Nhạc nềnPrairie

Hắc Thiết Trỗi Dậy, Tai Mắt Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lôi độc của mỏ quặng số 9 chưa bao giờ tan. Thứ chướng khí màu xám tro đục ngầu ấy quấn chặt lấy những vách đá đen rạn nứt dưới lòng đất ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, lạnh lẽo và mang theo mùi tanh nồng của lôi dịch phế thải. Đối với hàng vạn phu mỏ phàm nhân nơi đây, hầm mỏ này chính là một ngôi mộ lộ thiên khổng lồ, nơi thọ nguyên của họ bị vắt kiệt từng ngày dưới những trận lôi độc phun trào tự nhiên.


Nhưng đêm nay, sâu trong khu vực tăm tối nhất của lều cỏ phu mỏ mỏ số 9, một ngọn lửa nhỏ đang âm thầm bùng cháy. Ngọn lửa ấy không phát ra từ linh thạch hay lôi hỏa chính đạo, mà bùng lên từ ý chí sinh tồn bất khuất của những kẻ bị coi là cỏ rác.


"Nhích lại gần đây một chút. Cẩn thận tiếng xích sắt."


Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Thạch Đầu vang lên giữa bóng tối của lều cỏ dột nát. Thân hình lực lưỡng như một pho tượng đồng cổ của gã khẽ nghiêng về phía trước, che chắn cho tấm bản đồ ngầm mỏ số 9 được dệt bằng da thú cũ kỹ đang trải ra trên một chiếc hòm gỗ mục. Xung quanh gã, năm sáu phu mỏ gầy gò, da dẻ xám xịt vì nhiễm lôi độc nặng nề, đang nín thở nhìn chằm chằm vào những đường vẽ màu đỏ ngoằn ngoèo trên tấm bản đồ.


"Đây là lối đi ngầm dẫn đến nghĩa trang hoang phế ngoại môn." Thạch Đầu dùng ngón tay thô ráp đầy sẹo bỏng chỉ vào một đường vẽ đứt đoạn sát rìa bản đồ. "Vô Song đã gia cố thành công khế ước mệnh cách. Hiện tại, phạm vi liên kết của đệ ấy với Tiên Tôn đã mở rộng lên đến năm mươi dặm. Đệ ấy đã gửi tin mật cho ta, yêu cầu chúng ta phải lập tức thiết lập mạng lưới liên lạc bóng đêm dưới lòng đất để vận chuyển lôi tinh phế thải ra ngoài."


Nhị Cẩu, gã phu mỏ gầy nhom cùng phòng giam, khẽ run rẩy hỏi: "Thạch đại ca, việc này... nếu bị chấp sự tuần tra phát hiện, tất cả chúng ta sẽ bị đưa lên Lôi Hình Đài thiêu sống lập tức. Luật cấm tàng trữ lôi tinh của tông môn nghiêm ngặt như vậy..."


"Sợ cái gì!" Thạch Đầu trừng mắt, luồng khí tức Cổ Thần Thể Thuật do Diệp Vô Song truyền thụ sơ bộ khẽ vận chuyển dưới làn da ngăm đen, tỏa ra một sức mạnh man lực khiến người khác phải kiêng dè. "Ngươi quên Diệp Vô Song đã làm thế nào để sống sót sao? Đệ ấy là phế căn giống như chúng ta, nhưng đệ ấy dám dùng cái chết để cưỡng ép đệ nhất Tiên Tôn làm hộ pháp! Đệ ấy đã tự tay chém chết Lôi Báo, đoạt lấy chiếc còi ngự thú bằng xương thú cổ của hắn làm chiến lợi phẩm! Một phế nhân còn dám nghịch thiên cải mệnh, phàm nhân chúng ta tại sao phải quỳ gối chịu chết dần trong hầm mỏ này?"


