Đầm Lầy Sương Độc, Chốt Chặn Biên Thùy
Sương mù màu xanh lục đậm đặc như chất độc lỏng cuộn xoáy giữa những tán cây mục nát của Đầm lầy sương độc. Từng bong bóng khí độc từ dưới bùn lầy sủi lên, nổ tung phát ra tiếng sột soạt ghê rợn, giải phóng làn khói hôi thối ăn mòn cả vỏ cây cổ thụ. Đây là vùng đệm nguy hiểm nhất bao quanh biên giới ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, nơi phàm nhân bước vào nửa bước sẽ hóa thành vũng máu loãng, ngay cả tu sĩ Luyện Khí Kỳ cũng phải kiêng dè ba phần.
Vút! Vút!
Hai bóng người lướt đi với tốc độ kinh hoàng trên những gốc cây mục nát nửa chìm nửa nổi.
Diệp Vô Song dẫn đầu, hắc y rách nát bay phần phật trong gió bão. Dưới lòng bàn chân cậu, những tia chớp màu tím nhạt mờ ảo khẽ nổ lách tách, tạo ra một lực đẩy phản chấn cực mạnh lên mặt bùn nhão. Đó là Lôi Bộ Phàm Cốt. Mỗi lần chân cậu chạm vào một nhánh cây khô, lực điện tích nhỏ lại giải phóng, đẩy nhục thân phàm cốt dẻo dai vọt về phía trước như một mũi tên rời cung. Kinh mạch mới đúc của cậu râm ran nóng rát, lôi trì thu nhỏ trong đan điền Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ đang xoay tròn điên cuồng dưới lớp ngụy trang Luyện Khí tầng 3.
"Diệp Vô Song, nhanh lên! Luồng dao động hư không phía sau đang áp sát, Lôi Vô Cực sắp đuổi kịp rồi!"
Tô Thanh Tuyết chạy sát bên cạnh, bạch y viền tím của nàng đã lấm lem bùn đất độc hại. Thanh kiếm Thanh Tuyết cấp Linh bảo hạ phẩm trên lưng nàng khẽ run lên, tỏa ra một luồng kiếm khí lôi đình màu lam nhạt để gạt bỏ những làn sương độc dày đặc đang cố bám lấy hai người. Khuôn mặt thanh lệ thoát tục của nàng lúc này tràn đầy vẻ lo lắng tột độ. Là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, nàng cảm nhận rõ ràng hơn ai hết luồng uy áp Kim Đan cuồng bạo đang xé rách mây mù từ hướng Lôi Hải Phế Tích đuổi theo sau lưng.
Diệp Vô Song không ngoảnh đầu lại, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tia sét tím lạnh lẽo. Cậu khẽ vuốt lồng ngực trái, nơi Đồng Sinh Ấn sơ cấp dưới lớp áo xám đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng nóng bỏng, liên tục rút lấy sinh cơ cuồng bạo từ bản thể đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử trên đỉnh Thái Huyền cách đó mười dặm để duy trì trạng thái đỉnh phong cho nhục thân phàm cốt.
"Lôi Vô Cực đã phát điên vì cái chết của Lôi Báo. Lão không màng đến cấm quy tông môn, tự ý xé rách không gian truy sát ta. Chúng ta không thể chạy đua tốc độ với một tu sĩ Kim Đan." Giọng nói của Diệp Vô Song trầm ổn đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với tình thế nghẹt thở hiện tại.
"Vậy ngươi tính thế nào?" Tô Thanh Tuyết cắn môi hỏi. "Phía trước là chốt chặn biên giới duy nhất của ngoại môn. Trần Trung của Chấp Pháp Đường đang canh giữ ở đó. Trận pháp phòng ngự lôi quang của chốt chặn rất mạnh, nếu bị kẹt lại, chúng ta sẽ làm mồi cho Xích Lôi Ấn của Lôi Vô Cực!"
