Huyết Khế Nghịch Thiên
Bóng tối dưới đáy Hầm lôi độc cực sâu không phải là một khoảng không tĩnh lặng, mà là một thực thể sống đầy nanh vuốt. Nó cuồn cuộn, rít gào, mang theo cái lạnh thấu xương tủy của hàng vạn năm tích tụ oán khí và thứ lôi độc màu tím đen nhớp nháp. Diệp Vô Song nằm thoi thóp trên nền đá lạnh lẽo của Cổ Mộ Trận Nhãn. Từng thớ thịt trên lưng cậu, nơi bị roi Hắc Xà của Chấp sự Mã quật nát, giờ đây đang sưng tấy, rỉ ra thứ máu loãng sẫm màu lẫn lộn với bụi than quặng độc.
Mỗi hơi thở của Diệp Vô Song là một cuộc tra tấn tàn khốc. Lôi độc đậm đặc bò trườn qua phế quản, thiêu rụi từng phế nang, khiến lồng ngực cậu phập phồng một cách nhọc nhằn như một chiếc bễ rách. Cơn đau thắt lại nơi tim mạch cảnh báo rằng thọ nguyên của cậu đang cạn sạch từng giọt cuối cùng. Cậu chỉ còn chưa đầy nửa canh giờ trước khi toàn bộ nhục thân này bị lôi độc hóa thạch, vĩnh viễn tan biến vào lòng đất tối tăm này.
Nhưng đôi mắt của thiếu niên mười bảy tuổi ấy vẫn sáng quắc lên giữa bóng tối, rực rỡ và lạnh lùng như hai đốm lửa lôi đình. Cậu không cam lòng. Cậu không thể chết ở đây, như một con giun dế vô danh dưới gót chân của Cơ Vô Ưu và lũ chó săn Thái Huyền Tiên Tông. Mối thù diệt môn chưa báo, linh hồn của cha mẹ chưa được siêu thoát, và em gái nhỏ Diệp A Bảo vẫn đang rên rỉ trong chiếc Lôi Đình Pháp Trâm tà ác kia. Ý chí sinh tồn điên cuồng trỗi dậy, lấn át cả nỗi đau thể xác đang xé rách cơ thể.
Diệp Vô Song cắn chặt môi đến bật máu, dùng hai khuỷu tay rách nát bám chặt vào mặt đá gồ ghề, kéo lê thân xác tàn tạ của mình từng tấc một về phía trung tâm của trận nhãn cổ xưa. Sợi xích sắt phong ấn linh lực phàm nhân quấn quanh cổ chân cậu kéo lê trên mặt đất, phát ra những tiếng ken két chói tai, dội vào vách đá âm u như bản nhạc gọi hồn.
Trước mặt cậu, Cổ Mộ Trận Nhãn hiện ra như một bệ đá khổng lồ hình tròn, đường kính rộng hơn mười trượng, được đúc từ thứ hắc thạch cổ xưa không một tì vết. Trên mặt bệ đá, những đường rãnh trận pháp sâu hoắm chạy ngoằn ngoèo, đan xen vào nhau tạo thành một đồ án rồng cuộn phức tạp. Tại trung tâm của trận nhãn, một luồng ánh sáng tím đen mờ nhạt đang nhấp nháy theo nhịp đập chậm rãi, tỏa ra một áp lực cổ xưa, thần bí khiến sương mù lôi độc xung quanh không dám bén mảng tới.
Khi bàn tay rỉ máu của Diệp Vô Song vừa chạm vào rìa bệ đá hắc thạch, một tiếng oanh鸣 trầm đục đột ngột vang lên từ sâu trong lòng đất. Mảnh ngọc cổ Đồng Sinh Ấn giấu trước ngực cậu bỗng chốc nóng rực như một hòn than cháy đỏ, tỏa ra luồng khí tức lôi đình màu tím nhạt râm ran dọc theo vết sẹo rỉ máu trên lồng ngực trái. Sự cộng hưởng kỳ lạ này khiến những đường rãnh trên bệ đá bắt đầu chuyển động, như thể một con quái thú khổng lồ đang thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm.
