Nhạc nềnPrairie

Ngăn Sát Kim Đan, Hướng Về Cổ Lĩnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc màu xanh lục bảo cuộn xoáy dữ dội dưới chân bệ đá cổ của chốt chặn biên cảnh, tựa như một bầy rắn độc khổng lồ đang nhe nanh vuốt. Tiếng sấm rít gào đỏ xám từ chiếc Xích Lôi Ấn của Lôi Vô Cực đè nặng lên vạn vật, ép cho những vũng bùn lầy xung quanh liên tục sủi bọt bong bóng đen kịt. Luồng uy áp của tu sĩ Kim Đan Cảnh sơ kỳ cực hạn giống như một tháp sắt vô hình giáng thẳng xuống, khiến không khí xung quanh đặc quánh lại, bóp nghẹt phế phổi của bất kỳ ai có mặt.


Tô Thanh Tuyết nằm gục bên gốc cây cổ thụ mục nát, bạch y đã rách tơi tả, nhuốm đầy bùn đất độc hại và vệt máu đỏ tươi nơi khóe môi thanh lệ. Nàng cố gắng chống kiếm Thanh Tuyết xuống đất để gượng dậy, nhưng luồng uy áp cuồng bạo của Lôi Vô Cực như một bàn tay khổng lồ gắt gao ấn chặt nàng xuống bùn nhão. Đôi mắt nàng tràn đầy vẻ kinh hoàng và bất lực nhìn về phía Diệp Vô Song.


Diệp Vô Song đang đứng chôn chân dưới vũng bùn lầy sát rìa hố sâu rực cháy lửa lôi đình đỏ xám. Nhục thân phàm cốt của cậu lúc này đang phải gánh chịu lực ép khủng khiếp nhất. Những tiếng kêu rắc rắc khô khốc phát ra từ xương sườn và khớp xương chân, máu tươi từ vết thương rách ngực trái chưa bao giờ lành lại rỉ ra nhanh hơn, thấm đẫm lớp áo xám tạp dịch rách nát. Thế nhưng, gương mặt gầy gò của thiếu niên mười bảy tuổi ấy lại tĩnh lặng đến đáng sợ. Đôi mắt tím đen sâu thẳm của cậu không hề có một tia dao động, ngược lại còn ẩn chứa một vẻ điên cuồng tột độ.


Lôi Vô Cực bước từng bước chậm rãi trên nền đất cháy sém, chiếc Xích Lôi Ấn trong tay phải lão phát ra những tia sét đỏ xám cuồng bạo ăn mòn cả không gian xung quanh. Gương mặt già nua của lão vặn vẹo vì thù hận, râu tóc đỏ rực dựng đứng lên như một con ác quỷ bước ra từ địa ngục.


"Diệp Vô Song!" Giọng nói của Lôi Vô Cực trầm hùng như sấm sét rền vang, chấn động màng nhĩ của tất cả mọi người. "Ngươi cho rằng có Chưởng môn bao che sau lưng thì có thể vô pháp vô thiên sao? Ngươi giết con trai ta, Lôi Báo, tiêu diệt sát thủ Lôi Ảnh của gia tộc ta. Món nợ máu này, hôm nay ta sẽ dùng thần hồn của ngươi để tế luyện Xích Lôi Ấn!"


Lão nâng cao chiếc ấn lôi đình, luồng lôi hỏa đỏ xám lập tức ngưng tụ thành một con lôi long khổng lồ dài hơn mười trượng, nhe nanh múa vuốt quấn quanh thân lão. Sức mạnh của tu sĩ Kim Đan bộc phát hoàn toàn, khóa chặt hoàn toàn không gian xung quanh Diệp Vô Song, không để cho cậu bất kỳ một đường lui nào.


"Đại trưởng lão..." Tô Thanh Tuyết khàn giọng hét lên, máu tươi lại trào ra khóe môi. "Ngươi tự ý xé rách không gian truy sát đệ tử tông môn tại biên giới, phá hủy chốt chặn của Chấp Pháp Đường. Việc này nếu truyền đến tai Chưởng môn tối cao trên đỉnh Thái Huyền, ngươi và Lôi gia chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục!"


"Hừ! Chưởng môn tối cao?" Lôi Vô Cực cười dài đầy điên cuồng, tiếng cười chứa đựng sát khí thấu xương. "Nơi này là biên giới Đầm lầy sương độc, cách đỉnh Thái Huyền hơn mười dặm! Lại có sương độc tự nhiên và trận pháp vây hãm lôi hệ của ta phong tỏa thiên cơ. Chưởng môn dù có thần thông quảng đại, cũng tuyệt đối không thể cảm ứng được biến động ở đây trong vòng một nén hương! Khi lão phát hiện ra, tên tạp dịch phế căn này đã biến thành tro bụi dưới Xích Lôi Ấn của ta rồi!"


