Phế Tích Sấm Sét, Đoạt Đồng Quy Thạch
Sương mù lôi điện dưới đáy vực Sinh Tử Nhai dần tan biến, để lại một khoảng không gian ẩm ướt và nồng nặc mùi ozone cháy khét. Diệp Vô Song đứng tựa lưng vào vách đá mỏm nhô hẻo lánh, hắc y rách nát thấm đẫm máu tươi từ vết thương bả vai trái do xích sắt lôi độc cào xé lúc trước. Cơn đau nhức nhối truyền vào tận xương tủy, nhưng lồng ngực trái của cậu—nơi ẩn hiện đồ án lôi long rỉ máu của Đồng Sinh Ấn—lại đang tỏa ra từng luồng sinh cơ ấm áp, cuồng bạo.
Đó là sinh cơ được trích xuất trực tiếp từ thọ nguyên bản thể của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử cách đó mười dặm. Cứ mỗi nhịp tim của Diệp Vô Song đập lên, sợi chỉ nhân quả đỏ rực vô hình lại điên cuồng rút lấy linh lực tịnh hóa của Tiên Tôn giội xuống để duy trì mạng sống liên kết cho cậu. Cậu khẽ nhếch khóe môi rách nát, nở một nụ cười lạnh lùng đầy đắc ý. Cược mạng thành công tại Sinh Tử Nhai không chỉ giúp cậu thoát khỏi vòng vây của Hình Đường, mà còn khiến Vân Hoài Tử tổn hao mười phần pháp lực bản thể, đẩy nhanh thời khắc đại kiếp phi thăng song trùng mà lão hằng lo sợ.
"Diệp... Diệp lão đệ? Ngươi thực sự còn sống?"
Một tiếng thì thào run rẩy vang lên từ khe đá hẹp phía sau. Một bóng người gầy gò, mắt hí xảo quyệt, chỏm râu dê run rẩy nhô đầu ra ngoài. Kẻ vừa xuất hiện chính là Không Không Đạo Nhân—tên trộm mộ chuyên nghiệp đang bị Thái Huyền Tiên Tông truy nã gắt gao. Gã mặc một bộ đạo bào rách nát dính đầy bùn đất cổ mộ, tay ôm khư khư chiếc xẻng đồng cổ rỉ sét có khả năng phá vỡ cấm chế trận pháp.
Không Không Đạo Nhân trợn tròn mắt nhìn Diệp Vô Song, lầm bẩm đầy kinh hoàng: "Lão đạo tận mắt nhìn thấy phân thân ánh sáng của Chưởng môn giáng lâm xé rách sát trận dưới đáy vực để đón lấy ngươi. Ngươi rốt cuộc là con riêng của Tiên Tôn, hay là hóa thân của đại năng thượng giới xuống hạ phàm trải kiếp? Một tên tạp dịch phế căn làm sao có thể khiến Chưởng môn dốc toàn lực bảo hộ như vậy?"
"Bớt nói nhảm đi." Diệp Vô Song lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt tím đen sâu thẳm liếc qua gã đạo sĩ tham lam. "Bản đồ ngầm và Mật bản Cổ Tộc chỉ ra mạch quặng Đồng Quy Thạch nằm ngay trong Lôi Hải Phế Tích phía trước. Ngươi muốn linh thạch thượng phẩm, ta muốn Đồng Quy Thạch. Đi thôi."
Không Không Đạo Nhân nuốt nước bọt, lòng tham nhanh chóng đè bẹp sự sợ hãi. Gã gật đầu lia lịa: "Phải, phải! Đồng Quy Thạch là thần thạch không gian cực kỳ quý hiếm, chỉ ngưng tụ tại những nơi bị thiên phạt sét đánh nghìn năm như Lôi Hải Phế Tích. Nếu đoạt được nó, lão đạo có thể bán cho chợ đen Lôi Minh lấy hàng vạn linh thạch hạ phẩm!"
Diệp Vô Song không đáp, chậm rãi bước đi. Cậu biết rõ công dụng thực sự của Đồng Quy Thạch. Khế ước Đồng Sinh Ấn sơ cấp hiện tại chỉ có hiệu lực trong phạm vi mười dặm xung quanh Vân Hoài Tử. Nếu cậu muốn rời khỏi Đông Vực, thoát khỏi sự giám sát của Thái Huyền Tiên Tông, cậu bắt buộc phải thu thập Đồng Quy Thạch để gia cố khế ước, mở rộng khoảng cách tác dụng lên năm mươi dặm. Đây là bước đi sống còn trong short-term plan của cậu.
