Nhạc nềnPrairie

Lôi Báo Phục Kích, Sét Đánh Tiêu Rụi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão gầm rú quét qua những tảng đá đen nhấp nhô của Lôi Hải Phế Tích, mang theo hơi thở khét lẹt của tầng địa nhiệt tích điện nghìn năm. Sương mù lôi điện xám xịt cuộn lên từng đợt, che khuất cả tầm nhìn phàm nhân.


Lôi Báo khẽ đặt chiếc còi ngự thú bằng xương lên môi rách nát, đôi mắt đỏ rực oán hận nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Song, phát ra một nụ cười tàn độc ghê rợn giữa màn sương sét phế tích. Gương mặt bên phải bị sét đánh cháy sém biến dạng của hắn giật giật, những thớ thịt đỏ hỏn vặn vẹo trông giống như một con ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục. Hắn không nói lời nào, chỉ có luồng oán niệm thấu xương dâng tràn trong từng hơi thở dồn dập.


Tút!


Tiếng còi xương rít lên một âm thanh sắc nhọn, chói tai, đâm xuyên qua tiếng sấm rền của phế tích.


Ngay lập tức, bầy lôi báo mười con khổng lồ xung quanh đồng loạt gầm rú dữ dội. Những tia sét màu xám nhạt phóng ra từ nanh vuốt sắc nhọn của chúng, mặt đất tím đen dưới chân bầy thú bị cào xé nát vụn. Con linh thú đầu đàn to lớn nhất, cao hơn một trượng, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy Diệp Vô Song rồi phóng vọt tới như một luồng điện xám.


"Diệp lão đệ! Cẩn thận!" Không Không Đạo Nhân mặt cắt không còn một giọt máu, hoảng hốt thét lên. Gã vội vàng ôm chặt chiếc xẻng đồng cổ rỉ sét, lùi sâu vào khe đá hẹp phía sau, không dám tiến lên nửa bước. Gã biết rõ, bầy lôi báo này đều là nhị giai dị thú, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, lại được Lôi Báo dùng còi ngự thú điều khiển cực kỳ điên cuồng.


Diệp Vô Song đứng yên tại chỗ, hắc y rách nát bay phần phật trong gió bão. Đôi mắt tím đen sâu thẳm của cậu khẽ híp lại. Cậu không hề hoảng sợ, thần thức cảm nhận lôi nhạy bén của cậu đã sớm khóa chặt đường di chuyển của con linh thú đầu đàn.


Trong đan điền, Lôi Đình Đan Điền độc nhất vô nhị đang xoay tròn, phóng ra luồng linh lực lôi điện tím biếc cuộn trào. Cậu đang ngụy trang tu vi ở mức Luyện Khí tầng 3, nhục thân phàm cốt lôi thể dẻo dai khẽ căng cứng.


Xoẹt!


Con lôi báo đầu đàn vồ hụt. Móng vuốt sắc nhọn mang theo lôi lực xám xịt sượt qua vạt áo xám của Diệp Vô Song, đập mạnh xuống mặt đá đen tạo ra một hố sâu rạn nứt.


Diệp Vô Song đã kích hoạt Lôi Bộ Phàm Cốt. Điện tích nhỏ phóng ra dưới lòng bàn chân phàm cốt tạo ra lực đẩy phản chấn cực mạnh, giúp cậu di chuyển nhanh nhẹn như một tia chớp tím nhạt, lách qua móng vuốt tử vong trong gang tấc.


"Hừ! Phế vật rách nát, ngươi tưởng né được bầy thú của ta sao?" Lôi Báo gầm lên đầy điên cuồng. Hắn lại thổi vang chiếc còi ngự thú bằng xương thú cổ.


Lần này, năm con lôi báo cùng lúc phóng vọt lên từ năm hướng khác nhau, tạo thành một gọng kìm khép chặt mọi đường lui của Diệp Vô Song. Sấm sét xám nhạt từ nanh vuốt của chúng đan xen vào nhau, tạo thành một tấm lưới điện bao phủ đỉnh đầu cậu.


Đồng thời, Lôi Báo từ trên lưng con linh thú biến dị khổng lồ nhảy xuống. Hắn vung chiếc roi lôi đình đỏ xám ra ngoài, quật mạnh xuống đất. Luồng roi pháp cuồng bạo mang theo Xích Lôi Ngự Thú Thuật phóng ra các tia chớp đỏ rực, phối hợp vây hãm không cho Diệp Vô Song có cơ hội lách người trốn chạy.


"Diệp Vô Song! Chết đi!" Lôi Báo thét lớn, gương mặt vặn vẹo đầy thỏa mãn. Hắn tin chắc rằng, dưới sự vây hãm phối hợp hoàn hảo giữa bầy thú dữ và roi lôi đình của mình, tên tạp dịch phế căn này chỉ có con đường bị xé xác thành trăm mảnh.


