Ma Trận Oán Linh, Thần Thức Thử Thách
Sương mù xám xịt của Vạn Táng Cổ Lĩnh không giống với sương độc ở biên cảnh ngoại môn. Nó dày đặc, lạnh lẽo và mang theo một mùi thối rữa của tu vi cổ đại bị chôn vùi qua hàng vạn năm. Mỗi bước đi của Diệp Vô Song trên nền đất đen nhão của cổ lĩnh đều kéo theo những tiếng lép nhép kỳ dị, giống như có vô số bàn tay vô hình dưới lòng đất đang cố níu giữ gót chân cậu lại.
Sau khi trốn thoát khỏi sự truy sát của Lôi Vô Cực và ẩn mình vào rìa vùng đất chết này, Diệp Vô Song đã tìm được một hốc đá nhỏ tạm thời để tĩnh tọa. Cậu vận hành Thuật che giấu tu vi phế căn, đem luồng linh lực Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ mới đúc ẩn sâu vào đáy đan điền biến dịch, chỉ duy trì hơi thở ở trạng thái Luyện Khí tầng 3 yếu ớt để tránh kích hoạt các sát trận cổ đại xung quanh. Thế nhưng, sự yên bình ở vùng rìa này ngắn ngủi đến đáng sợ.
U u u...
Một tiếng rít gió lạnh buốt đột ngột vang lên từ bốn phương tám hướng, xé rách màn sương xám xịt. Nhiệt độ xung quanh hốc đá đột ngột tụt dốc không phanh, khiến cho những giọt nước đọng trên vách đá đóng băng ngay lập tức thành những nhũ băng đen kịt.
"Đến rồi sao?" Diệp Vô Song mở phắt đôi mắt tím đen, thần sắc lạnh lùng vô cảm.
Từ trong màn sương mù dày đặc, vô số bóng ma nửa hư nửa thực bắt đầu ngưng tụ. Đó không phải là yêu thú, cũng không phải là tu sĩ sống, mà là Oán Linh Cổ Tu—vong hồn của những kẻ tu tiên thất bại, bị lôi kiếp đánh chết hoặc bị đồng đạo phản bội chôn xác tại vùng cấm địa này vạn năm qua. Những bóng ma này không có nhục thân, khuôn mặt tụ lại từ sương đen vặn vẹo với những hốc mắt trống rỗng rỉ ra luồng hắc oán khí lạnh lẽo.
Chúng không tấn công vào nhục thân phàm cốt của Diệp Vô Song. Ngay khi tiếp cận hốc đá, vô số bóng ma hóa thành những luồng khói đen kịt, bỏ qua mọi phòng ngự vật lý, trực tiếp xuyên thẳng vào lồng ngực trái—nơi có ấn ký Đồng Sinh Ấn đang khẽ nóng lên—và lao thẳng vào thức hải thần hồn của cậu.
Oanh!
Thức hải của Diệp Vô Song chấn động kịch liệt. Cơn đau đớn ập đến đột ngột như thể có vạn cây kim châm rỉ sét đang đâm thẳng vào trung tâm não bộ, xé rách thần hồn của cậu ra thành từng mảnh vụn. Gương mặt gầy gò của thiếu niên mười bảy tuổi lập tức trắng bệch, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, hai tay cậu siết chặt lấy đầu, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
"Muốn cắn nuốt thần hồn của ta?" Diệp Vô Song cắn chặt răng đến bật máu, giọng nói khàn khàn rít qua kẽ răng đầy điên cuồng.
Cậu cố gắng vận hành Lôi Bộ Phàm Cốt để lách người thoát khỏi hốc đá chật hẹp, tìm kiếm một khoảng trống để giãn cách phạm vi bao vây của oán linh. Thế nhưng, ngay khi chân cậu vừa nhấc lên, luồng oán khí dày đặc xung quanh đã đóng băng hoàn toàn lớp bùn lầy dưới chân. Không gian xung quanh hốc đá cứng ngắc như một khối huyền băng khổng lồ, khóa chặt nhục thân của cậu tại chỗ.
Trong thức hải tăm tối, đồ án tàn trận cổ xoay tròn phát ra ánh sáng bạc mờ nhạt. Diệp Vô Song nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực kích hoạt Thần thức cảm nhận lôi. Thế giới thần hồn của cậu lập tức chuyển sang một màu tím xám nhạt. Thông qua nhãn lực đặc thù này, cậu nhìn thấy rõ ràng cấu trúc của ma trận oán linh đang vây hãm mình.
Những bóng ma cổ tu di chuyển không hề hỗn loạn, bọn chúng liên kết với nhau bằng những sợi tơ oán khí đen kịt, tập trung năng lượng vào ba điểm nút trận nhãn lơ lửng giữa không trung hốc đá để tạo ra lực ép thần hồn cực hạn.
"Tìm thấy rồi!"