Lôi Vô Cực hoàn toàn tự tin vào kế hoạch của mình. Lão biết rõ Chưởng môn Vân Hoài Tử dạo gần đây liên tục có những sắc lệnh bất thường bao che cho Diệp Vô Song, thậm chí còn phế bỏ Hình Thiên và Chấp sự Lý để giữ mạng cho tên phế vật này. Nhưng lão tin rằng đó chỉ là những quân bài cờ thế chính trị ngầm hòng áp chế thế lực Lôi gia ngoại môn của lão. Hôm nay, lão ra tay thần tốc, diệt khẩu không dấu vết tại vùng tử địa này, Chưởng môn dù có phẫn nộ cũng không thể tìm ra bằng chứng thực tế để trừng phạt lão.


Đứng trước cái chết cận kề, Diệp Vô Song đột ngột bật cười. Tiếng cười của cậu nhỏ nhẹ nhưng lại vô cùng sắc bén, lọt vào tai Lôi Vô Cực đầy vẻ sỉ nhục.


"Lôi Vô Cực, lão già ngu xuẩn." Diệp Vô Song khẽ ho khan, một ngụm máu đỏ tươi tràn ra khóe môi, nhưng nụ cười điên cuồng trên mặt cậu càng rộng hơn. "Ngươi nghĩ khoảng cách mười dặm và cái trận pháp rác rưởi này có thể ngăn cản được thiên cơ sao?"


"Chết đến nơi còn mạnh miệng!" Lôi Vô Cực thịnh nộ. "Đi chết đi!"


Lão vung mạnh tay phải, chiếc Xích Lôi Ấn giáng xuống. Con lôi long đỏ xám khổng lồ gầm rú xé rách hư không, mang theo sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của tu sĩ Kim Đan lao thẳng về phía lồng ngực trái của Diệp Vô Song. Đòn đánh này chứa đựng toàn bộ tu vi cuồng bạo của Lôi Vô Cực, quyết tâm nghiền nát nhục thân phàm cốt của main thành tro bụi trong chớp mắt.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Diệp Vô Song không hề vận chuyển linh lực Trúc Cơ sơ kỳ mới đúc để phòng ngự, cũng không dùng Lôi Bộ Phàm Cốt để né tránh. Cậu đứng yên giữa vũng bùn lầy, hai chân bị uy áp khóa chặt, nhưng bàn tay phải bỏng loét dính máu giấu trong ngực áo tạp dịch rách nát đột ngột bóp nát mảnh Đồng Quy Thạch (Mảnh vỡ sơ cấp) cuối cùng còn sót lại.


Rắc!


Một luồng dao động không gian màu tím đen vô cùng tinh khiết bộc phát từ lòng bàn tay cậu. Năng lượng không gian của thần thạch cổ đại lập tức hóa thành một luồng ánh sáng mảnh như sợi chỉ, xuyên thủng hoàn toàn trận pháp vây hãm lôi hệ của Lôi Vô Cực, kết nối trực tiếp vào vết sẹo rồng cuộn rỉ máu của Đồng Sinh Ấn sơ cấp trước ngực trái của cậu.


U uỳnh!!!


Con lôi long đỏ xám khổng lồ đập mạnh vào lồng ngực trái của Diệp Vô Song. Sức tàn phá của tu sĩ Kim Đan Cảnh lập tức xé rách lớp áo xám tạp dịch, chấn nứt ba khúc xương sườn phàm cốt của cậu, máu tươi đỏ rực phun rống ra ngoài như mưa sa. Nhục thân phàm cốt của cậu bị đánh bay vọt ra sau mười trượng, đập mạnh vào vách đá đổ nát của chốt chặn, rỉ máu liên tục.


Thế nhưng, ngay khi đòn tấn công chí mạng chạm vào Đồng Sinh Ấn sơ cấp, một sợi chỉ đỏ rực như máu từ lồng ngực Diệp Vô Song đột ngột rực sáng rực rỡ, xuyên qua hư không rách nát, kết nối thẳng lên chín tầng mây hướng về phía đỉnh Thái Huyền tối cao.


***


Cùng lúc đó, trên đỉnh Thái Huyền tối cao.


