Dư Ba Sát Trận, Nội Môn Rạn Nứt
Sương mù xám xịt của Vạn Táng Cổ Lĩnh cuộn xoáy như những linh hồn đói khát, nuốt chửng bóng hình gầy gò của Diệp Vô Song ngay khi cậu vừa bước chân qua ranh giới đổ nát của chốt chặn biên cảnh. Hơi lạnh thấu xương mang theo tử khí của vạn năm tích tụ thấm qua lớp áo vải thô rách nát, bám chặt lấy làn da màu đồng cổ của thiếu niên.
Cạch. Cạch.
Tiếng xương sườn chấn nứt khẽ ngứa ran dưới lồng ngực—đó là dấu hiệu của sự tự phục hồi thần tốc đang diễn ra bên trong nhục thân phàm cốt. Đan điền Lôi Đình độc nhất vô nhị của cậu đang xoay tròn điên cuồng dưới lớp ngụy trang, tinh lọc từng tia lôi quang tím biếc còn sót lại của luồng tiên quang tịnh hóa Độ Kiếp Kỳ để vá lại những vết rạn nứt kinh mạch.
Diệp Vô Song khẽ vuốt ngực trái. Nơi đó, ấn ký Đồng Sinh Ấn sơ cấp hình lôi long cuộn tròn vẫn rực sáng một màu đỏ máu nhạt dưới lớp bụi quặng bám đầy. Mỗi nhịp đập của trái tim cậu đều kéo theo một luồng sinh cơ khổng lồ truyền dẫn xuống từ bản thể đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử trên đỉnh Thái Huyền cách đó mười dặm.
Cậu có thể cảm nhận được qua khế ước liên kết mệnh cách một luồng đau đớn âm ỉ, hỗn loạn và phẫn nộ tột cùng đang rung chuyển thần điện tối cao. Vân Hoài Tử chắc chắn đang điên cuồng thổ huyết, gầm thét trong sự nhục nhã bất lực khi thọ nguyên bản thể bị bòn rút thêm một trăm năm chỉ để bảo vệ mạng sống cho một tên phế căn dơ bẩn ở ngoại môn.
"Vân Hoài Tử... lão già ngụy quân tử nhà ngươi lúc này chắc hẳn đang rất đau đớn." Diệp Vô Song khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lùng và điên cuồng hiện rõ trên gương mặt gầy gò.
Cậu biết rõ bản thân đang ở trong trạng thái suy kiệt sau màn cược mạng tàn khốc với Kim Đan Cảnh của Lôi Vô Cực. Nếu không có luồng pháp lực Độ Kiếp Kỳ cưỡng ép truyền xuống cứu mạng, nhục thân phàm cốt của cậu đã sớm hóa thành tro bụi dưới Xích Lôi Ấn. Nhưng giờ đây, khi Lôi Vô Cực đã tàn phế nằm thoi thóp dưới bùn lầy biên giới, toàn bộ ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông chắc chắn sẽ chìm vào một cuộc đại loạn chính trị chưa từng có.
Đây chính là thời điểm vàng để cậu biến mất.
Diệp Vô Song thò bàn tay phải vẫn còn quấn chặt băng vải thô dính máu khô vào ngực áo, lấy ra tấm bản đồ da thú rách nát của Vạn Táng Cổ Lĩnh do Tô Thanh Tuyết giao cho. Thần thức cảm nhận lôi nhạt nhòa của cậu quét qua những đường vẽ cổ xưa, nhanh chóng định vị một hang động ẩn mật nằm sâu sau những vách đá mang điện tích tự nhiên của cổ lĩnh.
Cậu nhanh chóng vận hành Thuật che giấu tu vi phế căn. Luồng linh lực Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ mới đúc lập tức lặn sâu vào đáy đan điền, ngụy trang hoàn hảo khí tức của cậu trở lại trạng thái Luyện Khí tầng 3 yếu ớt, rồi lặng lẽ lướt đi vào màn sương mù dày đặc của vùng đất chết, không để lại bất kỳ dấu vết nào cho Chấp Pháp Đường tuần tra.