"Dùng mưu vượt chốt chặn." Diệp Vô Song khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa mang theo sự điên cuồng tột cực. "Ngươi có lệnh bài thế gia Tô Gia, Trần Trung chỉ là một đệ tử Chấp Pháp Đường Luyện Khí tầng 8, hắn không dám trắng trợn đắc tội ngươi. Ép hắn mở trận pháp, chúng ta sẽ bước qua ranh giới ngoại môn."
Trong đầu Diệp Vô Song, mọi tính toán chiến thuật đang vận hành với tốc độ cực nhanh. Cậu biết rõ nhục thân phàm cốt của mình chưa thể ngự kiếm phi hành tự do, và việc bộc phát toàn lực tu vi Trúc Cơ thực sự lúc này chỉ khiến Lôi Vô Cực phát hiện ra bí mật đan điền biến dịch. Cậu phải giữ vững lớp ngụy trang Luyện Khí tầng 3, dẫn dụ Lôi Vô Cực đến giới hạn biên giới, nơi khoảng cách liên kết khế ước với Vân Hoài Tử đạt đến mức cực hạn mười dặm.
Cậu âm thầm đưa tay vào ngực áo, ngón tay gầy gò chạm vào một mảnh Đồng Quy Thạch (Mảnh vỡ sơ cấp) nhỏ còn sót lại mà cậu giấu kín, không giao cho Không Không Đạo Nhân mang đi. Đây chính là quân bài tẩy cuối cùng để cậu chuẩn bị cho màn cược mạng sắp tới.
Sau mười hơi thở rượt đuổi nghẹt thở, sương mù lục bảo đột ngột loãng dần. Trước mặt hai người hiện ra một bức tường đá xám khổng lồ chặn đứng thung lũng, phía trên khắc đầy những phù văn lôi đình màu vàng kim đang phát ra những tiếng sấm nổ đùng đoàng nhỏ. Đó là chốt chặn biên giới ngoại môn.
Tại cổng đá trung tâm, một thanh niên cao lớn mặc giáp đen chấp pháp, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị đang đứng chắp tay, lưng đeo một thanh kiếm tuần tra bản rộng. Kẻ đó chính là Trần Trung. Đi sau hắn là mười đệ tử chấp pháp khác, tay lăm lăm còi truyền tin lôi quang và xích sắt.
"Đứng lại! Đệ tử ngoại môn không có lệnh bài của Hình Đường, cấm xuất cảnh!" Trần Trung quát lớn, thanh âm mang theo Thái Huyền Tuần Tra Thiết Luật chấn động mây mù.
Tô Thanh Tuyết không hề giảm tốc độ, ngược lại đột ngột vung tay phóng xuất một tấm lệnh bài bằng ngọc thạch màu tím biếc có khắc hình lôi long của Tô Gia. Luồng uy áp Trúc Cơ trung kỳ của nàng bộc phát, ép thẳng vào mặt Trần Trung khiến hắn phải lùi lại nửa bước.
"Trần Trung! Nhìn cho kỹ đây!" Tô Thanh Tuyết thét lạnh. "Ta là Tô Thanh Tuyết, nhận mật lệnh của nội môn truy bắt tà tu trốn chạy hướng về Vạn Táng Cổ Lĩnh. Tên tạp dịch này là nhân chứng quan trọng ta dẫn theo để truy vết. Ngươi dám cản đường ta, làm hỏng đại sự của nội môn, liệu cái đầu trên cổ ngươi có gánh nổi tội này không?!"
Trần Trung nhìn chằm chằm vào tấm lệnh bài ngọc tím, gương mặt nghiêm nghị của hắn khẽ biến sắc. Hắn biết rõ Tô gia là thế gia lũng đoạn cực mạnh trong nội môn, và Tô Thanh Tuyết chính là thiên kiêu lôi hệ được các trưởng lão hết sức nâng đỡ. Nhưng tính cách cứng nhắc, tuân thủ kỷ luật máy móc của một kẻ Chấp Pháp Đường khiến hắn do dự.
