đỏ rực màu máu, mang theo oán hận ngập trời và một mùi hôi thối đặc trưng của xác chết thối rữa dưới cống ngầm địa lao.
"Mùi máu này..." Diệp Vô Song nhíu mày, thần thức nhạy bén của cậu ngửi thấy một mùi máu đen tanh nồng, rỉ ra từ một vết thương rách thịt sâu hoắm. Cậu lập tức nhận ra: "Vết thương rỉ máu đen ở cánh tay phải... Là Cơ Vô Ưu! Hắn đã vượt ngục Chấp Pháp Đường nhờ tà thuật cắn nuốt huyết khí, và hắn đang sử dụng thuật truy vết huyết mạch để tìm ta!"
Ký ức về đêm thảm sát diệt môn mười năm trước bùng lên trong đầu Diệp Vô Song như một ngọn lửa thiêu rụi lý trí. Cơ Vô Ưu—kẻ thù diệt tộc trực tiếp của cậu—đã thâm nhập vào phế tích Diệp Gia để thu thập máu khô của tổ tiên cậu, dùng thứ huyết thuật tà tàn bạo đó để khóa chặt vị trí của cậu giữa cấm địa tử vong này. Sự oán hận thấu xương đối lập với yêu cầu phải giữ cái đầu lạnh khiến lồng ngực Diệp Vô Song thắt chặt.
Cộc. Cộc. Cộc.
Tiếng bước chân nặng nề, kéo lê trên đá vụn vang lên từ phía ngoài lối vào hang động. Sương mù xám tím ngoài rìa hang bị xé ra, lộ ra một ma ảnh vặn vẹo.
Cơ Vô Ưu đứng đó, tử bào thêu lôi long sang trọng ngày xưa nay đã rách nát tả tơi, dính đầy bùn đất và máu đen khô khốc. Khuôn mặt tuấn mỹ vô song của hắn nay đã vặn vẹo biến dạng hoàn toàn, làn da xám xịt như xác chết với những đường gân máu đen nổi hằn lên dọc theo gò má. Cánh tay phải của hắn—vết thương rách da thịt rỉ máu đen do gã tự đâm trâm tà ác cất giấu để lại—vẫn đang nhỏ từng giọt dịch thể hôi thối xuống đất đá cổ lĩnh. Đôi mắt hắn hoàn toàn biến thành màu đen kịt với đồng tử đỏ rực rực sát khí điên cuồng.
"Diệp... Vô... Song..." Giọng nói của Cơ Vô Ưu khàn khàn, rít qua kẽ răng rỉ máu đen như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. "Ta ngửi thấy mùi máu dơ bẩn của dòng họ nhà ngươi rồi... Hôm nay, ta sẽ băm vằm nhục thân của ngươi thành vạn mảnh, hút cạn đan điền của ngươi để tế luyện thần hồn cho ta!"
Ngay khi nhìn thấy ma ảnh của Cơ Vô Ưu, Diệp Vô Song biết rõ đối thủ đã hoàn toàn hóa ma, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ lâm thời nhờ cắn nuốt huyết khí đang bộc phát một lực lượng cuồng bạo ngắn hạn cực kỳ nguy hiểm. Trong một không gian hẹp như hang động cổ này, đối đầu trực diện là tự sát.
Cơ Vô Ưu thét dài một tiếng điên cuồng, bàn tay trái vặn vẹo của hắn nâng lên, phóng ra hàng loạt cây Độc Xà Châm lấp lánh ánh tím xanh tà ác, xé rách không khí nhắm thẳng vào các tử huyệt trên người Diệp Vô Song. Đồng thời, một luồng sét đen cuồng bạo bùng phát từ cơ thể hắn, hướng thẳng về phía vách đá lối vào hang động hòng đánh sập toàn bộ hang đá chôn sống cậu.
"Nghĩ muốn chôn sống ta?" Diệp Vô Song lạnh lùng quát.
Cậu không hề hoảng loạn. Ngay khi độc châm và luồng sét đen lao tới, Diệp Vô Song nhanh tay nhỏ một giọt huyết lôi dịch vào trận nhãn trung tâm của Trận pháp dẫn lôi tự chế mà cậu đã bố trí sẵn ở cửa hang.
Vút!
Một màng chắn lôi quang mỏng bao phủ khu vực nghĩa trang hoang phế trước cửa hang lập tức rực sáng, cố gắng thu hút và dẫn lưu luồng sét tà ác của Cơ Vô Ưu xuống đất để bảo vệ hang động. Thế nhưng, tu vi bộc phát của Cơ Vô Ưu lúc này quá mạnh. Luồng lôi châm tà ác mang theo oán khí cổ tu dễ dàng xuyên thủng màng chắn lôi quang mỏng manh.
Đùng! Đùng! Đùng!
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Trận pháp dẫn lôi tự chế bị quá tải năng lượng, nổ tung trận nhãn thành trăm mảnh vụn sắt rỉ. Sức mạnh phản chấn cực mạnh đánh sập hoàn toàn vòm đá lối vào Hang động Cổ Tộc ẩn giấu. Đá hộc khổng lồ đổ sụp xuống như hồng thủy, chôn vùi toàn bộ lò luyện đất sét và phế tích bên trong hầm sâu.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc trước khi hang động sụp đổ hoàn toàn, Diệp Vô Song đã kịp thời kích hoạt Lôi Bộ Phàm Cốt. Điện tích nhỏ phóng ra dưới lòng bàn chân phàm cốt tạo ra một lực đẩy phản chấn cực mạnh, giúp cơ thể cậu di chuyển nhanh nhẹn như một tia chớp mờ nhạt, lách qua các khe đá rơi rớt và vọt thẳng ra ngoài khoảng không sương mù dày đặc trước khi hang đá bị san bằng.
Cậu đáp xuống một tảng đá đen ngoài rìa thung lũng, vai trái bị đá văng sượt qua rách da rỉ máu tươi đỏ rực, bàn tay phải bỏng loét dính máu lại run lên bần bật vì chấn động.
"Khặc..." Diệp Vô Song khạc ra một ngụm máu bầm, đôi mắt tím đen nhìn chằm chằm vào đống đổ nát của hang động ẩn cư cũ. Trận pháp phòng ngự tự chế đã hoàn toàn bị hủy hoại, hang động ẩn cư biến thành đống gạch vụn. Cái giá phải trả là rất lớn, nhưng cậu đã tránh thoát đòn chí mạng đầu tiên một cách hoàn hảo nhờ thần thức cảm nhận lôi nhạy bén và bộ pháp di chuyển nhanh nhẹn.
Giữa làn sương mù xám tím cuộn trào, ma ảnh của Cơ Vô Ưu bước ra từ đống đổ nát, đôi mắt đỏ rực khóa chặt lấy bóng dáng hắc hắc y của Diệp Vô Song. Hắn gầm lên một tiếng điên cuồng, sát khí từ cơ thể hóa ma của hắn tỏa ra lạnh buốt cả không gian, không để cho Diệp Vô Song có một hơi thở dốc.
Diệp Vô Song khẽ siết chặt bàn tay phải quấn băng dính máu, ánh mắt nhìn thẳng vào ma ảnh đang áp sát. Cậu biết rõ, cuộc rượt đuổi sinh tử tàn khốc nhất giữa lòng Vạn Táng Cổ Lĩnh chính thức bắt đầu từ giây phút này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!