Hai người lặng lẽ tiến vào ranh giới của Lôi Hải Phế Tích.
Cảnh vật xung quanh đột ngột biến đổi đầy thảm khốc. Mặt đất dưới chân không còn là đất đá thông thường, mà hoàn toàn biến thành một màu tím đen cằn cỗi, nứt nẻ do bị sét đánh liên tục suốt nghìn năm qua. Những tảng đá khổng lồ cháy sém, dị dạng nằm rải rác như những ngôi mộ cổ không bia ký. Không khí đậm đặc điện tích khiến da thịt Diệp Vô Song râm ran tê dại, mái tóc đen dài khẽ dựng ngược lên.
U uỳnh!!!
Một đạo lôi trụ khổng lồ màu xanh tím đột ngột giáng thẳng từ chín tầng mây xuống một ngọn đồi đá cách đó trăm trượng, chấn động mặt đất rung chuyển dữ dội, thổi bay cát bụi thành một luồng khói xám khét lẹt.
"Mẹ kiếp! Sét ở đây không có quy luật nào cả!" Không Không Đạo Nhân hoảng hốt kêu lên, vội vàng cắm chiếc xẻng đồng cổ xuống đất để dẫn bớt điện tích rò rỉ dưới lòng bàn chân. Gã run rẩy nói: "Diệp lão đệ, bão sét tự nhiên ở đây mang điện cực cao, tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bước vào không cẩn thận cũng bị đánh thành tro bụi. Chúng ta làm sao đào quặng giữa cái lò sát sinh này được?"
Diệp Vô Song dừng bước, đôi mắt sâu thẳm đột ngột phát ra luồng ánh sáng tím nhạt thần bí. Cậu kích hoạt năng lực đặc thù Nhìn thấu lôi nhãn.
Trong tầm mắt của cậu, thế giới xung quanh lập tức biến đổi thành một mạng lưới các luồng năng lượng điện tích đan xen phức tạp. Những cột sét khổng lồ không còn là ngẫu nhiên, mà di chuyển theo các điểm nút năng lượng (lôi nhãn) của địa tầng phế tích. Cậu có thể nhìn thấy rõ ràng những vùng an toàn tạm thời—nơi điện tích triệt tiêu lẫn nhau, và những vùng tử địa—nơi năng lượng tích tụ sắp sửa bùng phát.
"Đi theo ta. Bước lệch một bước, ngươi sẽ thành tro bụi." Diệp Vô Song lạnh lùng ra lệnh, rồi sải bước tiến lên.
Không Không Đạo Nhân bán tín bán nghi, nhưng nhìn thấy Diệp Vô Song điềm nhiên đi qua những khe nứt đá đang phóng ra tia điện xám xịt mà không hề hấn gì, gã vội vàng ôm xẻng đồng chạy bám gót chân cậu.
U uỳnh! Đoàng! Đoàng!
Bão sét tự nhiên đột ngột bùng phát dữ dội hơn. Những luồng điện cực mạnh liên tục dội xuống như muốn hủy diệt hai kẻ phàm trần dám xâm nhập cấm địa. Không Không Đạo Nhân sợ hãi tột độ, khi một đạo sét giáng xuống sát sạt bên hông gã, gã luống cuống rút ra một tấm bùa nổ lôi hệ tự chế, định phóng ra để phá vỡ tảng đá cản đường hòng tìm chỗ trốn.
"Dừng tay!" Diệp Vô Song trầm giọng quát.
Nhưng đã quá muộn. Không Không Đạo Nhân đã kích hoạt tấm bùa nổ ném về phía tảng đá quặng trước mặt.
Bùm!!!
Sức nổ của bùa chú không những không phá vỡ được tảng đá quặng tích điện cứng ngắc, mà phản phản chấn kích hoạt bẫy sét tự nhiên ngầm dưới lòng đất. Một đạo sét biến dị màu tím đen từ lòng đất phóng ngược trở lên, đánh thẳng vào ngực Không Không Đạo Nhân.
"Á!!!"
Gã đạo sĩ thét lên một tiếng thảm thiết, cả cơ thể bị chấn bay vọt ra sau mười trượng, đập mạnh vào vách đá cháy sém. Chiếc đạo bào rách nát bốc khói nghi ngút, mái tóc rối bù bị sét đánh cháy sém dựng đứng lên như tổ quạ, miệng hộc ra một ngụm máu đen đầy lôi độc ăn mòn. Gã run rẩy nhìn Diệp Vô Song, ánh mắt đầy vẻ hối hận và sợ hãi: "Lão... lão đạo sai rồi... Cấm chế ở đây phản phệ quá mạnh..."
