Cổ Mộ Tàng Kim, Gia Cố Huyết Khế
Sương mù của Vạn Táng Cổ Lĩnh chưa bao giờ tan. Thứ chướng khí màu xám tro đục ngầu ấy quấn chặt lấy những thân cây cổ thụ khô héo, lạnh lẽo và mang theo mùi thối rữa của oán niệm nghìn năm. Thỉnh thoảng, từ sâu trong những khe đá đen rạn nứt, một vài tia sét tự nhiên màu tím nhạt lại xẹt qua, rít lên những tiếng lôi âm trầm đục như tiếng thở dài của kẻ khuất mặt.
Giữa màn sương âm u ấy, một bóng người mặc hắc y rách nát đang lặng lẽ di chuyển. Diệp Vô Song bước từng bước cẩn trọng, đôi mắt tím đen thâm trầm híp lại, thần thức cảm nhận lôi hệ của cậu rải ra xung quanh trong phạm vi năm mươi trượng, nhạy bén dò tìm từng dao động điện tích nhỏ nhất để tránh né các bẫy lôi độc tự nhiên.
Phía sau cậu, một tiếng động kim loại rỉ sét va chạm vang lên đều đặn đầy nặng nề. Khôi lỗi Thiết Nô—gã khổng lồ bằng đồng rỉ loang lổ—đang khập khiễng bước theo. Khớp chân trái của nó, vốn bị sét đánh cháy sém từ trận chiến trước, thỉnh thoảng lại phát ra những tia lửa điện xám nhạt và tiếng két két khô khốc. Cánh tay đồng còn lại của nó ôm chặt một chiếc lò đất sét cũ kỹ quấn đầy những vòng sắt dẫn sét—Lò dẫn lôi tự chế của Diệp Vô Song, trên thân lò vẫn còn hằn sâu những vết rạn nứt lớn được phong ấn tạm thời bằng vệt máu Cổ Tộc khô xám.
"Tiểu tử thối, đi thêm ba dặm về hướng Đông Nam nữa. Sương mù ở đó mang theo dao động không gian rất nhẹ, chính là vị trí của ngôi cổ mộ hoang phế mà ta đã cảm ứng được."
Giọng nói khàn khàn, u uất của Đan Cơ Lão Nhân vang lên trong thức hải của Diệp Vô Song. Linh hồn dược sư tàn khuyết lơ lửng trong thức hải của cậu, tỏa ra luồng sáng xanh lam mờ nhạt để giữ cho thần trí của cậu không bị oán khí cổ lĩnh xâm nhập.
Diệp Vô Song không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Cậu siết chặt ngực áo vải thô rách nát. Ở lồng ngực trái, bên dưới lớp da thịt, ấn ký Đồng Sinh Ấn sơ cấp hình lôi long cuộn tròn vẫn đang rực sáng một màu đỏ máu nhạt, liên tục rỉ ra những giọt sinh cơ ấm nóng chạy dọc theo chín kinh mạch phụ trợ để nuôi dưỡng nhục thân phàm cốt lôi thể của cậu. Mỗi nhịp thở của cậu lúc này đều là một sự bòn rút thọ nguyên thầm lặng từ đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử trên đỉnh Thái Huyền cách đó mười dặm.
Cậu phải nhanh lên. Cơ Vô Ưu đã vượt ngục, và Lôi Vô Cực dù đã tàn phế nhưng tàn dư Lôi Gia chắc chắn đang điên cuồng truy sát cậu. Khoảng cách liên kết mười dặm hiện tại của Đồng Sinh Ấn là một xiềng xích quá hẹp. Nếu cậu muốn tiến sâu vào Vạn Táng Cổ Lĩnh để đoạt lấy tiên cơ, cậu buộc phải mở rộng khoảng cách này lên năm mươi dặm. Và Đồng Quy Thạch chính là chìa khóa duy nhất.
Sau nửa canh giờ len lỏi qua những vách đá dựng đứng, sương mù trước mặt đột ngột loãng ra, lộ ra một hố sụt khổng lồ nằm khuất sau những bụi gai lôi ty thảo. Dưới đáy hố sụt là lối vào của một ngôi mộ cổ hoang phế, cửa đá đã bị sập một nửa, rêu phong đen kịt phủ đầy những ký tự cổ xưa đã mờ nét.
