Nhạc nềnPrairie

Sinh Tử Nhai Thượng, Cược Mạng Tiên Tôn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Sinh Tử Nhai, mang theo thứ âm thanh u uất như tiếng khóc than của hàng vạn vong hồn phu mỏ đã vùi thây nơi đáy vực sâu. Bầu trời xám xịt như chì gồng gánh những tầng mây lôi dịch cuộn xoáy dữ dội, thỉnh thoảng lại phóng xuống những tia chớp màu tím đen, rạch đôi không gian và để lại mùi ozone khét lẹt trong không khí.


Diệp Vô Song đứng trên mỏm đá nhô ra ngoài vực thẳm. Phía sau cậu, hàng ngàn đệ tử ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông đang đứng vây quanh, những gương mặt lộ rõ vẻ khinh miệt, phấn khích và cả sự tò mò tàn nhẫn. Đối với bọn họ, việc chứng kiến một tên phế căn tạp dịch bước vào sát trận diệt thế của Sinh Tử Nhai không khác gì một trò tiêu khiển đẫm máu.


Cách đó không xa, Đại trưởng lão Lôi Vô Cực ngồi sừng sững trên bục đá cao. Mái tóc đỏ rực như lửa lôi của lão khẽ bay trong gió, đôi mắt híp lại đầy vẻ đắc ý và tàn nhẫn. Lão khẽ gõ ngón tay già nua lên tay vịn ghế mun, thầm nghĩ về cái bẫy hoàn hảo mà mình đã giăng ra. Lão đã bí mật lệnh cho các đệ tử chấp pháp canh giữ trận pháp tăng uy lực lôi đình lên mức cực hạn. Lần này, dù Chưởng môn Vân Hoài Tử có muốn bao che, cũng tuyệt đối không thể ra tay cứu mạng tên giun dế này giữa sát trận diệt thế công khai.


"Diệp Vô Song, giờ lành đã đến. Bước vào trận pháp, sống chết do mệnh!" Giọng nói trầm hùng của Hình Thiên—Trưởng lão Hình Đường mới lên thay—vang vọng khắp không gian, mang theo luồng lôi âm chấn động.


Diệp Vô Song khẽ nhếch môi, nụ cười của cậu nhạt nhòa nhưng ẩn chứa sự điên cuồng tột cực. Cậu khẽ vuốt ngực áo xám rách nát, nơi Đồng Sinh Ấn sơ cấp dưới lớp da thịt đang khẽ nóng lên, liên tục rỉ ra những giọt máu đỏ tươi nhưng ngay lập tức được tịnh hóa bởi lôi lực tím nhạt. Cậu có thể cảm nhận được luồng thần thức truyền âm đầy phẫn nộ và hoảng hốt của Vân Hoài Tử đang vang vọng trong thức hải của mình:


*"Nghịch đồ! Ngươi đang tìm cái chết sao? Sát trận Sinh Tử Nhai đã bị Lôi Vô Cực động tay chân, uy lực của nó đủ để hủy diệt một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ ngay lập tức! Ngươi muốn kéo ta chết chùm với ngươi sao?"*


Diệp Vô Song thản nhiên truyền âm ngược trở lại, giọng điệu đầy vẻ trêu ngươi:


*"Tiên Tôn bớt giận. Chẳng phải chính ông đã đồng ý để ta tham gia thử thách này sao? Nếu sát trận này mạnh đến thế, vậy thì ông tốt nhất nên chuẩn bị dốc toàn lực đi. Bởi vì... ta không có ý định phòng ngự đâu."*


*"Ngươi... tên điên này!"* Tiếng thét của Vân Hoài Tử nghẹn lại, mang theo sự bất lực và phẫn nộ tột cùng.


Diệp Vô Song không thèm trả lời nữa. Cậu tiến lên một bước, gót chân phàm cốt dẫm mạnh lên bệ đá cổ, ném tấm lệnh bài đá đen thử thách vào trận nhãn phía trước.


U uỳnh!!!


Ngay khi tấm lệnh bài chạm vào trận nhãn, một luồng ánh sáng tím đen khổng lồ đột ngột bùng lên từ lòng đất, hóa thành một cột lôi đình vây hãm khổng lồ bao phủ hoàn toàn thân ảnh gầy gò của Diệp Vô Song. Sát trận Sinh Tử Nhai chính thức kích hoạt!


Những tia chớp cuồng bạo xé rách không khí, hóa thành hàng vạn con rắn sét tím đen lao vào cắn xé nhục thân của cậu. Diệp Vô Song khẽ vận chuyển Thuật che giấu tu vi phế căn, chỉ bộc lộ ra luồng linh lực yếu ớt của Luyện Khí tầng 3 để đánh lừa ánh mắt của Lôi Vô Cực. Cậu sử dụng Lôi Bộ Phàm Cốt di chuyển lắt léo giữa các khe đá, né tránh những đạo lôi phạt đầu tiên trong gang tấc.