Diệp Vô Song gầm nhẹ, tay phải cố gắng nhấc lên chống lại áp lực đóng băng. Cậu tập trung lôi lực Trúc Cơ còn sót lại vào ngón trỏ phải, phóng mạnh ra ngoài liên tiếp ba phát Lôi Chỉ sắc bén.
Pằng! Pằng! Pằng!
Ba tia sét màu tím thẫm xé rách màn sương đen, bắn trúng vào ba điểm nút trận nhãn oán khí. Tiếng nổ đùng đoàng nhỏ vang lên, ba điểm nút trận nhãn bị lôi lực chí dương đánh tan nát, giải phóng một luồng sóng xung kích lôi điện dội ngược lại chấn vỡ lớp băng dưới chân cậu. Thế nhưng, số lượng oán linh cổ tu tụ tập về đây quá đông. Trận nhãn vừa vỡ, hàng trăm bóng ma khác lại lập tức tràn vào điền khuyết, luồng sương đen cắn nuốt thức hải ngày càng đậm đặc hơn.
Cơn đau đớn từ thần hồn rạn nứt bắt đầu vượt quá giới hạn chịu đựng của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ. Diệp Vô Song quỳ sụp xuống nền đất lạnh, máu tươi từ khóe mắt và tai bắt đầu rỉ ra đỏ rực. Thần trí cậu bắt đầu mờ mịt, ảo ảnh về đêm thảm sát diệt môn mười năm trước, tiếng khóc thét của em gái Diệp A Bảo lại vang vọng bên tai hòng kéo đạo tâm của cậu xuống vực sâu tuyệt vọng.
Nhưng ngay vào thời khắc thần hồn của Diệp Vô Song sắp sửa bị oán linh cắn nuốt hoàn toàn, một sự biến đổi nghịch thiên đã xảy ra.
Thịch!
Ấn ký Đồng Sinh Ấn sơ cấp trước lồng ngực trái của cậu đột ngột rực sáng một luồng hào quang đỏ máu pha lẫn tím đen cực hạn. Vết sẹo hình rồng cuộn rỉ ra những giọt máu tươi đỏ rực. Theo quy tắc nhân quả tuyệt đối của Đồng Sinh Khế, mọi tổn thương vật lý và linh hồn tác động lên Diệp Vô Song sẽ truyền dịch 100% sang kẻ bị liên kết mệnh cách.
Cơn đau đớn xé rách thần hồn tột cùng của hàng vạn oán linh cổ tu cắn nuốt lập tức hóa thành một sợi chỉ đỏ rực vô hình, xuyên qua vách ngăn không gian mười dặm, truyền thẳng vào thức hải tối cao của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử.
***
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thái Huyền tối cao.
Trong thần điện ngập tràn lôi quang trắng tuyết, Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên ngai vàng lôi đình để điều hòa vết thương thọ nguyên sau trận chiến biên giới. Sắc mặt lão vừa mới lấy lại một chút hồng hào, thần thái tiên phong đạo cốt đang trầm mặc tĩnh lặng.
"A... khặc...!!!"
Một tiếng thét thảm khốc đầy điên cuồng đột ngột vang vọng khắp thần điện tối cao. Đôi mắt nhắm nghiền của Vân Hoài Tử mở phắt ra, hai luồng lôi quang trắng tuyết bắn mạnh ra ngoài chấn vỡ hai cột ngọc thạch khổng lồ bên thềm điện thành tro bụi.
Gương mặt vị đệ nhất Tiên Tôn hạ giới bỗng chốc trở nên vặn vẹo, co giật kịch liệt. Lão ngã gục xuống ngai vàng, hai tay ôm chặt lấy đầu, móng tay cắm sâu vào da thịt đến rỉ máu. Trong thức hải thần hồn tối cao Độ Kiếp Kỳ của lão, hàng vạn tiếng gào thét oán hận, tiếng khóc than của oán linh cổ tu vạn năm đột ngột bùng phát như một cơn lũ quét, điên cuồng cắn nuốt thần thức của lão.
"Nghịch đồ... tên phế vật dơ bẩn kia đang gặp phải cái gì ở cổ lĩnh...?!" Vân Hoài Tử khàn giọng gầm thét, máu bản nguyên màu vàng kim óng ánh liên tục trào ra khóe môi, nhuộm đỏ cả vạt bạch y không một hạt bụi.
Lão muốn dùng pháp lực Độ Kiếp Kỳ để áp chế cơn đau thần hồn này, nhưng luồng oán khí tà tạ liên tục được truyền dịch ngược từ cơ thể Diệp Vô Song qua khế ước đỏ rực không ngừng nghỉ. Thần hồn của Vân Hoài Tử bị chấn động dữ dội, thọ nguyên bản thể lại bắt đầu tụt dốc không phanh. Lão biết rõ, nếu thần hồn của Diệp Vô Song bị oán linh cắn nuốt biến thành một kẻ mất trí điên khùng, thần hồn của lão cũng sẽ bị phản phệ hoàn toàn tàn phế vĩnh viễn!