"Chính là chỗ này. Cẩn thận địa nhiệt lôi đình bên dưới."
Đan Cơ Lão Nhân cảnh báo. Diệp Vô Song phất tay ra hiệu cho Khôi lỗi Thiết Nô đi trước dẫn đường. Gã khôi lỗi đồng rỉ bước vào trong, thân hình to lớn che chắn phần lớn lối đi hẹp.
Bên trong cổ mộ tối tăm như hũ nút, không khí ẩm ướt và nóng hừng hực do luồng địa nhiệt mang điện tích từ lòng đất bốc lên. Diệp Vô Song vận dụng Nhìn thấu lôi nhãn, đôi mắt sâu thẳm phát ra ánh sáng tím nhạt, nhìn thấu những điểm nút năng lượng lôi điện đang nhấp nháy đỏ rực dọc theo các vách đá cổ mộ để dẫn dắt Thiết Nô tránh né.
Tiến sâu vào trung tâm cổ mộ, một gian phòng đá rộng lớn hiện ra. Ở giữa phòng là một chiếc quan tài đá khổng lồ đã bị nứt đôi, xung quanh vương vãi những mảnh xương khô đã hóa thạch đen kịt do bị sét đánh nghìn năm.
Diệp Vô Song tiến lại gần quan tài đá, dùng thần thức quét qua đống tro tàn cổ tu bên trong. Ánh mắt cậu đột ngột sáng lên khi phát hiện dưới lớp bụi đá có ba viên đá màu tím đen nhạt, tỏa ra những luồng dao động không gian mờ nhạt nhưng cực kỳ tinh khiết.
"Đồng Quy Thạch (Mảnh vỡ sơ cấp)... lại còn là loại thượng phẩm chứa năng lượng không gian nguyên thủy!"
Diệp Vô Song vươn bàn tay trái ra, nhặt ba viên bảo thạch lên. Cảm giác lạnh lẽo tột cùng từ đá không gian chạm vào da thịt phàm cốt, khiến đan điền Trúc Cơ sơ kỳ của cậu khẽ rung động cộng hưởng. Cậu không giấu nổi một tia điên cuồng trong mắt. Có được ba mảnh vỡ này, cậu có thể gia cố Đồng Sinh Ấn lên mức cực hạn của cấp độ 1.
"Thiết Nô, đặt lò luyện xuống trung tâm trận nhãn phòng đá!"
Diệp Vô Song ra lệnh dứt khoát. Gã khôi lỗi đồng rỉ bước tới, đặt chiếc Lò dẫn lôi tự chế xuống bệ đá trung tâm. Diệp Vô Song nhanh chóng lấy từ trong ngực áo ra một lọ huyết lôi dịch màu đỏ tím ăn mòn—thứ dịch thể biến dị trích xuất từ lôi thú dưới hầm sâu mỏ số 9.
Cậu đặt ba viên Đồng Quy Thạch vào trong lòng lò đất sét, sau đó đổ toàn bộ lọ huyết lôi dịch lên trên làm chất dẫn điện kích hoạt. Luồng dịch thể tà đạo vừa chạm vào bảo thạch liền phát ra những tiếng xèo xèo ghê người, khói xám bốc lên nghi ngút mang theo mùi tanh nồng và lôi lực cuồng bạo.
"Kích hoạt trận pháp dẫn lôi tự chế!"
Diệp Vô Song nhỏ một giọt máu huyết Cổ Tộc từ đầu ngón tay phải vào trận nhãn của màng chắn lôi quang mỏng bao phủ xung quanh lò luyện. Oanh! Luồng địa nhiệt lôi đình từ dưới lòng đất cổ mộ lập tức bị thu hút, hóa thành những tia sét đỏ rực giội thẳng vào các vòng sắt dẫn sét của lò luyện, truyền nhiệt lượng khổng lồ vào bên trong.
Quá trình luyện hóa bắt đầu. Ba viên Đồng Quy Thạch dưới sức nóng của địa nhiệt lôi hỏa và tính dẫn điện cực cao của huyết lôi dịch bắt đầu tan chảy, giải phóng ra những luồng năng lượng không gian tím đen cuồng bạo tột cùng.