"Hừ, chỉ là giãy giụa trước khi chết!" Lôi Vô Cực lạnh lùng cười khẩy trên bục cao. Lão khẽ ra hiệu bằng mắt cho tên đệ tử chấp pháp đứng gần trận nhãn.


Tên đệ tử chấp pháp lập tức hiểu ý, lén lút ấn mạnh tay lên bệ đá khống chế. Trận pháp vây hãm đột ngột biến đổi, phóng ra bốn sợi xích sắt dẫn lôi phát ra tiếng kêu loảng xoảng ghê người, lao vọt ra từ sương mù khóa chặt bốn hướng không cho Diệp Vô Song di chuyển.


"Muốn khóa chân ta sao?" Diệp Vô Song lạnh lùng nói.


Cậu tập trung lôi lực biến dị vào ngón trỏ phải, phóng ra một tia sét Lôi Chỉ sắc bén chém đứt sợi xích sắt đầu tiên đang lao tới. Tuy nhiên, ba sợi xích còn lại mang theo điện tích cực hạn đã quấn chặt lấy cổ chân và bả vai trái của cậu, truyền dẫn luồng lôi hỏa diệt thế ăn mòn nhục thân phàm cốt. Da thịt cậu bắt đầu rách nát, máu tươi rỉ ra đỏ rực nhưng ngay lập tức bị dòng điện thiêu rụi thành những vệt sẹo đen đúa.


Cơn đau đớn xé rách da thịt ập đến, nhưng ánh mắt tím đen của Diệp Vô Song lại càng thêm điên cuồng. Cậu không hề vận chuyển linh lực Trúc Cơ mới đúc để phòng ngự, ngược lại chủ động thu hồi mọi màng chắn bảo vệ, để mặc cho luồng lôi hỏa diệt thế tàn phá nhục thân phàm cốt của mình.


Thịch!


Tại đỉnh Thái Huyền cách đó mười dặm, bản thể của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trong mật thất đột ngột co thắt dữ dội ở lồng ngực trái. Vết sẹo Đồng Sinh Ấn rỉ máu liên tục, kéo theo một cơn đau tim chí mạng xé rách thần hồn của lão. Vân Hoài Tử ngửa mặt lên trời hộc ra một ngụm máu bản nguyên vàng kim óng ánh, gương mặt tiên phong đạo cốt trở nên vặn vẹo, tái nhợt vì đau đớn tột cùng.


"Khặc... Tên nghịch đồ điên cuồng kia... Hắn thật sự muốn tự sát để kéo ta chết cùng sao?!" Vân Hoài Tử run rẩy gào lên trong mật thất hoang tàn. Lão có thể cảm nhận được thọ nguyên bản thể ngàn năm của mình đang tụt dốc không phanh theo từng vết thương rách nát trên người Diệp Vô Song qua Quy tắc chuyển dịch thương tổn tuyệt đối của khế ước.


Nếu Diệp Vô Song chết ở Sinh Tử Nhai, Vân Hoài Tử lập tức sẽ bị phản phệ mất đi 50% thọ nguyên và tu vi bản thể rơi rớt vĩnh viễn, đại kiếp phi thăng cận kề chắc chắn sẽ biến thành tro bụi.


Trong khi đó, tại Sinh Tử Nhai, sát trận lôi điện đã đạt đến đỉnh điểm cực hạn. Một đạo lôi phạt khổng lồ màu tím đen, mang theo uy lực hủy diệt một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, đang từ chín tầng mây ngưng tụ dữ dội, chuẩn bị giáng thẳng xuống đầu Diệp Vô Song.


Lôi Vô Cực đứng bật dậy trên bục cao, đôi mắt lộ rõ vẻ hưng phấn tột độ: "Chết đi! Tên tạp dịch phế căn dơ bẩn kia!"


Diệp Vô Song ngẩng đầu nhìn đạo lôi phạt diệt thế đang lao xuống, rồi quay lại nhìn thẳng vào gương mặt đang đắc ý của Lôi Vô Cực. Cậu nở một nụ cười điên cuồng, lạnh lùng tột cực. Cậu không lùi bước, không phòng ngự, mà lại chủ động xoay người nhảy thẳng xuống vực sâu vạn trượng đầy sương độc lôi điện của Sinh Tử Nhai!


"Cái gì?! Hắn nhảy vực tự sát sao?!"


Toàn trường đệ tử ngoại môn kinh hoàng la hét thất thanh. Không ai ngờ được tên phế căn này lại lựa chọn cái chết điên cuồng đến thế.


Khi thân ảnh gầy gò của Diệp Vô Song rơi tự do giữa vực sâu đầy lôi điện và sương độc ăn mòn, nhục thân phàm cốt của cậu bị tàn phá nghiêm trọng, đứng bên bờ vực cái chết thực sự. Sự chấn động sinh mệnh cực hạn này ngay lập tức kích hoạt Quy tắc chuyển dịch thương tổn ở trạng thái liên kết cực hạn cực đại.