Diệp Vô Song cảm nhận được áp lực nghẹt thở đang áp sát. Cậu biết rõ, nếu bộc phát toàn lực tu vi Trúc Cơ sơ kỳ thực sự, cậu có thể đánh tan bầy thú này, nhưng điều đó sẽ làm lộ bài tẩy trước tầm mắt của Đại trưởng lão Lôi Vô Cực đang giám sát từ xa qua hồn đăng. Cậu cần một phương pháp dứt khoát hơn, tàn nhẫn hơn, và không để lại bất kỳ vết tích linh lực Trúc Cơ nào.


Cậu khẽ vuốt ngực áo, nơi Đồng Sinh Ấn sơ cấp dưới lớp da thịt đang khẽ nóng lên, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi được sinh cơ khế ước duy trì vĩnh viễn không lành. Cậu khẽ liếc nhìn Không Không Đạo Nhân đang trốn trong khe đá, rồi đưa mắt nhìn về phía Lôi Báo.


Trong short-term plan của cậu, Lôi Báo phải chết ở đây để kích hoạt sợi dây xích thù hận cuối cùng của Lôi Vô Cực.


"Muốn giết ta? Ngươi chưa đủ tư cách." Diệp Vô Song lạnh lùng nói.


Ngay khi bầy lôi báo khổng lồ lao vào cắn xé, Diệp Vô Song đột ngột kích hoạt Lôi ảnh ngụy trang.


Một ảo ảnh mờ nhạt từ lôi khí xám xịt hiện ra ngay tại vị trí cậu đang đứng. Thân ảnh mờ ảo ấy mang đầy hơi thở lôi độc phế thải tầm thường, đánh lừa hoàn hảo hướng vồ của năm con lôi báo khổng lồ.


Phập! Phập!


Móng vuốt của bầy thú dữ cắm ngập vào mặt đất đen, xé rách ảo ảnh xám xịt thành trăm mảnh khói loãng. Chúng hoang mang gầm rú khi nhận ra con mồi đã biến mất một cách kỳ dị.


Bản thể của Diệp Vô Song đã di chuyển sang một góc khuất bên hông Lôi Báo nhờ bộ pháp di chuyển nhanh nhẹn của Lôi Bộ Phàm Cốt. Bàn tay phải bỏng loét quấn băng dính máu của cậu khẽ vươn ra, gắp lấy một lọ huyết lôi dịch biến dị màu đỏ tím ăn mòn cực mạnh từ trong ngực áo xám.


"Lôi Báo! Nhìn vào đây!" Diệp Vô Song quát lạnh.


Lôi Báo giật nảy mình quay lại, chưa kịp định thần thì một luồng dịch thể màu đỏ tím mang theo mùi máu tanh nồng và hắc ám lôi khí lạnh lẽo đã giội thẳng vào lồng ngực hắn.


Huyết lôi dịch thấm đẫm vào giáp nhẹ bằng da thú lôi hệ của Lôi Báo, ăn mòn lớp phòng ngự phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.


"A!!! Cái quỷ gì thế này?!" Lôi Báo hét lên đau đớn, lùi lại vài bước, cố gắng dùng lôi lực đỏ xám để xua tan độc tố ăn mòn.


Nhưng cậu không biết rằng, huyết lôi dịch biến dị này chứa một lượng điện tích cực hạn cực kỳ nhạy cảm với sấm sét tự nhiên của Lôi Hải Phế Tích. Nó biến cơ thể hắn thành một cột thu lôi di động hoàn hảo nhất.


Diệp Vô Song lùi nhanh ra ngoài phạm vi mười trượng, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh ánh sáng tím nhạt nhìn thẳng lên bầu trời phế tích. Cậu sử dụng thần thức cảm nhận lôi để quét qua không gian, khóa chặt lấy một đạo sét biến dị khổng lồ màu xanh tím đang ngưng tụ dữ dội ngay trên đỉnh đầu họ.


"Trận pháp dẫn lôi, khởi!" Diệp Vô Song lẩm nhẩm, bàn tay gầy gò khẽ vẫy một cái thật nhẹ hướng về phía Lôi Báo.


U uỳnh!!!


Bầu trời phế tích đột ngột nổ tung một tiếng sấm sét điếc tai. Đạo sét biến dị khổng lồ màu xanh tím mang theo thiên uy diệt thế từ chín tầng mây giáng thẳng xuống, bị luồng huyết lôi dịch trên người Lôi Báo thu hút tuyệt đối, đánh thẳng vào đỉnh đầu hắn không chệch một tấc.


"Không!!! Cha ơi cứu con...!!!"


Tiếng hét tuyệt vọng của Lôi Báo vang lên nửa chừng rồi im bặt.


Luồng lôi hỏa cực hạn nghìn năm thiêu rụi hoàn toàn nhục thân của hắn trong vòng một hơi thở. Cả cơ thể Lôi Báo cùng con lôi báo biến dị khổng lồ dưới chân hắn bị dòng sét thiên phạt biến thành hai cột tro bụi đen kịt, đổ sụp xuống mặt đất nứt nẻ. Chiếc roi lôi đình đỏ xám và giáp da thú bị nóng chảy thành một vũng nước đồng đen rỉ khói khét lẹt.