"Tô sư tỷ..." Trần Trung khẽ chắp tay, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. "Ngoại môn đang có biến động lớn, hồn đăng của thiếu chủ Lôi Báo vừa tắt, Đại trưởng lão đã hạ lệnh phong tỏa toàn bộ biên giới. Không có thủ bút của Hình Đường trưởng lão mới, đệ tử không dám..."
"Lôi Báo chết thì liên quan gì đến mật lệnh nội môn của ta?!" Tô Thanh Tuyết cắt ngang đầy tàn nhẫn, thanh kiếm Thanh Tuyết trên lưng nàng đột ngột tuốt vỏ một tấc, phát ra tiếng rít lôi âm lạnh buốt sát tim. "Trần Trung, ta cho ngươi ba hơi thở. Mở trận pháp, hoặc là ta sẽ tự tay chém đứt cái chốt chặn này, rồi lên đỉnh Thái Huyền bẩm báo Chưởng môn việc ngươi bao che cho tà tu!"
Sự đe dọa trực diện của Tô Thanh Tuyết cùng danh nghĩa Chưởng môn tối cao Vân Hoài Tử lập tức đánh sập tuyến phòng thủ tâm lý cuối cùng của Trần Trung. Hắn biết mình chỉ là một đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 8, nếu đắc tội với thế gia nội môn và Chưởng môn, kết cục chắc chắn sẽ là vạn kiếp bất phục.
"Mở... mở trận nhãn! Cho Tô sư tỷ đi qua!" Trần Trung run rẩy ra lệnh, tay vội vã vung ra một đạo quyết ấn vào bệ đá trung tâm.
Oàng!
Màng chắn lôi quang màu vàng kim bao phủ cổng đá khẽ chấn động, nứt ra một lối đi nhỏ vừa đủ cho một người bước qua.
"Diệp Vô Song, đi!" Tô Thanh Tuyết khẽ truyền âm, vội vàng kéo tay cậu vọt về phía lối đi.
Nhưng ngay khi bước chân của Diệp Vô Song chuẩn bị chạm vào ranh giới bên ngoài cổng đá, bầu trời trên đỉnh thung lũng đột ngột biến thành một màu đỏ xám rực lửa. Không khí xung quanh nóng lên một cách bất thường, mùi ozone khét lẹt nồng nặc bóp nghẹt phế phổi của tất cả mọi người.
U uỳnh!!!
Một đạo lôi quang đỏ rực khổng lồ như một con rồng lửa từ chín tầng mây giáng xuống, đánh thẳng vào đỉnh bệ đá trung tâm chốt chặn.
Sức tàn phá kinh hoàng của cú va chạm nổ tung toàn bộ cổng đá xám thành những mảnh vỡ vụn văng tung tóe. Trần Trung cùng mười đệ tử chấp pháp xung quanh bị luồng sóng xung kích đỏ xám chấn bay vọt ra ngoài mười trượng, hộc máu tươi gục ngã dưới đất.
Màng chắn lôi quang phòng ngự bị đánh sập hoàn toàn, lối thoát hiểm biến thành một hố sâu rực cháy lửa lôi đình đỏ xám, chặn đứng hoàn toàn bước chân của Diệp Vô Song và Tô Thanh Tuyết.
"Nghịch đồ Diệp Vô Song! Trả mạng cho con trai ta!!!"
Một tiếng gầm rú điên cuồng xé rách hư không vang vọng khắp đầm lầy.
Từ trong luồng lôi quang đỏ rực đang cháy hừng hực giữa hố sâu, không gian bị vặn vẹo rách nát. Một lão già cao lớn, mặc cẩm bào xám thêu sấm sét rách rưới bước ra. Râu tóc lão đỏ rực như lửa lôi dựng đứng lên, gương mặt già nua vặn vẹo đầy những tơ máu sát khí, đôi mắt hoàn toàn biến thành một màu đỏ rực khát máu.
Kẻ vừa giáng lâm chính là Đại trưởng lão ngoại môn Lôi Vô Cực.