"A...!!!"


Trên đỉnh Thái Huyền, Vân Hoài Tử thét lên đau đớn dữ dội, lồng ngực trái của lão rách ra một vết thương rỉ máu tương ứng, thần hồn bị xé rách tột cùng. Trong cơn hoảng loạn và sợ hãi cái chết cận kề, Vân Hoài Tử không còn màng đến việc che giấu tu vi hay luật lệ tông môn nữa. Lão buộc phải dốc toàn lực cứu mạng nghịch đồ để giữ mạng cho chính mình.


Lão cắn răng tiêu hao 10% pháp lực bản thể tối cao, vận chuyển Vạn Kiếp Quy Tông Pháp để phóng xuất Ý niệm phân thân triệu hồi cách không cực hạn.


U uỳnh!!!


Ngay tại thời khắc Diệp Vô Song sắp sửa chạm đáy vực sâu đầy lôi độc, không gian dưới đáy vực đột ngột bị xé rách ra một vết nứt khổng lồ. Một bàn tay ánh sáng màu trắng tuyết thần thánh, tỏa ra uy áp Độ Kiếp Kỳ chí cao vô thượng, đột ngột vươn ra từ vết nứt hư không, đón lấy và bao bọc hoàn toàn cơ thể rách nát của Diệp Vô Song vào lòng bàn tay.


Luồng uy áp khổng lồ từ bàn tay ánh sáng bộc phát ngược trở lên, hóa thành một luồng sóng xung kích lôi đình chí dương quét sạch toàn bộ sương mù lôi độc dưới đáy vực, đồng thời chấn vỡ hoàn toàn sát trận vây hãm khổng lồ trên đỉnh Sinh Tử Nhai thành những mảnh vỡ linh lực tan biến vào hư không.


Phụt!


Lôi Vô Cực đứng trên bục cao bị luồng dư ba uy áp Độ Kiếp Kỳ chấn bay vọt ra sau, hộc ra một ngụm máu lớn, gương mặt già nua đầy vẻ kinh hoàng vô hạn. Lão trợn tròn mắt nhìn bàn tay ánh sáng khổng lồ đang từ từ lặn sâu vào bóng tối dưới vực sâu Sinh Tử Nhai.


"Luồng lực lượng trắng tuyết tịnh hóa kia... Đó chính là phân thân ý niệm của Chưởng môn tối cao Vân Hoài Tử!" Lôi Vô Cực run rẩy lẩm bẩm, hàm răng va vào nhau lập cập vì sợ hãi và kinh ngạc. "Chưởng môn... Chưởng môn quả thực đã tiêu hao pháp lực bản thể để cách không cứu mạng một tên phế căn dơ bẩn ngoại môn! Tại sao lại như vậy?! Mối liên hệ giữa bọn họ rốt cuộc là cái gì?!"


Dưới đáy vực sâu tối tăm, Diệp Vô Song nằm thoi thóp trong lòng bàn tay ánh sáng trắng tuyết đang dần tan biến. Vai trái và cổ chân cậu bị thương rách da thịt rỉ máu nghiêm trọng do lôi điện ăn mòn, nhưng đan điền biến dị của cậu đang điên cuồng hấp thụ luồng sinh cơ hồi xuân khổng lồ do Vân Hoài Tử buộc phải truyền sang để duy trì mạng sống liên kết.


Cậu khẽ ho khan ra một ngụm máu đen mang theo lôi độc, nhưng đôi mắt tím đen vẫn lấp lánh tia chớp tím đầy kiêu hãnh và đắc ý. Cậu nhìn bàn tay ánh sáng đang tan biến, khẽ cười lạnh:


"Vân Hoài Tử... ông quả thực là một hộ pháp trung thành. Lần này tiêu hao 10% pháp lực bản thể, chắc chắn sẽ khiến thọ nguyên phi thăng của ông bị trì hoãn trầm trọng rồi."


Bàn tay ánh sáng nhẹ nhàng đặt Diệp Vô Song xuống một mỏm đá nhô ra gần đáy vực hoang vu, rồi tan biến hoàn toàn vào bóng đêm. Diệp Vô Song chậm rãi đứng dậy, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, bả vai trái rỉ máu liên tục quấn băng dính máu khẽ run lên. Cậu nhìn về phía dải núi mây mù bao phủ của Vạn Táng Cổ Lĩnh đang ẩn hiện dưới đáy vực sâu phía trước, ánh mắt lộ rõ vẻ quyết tâm điên cuồng mới.


Lôi Vô Cực trên đỉnh vực sâu vẫn đang nhìn chằm chằm xuống đáy vực tối tăm với gương mặt vặn vẹo đầy sát khí thù hận, hoàn toàn xác nhận nghi ngờ chính trị ngầm của mình đối với Chưởng môn tối cao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!