***
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thái Huyền tối cao, mây trắng cuộn sóng dữ dội nhưng lại ẩn chứa một luồng sát cơ lạnh lẽo bao trùm.
Trong thần điện ngập tràn lôi quang trắng tuyết, đệ nhất Tiên Tôn chính đạo Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên ngai vàng lôi đình. Sắc mặt tiên phong đạo cốt của lão lúc này nhợt nhạt đến đáng sợ, khóe môi vẫn còn vương vệt máu bản nguyên màu vàng kim óng ánh chưa kịp lau sạch. Bàn tay lão run rẩy siết chặt lấy ngực áo thêu lôi long, nơi vết thương khế ước đang rỉ máu liên tục, đau đớn như bị vạn kim châm đâm vào tủy xương.
"Chưởng môn! Đại trưởng lão ngoại môn Lôi Hằng cùng các vị trưởng lão phe Lôi gia đang vây hãm bên ngoài điện, đòi diện kiến ngài để đòi lời giải thích về việc Đại trưởng lão Lôi Vô Cực bị phế truất thảm hại tại biên cảnh!"
Thanh Y Đồng Tử quỳ sụp dưới thềm ngọc, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ kinh hoàng và lo sợ. Cậu chưa bao giờ nhìn thấy sư phụ tối cao của mình lại rơi vào trạng thái suy kiệt thần hồn và thọ nguyên trầm trọng đến thế này.
"Một lũ ngu xuẩn..." Vân Hoài Tử khàn giọng lẩm bẩm, giọng nói chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng.
Lão biết rõ phe cánh Lôi Gia đang muốn lợi dụng việc Lôi Vô Cực bị phế để gây áp lực chính trị, ép lão phải trục xuất Diệp Vô Song và giao ra kẻ đã cách không đánh tàn phế Lôi Vô Cực. Nhưng bọn chúng làm sao biết được, kẻ đã ra tay phế bỏ Lôi Vô Cực chính là bản thể của lão, và kẻ bọn chúng muốn giết nhất lại chính là mỏ neo sinh mệnh trói buộc thọ nguyên phi thăng của lão!
"Cho bọn chúng vào." Vân Hoài Tử hít một hơi thật sâu, cưỡng ép vận hành Thái Huyền Vô Thượng Thiên Kiếp Điển để áp chế vết thương thần hồn, lấy lại vẻ uy nghiêm thánh khiết của một vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo.
Cửa thần điện nặng nề mở ra, hơn mười vị trưởng lão ngoại môn mặc cẩm bào xám thêu sấm sét vội vã bước vào, đứng đầu là Lôi Hằng—Đại trưởng lão ngoại môn mới lên thay thế. Gương mặt lão già đỏ rực sát khí, vừa bước vào đã quỳ sụp xuống, giọng nói trầm hùng chứa đựng sự bất bình dâng cao:
"Chưởng môn tối cao! Lôi Vô Cực là Đại trưởng lão ngoại môn, có công lao khai thác mỏ quặng lôi đình cho tông môn suốt ba mươi năm qua! Hôm nay lão chỉ vì truy bắt một tên tạp dịch phế căn trộm cắp tài nguyên tại biên giới, lại bị một luồng Thái Huyền Thần Lôi vô danh xé rách không gian đánh tàn phế đan điền Kim Đan! Việc này nếu không có một lời giải thích sòng phẳng, hàng vạn đệ tử ngoại môn và Lôi gia chúng ta tuyệt đối không phục!"
"Đúng vậy! Xin Chưởng môn chủ trì công đạo, trục xuất tên ma đầu Đồng Sinh Diệp Vô Song và truy tìm kẻ thủ ác cách không!" Các trưởng lão phía sau đồng loạt hô lớn, tạo ra một áp lực dư luận khổng lồ đè nặng lên thần điện.
Đối mặt với sự vây hãm quyền lực của phe Lôi gia, Vân Hoài Tử ngồi trên ngai vàng đột ngột hừ lạnh một tiếng.
U uỳnh!!!
