Nhạc nềnPrairie

Đại Lão Nghi Ngờ, Ép Vào Sát Trận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày mới không thể xuyên qua tầng mây lôi dịch dày đặc đang cuộn xoáy trên đỉnh Thái Huyền. Bầu trời xám xịt như chì, thỉnh thoảng lại bị xé rách bởi những tia chớp màu vàng kim nhạt, dội xuống những tiếng sấm trầm đục làm rung chuyển cả dãy núi hoang vu sau núi nghĩa trang.


Trước mặt Diệp Vô Song, bức thư khiêu chiến bằng lôi đình vàng kim của Đại trưởng lão Lôi Vô Cực đã cháy rụi hoàn toàn, chỉ còn lại một vệt tro tàn mang theo điện tích lách tách trên mặt đất lạnh. Cậu khẽ vuốt ngực áo xám rách nát, nơi Đồng Sinh Ấn sơ cấp dưới lớp da thịt đang khẽ nóng lên, liên tục truyền dẫn sinh cơ tinh thuần từ bản thể Vân Hoài Tử cách đó mười dặm để xoa dịu bả vai trái vừa mới đóng vảy.


"Sư huynh, giờ lành đã đến. Chấp Pháp Đường đang đợi ngươi ở Nghị Sự Đường ngoại môn."


Từ phía cổng đá đổ nát của nghĩa trang, một giọng nói lạnh lùng, mang theo vài phần khinh miệt vang lên. Đó là một đệ tử chấp pháp mặc hắc y viền đỏ, lưng đeo lôi kiếm, khuôn mặt kiêu ngạo nhìn Diệp Vô Song như nhìn một kẻ sắp chết. Đi sau hắn là bốn tên vệ sĩ Chấp Pháp Đường khác, tay lăm lăm những sợi xích sắt dẫn lôi phát ra tiếng kêu loảng xoảng ghê người.


Diệp Vô Song không thèm liếc mắt nhìn bọn chúng. Cậu chậm rãi quay lại, nhìn về phía gian nhà tranh tồi tàn của Thẩm Vô Danh. Lão già gác mộ cụt tay vẫn ngồi thụp bên thềm đá, tay ôm bầu rượu đất nung, râu tóc rối bù che khuất nửa khuôn mặt tiều tụy. Lão không nói một lời, chỉ khẽ nhấc bầu rượu lên, uống một ngụm lớn rồi hướng về phía Diệp Vô Song khẽ gật đầu một cái thật nhẹ.


Đó là sự công nhận, cũng là lời nhắn nhủ thầm lặng: *Đi đi, kéo sập cái ngai vàng ngụy tạo của bọn chúng xuống.*


Diệp Vô Song khẽ mỉm cười, thần thái trầm tĩnh đến đáng sợ. Cậu chủ động đưa hai tay ra trước, để mặc cho đệ tử chấp pháp dùng xích sắt dẫn lôi khóa chặt cổ tay quấn băng dính máu của mình.


"Đi thôi."


***


Nghị Sự Đường ngoại môn của Thái Huyền Tiên Tông được xây dựng trên một bệ đá khổng lồ lơ lửng giữa lưng chừng núi, bao quanh bởi những cột đồng khổng lồ dẫn lôi từ chín tầng mây xuống. Nơi đây quanh năm ngập tràn uy áp lôi đình, là biểu tượng cho quyền lực sinh sát tuyệt đối của tiên môn đối với hàng vạn phàm nhân và tạp dịch dưới đáy xã hội.


Hôm nay, không khí bên trong Nghị Sự Đường ngột ngạt đến mức đóng băng.