Bầy lôi báo linh thú xung quanh thấy chủ nhân bị sét đánh chết thảm khốc, còi xương ngự thú rơi rớt dưới đất, lập tức hoảng sợ tột độ. Chúng gầm rú hỗn loạn, quay đầu chạy bán sống bán chết vào sâu trong màn sương mù lôi điện xám xịt của phế tích, không dám quay lại.


Không gian phế tích trở lại sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng sấm rền vang vọng từ xa.


Không Không Đạo Nhân run rẩy bước ra từ khe đá, đôi mắt trợn tròn nhìn đống tro tàn đen kịt của Lôi Báo dưới đất, rồi nhìn sang Diệp Vô Song đang đứng điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Gã nuốt nước bọt cái ực, toàn thân run rẩy dữ dội, kính sợ tột cùng trước mưu trí phản sát mượn lực đả lực tàn nhẫn của thiếu niên phế căn này.


Diệp Vô Song bước tới đống tro tàn, cúi người nhặt chiếc còi ngự thú bằng xương thú cổ vẫn còn nguyên vẹn sót lại dưới đất. Cậu khẽ lau sạch bụi tro dính trên thân còi, cất gọn vào túi trữ vật áo xám tạp dịch làm chiến lợi phẩm.


"Không Không Đạo Nhân." Diệp Vô Song lạnh lùng gọi.


"Có... có lão đạo đây! Diệp lão đệ có gì chỉ bảo?" Gã đạo sĩ vội vàng khúm núm cúi đầu.


"Lôi Báo đã chết, hồn đăng của hắn tại ngoại môn chắc chắn đã tắt. Lôi Vô Cực sẽ lập tức phát điên và dùng đại thần thông xé rách không gian đuổi giết đến đây." Diệp Vô Song nhìn về phía con đường dẫn sâu vào Vạn Táng Cổ Lĩnh mây mù bao phủ. "Ngươi lập tức mang theo số Đồng Quy Thạch này rời khỏi đây theo lối ngầm mỏ số 9, tìm Thạch Đầu để vận chuyển ra ngoài an toàn. Ta sẽ dụ Lôi Vô Cực hướng về phía Đầm lầy sương độc."


"Nhưng... nhưng một mình ngươi làm sao chống đỡ được tu vi Kim Đan của lão?" Không Không Đạo Nhân lo lắng hỏi.


Diệp Vô Song không đáp, chỉ khẽ vuốt lồng ngực trái, nơi vết sẹo rồng cuộn rỉ máu của Đồng Sinh Ấn đang khẽ nóng lên tỏa ra uy áp Độ Kiếp Kỳ mờ nhạt. Cậu cười lạnh một tiếng đầy điên cuồng:


"Ta có đệ nhất Tiên Tôn làm hộ pháp bảo mạng, một tên Kim Đan ngoại môn thì tính là cái gì? Đi đi."


Không Không Đạo Nhân không dám chần chừ, vội vàng nhận lấy ba viên Đồng Quy Thạch từ tay Diệp Vô Song, ôm xẻng đồng chạy bán sống bán chết theo lối ngầm bỏ hoang biến mất vào bóng tối.


Diệp Vô Song đứng một mình giữa Lôi Hải Phế Tích, hắc y rách nát bay lượn giữa bão sét dồn dập. Cậu biết rõ, trận chiến sinh tử thực sự sắp sửa giáng lâm.


Cùng lúc đó, tại từ đường gia tộc Lôi Gia ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, một tiếng rắc khô khốc vang lên dữ dội.


Chiếc hồn đăng mang tên Lôi Báo đặt ở vị trí trung tâm đột ngột nứt vỡ, ngọn lửa sinh mệnh màu đỏ xám tắt lịm hoàn toàn trước sự kinh hoàng của các đệ tử canh gác.


"Báo nhi...!!!"


Một tiếng gầm rú điên cuồng chứa đựng tu vi Kim Đan cuồng bạo từ sâu trong phủ đệ Lôi Gia bùng phát, chấn vỡ toàn bộ ngói lợp và hệ thống cửa kính xung quanh thành tro bụi. Đại trưởng lão Lôi Vô Cực bước ra giữa sân, đôi mắt đỏ rực sát khí thù hận tột cùng, mái tóc đỏ dựng ngược lên như lửa lôi đình.


Lòng căm thù vô hạn cắt đứt sợi dây lý trí cuối cùng của lão. Lão không cần biết Chưởng môn bao che cho tên tạp dịch kia vì lý do gì, lão chỉ biết con trai duy nhất của mình đã chết thảm khốc dưới tay nghịch đồ.


Lôi Vô Cực vung chiếc ấn lôi đình 'Xích Lôi Ấn' lên trời, xé rách hư không tạo ra một lối đi lôi quang đỏ rực, tự mình phóng vọt đi truy sát Diệp Vô Song bất chấp mọi luật lệ cấm quy của tông môn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!