"Ai... dám đánh thức tàn niệm của ta?"
Một giọng nói uy nghiêm, trầm hùng nhưng đầy vẻ tang thương đột ngột vang lên, trực tiếp chấn động vào thức hải thần hồn của Diệp Vô Song. Sương mù tím đen xung quanh bệ đá cuộn xoắn lại, ngưng tụ thành hình bóng mờ nhạt của một lão nhân mặc cổ phục vương triều cũ. Râu tóc lão trắng xóa, vây quanh bởi những ký tự trận pháp lấp lánh ánh sáng bạc thần bí. Đó chính là tàn niệm của Huyền Cơ Tử, vị Trận Pháp Tông Sư thượng cổ của Cổ Tộc.
Diệp Vô Song gượng dậy, ngồi tựa lưng vào một tảng đá vỡ, hô hấp dồn dập, máu tươi từ khóe môi không ngừng chảy xuống cằm. Cậu nhìn thẳng vào hình bóng hư ảo của Huyền Cơ Tử, không một chút rụt rè: "Kẻ kế thừa huyết thống Diệp gia, hậu duệ Cổ Tộc... Diệp Vô Song, bái kiến tiền bối."
Huyền Cơ Tử nhíu mày, đôi mắt hư ảo quét qua người thiếu niên gầy gò. Ánh mắt lão dừng lại ở vết sẹo rỉ máu hình tàn trận trước ngực cậu, rồi khẽ thở dài: "Phế căn nguyên thủy... Kinh mạch bế tắc, thọ nguyên suy kiệt, nhục thân rách nát đến mức này. Ngươi tìm đến đây, là muốn cầu xin ta cứu mạng sao? Tiếc là, ta chỉ còn một tia tàn niệm yếu ớt, không thể giúp ngươi đúc lại kinh mạch, càng không thể tịnh hóa lôi độc trong người ngươi."
"Tôi không cần tiền bối dùng pháp lực cứu mạng," Diệp Vô Song cười khàn khàn, nụ cười mang theo sự điên cuồng tột độ. "Tôi muốn dùng cấm thuật cổ xưa của gia tộc—Đồng Sinh Nghịch Hành Pháp."
Huyền Cơ Tử chấn động mạnh, các ký tự trận pháp xung quanh lão đột ngột hỗn loạn, phát ra những tiếng nổ nhỏ xèo xèo: "Ngươi... làm sao biết được cấm thuật này? Đó là bí pháp trừng phạt phản đồ của Cổ Tộc vạn năm trước! Dùng mệnh cách của kẻ yếu nhất để trói buộc sinh mệnh, thọ nguyên và lôi kiếp với kẻ mạnh nhất. Một khi khế ước thành lập, kẻ đó sẽ phải dùng toàn bộ pháp lực để bảo vệ ngươi, nếu ngươi chết, hắn cũng phải chịu tổn hao thọ nguyên và tu vi cực hạn! Nhưng ngươi có biết cái giá phải trả là gì không?"
Huyền Cơ Tử tiến lại gần, giọng nói trở nên nghiêm nghị, lạnh lùng: "Ngươi là một phế nhân phế căn, nhục thân yếu ớt như kiến cỏ. Nếu ngươi cưỡng ép ký kết khế ước với một cường giả tối cao, lực phản chấn nhân quả lúc khế ước thành lập sẽ ngay lập tức xé rách thần hồn của ngươi thành trăm mảnh! Ngươi sẽ mất đi mười năm thọ nguyên nguyên thủy ngay lập tức, lồng ngực bị xé rách rỉ máu không thể tự lành. Đây là một trò chơi cược mạng điên cuồng, cơ hội sống sót chưa đầy một phần mười! Ngươi dám sao?"