Hàng chục vị trưởng lão ngoại môn mặc cẩm bào xám thêu sấm sét ngồi dọc theo hai bên đại điện, ánh mắt bọn họ lạnh lùng, nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào lối vào. Ở vị trí cao nhất trên bục đá, Đại trưởng lão Lôi Vô Cực ngồi sừng sững như một ngọn núi lửa sắp phun trào. Lão già cao lớn với mái tóc đỏ rực như lửa lôi, đôi mắt híp lại lộ ra những tia sáng tàn nhẫn, bàn tay già nua khẽ gõ nhịp nhàng lên tay vịn ghế mun khắc phù văn lôi long. Mỗi nhịp gõ của lão đều kéo theo một luồng uy áp Kim Đan sơ kỳ vô hình quét qua đại điện, khiến không ít đệ tử đứng hầu phía sau phải run rẩy quỳ sụp xuống.


Cạch. Cạch. Cạch.


Tiếng xích sắt kéo lê trên sàn đá cẩm thạch vang lên khô khốc phá vỡ sự im lặng đáng sợ.


Diệp Vô Song bước vào đại điện, hắc y rách nát bám đầy bụi quặng, mái tóc đen buộc hờ bằng dây thừng gai khẽ bay nhẹ trước luồng gió lôi đình rít gào qua khe cửa. Cậu đứng thẳng người giữa đại điện, đối diện với hàng chục cặp mắt dò xét và uy áp khổng lồ của tu sĩ Kim Đan, nhưng tấm lưng gầy gò ấy vẫn thẳng tắp như một thanh kiếm gãy kiên cường, hoàn toàn không có vẻ gì là sợ hãi hay khuất phục.


"Tạp dịch phế căn Diệp Vô Song, quỳ xuống!"


Hình Thiên—Trưởng lão Hình Đường ngoại môn đứng bên cạnh bục đá—đột ngột quát lớn. Tiếng quát của lão mang theo lôi âm cuồng bạo chấn động vách điện, khiến lồng ngực của những đệ tử xung quanh đau nhói.


Diệp Vô Song khẽ nhếch môi, ánh mắt tím đen lạnh lùng nhìn thẳng vào Hình Thiên: "Ta phạm luật gì của tông môn mà phải quỳ?"


"To gan!" Lôi Vô Cực đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm hùng như tiếng sấm ngầm dội thẳng xuống từ chín tầng mây. Lão đứng dậy, cẩm bào xám bay phần phật, luồng sát ý đỏ rực bao quanh thân thể khiến nhiệt độ trong đại điện tăng vọt. Lão vung tay lên, hai vật phẩm lập tức bay vọt ra, đập mạnh xuống sàn đá trước mặt Diệp Vô Song.


Đó là một chiếc hồn đăng đã tắt ngóm, vỡ nát làm đôi, và tàn tích của thanh kiếm mỏng Lôi Ảnh bị gãy nát, tàn dư lôi khí xám nhạt vẫn còn vương vấn trên lưỡi kiếm rỉ sét.


"Diệp Vô Song! Đây là hồn đăng của sát thủ tinh nhuệ Lôi Ảnh thuộc gia tộc Lôi gia ta, và tàn kiếm của hắn nhặt được tại phế tích Diệp Gia ở Trấn Thái Huyền." Giọng nói của Lôi Vô Cực rít qua kẽ răng, mang theo sự căm hận thấu xương. "Lôi Ảnh nhận mệnh lệnh tuần tra biên giới, nhưng lại chết thảm tại phế tích gia tộc cũ của ngươi. Trên thanh tàn kiếm này vẫn còn lưu lại huyết khí mang hắc ám lôi độc cực kỳ tà ác của ngươi! Ngươi lén lút tu luyện tà công ngoại bang, sát hại đồng môn tuần tra, mưu đồ phản tông! Chứng cứ rành rành, ngươi còn gì để biện hộ?"


Toàn bộ đại điện xôn xao dữ dội. Những ánh mắt khinh miệt, ghê tởm từ các trưởng lão lập tức đổ dồn về phía thiếu niên áo xám. Ở Thái Huyền Tiên Tông, tội danh sát hại đồng môn tuần tra và tu luyện tà công là đại tội không thể dung thứ, hình phạt duy nhất là thiêu sống trên Lôi Hình Đài.


