Nhạc nềnPrairie

Cơ Vô Ưu Vượt Ngục, Huyết Thuật Truy Vết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Phòng giam Hình Đường dày đặc và nhớp nháp như một vũng đầm lầy ngưng tụ từ oán khí nghìn năm. Nơi đây nằm sâu hàng trăm trượng dưới lòng đất của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn, hoàn toàn cách biệt với ánh mặt trời rực rỡ hay linh khí thanh khiết của đỉnh Thái Huyền. Bốn bức tường đá đen rỉ ra những giọt nước mang theo lôi độc xám xịt, nhỏ tí tách xuống nền đất ẩm ướt, vang lên những tiếng động đều đặn đầy u uất.


Trong góc tối tăm nhất của phòng giam biệt lập, Cơ Vô Ưu đang ngồi gục đầu vào đầu gối. Đôi xích sắt nặng nề đúc từ hắc thiết lôi ngân quấn chặt lấy cổ chân và hai cổ tay hắn, mỗi khi hắn cử động nhẹ, những phù văn phong ấn màu tím nhạt lại lóe lên, thiêu đốt da thịt hắn đến khét lẹt.


Gương mặt hắn—vốn là thiên tài tuấn mỹ vô song, niềm tự hào đệ nhất ngoại môn của Thái Huyền Tiên Tông—giờ đây chỉ còn là một đống hỗn độn tàn tạ. Mái tóc dài rối bù rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt hốc hác, đôi mắt phượng ngày xưa kiêu ngạo lẫm liệt nay đỏ ngầu những tia máu, tràn ngập một luồng ma tính điên cuồng và oán hận thấu xương.


"Vân Hoài Tử... Sư phụ chí cao vô thượng của ta..."


Cơ Vô Ưu rít qua kẽ răng rỉ máu, giọng nói khàn khàn như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. Mỗi lần gọi tên vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo kia, lồng ngực hắn lại nhói lên một cơn đau đớn tột cùng.


Hắn không đau vì tu vi Trúc Cơ hậu kỳ bị phế bỏ một phần, hắn đau vì sự phản bội. Hắn đã dâng hiến toàn bộ lòng trung thành, đã làm mọi việc bẩn thỉu nhất để dọn đường cho đại kiếp phi thăng của sư phụ. Thế nhưng, ngay khi hắn cố gắng giết chết Diệp Vô Song—tên tạp dịch phế căn dơ bẩn mà hắn căm ghét nhất—sư phụ lại tự tay đánh nát đan điền của hắn, giam cầm hắn vào ngục tối này.


"Chỉ để bảo vệ một tên phế vật... Người thà phế bỏ chân truyền đệ tử của mình, cũng phải giữ mạng cho tên rác rưởi đó... Tại sao chứ?!"


Sự u uất tích tụ trong thần hồn Cơ Vô Ưu qua nhiều ngày giam cầm đã hoàn toàn vặn vẹo đạo tâm của hắn. Hắn không còn tin vào chính đạo giả tạo kia nữa. Trong đầu hắn giờ đây chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: Báo thù. Hắn muốn kéo cả Diệp Vô Song và Vân Hoài Tử xuống địa ngục, để bọn chúng phải nếm trải sự nhục nhã và đau đớn gấp trăm lần hắn.


Xào xạc.


Một tiếng động vô cùng nhỏ vang lên bên khe cửa đá phòng giam. Cơ Vô Ưu nhạy bén ngẩng đầu lên. Một con rết nhỏ mang màu đỏ rực của máu khô lách qua khe hở hẹp, bò nhanh đến trước mặt hắn rồi đột ngột nổ tung, hóa thành một luồng khói máu mỏng manh ngưng tụ thành những hàng chữ nhỏ lơ lửng giữa không trung.


Đó là huyết thư mật báo của Lôi Vô Cực—cựu Đại trưởng lão ngoại môn hiện đang bị giam lỏng sau thất bại nhục nhã tại biên giới.