"Một phần mười cơ hội sống sót?" Diệp Vô Song ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười khản đặc xen lẫn tiếng ho ra máu đầy u uất. "Tiền bối, đối với một kẻ thọ nguyên chỉ còn chưa đầy nửa canh giờ như tôi, một phần mười cơ hội đã là thiên đường rồi! Tôi thà đánh cược mạng sống này để kéo kẻ ngự trị trên cao xuống cùng chịu sinh tử, còn hơn nằm đây chờ chết rũ như một con chó hoang!"
Ý chí nghịch thiên, lạnh lùng và quyết liệt của thiếu niên mười bảy tuổi khiến tàn niệm của vị Trận Pháp Tông Sư thượng cổ phải lặng đi. Huyền Cơ Tử nhìn thấy trong đôi mắt Diệp Vô Song một ngọn lửa thù hận thấu xương, một đạo tâm điên cuồng không chịu khuất phục trước cường quyền.
"Được! Khá cho một tên phế căn điên cuồng!" Huyền Cơ Tử vuốt râu, ánh mắt hư ảo bộc phát ra luồng sáng bạc rực rỡ. "Nếu ngươi đã không sợ thần hình câu diệt, ta sẽ giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện này. Nhưng ngươi đã chọn được mục tiêu để trói buộc chưa? Kẻ đó phải có tu vi cực mạnh, mang thuộc tính lôi hệ thuần khiết để khế ước có thể mượn lực dẫn lưu."
"Mục tiêu của tôi..." Diệp Vô Song chậm rãi đưa tay vào túi gấm rách nát bên hông, rút ra chiếc Trâm sắt rỉ của Tam Nương. Chiếc trâm cài tóc bằng sắt rỉ cũ kỹ, tích tụ một tia lôi khí thô sơ bảo mệnh duy nhất còn sót lại của người cô quá cố. Đôi mắt cậu híp lại, phun ra từng chữ mang theo sát khí ngập trời: "Chưởng môn Thái Huyền Tiên Tông, đệ nhất Tiên Tôn chính đạo hạ giới—Vân Hoài Tử!"
Nghe thấy cái tên này, Huyền Cơ Tử cũng phải hít sâu một hơi khí lạnh. Vân Hoài Tử, kẻ đứng đầu giới tu tiên chính đạo, tu vi đạt đến Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là phi thăng thượng giới. Dùng một tên phế căn phàm nhân để cưỡng ép trói buộc mệnh cách với đệ nhất Tiên Tôn, đây không còn là cược mạng nữa, đây là một hành vi điên rồ nghịch thiên chưa từng có trong lịch sử tu chân!
"Huyết mạch Cổ Tộc trong người ngươi tuy mỏng manh, nhưng là chìa khóa duy nhất để kích hoạt tàn trận này." Huyền Cơ Tử vung tay, ngọc giản chứa trận đồ Đồng Sinh Khế hoàn chỉnh bay ra, lơ lửng trước mặt Diệp Vô Song. "Nhỏ máu đầu ngón tay vẽ trận đồ nghịch hành lên bệ đá hắc thạch. Khi trận pháp kích hoạt, dùng Trâm sắt rỉ của Tam Nương tự đâm vào tim để làm vật dẫn nhân quả cưỡng ép. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được dao động ý chí, nếu không ngươi sẽ bị lôi hỏa thiêu rụi ngay lập tức!"
Diệp Vô Song gật đầu lạnh lùng. Cậu không một chút do dự, đưa ngón trỏ tay phải lên miệng, cắn mạnh một phát xé rách da thịt. Máu tươi mang theo hắc ấm lôi độc xám xịt tuôn ra. Cậu quỳ sụp xuống, dùng đầu ngón tay rỉ máu vẽ những nét trận phù cổ xưa lên bệ đá hắc thạch theo sự chỉ dẫn của Huyền Cơ Tử.