"Ta thề... sau khi giải trừ khế ước này... ta sẽ tự tay băm vằm ngươi thành vạn mảnh!"
Vân Hoài Tử gầm lên trong sự sỉ nhục và bất lực tột cùng. Lão không thể đánh cược tính mạng phi thăng của mình. Để cứu chính mình, lão buộc phải đóng vai trò hộ pháp trung thành cứu mạng cho tên phế vật kia một lần nữa.
Vân Hoài Tử cắn răng vận hành Thái Huyền Vô Thượng Thiên Kiếp Điển, ngưng tụ một luồng thần niệm tối cao chí dương chí cương. Lão không tiếc tiêu hao thêm một lượng lớn thần thức bản nguyên, cách không phóng xuất một luồng pháp lực lôi đình khổng lồ truyền thẳng qua sợi chỉ đỏ khế ước giáng lâm xuống Vạn Táng Cổ Lĩnh.
***
Sâu trong hốc đá Vạn Táng Cổ Lĩnh.
Bầu trời xám xịt của cổ lĩnh đột ngột bị xé rách một lỗ hổng khổng lồ bởi một đạo lôi quang trắng tuyết chói mắt. Một luồng uy áp thiên đạo tối cao giáng lâm, khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh hốc đá của Diệp Vô Song.
U uỳnh!!!
Một cột sét Thái Huyền Thần Lôi khổng lồ, mang theo pháp lực chí dương tịnh hóa tuyệt đối của đệ nhất Tiên Tôn, cách không giội thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Vô Song. Luồng sét trắng tuyết thần thánh ấy không hề làm tổn thương đến nhục thân phàm cốt của cậu, mà hóa thành một vòng tròn lôi trì tịnh hóa khổng lồ quét sạch ra xung quanh.
Xèo xèo xèo!
Tiếng oán khí bị thiêu rụi vang lên chói tai. Hàng vạn bóng ma oán linh cổ tu tiếp xúc với luồng lôi hỏa chí dương của Tiên Tôn lập tức bị tịnh hóa hoàn toàn, hóa thành những luồng khói xám nhạt biến mất vào hư không. Màng sương đen kịt bao phủ thức hải của Diệp Vô Song bị đánh tan nát trong tích tắc, trả lại sự thanh thản hoàn toàn cho thần hồn của cậu.
Diệp Vô Song ngã quỵ xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh và máu tươi trộn lẫn chảy ròng ròng trên mặt. Thần hồn của cậu tuy bị rạn nứt nhẹ do đợt tấn công ban đầu, nhưng nhờ luồng pháp lực tịnh hóa của Vân Hoài Tử truyền xuống, đan điền Lôi Đình đang xoay tròn nhanh hơn để tự phục hồi thương thế.
"Khặc... Vân Hoài Tử... lão quả nhiên không dám nhìn ta chết..." Diệp Vô Song khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ đắc chí của một kẻ săn mồi thắng cuộc.
Thế nhưng, ngay khi màn sương đen vừa tan biến hoàn toàn, một sự dị biến mới lại xuất hiện trong thức hải thần hồn của cậu.
Từ trong luồng lôi quang tím nhạt đang tự phục hồi của đan điền biến dịch, một bóng người hư ảo màu xanh lam đột ngột lơ lửng hiện ra. Đó là một lão già râu tóc bạc phơ dài tới ngực, khuôn mặt mang theo vẻ kiêu ngạo lập dị nhưng ánh mắt lại nhìn Diệp Vô Song đầy vẻ tán thưởng.
"Tiểu tử thối, chịu đựng tốt lắm. Ý chí sinh tồn điên cuồng của ngươi quả thực vạn năm có một." Giọng nói già nua khàn khàn vang vọng trực tiếp trong thức hải của cậu.
"Đan Cơ Lão Nhân?" Diệp Vô Song giật mình, nhận ra tàn linh của vị dược sư cổ đại ẩn trong chiếc lò luyện thuốc bỏ hoang năm xưa tại nghĩa trang.
Đan Cơ Lão Nhân khẽ vuốt râu cười lạnh một tiếng, ngón tay ảo ảnh của lão chỉ về một hướng thâm sâu của cổ lĩnh: "Đừng lãng phí thời gian nữa. Vân Hoài Tử vừa giúp ngươi tịnh hóa một vùng oán khí, nhưng biến động lôi lực khổng lồ này chắc chắn sẽ thu hút những dị thú lôi hệ hung tàn sâu trong cổ lĩnh tìm tới. Nhìn về hướng Đông Nam ba mươi dặm, dưới lòng một ngôi mộ cổ bỏ hoang bị sụt lún, ta cảm nhận được dao động không gian cực mạnh của Đồng Quy Thạch thượng cổ. Đó là thứ duy nhất giúp ngươi gia cố khế ước để thoát khỏi sự khống chế cự ly gần của lão già ngụy quân tử kia. Đi mau!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!