Trong mật thất tu luyện ngập tràn tiên quang trắng tuyết, đệ nhất Tiên Tôn chính đạo Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên ngai vàng lôi đình, nhắm nghiền hai mắt để tịnh hóa luồng oán khí và áp lực thọ nguyên bị tổn hao nặng nề sau những lần cứu mạng nghịch đồ trước đó. Xung quanh lão, hào quang lôi đình thần thánh bao phủ, tỏa ra thiên uy tối cao của một vị cường giả Độ Kiếp Kỳ cận kề phi thăng.


Thịch!!!


Trái tim của Vân Hoài Tử đột ngột co thắt dữ dội như bị một bàn tay sắt khổng lồ bóp nát. Đôi mắt nhắm nghiền của lão mở phắt ra, hai luồng lôi quang trắng tuyết bắn mạnh ra ngoài chấn vỡ toàn bộ trận pháp phòng ngự của mật thất thành tro bụi.


"Khặc...!!!"


Vân Hoài Tử ngửa mặt lên trời hộc ra một ngụm máu bản nguyên màu vàng kim óng ánh, nhuốm đỏ cả vạt bạch y không một hạt bụi trần của lão. Gương mặt tiên phong đạo cốt vốn trầm ổn nay trở nên trắng bệch không còn một giọt máu, vặn vẹo vì một cơn đau đớn tột cùng xé rách thần hồn.


Lồng ngực trái của lão, nơi có ấn ký Đồng Sinh Ấn rỉ máu, đột ngột nứt rách ra một vết thương sâu hoắm, máu tươi vàng óng rỉ ra liên tục. Cơn đau đớn tột cùng của việc bị chấn nứt xương sườn và sức tàn phá ăn mòn của lôi hỏa đỏ xám từ Xích Lôi Ấn truyền dịch 100% sang cơ thể lão thông qua khế ước liên kết sinh mệnh.


"Lôi... Lôi Vô Cực! Tên ngu xuẩn nhà ngươi dám làm tổn hại đến mệnh cách của ta!!!" Vân Hoài Tử gầm lên điên cuồng, giọng nói chứa đựng sự phẫn nộ và hoảng sợ tột cực vang vọng khắp đỉnh Thái Huyền.


Lão cảm nhận rõ ràng thọ nguyên bản thể ngàn năm của mình đang tụt dốc không phanh, tu vi Độ Kiếp Kỳ bị chấn động mạnh mẽ. Khế ước Đồng Sinh Khế tuyệt đối của Cổ Tộc đang siết chặt lấy linh hồn lão. Nếu Diệp Vô Song chết ở biên giới lúc này, Vân Hoài Tử lão chắc chắn sẽ bị phản phệ mất đi 50% tu vi và thọ nguyên, thậm chí trực tiếp hóa thành tro bụi dưới lôi phạt thiên đạo!


Lão không thể để Diệp Vô Song chết! Kẻ muốn giết tên phế căn dơ bẩn ấy nhất giới tu tiên lúc này lại là kẻ hoảng sợ nhất trước cái chết của cậu.


"Thanh Y! Chuẩn bị giải dược cực hạn!" Vân Hoài Tử run rẩy truyền âm, rồi không màng đến việc bản thể đang bị thương nặng, lão điên cuồng vận chuyển toàn bộ lôi lực Độ Kiếp Kỳ tối cao, hướng về phía biên giới Đầm lầy sương độc xé rách hư không.


***


Tại biên giới Đầm lầy sương độc.


Lôi Vô Cực đứng giữa đống đổ nát, nhìn về phía Diệp Vô Song đang nằm bất động trong vũng máu sát vách đá gãy. Lão ngửa mặt lên trời cười dài đầy đắc ý:


"Ha ha ha! Tên phế vật ngông cuồng! Cuối cùng ngươi cũng phải đền mạng cho con trai ta! Chưởng môn tối cao của ngươi đâu? Sao lão không đến cứu ngươi đi?!"


Lão bước lên, nâng chiếc Xích Lôi Ấn lên một lần nữa, chuẩn bị giáng đòn bồi cuối cùng để triệt để xóa sổ thần hồn của Diệp Vô Song.


Thế nhưng, ngay khi lão vừa nâng ấn lên, bầu trời xám xịt của Đầm lầy sương độc đột ngột rách toạc ra một vết nứt khổng lồ dài hàng trăm trượng. Luồng sương độc lục bảo dày đặc bị thổi bay sạch sẽ trong vòng một hơi thở.


Một luồng thiên uy chí cao vô thượng, thánh khiết và khổng lồ như cả một bầu trời sao giáng lâm xuống thung lũng, đóng băng hoàn toàn cử động của tất cả mọi người, kể cả tu sĩ Kim Đan như Lôi Vô Cực.