Những lời nói của Thạch Đầu như một dòng điện nóng bỏng giội thẳng vào lồng ngực lạnh giá của bầy phu mỏ. Đúng vậy, danh tiếng của Diệp Vô Song đã trở thành một huyền thoại sống dưới đáy mỏ quặng tối tăm này. Việc một tên nô lệ phế căn có thể kéo đệ nhất Tiên Tôn xuống nước cùng chịu sinh tử đã nhen nhóm lên một khát vọng phản kháng mãnh liệt. Đêm nay, dưới sự dẫn dắt của Thạch Đầu, "Hắc Thiết Hội"—tổ chức liên minh phu mỏ phàm nhân đầu tiên—chính thức được thành lập dưới mái lều cỏ dột nát.


"Chúng ta sẽ thu gom lôi tinh phế thải bị tông môn thải hồi, dùng mật đạo ngầm để vận chuyển ra ngoài trấn Thái Huyền giao dịch chợ đen, đổi lấy linh dược trị thương và dược liệu giải độc." Thạch Đầu lạnh lùng phân phó. "Mạng lưới này phải được bảo vệ tuyệt đối. Nhị Cẩu, ngươi chịu trách nhiệm giấu tấm bản đồ ngầm này..."


Cộc! Cộc! Cộc!


Tiếng bước chân nặng nề của ủng sắt bọc lôi thiết đột ngột vang lên từ phía ngoài lối vào lều cỏ, kèm theo tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng ghê người.


"Chấp sự tuần tra ngoại môn kiểm tra đột xuất! Tất cả phu mỏ lập tức bước ra ngoài xếp hàng!"


Tiếng quát tháo đầy hống hách của một tên đệ tử tuần tra xé rách màn đêm yên tĩnh. Luồng uy áp Luyện Khí tầng cao từ ngoài cửa xộc vào, khiến sương mù lôi độc trong lều cỏ khẽ lay động dữ dội.


Sắc mặt Nhị Cẩu lập tức cắt không còn một giọt máu. Gã hoảng loạn nhìn tấm bản đồ ngầm mỏ số 9 vẫn đang trải ra trên hòm gỗ, hai tay run cầm cập không biết phải giấu vào đâu. Nếu tấm bản đồ này bị phát hiện, toàn bộ kế hoạch trỗi dậy của Hắc Thiết Hội sẽ tan thành mây khói, và đầu của họ sẽ bị bêu trên cổng đá ngoại môn vào sáng mai.


"Bình tĩnh." Thạch Đầu khẽ gầm lên một tiếng nhỏ. Gã nhanh tay giật lấy tấm bản đồ da thú, cưỡng ép nhét vào sâu dưới lớp cỏ tranh dột nát của giường nằm Nhị Cẩu, rồi đẩy mạnh gã phu mỏ gầy gò ngã nhào xuống đất.


"Mẹ kiếp! Ngươi dám giấu bánh mì khô của ta!"


Thạch Đầu đột ngột thét lớn, vung nắm đấm thô tráng đập mạnh xuống chiếc hòm gỗ mục tạo ra một tiếng nổ lớn. Gã giả vờ gây lộn, lao vào túm lấy cổ áo Nhị Cẩu, đấm mạnh vào khoảng không vách lều cỏ làm sập một góc rào tre.


Đúng lúc đó, tấm màn lều cỏ bị gạt phắt ra. Tên chấp sự tuần tra ngoại môn mặc giáp sắt nặng, tay lăm lăm chiếc roi lôi độc đen thẫm rỉ máu bước vào. Ánh mắt gian xảo của hắn quét qua đống đổ nát trong lều cỏ, rồi dừng lại trên người Thạch Đầu và Nhị Cẩu đang giằng co dưới đất.


"Lũ giun dế dơ bẩn này! Đêm hôm không ngủ còn dám gây loạn trong khu mỏ? Tìm chết sao!"


Tên chấp sự tức giận quát lớn, vung chiếc roi lôi độc quật mạnh một phát dữ dội. Roi da xé gió rít lên, mang theo những tia chớp xám nhạt quất thẳng vào lưng Nhị Cẩu.


Chát!


Một vết rách sâu hoắm rỉ máu đen xuất hiện trên lưng Nhị Cẩu. Gã phu mỏ gầy yếu thét lên một tiếng thảm thiết, đau đớn đến mức co quắp cả người dưới đất. Luồng lôi độc từ chiếc roi nhanh chóng ăn mòn da thịt phàm nhân, khiến gã run rẩy bần bật.