Mỗi nét vẽ bằng máu tươi của cậu chạm vào bệ đá đều phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn. Trận pháp cổ ban đầu bài xích dòng máu phàm nhân phế căn, tỏa ra luồng lực lượng phản chấn vô hình muốn đánh nát ngón tay cậu. Cơn đau nhức nhối thấu tận xương tủy truyền đến, nhưng Diệp Vô Song chỉ nghiến chặt răng đến mức rỉ máu, ánh mắt càng thêm điên cuồng.
"Muốn bài xích ta? Cút đi!" Diệp Vô Song gầm khẽ, chủ động đốt cháy mười năm thọ nguyên nguyên thủy của bản thân để cưỡng ép dung hợp máu tươi vào trận nhãn. Luồng thọ nguyên vô hình hóa thành đốm sáng trắng nhạt bay vào bệ đá, khiến trận pháp cổ xưa cuối cùng cũng chịu khuất phục, bắt đầu hấp thụ dòng máu đỏ sẫm một cách tham lam.
Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành, toàn bộ bệ đá Cổ Mộ Trận Nhãn đột ngột rung chuyển dữ dội. Những đường rãnh trận pháp rực sáng lên luồng hào quang tím đen cực hạn, hóa thành một vòng tròn trận pháp cổ rỉ máu phát sáng lơ lửng dưới chân Diệp Vô Song. Luồng năng lượng cuồng bạo bốc lên, bao phủ lấy thân xác rách nát của cậu, cưỡng ép treo lơ lửng cậu giữa không trung.
"Thời cơ đã đến! Đâm vào ngực trái sát tim, kích hoạt huyết khế cưỡng ép!" Tiếng hét của Huyền Cơ Tử vang vọng khắp cổ mộ.
Diệp Vô Song nhìn chiếc Trâm sắt rỉ của Tam Nương trong tay trái. Chiếc trâm cũ kỹ rỉ sét loang lổ, nhưng đầu trâm sắc nhọn lấp lánh một tia lôi quang xám nhạt bảo mệnh. Cậu hít một hơi thật sâu, lồng ngực trái phập phồng lộ ra vết sẹo hình trận pháp cổ đang rực sáng tím nhạt.
Không một tia do dự, không một chút sợ hãi trước cái chết, Diệp Vô Song vung tay, đâm thẳng chiếc trâm sắt rỉ vào ngực trái của mình!
Phập!
Mũi trâm sắt rỉ lạnh lẽo xuyên qua lớp da thịt mỏng manh, cắm sâu vào lồng ngực trái sát cạnh tim mạch của cậu. Cơn đau tột cùng, tàn khốc chưa từng có bộc phát, như thể có một bàn tay khổng lồ đang thò vào lồng ngực bóp nát trái tim cậu thành trăm mảnh. Máu tươi đỏ rực phun trào từ vết thương, nhuộm đỏ chiếc trâm sắt rỉ và chảy ròng ròng xuống bệ đá trận nhãn.
"A...!!!"
Diệp Vô Song thét dài một tiếng đầy đau đớn, nhưng đôi mắt cậu hoàn toàn biến thành màu tím lôi đình cuồng bạo. Luồng lôi khí thô sơ bảo mệnh ẩn trong chiếc trâm sắt rỉ bộc phát, hóa thành một màng chắn mỏng bảo vệ lấy tim mạch của cậu không bị vỡ vụn ngay lập tức dưới đòn tự hại chí mạng này.
Dòng máu tươi chứa huyết mạch Cổ Tộc nguyên thủy chảy xuống trận nhãn, hòa quyện với luồng hào quang tím đen cực hạn của bệ đá. Ngay lập tức, Đồng Sinh Nghịch Hành Pháp chính thức vận hành ở trạng thái liên kết cực hạn. Từ lồng ngực rách nát của Diệp Vô Song, một sợi chỉ nhân quả màu đỏ rực như máu, quấn quanh bởi những tia chớp tím đen, đột ngột bắn vọt ra ngoài, xé rách không gian ẩm ướt của Hầm lôi độc cực sâu, lao thẳng lên chín tầng mây.