Diệp Vô Song nhìn gã bằng ánh mắt khinh miệt, không hề có ý định đỡ gã dậy. Cậu tiến sát lại gần tảng đá quặng khổng lồ chứa mạch quặng Đồng Quy Thạch. Nhờ Nhìn thấu lôi nhãn, cậu nhìn thấy ba viên đá màu tím đen lấp lánh dao động không gian thần bí ẩn sâu bên trong thạch nhũ cứng ngắc.
Để phá vỡ tảng đá quặng cứng như kim cương lôi hệ này mà không kích hoạt phản phệ, dùng man lực hay bùa chú của Không Không Đạo Nhân hoàn toàn là tự sát. Diệp Vô Song khẽ nhắm mắt, thần thức cảm nhận lôi của cậu nhanh chóng quét qua cấu trúc năng lượng của tảng đá. Cậu tìm ra lôi nhãn—điểm nút năng lượng yếu nhất và nhạy cảm nhất của nó.
Cậu rút thanh tàn kiếm lôi hệ gãy nhặt được từ trận chiến trước, cắm mạnh vào khe nứt chịu lực yếu nhất của tảng đá quặng làm cột thu lôi dẫn sét. Cậu lùi lại ba bước, đứng yên chờ đợi.
Giữa bầu trời phế tích, một đạo lôi điện tự nhiên khổng lồ đang ngưng tụ dữ dội.
U uỳnh!!!
Đạo lôi điện giáng thẳng xuống thanh tàn kiếm gãy dính máu của Diệp Vô Song. Năng lượng lôi hỏa cực hạn chạy dọc theo thân kiếm, truyền thẳng vào lôi nhãn yếu nhất của tảng đá quặng khổng lồ.
Rắc... Rắc... Rắc...
Tiếng rạn nứt khô khốc vang lên dồn dập. Tảng đá quặng khổng lồ nứt đôi hoàn hảo theo đường vân năng lượng tự nhiên, hoàn toàn không bộc phát bất kỳ luồng phản phệ nào. Ba viên Đồng Quy Thạch (Mảnh vỡ sơ cấp) lấp lánh ánh sáng tím đen thần bí lộ ra giữa đống đổ nát.
Diệp Vô Song bước tới, nhanh nhẹn thu giữ ba viên Đồng Quy Thạch vào túi trữ vật áo xám tạp dịch của mình. Cảm nhận được dao động không gian ôn hòa phát ra từ túi áo, đan điền Trúc Cơ của cậu khẽ rung lên đầy phấn khích. Mục tiêu thu thập tài nguyên cốt lõi đã hoàn thành mỹ mãn.
"Tặc tặc... Diệp lão đệ... ngươi thực sự là thiên tài trận pháp cổ đại..." Không Không Đạo Nhân gượng dậy, ôm lồng ngực bỏng sém, ánh mắt nhìn ba viên bảo thạch đầy thèm thuồng nhưng không dám có nửa phần ý định cướp đoạt. Gã biết rõ, tên phế căn này tàn nhẫn và điên cuồng đến mức nào.
"Lấy được đồ rồi, rời khỏi đây thôi." Diệp Vô Song lạnh lùng nói, quay người hướng về phía lối ra duy nhất của thung lũng phế tích.
Tuy nhiên, ngay khi họ vừa tiến sát lối ra thung lũng, một luồng sương mù lôi điện màu xám nhạt đột ngột cuộn trào dữ dội, che khuất hoàn toàn lối thoát duy nhất.
"Gừ... gừ..."
Tiếng gầm gừ trầm đục, khát máu của bầy dã thú vang lên dồn dập từ trong màn sương mù xám xịt. Từ bóng tối, mười con lôi báo linh thú khổng lồ với đôi mắt đỏ rực oán hận, nanh vuốt lấp lánh tia chớp xám chậm rãi bước ra, khóa chặt hoàn toàn mọi lối thoát.
Từ phía sau bầy thú dữ, một bóng người cưỡi trên một con lôi báo biến dị khổng lồ chậm rãi tiến ra. Người đó mặc giáp nhẹ bằng da thú rách nát, khuôn mặt bên phải bị sét đánh cháy sém biến dạng hoàn toàn, lộ ra những thớ thịt đỏ hỏn vặn vẹo đầy tợn. Tay hắn lăm lăm chiếc còi ngự thú bằng xương thú cổ phát ra tiếng rít lạnh người.
Kẻ vừa xuất hiện chính là Lôi Báo—con trai của Đại trưởng lão Lôi Vô Cực, kẻ mang theo lòng căm thù vô hạn quyết tâm truy sát Diệp Vô Song tận gốc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!