Thạch Đầu cắn chặt răng, cố nén sát cơ đang cuộn trào trong lồng ngực phàm cốt. Gã biết rõ, nếu lúc này gã bộc lộ phản kháng, tên chấp sự sẽ lập tức dùng thần thức quét sạch lều cỏ và phát hiện ra tấm bản đồ ngầm dưới gối giường. Gã vội vàng quỳ sụp xuống đất, cúi đầu ra vẻ hèn mọn sợ hãi tột độ:


"Chấp sự bớt giận! Chấp sự bớt giận! Là do tên Nhị Cẩu này lén trộm phần linh cốc bồi bổ của tiểu nhân, tiểu nhân nhất thời tức giận mới ra tay trừng phạt hắn! Không hề có ý định chống đối luật lệ của tông môn!"


Tên chấp sự tuần tra hừ lạnh một tiếng, bước tới gần giường nằm của Nhị Cẩu. Mũi ủng sắt của hắn đá văng chiếc hòm gỗ mục, ánh mắt tham lam bắt đầu dòm ngó xung quanh các góc khuất giường cỏ tranh. Hắn đang tìm kiếm xem có tên phu mỏ nào lén giấu lôi tinh thượng phẩm hay không.


Nhìn thấy mũi ủng sắt của tên chấp sự chỉ còn cách vị trí giấu tấm bản đồ ngầm vài tấc, tim Thạch Đầu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Gã nhanh trí thò tay vào trong ngực áo vải thô rách nát, lôi ra một chiếc túi vải nhỏ chứa đầy những mảnh lôi tinh phế thải lấp lánh ánh tím nhạt mà gã đã bí mật gom góp được.


"Chấp sự đại nhân..." Thạch Đầu khẽ nói, hai tay dâng chiếc túi vải lên ngang đầu. "Tiểu nhân biết lỗi rồi. Đây là một chút lòng thành của tiểu nhân và huynh đệ trong lều, thu gom được từ mạch quặng phế thải hôm nay. Xin chấp sự đại nhân nhận lấy bồi bổ lôi lực, bỏ qua cho sự vô tri của chúng tiểu nhân lần này."


Tên chấp sự tuần tra dừng chân lại. Hắn liếc nhìn chiếc túi vải nhỏ chứa đầy lôi tinh phế thải trong tay Thạch Đầu. Tuy chỉ là quặng thô phế thải, nhưng đối với một tu sĩ Luyện Khí ngoại môn như hắn, lượng lôi tinh này cũng đủ để đổi lấy vài viên linh thạch hạ phẩm tại chợ đen ngoại môn. Sự tham lam lập tức lấn át nghĩa vụ tuần tra.


Hắn giật lấy chiếc túi vải, khẽ cân đo trọng lượng trên tay rồi nở một nụ cười gian xảo đầy khinh miệt: "Hừ, coi như ngươi biết điều. Lần sau nếu còn để ta thấy các ngươi gây lộn làm mất định mức khai thác của mỏ số 9, ta sẽ lột da từng đứa một! Cút ra ngoài xếp hàng nhanh lên!"


Nói rồi, tên chấp sự tuần tra quay lưng bước ra khỏi lều cỏ, không thèm dòm ngó đến chiếc giường cỏ tranh của Nhị Cẩu nữa.


Thạch Đầu thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh đầm đìa chảy dọc theo tấm lưng lực lưỡng. Gã vội vàng đỡ Nhị Cẩu dậy, khẽ thì thầm bên tai gã: "Chịu đựng một chút. Tấm bản đồ đã an toàn. Hắc Thiết Hội của chúng ta... đã vượt qua được ải đầu tiên."


***


Trong khi lòng đất mỏ quặng số 9 đang âm thầm trỗi dậy một liên minh phàm nhân, thì tại khu vực giặt ủi nằm ở ranh giới giữa nội môn và ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, một mạng lưới tình báo bóng đêm khác cũng đang vận hành một cách xuất quỷ nhập thần.