Từ trong vết nứt hư không, một bàn tay khổng lồ dệt bằng ánh sáng lôi đình trắng tuyết thánh khiết của đệ nhất Tiên Tôn giáng lâm xuống. Bàn tay ấy to lớn như một ngọn núi, mang theo sức mạnh phạt thiên diệt thế, khóa chặt lấy Lôi Vô Cực.


"Cái... cái gì?! Chưởng môn... Chưởng môn giáng lâm phân thân?!" Lôi Vô Cực trợn tròn mắt kinh hoàng, toàn thân run rẩy dữ dội. Lão không thể tin nổi Chưởng môn Vân Hoài Tử lại chấp nhận tiêu hao pháp lực bản thể khổng lồ để xé rách không gian cứu một tên tạp dịch phế căn ở khoảng cách mười dặm!


"Lôi Vô Cực! Ngươi phạm vào cấm quy tông môn, tự ý tàn sát đệ tử, tội đáng muôn chết!!!"


Giọng nói của Vân Hoài Tử vang vọng từ chín tầng trời, chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng và sát khí thấu xương.


Bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng lôi đình giáng xuống, trực tiếp chộp lấy chiếc Xích Lôi Ấn trên tay Lôi Vô Cực.


Rắc! Rắc!


Chiếc ấn lôi đình cấp Linh bảo thượng phẩm—niềm tự hào của gia tộc Lôi gia—bị bàn tay ánh sáng bóp nát vụn như một mảnh thủy tinh tầm thường ngay trước mắt Lôi Vô Cực.


"Không!!!" Lôi Vô Cực hét lên thảm thiết, phun ra một ngụm máu lớn khi bản mệnh pháp bảo bị hủy hoại.


Thế nhưng bàn tay ánh sáng không hề dừng lại, trực tiếp vỗ mạnh xuống lồng ngực Lôi Vô Cực.


Oàng!!!


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động toàn bộ đầm lầy biên giới. Toàn bộ hệ thống kinh mạch Kim Đan của Lôi Vô Cực bị luồng lôi lực chí dương Độ Kiếp Kỳ đánh nát vụn thành từng mảnh, đan điền Kim Đan sơ kỳ bị chấn vỡ hoàn toàn.


Cơ thể cao lớn của Đại trưởng lão ngoại môn bay vọt ra ngoài trăm trượng, đập nát liên tiếp mười gốc cổ thụ mục nát rồi ngã gục dưới vũng bùn lầy, trở thành một phế nhân tàn phế vĩnh viễn không thể tu luyện.


Sau khi phế bỏ Lôi Vô Cực, bàn tay ánh sáng khổng lồ khẽ chấn động, hóa thành một luồng tiên quang ấm áp bao phủ lấy nhục thân rách nát của Diệp Vô Song, cưỡng ép tịnh hóa luồng lôi hỏa đỏ xám đang tàn phá cơ thể cậu, bảo vệ lấy tim mạch và đan điền Trúc Cơ mới đúc cho cậu trước khi phân thân thần niệm tan biến hoàn toàn vào hư không.


Thung lũng trở lại vẻ tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng mưa phùn lạnh buốt rơi tí tách trên những vũng bùn lầy nhuốm máu.


Diệp Vô Song chậm rãi gượng dậy từ đống đổ nát, bả vai trái rỉ máu nhẹ, xương sườn chấn nứt đau nhức nhối, nhưng đan điền Lôi Đình Đan Điền độc nhất vô nhị của cậu đang xoay tròn điên cuồng, hấp thụ nốt luồng tiên quang tịnh hóa còn sót lại để tự phục hồi vết thương với tốc độ kinh hoàng.


Cậu lững thững bước đến trước mặt Lôi Vô Cực đang nằm thoi thóp dưới bùn nhão, đôi mắt đỏ rực sát khí của lão trưởng lão giờ đây chỉ còn sự tuyệt vọng và oán hận tột cùng.


Diệp Vô Song khẽ nhếch môi nhìn lão, rồi quay lại nhìn Tô Thanh Tuyết đang lồm cồm bò dậy từ đống bùn đất phía xa. Cậu khẽ gật đầu với nàng một cái thật nhẹ, ra hiệu cho nàng mau chóng rời đi trước khi Chấp Pháp Đường nội môn kéo đến điều tra.


Cậu không hề ngoảnh đầu lại, lững thững bước chân qua ranh giới đổ nát của chốt chặn biên giới, tiến thẳng vào màn sương mù dày đặc, âm u đầy tử khí của Vạn Táng Cổ Lĩnh.


Diệp Vô Song bước vào Vạn Táng Cổ Lĩnh đầy tử khí, để lại sau lưng một Đại trưởng lão bị phế và một Tiên Tôn đang điên cuồng thổ huyết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!