Cơ Vô Ưu tập trung chút thần thức tàn tạ đọc nhanh những hàng chữ máu. Càng đọc, đồng tử hắn càng co rụt lại, lồng ngực phập phồng thở dốc dữ dội. Huyết thư của Lôi Vô Cực tiết lộ một uẩn khúc kinh hoàng mà lão đã điều tra được: Mối liên kết giữa Chưởng môn Vân Hoài Tử và Diệp Vô Song không phải là quan hệ che chở chính trị thông thường, mà là một loại khế ước mệnh cách song trùng tuyệt đối. Mọi tổn thương tác động lên Diệp Vô Song đều sẽ truyền dịch trực tiếp lên bản thể Tiên Tôn.


"Đồng Sinh Khế... Bản mệnh liên kết sao?"


Cơ Vô Ưu sững sờ, rồi đột ngột ngửa mặt lên trời cười điên cuồng. Tiếng cười của hắn nghẹn ngào, khàn đặc nhưng chứa đựng sự hưng phấn tột cùng của một con quỷ dữ vừa tìm thấy lối thoát.


"Ha ha ha! Hóa ra là thế! Sư phụ sợ chết... Vị Tiên Tôn vĩ đại của chúng ta sợ chết đến mức phải làm chó săn bảo vệ cho một tên tạp dịch! Vân Hoài Tử, ngươi sợ Diệp Vô Song chết thì ngươi cũng sẽ mất mạng thọ nguyên đúng không? Được... Được lắm!"


Sự điên cuồng trong lòng Cơ Vô Ưu chính thức bộc phát. Hắn biết mình không thể đối đầu trực diện với tu vi Độ Kiếp Kỳ của Vân Hoài Tử, nhưng nếu hắn nắm giữ được mạng sống của Diệp Vô Song, hắn sẽ nắm giữ được tử huyệt của Tiên Tôn. Hắn sẽ cưỡng ép Vân Hoài Tử phải tự sát trước mặt hắn để chuộc tội cho sự phản bội này.


Nhưng trước hết, hắn phải thoát khỏi ngục tối Hình Đường này.


Cơ Vô Ưu khẽ nhắm mắt, vận hành tàn lực Trúc Cơ còn sót lại trong đan điền rạn nứt. Hắn hít sâu một hơi, cơ thể đột ngột co giật dữ dội khi hắn dùng một cấm thuật huyết thống tà ác để đảo lộn dòng chảy của khí huyết. Dưới lớp da thịt ở bắp tay phải của hắn, một vật thể nhỏ nhọn bắt đầu di chuyển, đâm rách da thịt trồi ra ngoài, rỉ ra những giọt máu đen kịt.


Đó chính là Lôi Đình Pháp Trâm—chiếc trâm lôi hệ tà ác giam giữ linh hồn của Diệp A Bảo mà hắn đã lén khâu vào sâu trong bắp thịt trước khi bị bắt giữ hòng qua mặt Chấp Pháp Kính của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn.


Cơ Vô Ưu dùng hàm răng rỉ máu cắn chặt lấy chiếc trâm, kéo mạnh nó ra khỏi cánh tay phải. Cơn đau đớn xé thịt không làm hắn biến sắc, ngược lại càng kích hoạt thêm ma tính cuồng bạo trong mắt hắn. Chiếc trâm tà ác rực lên những tia sét đen oán hận, tỏa ra một luồng hắc ám lôi khí lạnh lẽo.


Cạch.


Tiếng bước chân của đệ tử chấp pháp canh gác ngục tối vang lên ngoài hành lang đá đen. Giờ giao ca đêm tối đã đến, lính canh bắt đầu lơ là cảnh giác.


Cơ Vô Ưu lập tức nằm rạp xuống đất, giả vờ co giật dữ dội, miệng sùi bọt mép đen kịt, giả tạo như thể đang bị lôi độc tàn phá đan điền đến mức tự bạo sắp chết.


"Này! Kẻ bên trong có biến!"


Một đệ tử chấp pháp canh gác nghe tiếng động lạ liền bước nhanh tới sát cửa đá, dùng Chấp Pháp Kính soi chiếu qua khe hở. Nhìn thấy thiên tài đệ nhất nội môn ngày nào giờ đang giãy giụa trong vũng máu đen đầy thảm hại, tên lính canh không khỏi nảy sinh lòng khinh miệt và lơ là phòng bị. Gã mở cấm chế cửa đá bước vào, tay lăm lăm chiếc roi Hắc Lôi để kiểm tra.


"Cơ Vô Ưu, đừng có giả chết! Mau đứng lên..."