Hơi nước nóng nghi ngút bốc lên từ những bể đá khổng lồ, mang theo mùi nồng nặc của xà phòng và tro bếp tịnh hóa. Hàng chục nữ tạp dịch phàm nhân đang cúi rạp người bên bệ đá, dùng đôi bàn tay thô ráp đỏ ửng vì giặt đồ lạnh lâu ngày để chà xát những bộ y phục sang trọng của đệ tử nội môn.


Tiểu Vũ—cô bé tạp dịch nhỏ nhắn với đôi mắt thông minh lanh lợi—đang chăm chú giặt chiếc tử bào thêu hình lôi long của một đệ tử chân truyền thân cận với Cơ Vô Ưu. Đôi tai của nàng khẽ động đậy, tập trung lắng nghe cuộc trò chuyện thì thầm của hai đệ tử nội môn đang đứng gác gần bể nước.


"Ngươi nghe tin gì chưa? Cơ Vô Ưu... hắn đã vượt ngục rồi!"


"Cái gì? Không phải hắn bị Chưởng môn phế bỏ một phần tu vi và giam cầm nghiêm ngặt trong địa lao Hình Đường sao? Làm sao có thể vượt qua cấm chế?"


"Suỵt! Nhỏ tiếng một chút! Ta nghe nói hắn đã dùng một loại tà thuật luyện hồn cực kỳ tàn bạo, giết chết hai lính canh gác Chấp Pháp Đường rồi hút cạn huyết khí của họ để khôi phục tạm thời tu vi. Hiện tại, Chấp Pháp Đường đang ráo riết phong tỏa biên giới ngoại môn để truy bắt, nhưng hắn đã trốn thoát thành công và đang điên cuồng hướng về phía Vạn Táng Cổ Lĩnh!"


"Hắn hướng về Vạn Táng Cổ Lĩnh làm gì? Nơi đó chứa đầy oán niệm cổ tu và bão lôi độc hại, là tử địa đối với tu sĩ Trúc Cơ!"


"Ai biết được? Chắc chắn hắn muốn tìm kiếm Diệp Vô Song để báo thù rửa hận diệt tộc! Mối thù giữa hắn và tên phế căn kia đã đạt đến mức không chết không thôi rồi..."


Tiếng bàn tán của hai đệ tử nội môn nhỏ dần rồi mất hút khi họ di chuyển ra xa, nhưng từng lời nói của họ lại như những tiếng sấm nổ đùng đoàng bên tai Tiểu Vũ.


Cơ Vô Ưu vượt ngục! Hắn đang hướng về Vạn Táng Cổ Lĩnh để truy sát Diệp Vô Song!


Tiểu Vũ biết rõ Diệp Vô Song hiện tại đang lẩn trốn sâu trong Vạn Táng Cổ Lĩnh để rèn luyện nhục thân và tránh né sự truy quét của tông môn. Hơn nữa, theo tin tức mật mà nàng nhận được, bàn tay phải của Diệp Vô Song đang bị bỏng loét nặng nề từ trận chiến gia cố khế ước trước đó, tu vi Trúc Cơ mới đúc còn chưa hoàn toàn ổn định. Nếu đối mặt với một Cơ Vô Ưu đã hóa ma điên cuồng và mang theo tà thuật khát máu, Diệp Vô Song sẽ gặp nguy hiểm chí mạng vĩnh viễn.


Nàng phải truyền tin tức này đi ngay lập tức!


Tiểu Vũ giả vờ cúi đầu lau mồ hôi, lén lút lùi sâu vào góc tối của khu giặt ủi phế thải. Nàng nhanh chóng rút từ trong khe giày ra một mảnh giấy da thú nhỏ xíu, dùng một chiếc trâm sắt rỉ viết vội vài dòng ký hiệu mật chỉ có nàng và Tô Thanh Tuyết hiểu được.


Nàng cuộn tròn mảnh giấy da thú lại, lén nhét vào sâu trong đường viền cổ áo của một bộ hắc y rách nát của đệ tử tạp dịch—bộ y phục mà nàng biết chắc chắn sẽ được chuyển giao cho Tiểu Mai mang đi phân loại tại trạm kiểm soát ngoại tông.


