Thân Thế Đồng Minh, Mật Bản Cổ Tộc
Cơn mưa bão từ dải núi Vạn Táng đổ xuống ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông mỗi lúc một nặng hạt, gột rửa đi những vệt sương độc lục bảo cuối cùng còn sót lại trên những bia mộ hoang phế của khu nghĩa trang. Cái xác khô héo của tà sư Cổ Độc đã hoàn toàn tan rã vào lòng đất lạnh, linh hồn gã bị Đồng Sinh Ấn cắn nuốt sạch sẽ, hóa thành luồng dinh dưỡng tinh thuần nhất để củng cố vết sẹo rồng cuộn rỉ máu trước ngực trái của Diệp Vô Song.
Diệp Vô Song chậm rãi đứng dậy từ bệ đá rêu phong. Cậu khẽ vuốt ngực áo xám rách nát bám đầy bụi quặng, vận chuyển Thuật che giấu tu vi phế căn để thu hồi toàn bộ dao động linh lực Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ mới đúc, đưa khí tức trở lại trạng thái của một tên phế nhân Luyện Khí tầng 3 yếu ớt. Bả vai trái bị thương do kiếm mỏng tẩm độc của Lôi Ảnh ở trận chiến trước đã đóng vảy cứng, nhưng mỗi khi vận hành lôi lực, cảm giác bỏng rát nhẹ vẫn chạy dọc theo các đường kinh mạch phụ trợ. Bàn tay phải của cậu vẫn quấn chặt những dải băng vải thô dính máu khô, tỳ vết của lần luyện đan cưỡng ép dưới thác nước lôi đình.
"Vân Hoài Tử chắc chắn đang điên cuồng tìm cách phong tỏa thiên cơ sau cái chết của Cổ Độc. Nhưng lão không dám giết ta, càng không dám để người khác giết ta."
Diệp Vô Song cười lạnh một tiếng, đôi mắt tím đen lấp lóe tia sáng lạnh lùng. Cậu không lãng phí thời gian, nương theo bóng đêm âm u và tiếng sấm rít gào của bão lôi, lặng lẽ lướt đi qua những lối mòn hiểm trở sau núi nghĩa trang, hướng thẳng về phía Trấn Thái Huyền phàm nhân nằm dưới chân núi.
Đêm nay, cậu có một cuộc hẹn sinh tử tại Quán trọ Đồng Nhân.
***
Quán trọ Đồng Nhân nằm ở một góc khuất tăm tối nhất của Trấn Thái Huyền, nơi sương mù và hơi ẩm từ đầm lầy lân cận luôn bao phủ quanh năm. Đây là một quán trọ nhỏ rách nát, mái ngói xô lệch, biển hiệu gỗ mun đã mục nát một nửa, nhìn qua không khác gì những quán trọ phàm trần rách nát dành cho phu xe và kẻ nghèo khổ. Nhưng Diệp Vô Song biết rõ, nơi này thực chất là một trạm liên lạc bí mật được bảo mật bằng huyễn trận cấp thấp, thuộc quyền sở hữu ngầm của gia tộc Tô Thanh Tuyết.
Cậu đẩy cửa bước vào. Tiếng chuông gió bằng đồng rỉ sét vang lên một tiếng khô khốc giữa tiếng mưa rào. Một lão phu xe già mù một mắt, tay ngậm tẩu thuốc rỗng, khẽ ngước đầu nhìn cậu rồi gật đầu không tiếng động, ra hiệu chỉ lên căn phòng số ba ở tầng cao nhất.
Diệp Vô Song bước lên những bậc cầu thang gỗ kêu ken két dưới chân. Cậu dừng lại trước cửa phòng số ba, không vội gõ cửa mà khẽ nhắm mắt, tập trung tinh thần lực vào thức hải.
"Thần thức cảm nhận lôi, quét!"
Một luồng thần thức vô hình, mang theo những tia chớp tím đen mỏng như tơ nhện, từ trán Diệp Vô Song phóng ra, lặng lẽ xuyên qua khe cửa gỗ, quét sạch toàn bộ không gian bên trong căn phòng. Cậu cảm nhận được luồng linh lực lôi hệ chí dương quen thuộc của Tô Thanh Tuyết đang dao động nhẹ nhàng, hoàn toàn không có sự hiện diện của bất kỳ trận pháp nghe lén (Thính Âm Trận) hay mai phục nào của Chấp Pháp Đường. Sự cẩn trọng tột cùng này đã ăn sâu vào xương tủy của cậu kể từ ngày gia tộc bị đồ sát vạn năm trước.
Cậu đẩy cửa bước vào.