Đối mặt với lời cáo buộc đanh thép và chứng cứ rành rành, Diệp Vô Song không hề biến sắc. Cậu khẽ cúi đầu nhìn thanh tàn kiếm gãy dưới đất, rồi ngẩng đầu lên, phát ra tiếng cười khẩy khàn khàn đầy chế giễu:


"Đại trưởng lão quả thực là biết nói đùa. Toàn bộ ngoại môn ai mà không biết Diệp Vô Song ta là một tên phế căn nguyên thủy, kinh mạch bế tắc hoàn toàn, không thể tụ khí theo phương pháp truyền thống?"


Cậu khẽ vận chuyển Thuật che giấu tu vi phế căn, mượn Đồng Sinh Ấn phong tỏa toàn bộ dao động linh lực Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ mới đúc vào sâu trong đan điền biến dị. Đồng thời, cậu chủ động phóng thích ra một luồng lôi khí mỏng manh, hỗn loạn mang đầy tạp chất lôi độc phế thải—mô phỏng hoàn hảo trạng thái của một tu sĩ Luyện Khí tầng 3 yếu ớt.


"Các vị trưởng lão ở đây đều là những đại năng thần thông quảng đại, xin hãy dùng thần thức quét qua xem." Diệp Vô Song dang rộng hai tay quấn băng dính máu, cười lạnh nói. "Tu vi hiện tại của ta chỉ là Luyện Khí tầng 3, đan điền rách nát đầy lôi độc phế thải mỏ quặng. Trong khi đó, sát thủ Lôi Ảnh của Lôi gia là cường giả Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong, am hiểu Lôi Ảnh bộ pháp biến ảo cực nhanh. Một tên phế căn tạp dịch Luyện Khí tầng 3 như ta, làm sao có thể cận chiến giết chết một sát thủ tinh nhuệ Luyện Khí tầng 9 được trang bị tận răng? Đại trưởng lão đổ tội cho ta, chẳng khác nào tự sỉ nhục vào thực lực của gia tộc Lôi gia các người sao?"


"Ngươi...!" Lôi Vô Cực nghẹn họng, gương mặt già nua đỏ bừng vì giận dữ.


Lời nói của Diệp Vô Song sắc bén như dao, đánh thẳng vào logic cơ bản nhất của giới tu tiên. Sự chênh lệch giữa Luyện Khí tầng 3 và Luyện Khí tầng 9 là một khoảng cách không thể san lấp bằng bất kỳ thủ đoạn thông thường nào. Các trưởng lão xung quanh bắt đầu xì xầm bàn tán, thần thức của bọn họ quét qua quét lại trên người Diệp Vô Song, quả thực chỉ cảm nhận được luồng linh lực hỗn loạn, yếu ớt của Luyện Khí tầng 3 cùng một lượng lớn lôi độc đang ăn mòn cơ thể cậu.


"Đại trưởng lão, lời hắn nói cũng có lý." Trưởng lão Hình Đường Hình Thiên khẽ nhíu mày, vuốt râu nói. "Một tên phế căn Luyện Khí tầng 3 quả thực không có khả năng giết chết Lôi Ảnh. Liệu có phải có cao nhân tà đạo nào khác ẩn nấp sau lưng hắn ra tay?"


"Hừ! Tên nghịch đồ này xảo quyệt vô cùng!" Lôi Vô Cực đập mạnh tay xuống bàn đá, quát lớn. "Hắn dám công khai đánh bại Vương Hải ngay trên võ đài, chứng tỏ hắn có bí thuật ngụy trang khí tức cực kỳ tinh vi! Thân thể phế căn của hắn chắc chắn chứa đựng một bí mật tà ác của Cổ Tộc còn sót lại!"