"Tiểu Mai!" Tiểu Vũ khẽ gọi lớn, vác giỏ đồ bẩn lớn tiến lại gần bệ đá của bạn thân. "Giỏ đồ này đã giặt xong, ngươi mang sang khu vực sấy khô và phân loại đi."


Tiểu Mai—cô gái nhỏ nhắn với khuôn mặt tàn nhang dễ thương—nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị bất thường của Tiểu Vũ, lập tức hiểu ý. Nàng khẽ gật đầu, nhận lấy giỏ đồ bẩn dính đầy nước lạnh, khéo léo dùng kỹ thuật giấu đồ để che giấu bộ hắc y chứa mật thư xuống dưới đáy giỏ, tránh khỏi tầm mắt dò xét của những tên đệ tử tuần tra đang đi qua đi lại.


Tiểu Mai vác giỏ đồ bẩn bước nhanh về phía cổng đá đổ nát—lối ra duy nhất dẫn từ khu giặt ủi nội môn xuống ngoại tông. Nơi đó, Trần Trung—kẻ canh gác lối ra biên giới ngoại môn cực kỳ nghiêm khắc và không nể tình tạp dịch—đang đứng sừng sững với thanh kiếm tuần tra lấp lánh sét xám nhạt trên tay.


"Đứng lại!" Trần Trung lạnh lùng quát lớn, chắn ngang lối đi của Tiểu Mai. "Chấp Pháp Đường có lệnh, Cơ Vô Ưu vượt ngục mang theo tà vật, tất cả mọi người và vật phẩm ra vào khu vực này đều phải bị kiểm tra thần thức nghiêm ngặt!"


Tiểu Mai giật nảy mình, vội vàng quỳ rạp xuống đất, run rẩy bấu chặt lấy thành giỏ đồ bẩn dính nước. Nàng cố gắng ngụy tạo vẻ mặt sợ hãi tột độ của một người phàm trần hèn mọn trước tiên nhân:


"Tiên sư bớt giận! Tiểu nữ chỉ là tạp dịch giặt là phàm nhân, đang mang đồ bẩn của các đệ tử nội môn đi phân loại sấy khô theo định mức hàng ngày... Xin tiên sư khai ân cho tiểu nữ đi qua, nếu trễ giờ tiểu nữ sẽ bị chấp sự phạt roi mất mạng mất..."


Trần Trung không hề mảy may động lòng trước lời cầu xin của nàng. Hắn lạnh lùng bước tới, dùng mũi kiếm tuần tra đâm mạnh vào trong giỏ đồ bẩn, lật tung những bộ tử y và hắc y ướt sũng nước lên để dò tìm dao động linh lực bất thường.


Mũi kiếm sắc bén của hắn khẽ sượt qua bộ hắc y chứa mật thư nằm ở đáy giỏ.


Tim Tiểu Mai như ngừng đập. Nàng biết, nếu Trần Trung dùng thần thức quét sâu vào đường viền cổ áo, mảnh giấy da thú chứa ký hiệu mật sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Trong thời khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, nàng quyết định hành động mạo hiểm.


Tiểu Mai vờ như run rẩy quá mức, làm đổ nghiêng chiếc giỏ đồ bẩn. Luồng nước giặt quần áo đục ngầu, hôi thối bốc mùi xà phòng và lôi độc tích tụ đổ ào ra ngoài vũng đất đá, bắn tung tóe lên đôi ủng sắt bọc lôi thiết sang trọng của Trần Trung.


"A! Tiểu nữ đáng chết! Tiểu nữ đáng chết! Xin tiên sư tha mạng!"


Tiểu Mai hoảng hốt dập đầu liên tục xuống nền đất bùn lầy, tiếng khóc nức nở vang lên đầy sợ hãi.


Trần Trung nhìn đôi ủng sắt của mình bị dính đầy nước bẩn hôi thối của phu mỏ tạp dịch, gương mặt hắn lập tức vặn vẹo vì ghê tởm tột độ. Hắn lùi lại một bước, giận dữ quát lớn:


"Lũ giun dế dơ bẩn hôi thối! Cút ngay lập tức cho ta! Đừng để mùi thối của các ngươi làm bẩn kiếm của ta!"