Trên tay phải của lão, chiếc ấn lôi đình 'Xích Lôi Ấn' cấp Linh bảo thượng phẩm đang xoay tròn điên cuồng, phóng ra những luồng sét đỏ xám cuồng bạo ăn mòn cả không gian xung quanh. Uy áp của một tu sĩ Kim Đan Cảnh sơ kỳ cực hạn bộc phát hoàn toàn, biến thành một ngọn núi vô hình đè nặng xuống toàn bộ thung lũng Đầm lầy sương độc.
Phịch!
Tô Thanh Tuyết không thể chịu nổi luồng uy áp khổng lồ này, đầu gối nàng khẽ run rẩy, suýt nữa quỳ sụp xuống đất. Nàng cố gắng vận chuyển toàn bộ linh lực Trúc Cơ trung kỳ, vung kiếm Thanh Tuyết chém ra một đường kiếm khí Thanh Tuyết màu lam nhạt hòng chống đỡ uy áp phòng ngự.
"Lôi Vô Cực! Lão điên rồi sao?! Đây là biên giới tông môn, lão dám tự ý ra tay sát hại đệ tử..."
"Cút ngay cho ta!!!" Lôi Vô Cực gầm lên thịnh nộ.
Lão chỉ khẽ phất tay trái ra ngoài, một luồng sóng sét đỏ xám cuồng bạo phóng vọt ra, đập tan nát đường kiếm khí màu lam nhạt của Tô Thanh Tuyết trong vòng một hơi thở. Sức mạnh phản chấn khổng lồ đánh thẳng vào lồng ngực nàng, chấn bay nàng văng xa năm trượng, đập mạnh vào một gốc cây cổ thụ. Tô Thanh Tuyết hộc ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, thanh kiếm Thanh Tuyết tuột khỏi tay rơi rớt dưới bùn lầy.
Lôi Vô Cực không thèm liếc nhìn nàng một cái. Đôi mắt đỏ rực sát khí của lão khóa chặt lấy Diệp Vô Song đang đứng bất động giữa thung lũng.
"Diệp Vô Song! Hôm nay dù Chưởng môn có giáng lâm phân thân, ta cũng phải băm vằm ngươi thành muôn mảnh để tế hồn Báo nhi!"
Luồng uy áp Kim Đan khổng lồ của Lôi Vô Cực tập trung tuyệt đối, ép thẳng xuống nhục thân của Diệp Vô Song. Sức nặng của uy áp khiến mặt đất bùn lầy dưới chân cậu lún sâu xuống nửa thước, toàn bộ xương cốt phàm cốt của cậu phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc do áp lực đè nén cực hạn.
Nhục thân phàm cốt lôi thể của cậu bị đóng băng hoàn toàn cử động, không thể di chuyển dù chỉ một ngón tay dưới sức mạnh tuyệt đối của tu sĩ Kim Đan.
Nhưng giữa khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, gương mặt gầy gò nhem nhuốc của Diệp Vô Song không hề có một tia sợ hãi. Đôi mắt tím đen của cậu nhìn thẳng vào khuôn mặt vặn vẹo của Lôi Vô Cực, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười điên cuồng, lạnh lẽo đến thấu xương.
Trong túi áo xám rách nát, bàn tay phải bỏng loét dính máu của cậu đã âm thầm bóp nát mảnh Đồng Quy Thạch (Mảnh vỡ sơ cấp).
Một luồng dao động không gian vô hình bộc phát âm thầm, xuyên qua mọi sự phong tỏa uy áp của Lôi Vô Cực, kết nối trực tiếp vào Đồng Sinh Ấn sơ cấp trước ngực trái của cậu. Ấn ký hình lôi long cuộn tròn rỉ máu đột ngột rực sáng rực rỡ dưới lớp áo vải thô, siết chặt sợi xích khế ước liên kết mệnh cách lên mức cực hạn cao nhất.
Cược mạng sinh tử, ván bài cuối cùng của giai đoạn 1 chính thức bắt đầu.
Lôi Vô Cực bước lên một bước, nâng cao chiếc Xích Lôi Ấn rực lửa sét đỏ xám, sát khí diệt thế ngập tràn chuẩn bị giáng xuống đầu Diệp Vô Song.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!