Hình Thiên khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Diệp Vô Song: "Nếu đã như vậy, để đảm bảo công bằng và vạch trần tà công, Hình Đường ta sẽ sử dụng Chấp Pháp Kính chiếu thẳng vào thần hồn của ngươi. Dưới ánh sáng của thần vật tông môn, mọi ký ức, công pháp và bí mật ngụy trang trong thức hải của ngươi sẽ bị phơi bày hoàn toàn!"


Nói rồi, Hình Thiên vung tay lên, một chiếc gương đồng cổ kính rỉ sét màu tím đen, tỏa ra luồng lôi quang chí dương thần thánh đột ngột lơ lửng giữa không trung. Đó là Chấp Pháp Kính—thần vật cấp Linh bảo thượng phẩm của Chấp Pháp Đường, chuyên dùng để soi chiếu thần hồn, tìm kiếm tà khí và công pháp ẩn giấu.


Nhìn thấy chiếc gương đồng từ từ xoay tròn, hướng mặt gương lấp lánh lôi quang về phía mình, Diệp Vô Song lần đầu tiên khẽ nheo mắt lại.


Trong lòng cậu dâng lên một luồng áp lực lạnh lẽo. Cậu không sợ chết, nhưng cậu biết rõ, nếu để Chấp Pháp Kính soi chiếu thần hồn, ấn ký Đồng Sinh Khế trói buộc thọ nguyên giữa cậu và đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử sẽ lập tức bị phơi bày trước toàn thể chúng sinh hạ giới. Lúc đó, trò chơi vờn mồi sinh tử này sẽ kết thúc sớm, và Vân Hoài Tử—kẻ ngự trị trên cao—sẽ điên cuồng giết chết cậu bất chấp phản phệ thọ nguyên để bịt đầu mối vĩnh viễn.


Cậu đang đánh cược. Cược rằng kẻ lo lắng nhất lúc này không phải là cậu, mà là vị Tiên Tôn tối cao đang bế quan trên đỉnh núi kia.


***


Ngay tại thời khắc mặt gương Chấp Pháp Kính chuẩn bị phóng ra luồng lôi quang tịnh hóa đầu tiên, trong thức hải của Diệp Vô Song đột ngột vang lên một tiếng quát lạnh lùng, mang theo sự phẫn nộ tột cùng và nỗi hoảng sợ không thể che giấu:


*"Nghịch đồ! Ngươi dám để bọn chúng soi chiếu thần hồn?! Nếu khế ước bại lộ, tôn nghiêm chính đạo của ta sụp đổ, ta thề sẽ tự tay giam cầm linh hồn ngươi vào cửu u địa ngục, chịu vạn kiếp lôi hỏa thiêu đốt vĩnh viễn!"*


Đó là giọng truyền âm trực tiếp từ thần hồn của Vân Hoài Tử. Vị đệ nhất Tiên Tôn Độ Kiếp Kỳ đang ngồi trên ngai vàng lôi đình của đỉnh Thái Huyền, lồng ngực trái của lão đang co thắt dữ dội, vết sẹo Đồng Sinh Ấn rỉ máu liên tục. Lão đang điên cuồng quan sát cuộc đối chất tại ngoại môn qua khế ước, thần trí run rẩy vì sợ hãi. Lão biết rõ, nếu bí mật lão bị một tên phế căn tạp dịch khống chế sinh mệnh bị lộ ra ngoài, danh tiếng chính đạo ngàn năm của lão sẽ tan thành mây khói, và đại kiếp phi thăng cận kề sẽ biến thành tro bụi.