Hắn giận dữ đá văng chiếc giỏ đồ bẩn ra xa, không thèm dùng thần thức kiểm tra sâu thêm nữa vì sợ dính phải luồng khí hôi thối của khu giặt ủi phế thải.


Tiểu Mai vội vàng gom nhặt những bộ y phục bẩn dưới đất vào giỏ, dập đầu tạ ơn rồi khập khiễng vác giỏ đồ lướt nhanh qua cổng đá biên giới, trốn thoát khỏi trạm kiểm soát của Trần Trung thành công.


***


Nửa canh giờ sau, tại mật thất ngầm của Quán trọ Đồng Nhân hoang tàn ở góc khuất trấn Thái Huyền.


Tô Thanh Tuyết—nữ tử mặc hắc y giản dị che mặt bằng lụa mỏng—đang đứng lặng lẽ bên cửa sổ gỗ mục, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía dải núi mây mù bao phủ của Vạn Táng Cổ Lĩnh cách đó năm mươi dặm.


Tiểu Hồng—nha hoàn truyền tin trung thành của nàng—bước nhanh vào mật thất, dâng lên mảnh giấy da thú nhỏ xíu dính đầy nước lạnh mà Tiểu Mai vừa chuyển giao qua trạm liên lạc bí mật.


"Tiểu thư, mật báo khẩn cấp từ Tiểu Vũ ở nội môn."


Tô Thanh Tuyết nhanh chóng mở mảnh giấy da thú ra. Khi nhìn thấy những ký hiệu mật ghi lại tin tức Cơ Vô Ưu vượt ngục và đang hướng về Vạn Táng Cổ Lĩnh để truy sát Diệp Vô Song, đôi mắt thông minh lấp lánh tia sét màu lam nhạt của nàng đột ngột co rút lại kịch liệt.


"Cơ Vô Ưu... hắn đã hóa ma điên cuồng, lại dám dùng tà thuật cắn nuốt huyết khí để khôi phục tu vi." Tô Thanh Tuyết khẽ thì thào, giọng nói lạnh lẽo tột cùng. "Hắn muốn tận dụng thời điểm Diệp Vô Song đang bị thương nặng sau trận chiến gia cố khế ước để ra tay diệt khẩu."


Nàng biết rõ tình trạng hiện tại của Diệp Vô Song. Bàn tay phải của cậu bị bỏng loét nặng nề dính máu tươi đỏ rực sau khi tự hại để cưỡng ép Vân Hoài Tử gánh thương thế, khôi lỗi Thiết Nô bảo vệ nhục thân cũng đã bị gãy nát hoàn toàn cánh tay đồng bên trái. Cậu đang ở trạng thái suy kiệt và dễ bị tổn thương nhất giữa vùng cấm địa tử vong.


Nếu Diệp Vô Song chết dưới tay Cơ Vô Ưu, khế ước mệnh cách song trùng sẽ bị đứt đoạn, tạo ra phản phệ hủy diệt thọ nguyên của Vân Hoài Tử, nhưng đồng thời cũng sẽ dập tắt hoàn toàn hy vọng lật đổ ngai vàng ngụy quân tử của Tiên Tông thối nát.


Nàng không thể để Diệp Vô Song chết.


"Tiểu Hồng, chuẩn bị xe bò lôi thú ngụy trang." Tô Thanh Tuyết ra lệnh dứt khoát, bàn tay nàng khẽ siết chặt thanh kiếm Thanh Tuyết cấp Linh bảo hạ phẩm trên lưng. "Ta phải lén lút rời tông môn một lần nữa để tiến sâu vào Vạn Táng Cổ Lĩnh hỗ trợ Diệp Vô Song. Cuộc đối đầu sinh tử này... ta không thể đứng ngoài cuộc."


Tô Thanh Tuyết khẽ đẩy cửa sổ gỗ mục bước ra ngoài bóng đêm sương mù dày đặc, dọn đường cho phản ứng tiếp theo đầy điên cuồng của nàng nhằm bảo vệ nghịch đồ tối cao trước sát cơ đang áp sát từ ma ảnh của Cơ Vô Ưu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!