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thái Huyền Tiên Tông cao vạn trượng, mây mù bao phủ quanh năm, linh khí nồng đậm gấp trăm lần ngoại môn. Trong mật thất tĩnh mịch tối cao của đỉnh Thái Huyền, đệ nhất Tiên Tôn chính đạo hạ giới—Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên một tòa sen bằng băng lôi thạch ngàn năm, nhắm nghiền hai mắt tiến vào trạng thái bế quan sâu để chuẩn bị cho đại kiếp phi thăng cận kề.
Xung quanh thân thể lão, hào quang lôi đình thần thánh màu trắng tuyết cuồn cuộn như những dải lụa, tỏa ra uy áp Độ Kiếp Kỳ khủng khiếp có thể chấn sập cả một phương thiên địa.
Đột ngột, không gian tĩnh mịch của mật thất bị xé rách một vệt đen xì. Sợi chỉ nhân quả màu đỏ rực rỉ máu phóng ra từ hư không, mang theo oán khí ngập trời và hắc ám lôi lực cực hạn, trực tiếp xuyên qua đại trận hộ tông 'Cửu Thiên Lôi Trận' phòng thủ nghiêm ngặt nhất giới tu tiên, cắm thẳng vào lồng ngực trái của Vân Hoài Tử!
Thịch!
Trái tim của đệ nhất Tiên Tôn đột ngột co thắt dữ dội. Đôi mắt nhắm nghiền của Vân Hoài Tử mở phắt ra, hai luồng lôi quang trắng tuyết bắn mạnh ra ngoài chấn vỡ vách đá mật thất. Gương mặt tiên phong đạo cốt, không một hạt bụi của lão bỗng chốc trở nên vặn vẹo, tái nhợt vì đau đớn.
"Khặc...!!!"
Vân Hoài Tử ngửa mặt lên trời hộc ra một ngụm máu bản nguyên thần thánh màu vàng kim óng ánh. Thần hồn của lão chấn động kịch liệt, thọ nguyên bản thể ngàn năm đột ngột tụt dốc không phanh, sụt giảm nghiêm trọng ngay lập tức. Trong thức hải thần hồn của lão, một ấn ký khế ước hình đồ án rồng cuộn rỉ máu phát sáng tím đen—Đồng Sinh Ấn sơ cấp—từ từ hiện hình, quấn chặt lấy thần hồn Độ Kiếp Kỳ tối cao của lão không thể bóc tách.
Lão kinh hoàng nhận ra sinh mệnh, thọ nguyên và lôi kiếp phi thăng của mình đã bị trói chặt hoàn toàn vào một sinh mệnh yếu ớt như giun dế dưới đáy mỏ sâu ngoại môn. Trò chơi sinh tử cộng sinh đầy thù hận chính thức bắt đầu.
Dưới đáy Cổ Mộ Trận Nhãn, Diệp Vô Song thoi thóp nằm giữa vũng máu, chiếc trâm sắt rỉ vẫn cắm sâu nơi ngực trái rỉ máu không thể tự lành. Nhưng luồng lôi độc tàn phá cơ thể cậu đã bị chặn đứng bởi huyết khế cổ xưa bắt đầu vận hành, liên tục chuyển dịch dao động thọ nguyên và sinh cơ từ đệ nhất Tiên Tôn truyền ngược về để duy trì hơi thở cuối cùng cho cậu.
Cậu mỉm cười đầy điên cuồng, ngước mắt nhìn luồng hào quang tím đen cực hạn đang bùng phát từ trận pháp cổ, kết nối trực tiếp đến đỉnh Thái Huyền.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!