Ngay khi tên lính canh vừa tiến đến khoảng cách một trượng, Cơ Vô Ưu đang co giật đột ngột mở phắt đôi mắt đỏ ngầu sát khí. Tốc độ của hắn nhanh như một bóng ma lướt đi trong sương mù. Hắn dùng cánh tay trái không bị xích sắt khóa chặt búng mạnh chiếc Lôi Đình Pháp Trâm ra ngoài.


Phập!


Tiếng da thịt bị xé rách vang lên vô cùng nhỏ bé và dứt khoát. Chiếc trâm lôi đình tà ác đâm xuyên qua cổ họng tên lính canh không tiếng động. Đệ tử chấp pháp trợn tròn mắt đầy kinh hoàng, chiếc còi truyền tin lôi quang cầm trên tay trái chưa kịp bóp nát đã bị Cơ Vô Ưu nhanh tay bẻ gãy khớp tay giật lấy.


"Ư... ư..."


Tên lính canh ú ớ không thành tiếng, máu tươi phun ra xối xả từ vết thương cổ họng. Cơ Vô Ưu không để gã ngã xuống, hắn lao tới ôm chặt lấy cơ thể gã, há miệng cắn mạnh vào động mạch cổ của tên lính canh.


Một cấm thuật tà đạo cắn nuốt huyết khí bùng phát. Luồng sinh cơ và linh lực ấm nóng của tên lính canh điên cuồng chảy ngược vào đan điền rách nát của Cơ Vô Ưu. Kinh mạch của hắn phồng rộp lên, tu vi bị phế tạm thời được kích phát ngược trở lại một phần nhờ huyết khí tươi mới. Cơ thể tên lính canh nhanh chóng khô héo, hóa thành một xác khô không còn một giọt máu.


Cơ Vô Ưu ném cái xác khô xuống đất đầy ghê tởm. Hắn dùng lôi lực mới hồi phục chấn vỡ hoàn toàn xích sắt khóa chân, rồi nhặt lấy chiếc Lôi Đình Pháp Trâm dính đầy máu tươi cất vào ngực áo. Hắn nhìn quanh phòng giam Hình Đường, nhanh chóng định vị lối thoát duy nhất không có cấm chế lôi đình bảo vệ: Đường cống ngầm xả nước thải lôi độc dưới đáy ngục.


Hắn không ngần ngại lao mình xuống đường cống ngầm bẩn thỉu, mặc cho dòng nước mang lôi độc ăn mòn da thịt, trườn đi như một con rắn độc thoát khỏi sự phong tỏa của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn.


***


Vài canh giờ sau, tại ngoại vi trấn Thái Huyền phàm nhân.


Màn đêm âm u bao phủ lấy phế tích Diệp Gia hoang tàn sau vụ thảm sát diệt môn mười năm trước. Những bức tường đá đổ nát, những cột gỗ cháy sém đen kịt nằm im lìm trong sương mù dày đặc rỉ ra từ đầm lầy lân cận. Oán khí lôi đình tích tụ từ vụ thảm sát năm xưa vẫn chưa tan hết, thỉnh thoảng lại có những tia chớp xám nhạt tự nhiên quét qua mặt đất hoang vắng.


Một bóng người mặc hắc y rách rưới, toàn thân bốc mùi hôi thối của cống ngầm và máu tanh lén lút bước ra từ bụi cỏ dại của phế tích. Đó chính là Cơ Vô Ưu.


Hắn quỳ sụp xuống nền đất đen của từ đường Diệp gia cũ, hai bàn tay cào xới điên cuồng vào lớp đất đá hỗn độn. Hắn đang tìm kiếm máu khô của tổ tiên Diệp Vô Song còn sót lại dưới lòng đất sâu sau vụ thảm sát mười năm trước.


"Diệp Vô Song... Huyết mạch Cổ Tộc của ngươi sẽ là sợi dây thừng thắt cổ ngươi tại Vạn Táng Cổ Lĩnh!"


Cơ Vô Ưu gầm gừ đầy điên cuồng, móng tay hắn gãy nát rỉ máu hòa lẫn vào lớp đất hoang phế, quyết tâm tìm kiếm tàn dư huyết khí để kích hoạt thuật truy vết huyết mạch tàn bạo hướng về phía cấm địa tử vong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!