Nhưng ngay lập tức, một tai biến ngoài dự tính xảy ra. Năng lượng không gian tích tụ quá nhanh trong không gian hẹp của lò đất sét nứt nẻ, tạo ra một áp lực phản chấn khủng khiếp dội ngược trở lại. Chiếc lò luyện rung lắc dữ dội, những vết rạn nứt cũ trên thân lò bắt đầu rách rộng ra, rỉ ra những luồng ánh sáng tím đen chói mắt.
"Không ổn! Năng lượng không gian bộc phát quá tải, chiếc lò này sắp nổ tung! Nếu để nó tự bạo, nhục thân và đan điền Trúc Cơ mới đúc của ngươi sẽ bị xé rách thành tro bụi!" Đan Cơ Lão Nhân trong thức hải thét lên đầy hoảng hốt.
Diệp Vô Song cắn chặt răng, gương mặt gầy gò vặn vẹo vì áp lực uy áp không gian đang đè nặng. Cậu biết rõ nhục thân phàm cốt của mình không thể chịu đựng trực tiếp luồng năng lượng không gian cuồng bạo này.
"Thiết Nô! Giữ chặt nắp lò luyện!"
Diệp Vô Song ra lệnh điên cuồng. Gã khôi lỗi đồng rỉ không hề biết sợ hãi, lập tức lao tới, dùng cả hai bàn tay đồng khổng lồ đè chặt lấy nắp lò luyện đang rung chuyển dữ dội.
Oanh! Một luồng năng lượng không gian bùng phát cực hạn từ trong lò dội ngược lên. Tiếng rắc rắc khô khốc vang lên chói tai giữa phòng đá tăm tối. Cánh tay đồng bên trái vốn đã bị cháy sém của Thiết Nô không thể chịu nổi lực phản chấn không gian khổng lồ, lập tức bị bẻ gãy nát hoàn toàn, những mảnh đồng rỉ văng tung tóe đập vào vách đá.
Thiết Nô mất thăng bằng, thân hình khổng lồ đổ sụp xuống đất, nắp lò luyện bị hất tung, luồng ánh sáng tím đen cuồng bạo chuẩn bị bộc phát tự bạo hủy diệt toàn bộ cổ mộ.
Trong thời khắc sinh tử nghẹt thở ấy, Diệp Vô Song không hề lùi bước. Ánh mắt cậu rực lên một vẻ điên cuồng tột độ—vẻ điên cuồng của một kẻ luôn coi cái chết của bản thân là quân bài đắt giá nhất để thách thức quy luật.
"Đồng Sinh Nghịch Hành Pháp... Nghịch chuyển nhân quả!"
Diệp Vô Song gầm lên một tiếng khàn khàn. Cậu chủ động lao tới trước lò luyện đang rực cháy lôi hỏa cực hạn. Bỏ qua mọi phòng ngự, cậu vươn bàn tay phải—bàn tay vốn đã bị bỏng loét quấn băng gạc dính máu khô từ lần luyện đan trước—ấn mạnh trực tiếp vào lòng lò luyện đang đỏ rực lửa địa nhiệt, chộp lấy luồng tinh túy không gian đang bạo phát.
xèo xèo xèo!
Tiếng da thịt bị thiêu rụi vang lên đầy ghê người. Lòng bàn tay phải của Diệp Vô Song lập tức bị bỏng loét sâu hoắm, máu tươi đỏ rực phun ra dính đầy lên các mảnh vỡ Đồng Quy Thạch đang nóng chảy. Cơn đau đớn tột cùng như bị vạn kim châm đâm vào tủy xương chạy dọc theo cánh tay phải, xộc thẳng vào đan điền Trúc Cơ sơ kỳ của cậu, khiến Lôi Đình Đan Điền xoay tròn điên cuồng muốn nứt vỡ.
"Hự!"
Diệp Vô Song hộc ra một ngụm máu tươi đỏ rực, nhưng cậu không hề buông tay. Cậu dùng bàn tay trái rỉ máu đập mạnh vào lồng ngực trái của mình—nơi có vết sẹo Đồng Sinh Ấn đang rực sáng đỏ máu.
"Vân Hoài Tử! Muốn sống sót... thì gánh chịu cái chết này cùng ta!"