Một luồng uy áp Độ Kiếp Kỳ khổng lồ, thánh khiết và cuồng bạo như cả một bầu trời sao sập xuống đột ngột giáng lâm khắp thần điện. Sàn ngọc thạch dưới chân các trưởng lão nứt rách ra những đường rạn nứt nhỏ, luồng áp lực kinh hoàng khiến cho hơn mười vị trưởng lão Kim Đan và Nguyên Anh Cảnh phải đồng loạt quỳ rạp xuống đất, lồng ngực nghẹt thở, không thể thốt thêm một lời nào.
"Lôi Hằng, ngươi dám ở trước mặt ta dùng thế lực đè người sao?" Giọng nói của Vân Hoài Tử lạnh lùng như băng tuyết vạn năm, vang vọng khắp thần điện dội vào màng nhĩ bọn chúng.
Lôi Hằng run rẩy ngẩng đầu lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán: "Chưởng môn... Lôi gia chúng ta không dám... Nhưng sự việc Lôi Vô Cực bị phế là thật..."
"Thật sao?" Vân Hoài Tử cười lạnh, ánh mắt lấp lánh tia sét trắng tuyết nhìn chằm chằm vào lão. "Lôi Vô Cực tự ý tu luyện tà công 'Xích Lôi Quy Nguyên Quyết' của tà tu phương bắc, dẫn đến việc lôi lực đỏ xám phản phệ nổ tung đan điền ngay tại biên giới Đầm lầy sương độc. Ta phát hiện biến động tà khí, ra tay cách không giăng Thái Huyền Thần Lôi là để tịnh hóa tà độc bảo vệ chốt chặn tông môn, cứu mạng các đệ tử tuần tra! Lão tự ý tu luyện tà công bị phản phệ tàn phế, các ngươi lại dám đổ lỗi cho Chưởng môn ta sao?!"
"Cái gì?! Tà công phản phệ?!" Lôi Hằng và các trưởng lão hoàn toàn sững sờ.
Bọn chúng làm sao ngờ được Vân Hoài Tử lại ngụy tạo sự thật một cách trắng trợn và dứt khoát đến thế. Chiếc Xích Lôi Ấn bị bóp nát hoàn toàn tại biên giới nay đã biến thành tro bụi, không còn bất kỳ bằng chứng vật lý nào còn sót lại để đối chất.
"Thanh Y!" Vân Hoài Tử lạnh giọng ra lệnh. "Mang sắc lệnh của ta xuống Chấp Pháp Đường. Lôi Vô Cực tự ý tu luyện tà công, phế bỏ tu vi, giam lỏng vĩnh viễn tại phủ đệ ngoại môn, cấm bất kỳ ai tiếp xúc! Kẻ nào dám dị nghị, xử phạt theo luật phản tông!"
"Tuân lệnh Chưởng môn!" Thanh Y Đồng Tử vội vã nhận mệnh lệnh, ánh mắt khẽ liếc nhìn các trưởng lão đang run rẩy dưới đất.
Lôi Hằng cắn chặt răng đến bật máu, biết rõ uẩn khúc bên trong vô cùng lớn nhưng trước uy áp Độ Kiếp Kỳ tối cao và sự ngụy tạo hoàn hảo của Chưởng môn, lão hoàn toàn bất lực. Phe Lôi gia đành phải cúi đầu nhận mệnh trong sự nhục nhã tột cùng.
Sau khi quần hùng rút đi, Vân Hoài Tử lập tức đổ gục xuống ngai vàng, hộc thêm một ngụm máu bản nguyên vàng kim, sắc mặt xám xịt vì tiêu hao thêm thọ nguyên nguyên thủy để cưỡng ép trấn áp vết thương. Lão khàn giọng truyền âm cho Thanh Y Đồng Tử:
"Lập tức đi dọn dẹp sạch sẽ mọi ghi chép về trận chiến tại biên giới Đầm lầy sương độc. Tuyệt đối không được để bất kỳ ai tìm ra mối liên hệ giữa ta và tên phế vật Diệp Vô Song kia!"
***
Trong lúc nội môn Thái Huyền Tiên Tông đang chìm trong đại loạn, tại khu vực Tàng Thư Các ngoại môn hoang vu.