Diệp Vô Song khẽ nhếch môi, thần thức của cậu lạnh lùng truyền âm ngược trở lại thức hải tối cao:


*"Tiên Tôn bớt giận. Chấp Pháp Kính là do Hình Đường của ông mang ra, luật lệ là do tông môn của ông định đoạt. Ta chỉ là một tên tạp dịch phế căn yếu ớt bị xích sắt khóa chặt, làm sao có lực lượng để chống lại thần vật tông môn? Nếu ông không muốn bí mật của chúng ta bị phơi bày... thì tự mình ra tay giải quyết đi!"*


*"Ngươi... khốn kiếp...!!!"* Vân Hoài Tử thét lên trong thần thức, ngụm máu bản nguyên vàng kim suýt nữa lại phun ra ngoài. Lão chưa từng thấy kẻ nào điên cuồng và tàn nhẫn với chính mạng sống của mình như Diệp Vô Song. Cậu đang dùng chính cái chết và sự hủy diệt của cả hai để cưỡng ép lão phải phục vụ cho lợi ích của mình.


Nhưng Vân Hoài Tử không có sự lựa chọn nào khác. Lão buộc phải thỏa hiệp.


Ầm uỳnh!!!


Một tiếng sấm nổ vang trời đất đột ngột bộc phát ngay trên đỉnh Nghị Sự Đường ngoại môn. Luồng âm thanh cuồng bạo ấy mạnh đến mức chấn vỡ toàn bộ cửa kính của đại điện, khiến mây đen cuộn xoáy dữ dội, tụ tụ lại thành một xoáy nước lôi điện khổng lồ màu tím đen ngự trị trên bầu trời.


Từ trong xoáy nước lôi điện, một đạo lôi quang vàng kim khổng lồ xé rách không gian giăng xuống, hóa thành một đạo thánh chỉ lôi đình lơ lửng giữa đại điện. Uy áp Độ Kiếp Kỳ chí cao vô thượng từ đạo thánh chỉ tỏa ra như một đại dương linh lực khổng lồ đè nặng xuống, ép cho tất cả các trưởng lão ngoại môn, kể cả Đại trưởng lão Lôi Vô Cực, phải lập tức quỳ sụp xuống sàn đá, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.


Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng và thần thánh vang vọng khắp đại điện, như thể ý chí của thiên đạo giáng lâm:


"Hình Đường Chấp Pháp Kính là thần vật tối cao của Thái Huyền Tiên Tông, chuyên dùng để soi chiếu tà ma ngoại đạo cấp cao, không thể tùy tiện sử dụng cho một tên tạp dịch phế căn ngoại môn, tránh làm tổn hại đến linh tính của thần vật."


Lôi Vô Cực run rẩy ngẩng đầu lên, gương mặt đầy vẻ không cam lòng: "Chưởng môn tối cao! Nhưng tên tạp dịch này có nghi vấn lớn về cái chết của Lôi Ảnh và tà công ẩn giấu! Nếu không soi chiếu thần hồn, làm sao vạch trần được âm mưu của hắn?"


Giọng nói từ đạo thánh chỉ lôi đình khẽ dừng lại một nhịp, mang theo một luồng uy áp đáng sợ ép thẳng vào ngực Lôi Vô Cực khiến lão hộc ra một ngụm máu nhỏ, rồi tiếp tục phán quyết:


"Ngoại môn có quy tắc của ngoại môn. Lôi Vô Cực nghi ngờ hắn giết người, hắn lại phủ nhận vì tu vi yếu kém. Vậy thì dùng quy tắc cổ xưa nhất của Thái Huyền Tiên Tông để định đoạt: Sinh Tử Nhai thử thách!"


"Sinh Tử Nhai?!"


Toàn bộ đại điện chấn động kịch liệt.


Sinh Tử Nhai là vực sâu không đáy nằm ở ranh giới giữa nội môn và ngoại môn, nơi sương mù lôi điện bao phủ dày đặc ăn mòn thần thức, và các sát trận lôi điện tự nhiên diệt thế hoạt động ngày đêm. Bất kỳ đệ tử nào bước vào đó đều phải ký vào bản sinh tử trạng, sống chết tự phụ, tông môn tuyệt đối không can thiệp. Đây là cấm địa tử vong mà ngay cả tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ cũng phải tránh lui ba dặm.