Cậu cưỡng ép dán thẳng vết sẹo Đồng Sinh Ấn trước ngực trái vào sát lòng bàn tay phải đang rực cháy lôi hỏa địa nhiệt và năng lượng không gian của lò luyện.
Uỳnh!
Một sợi chỉ đỏ rực rực sáng xuất hiện từ vết thương rách ngực trái của Diệp Vô Song, kết nối trực tiếp vết bỏng loét ở bàn tay phải và luồng tinh túy không gian của Đồng Quy Thạch, truyền dịch toàn bộ áp lực và thương tổn chí mạng này sang thức hải của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử.
Tại đỉnh Thái Huyền mật thất cách đó mười dặm, bản thể của Vân Hoài Tử đang tĩnh tọa đột ngột mở phắt đôi mắt lấp lánh lôi quang trắng tuyết. Trái tim lão co thắt dữ dội, lồng ngực trái rách nát rỉ máu tươi đỏ rực dưới lớp bạch y không một hạt bụi. Lòng bàn tay phải của vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo bỗng chốc bốc cháy lửa địa nhiệt tà ác, da thịt bỏng loét rách nát y hệt như vết thương của Diệp Vô Song.
"Khặc... nghịch đồ dơ bẩn... ngươi lại dám cược mạng tra tấn ta!"
Vân Hoài Tử thét lên đầy nhục nhã và phẫn nộ, lão hộc ra một ngụm máu bản nguyên vàng kim óng ánh. Thần hồn của lão chấn động kịch liệt, thọ nguyên bản thể ngàn năm bị sụt giảm nghiêm trọng do khế ước liên kết thọ nguyên bị chấn động dữ dội.
Để tự cứu mạng mình trước khi nhục thân của nghịch đồ bị năng lượng không gian xé nát, Vân Hoài Tử buộc phải dốc toàn lực vận chuyển lôi lực Độ Kiếp Kỳ chí cao vô thượng, truyền dẫn cách không qua sợi chỉ khế ước đỏ rực xuống đáy cổ mộ hoang phế.
Luồng pháp lực tịnh hóa trắng tuyết khổng lồ giăng xuống từ hư không cổ mộ, bao bọc lấy nhục thân rách nát của Diệp Vô Song, cưỡng ép tịnh hóa và đè bẹp luồng năng lượng không gian cuồng bạo của Đồng Quy Thạch đang bộc phát.
Lợi dụng luồng pháp lực Độ Kiếp Kỳ hộ giá bất đắc dĩ ấy, Diệp Vô Song cắn chặt răng đến bật máu, vận hành Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh để điều hòa luồng khí cuồng bạo chạy dọc theo chín kinh mạch phụ trợ. Cậu dùng cấm thuật Đồng Sinh Nghịch Hành Pháp cưỡng ép thuần hóa và khóa chặt tinh túy không gian đang chảy vào lồng ngực.
Sự bạo phát của thạch không gian bị cấm thuật vạn năm cưỡng ép thuần hóa hoàn toàn. Luồng năng lượng tím đen của Đồng Quy Thạch nóng chảy bắt đầu dung hợp vào vết sẹo Đồng Sinh Ấn trước ngực trái của cậu.
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Ba tiếng sấm nổ đùng đoàng vang vọng sâu dưới lòng đất cổ mộ hoang phế.
Trận pháp gia cố thành công. Ấn ký Đồng Sinh Ấn sơ cấp trên lồng ngực trái của Diệp Vô Song rực sáng rực rỡ một màu đỏ máu tím đen chưa từng có, đồ án lôi long như sống dậy, cuộn chặt lấy vết thương rách ngực trái của cậu.
Cơ chế khế ước chính thức được gia cố vững chắc, mở rộng phạm vi liên kết thọ nguyên và sinh mệnh song trùng từ mười dặm lên thẳng năm mươi dặm xung quanh Tiên Tôn Vân Hoài Tử.
Nhưng sự gia cố cực hạn này lại gián tiếp truyền dẫn ngược một luồng điện tích khổng lồ mang theo oán khí địa nhiệt cổ mộ chạy ngược qua sợi chỉ khế ước, làm rung chuyển dữ dội thần điện tối cao trên đỉnh Thái Huyền, khiến Vân Hoài Tử hộc thêm một ngụm máu lớn, gương mặt tiên phong đạo cốt vặn vẹo vì hoảng sợ tột độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!