Hình Thiên—Trưởng lão Hình Đường mới lên thay thế—đang lén lút lật tìm các điển tịch cổ xưa trong các kệ sách bụi bặm. Gã nghi ngờ cái chết của Cổ Độc và vết sẹo rỉ máu kỳ dị trên ngực Diệp Vô Song có liên quan đến một loại cấm thuật khế ước cổ xưa nào đó.
"Đồng Sinh Khế... cấm thuật của Cổ Tộc vạn năm trước..." Hình Thiên lẩm bẩm, ngón tay run rẩy lật tìm cuốn ngọc giản rách nát.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay gã vừa chạm vào cuộn sách cổ, một lão già cụt tay phải, tóc xám rối bù đang ngồi uống rượu ở góc tối tăm nhất của tàng thư các khẽ hừ nhẹ một tiếng. Thẩm Vô Danh khẽ nhấp một ngụm rượu đất nung, tay trái khẽ búng nhẹ một hạt bụi nhỏ vào hư không.
U uỳnh!
Một luồng kiếm ý lôi đình tàn khuyết nhưng sắc bén vô hình lập tức bao phủ lấy giác quan của Hình Thiên, tạo ra một huyễn cảnh sương mù dày đặc che mắt gã hoàn toàn. Hình Thiên trợn tròn mắt, chỉ thấy toàn bộ chữ viết trên ngọc giản biến thành những ký tự xám xịt vô nghĩa. Gã lắc đầu đầy mệt mỏi, nghĩ rằng thần thức của mình bị tổn hao sau dư ba uy áp của Chưởng môn lúc sáng, đành phải bỏ cuộn sách xuống và vội vã rời đi.
Thẩm Vô Danh nhìn theo bóng lưng Hình Thiên, cười lạnh một tiếng trầm đục: "Một lũ giun dế... làm sao hiểu được đại kế nghịch thiên của đồ đệ ta."
***
Sâu trong Vạn Táng Cổ Lĩnh, sương mù tử khí bao phủ dày đặc quanh những vách đá xám xịt.
Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trong một hang động ẩn mật nằm sâu sau vách đá dẫn điện tự nhiên. Cậu vận hành Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh, hấp thụ nốt luồng sinh cơ khổng lồ được chuyển dịch từ Vân Hoài Tử để củng cố hoàn toàn tu vi Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ mới đúc. Sự rạn nứt xương sườn đã hoàn toàn khép lại, da thịt lấp lánh ánh lôi điện tím nhạt đầy dẻo dai.
Cậu mở mắt ra, đôi mắt tím đen sâu thẳm lấp lánh tia sét lạnh lẽo nhìn ra ngoài màn sương mù cổ lĩnh. Cậu biết cuộc đại loạn chính trị tại nội môn đã mua cho cậu một khoảng thời gian quý giá để chuẩn bị cho hành trình tìm kiếm Đồng Quy Thạch sâu hơn trong cấm địa.
Thế nhưng, ngay lúc đó, tại khu địa lao tối tăm sâu thẳm dưới lòng đất Chấp Pháp Đường ngoại môn.
Cơ Vô Ưu đang bị xích sắt phong ấn gắt gao quấn quanh thân thể rách nát, đôi mắt tuấn mỹ nay đầy rẫy tơ máu đỏ rực oán hận thấu xương. Hắn bị sư phụ Vân Hoài Tử phế bỏ một phần tu vi và giam cầm nhục nhã ở đây chỉ để bao che cho một tên tạp dịch phế căn.
Một bóng hắc y nhân lén lút tiếp cận song sắt phòng giam. Gã nhìn quanh đầy cảnh giác, rồi nhanh tay ném vào trong phòng giam một đạo huyết thư rách nát dính đầy máu khô—được gửi từ Lôi Vô Cực trước khi bị hoàn toàn giam lỏng cô lập tại phủ đệ.
Cơ Vô Ưu run rẩy nhặt đạo huyết thư lên, mở ra dưới ánh sáng lôi quang mờ nhạt của địa lao. Gương mặt hắn đột ngột vặn vẹo, một nụ cười điên cuồng và tà ác bộc phát từ khóe môi rách nát rỉ máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!