"Nếu Diệp Vô Song có thể sống sót đi qua Sinh Tử Nhai trong vòng ba ngày, chứng tỏ hắn mệnh không đáng tuyệt, mọi cáo buộc giết người và tà công của Lôi gia đối với hắn sẽ hoàn toàn bị xóa bỏ." Giọng nói của Chưởng môn vang dội quyết định. "Lôi Vô Cực, ngươi có chấp nhận phán quyết này không?"


Lôi Vô Cực cúi đầu sát đất, đôi mắt đỏ rực lộ ra một tia tàn nhẫn, điên cuồng tột độ. Lão thầm nghĩ: *Chưởng môn quả thực là muốn bảo vệ tên phế vật này, nhưng lại không thể ra mặt quá lộ liễu nên mới đưa ra thử thách Sinh Tử Nhai. Nhưng Chưởng môn đã nhầm rồi! Sinh Tử Nhai chứa đầy sát trận lôi điện cực hạn, ta đã lén mua chuộc đệ tử chấp pháp canh gác ở đó để tăng uy lực trận pháp lên mức tối đa. Tên phế căn Luyện Khí tầng 3 này một khi bước vào, chắc chắn sẽ bị sét đánh thành tro bụi trong vòng một hơi thở! Chưởng môn dù có thần thông quảng đại cũng không thể công khai ra tay cứu hắn giữa sát trận diệt thế được nữa!*


"Đệ tử tuân mệnh Chưởng môn tối cao!" Lôi Vô Cực quát lớn, giọng nói đầy vẻ đắc ý.


Đạo thánh chỉ lôi đình khẽ hóa thành những đốm sáng vàng kim rồi tan biến vào hư không. Uy áp khổng lồ rút đi, để lại đại điện ngoại môn một bầu không khí hỗn loạn và ngột ngạt dâng trào.


***


Hình Thiên trưởng lão vung tay lên, ra hiệu cho đệ tử chấp pháp cởi bỏ xích sắt dẫn lôi trên người Diệp Vô Song.


"Diệp Vô Song, bản sinh tử trạng đã lập." Hình Thiên lạnh lùng ném một tấm lệnh bài bằng đá đen xuống đất. "Ngày mai, ngươi sẽ bước lên Sinh Tử Nhai. Sống hay chết, đều do mệnh trời định đoạt."


Diệp Vô Song chậm rãi nhặt tấm lệnh bài đá đen lên, khẽ vuốt ve bề mặt gồ ghề của nó. Cậu cảm nhận được luồng khí tức lôi điện lạnh lẽo, tàn bạo phát ra từ tấm lệnh bài—báo hiệu cho những sát trận khủng khiếp đang chờ đón cậu phía trước.


Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào gương mặt đang cười đầy tà ác của Lôi Vô Cực và những ánh mắt chế giễu, thương hại của hàng ngàn đệ tử ngoại môn đang tụ tập xung quanh đại điện.


Diệp Vô Song không hề tỏ ra sợ hãi hay tuyệt vọng. Ngược lại, khóe môi cậu khẽ nhếch lên, bộc lộ một nụ cười điên cuồng, ngạo nghễ tột cực.


Cậu bước từng bước vững chắc ra khỏi Nghị Sự Đường, hướng thẳng về phía vách đá dựng đứng của Sinh Tử Nhai—nơi sương mù lôi điện màu tím đen đang gào thét hung tợn dưới vực sâu vạn trượng. Trong lòng cậu, một ý chí chiến đấu điên cuồng đang bùng cháy dữ dội:


*"Lôi Vô Cực, ngươi tưởng sát trận Sinh Tử Nhai có thể giết chết ta sao? Ngươi hoàn toàn nhầm rồi. Ngày mai, ta sẽ dùng chính cái chết của mình tại nơi này để cưỡng ép Vân Hoài Tử phải dốc toàn lực gánh kiếp hộ ta, bòn rút sạch sẽ pháp lực bản thể của lão trước mặt toàn tông môn các người!"*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!