Tô Thanh Tuyết đang ngồi bên bàn trà gỗ thô, một ngọn đèn dầu nhỏ tỏa ra ánh sáng vàng vọt nhạt nhòa chiếu rọi lên gương mặt thanh lệ thoát tục của nàng. Nàng mặc một bộ bạch y viền tím giản dị của nội môn, bên hông đeo thanh kiếm 'Thanh Tuyết' phát ra hàn khí xanh lam mờ nhạt. Nhìn thấy Diệp Vô Song bước vào với bộ dạng hắc y rách nát, bàn tay phải quấn băng dính máu, đôi mắt thông minh của nàng khẽ dao động.
"Sư huynh vẫn cẩn trọng như vậy. Đến cả phòng của ta cũng phải dùng thần thức quét qua ba lần mới chịu bước vào." Tô Thanh Tuyết khẽ cười khổ, rót một chén trà nóng đẩy về phía cậu.
Diệp Vô Song không ngồi xuống, cũng không chạm vào chén trà. Cậu đứng tựa lưng vào cánh cửa đóng chặt, ánh mắt tím đen lạnh lùng nhìn thẳng vào nàng: "Ở cái nơi ăn thịt người không nhả xương này, kẻ không cẩn thận đều đã hóa thành phân bón dưới gốc linh thảo sau núi rồi. Sư muội hẹn ta đến đây vào đêm mưa gió thế này, chắc không phải chỉ để mời ta uống trà chứ?"
Tô Thanh Tuyết thu hồi nụ cười, thần thái trở nên vô cùng nghiêm túc. Nàng đứng dậy, từ trong ngực áo lấy ra một miếng ngọc bài màu lam nhạt lấp lánh linh quang, đặt lên bàn trà: "Để chứng minh thành ý của ta trong cuộc hợp tác này, đây là Ngọc bài hộ thân của ta. Bên trong có chứa một tia thần hồn bản nguyên của ta cùng dấu ấn huyết thống Tô gia. Nếu ta có bất kỳ ý đồ phản bội nào đối với huynh, huynh chỉ cần dùng lôi lực bóp nát ngọc bài này, thần thức của ta sẽ lập tức bị phản phệ nát vụn."
Diệp Vô Song nhìn miếng ngọc bài, khóe mắt khẽ giật nhẹ. Cậu biết giá trị của vật này—đối với một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ như Tô Thanh Tuyết, việc giao ra ngọc bài hộ thân mang thần hồn bản nguyên không khác gì giao tính mạng của mình vào tay đối phương. Cậu bước tới, chậm rãi cầm lấy ngọc bài cất vào ngực áo, nhưng sát khí trong mắt vẫn không hề tiêu giảm.
"Thành ý rất lớn. Nhưng ta vẫn muốn biết, tại sao một thiên kiêu lôi hệ nội môn, tương lai xán lạn như nàng lại chấp nhận mạo hiểm phản tông, đứng về phía một tên phế căn tạp dịch dơ bẩn như ta?" Giọng nói của cậu trầm thấp, sắc bén như lưỡi đao dồn ép nàng vào góc tối tâm lý.
Tô Thanh Tuyết nhìn thẳng vào đôi mắt tím đen đầy điên cuồng của cậu, khẽ thở dài: "Bởi vì huynh không phải là một tên phế căn tầm thường. Huynh là 'dị số' duy nhất có thể lật đổ ngai vàng ngụy quân tử của Vân Hoài Tử. Gia tộc của ta, Tô Gia, thực chất là hậu duệ của một bộ tộc giám sát cổ đại từ thời Thượng Cổ. Nhiệm vụ truyền thừa của chúng ta qua hàng vạn năm là âm thầm ghi chép về các biến động mệnh cách và nhân quả của giới tu tiên."
Nàng chỉ tay vào lồng ngực trái của cậu, nơi Đồng Sinh Ấn đang ẩn hiện dưới lớp áo xám: "Cấm thuật trói buộc sinh mệnh mà huynh đang mang trên người... gia tộc ta có ghi chép chi tiết. Đó là 'Đồng Sinh Khế' thượng cổ, một cấm thuật trừng phạt phản đồ của Cổ Tộc vạn năm trước. Khi ta thấy Chưởng môn cao cao tại thượng liên tục có những quyết định bao che bất thường cho một tên tạp dịch ngoại môn, ta đã nghi ngờ. Và cái chết khô héo của tà sư Cổ Độc đêm qua tại nghĩa trang... đã hoàn toàn chứng minh suy đoán của ta. Huynh đã trói buộc thọ nguyên của đệ nhất Tiên Tôn vào mạng sống của mình!"
Không khí trong căn phòng đột ngột ngưng đọng lại. Luồng lôi lực tím đen trong đan điền của Diệp Vô Song khẽ dao động, sát cơ bùng phát dữ dội. Cậu tiến lên một bước, bàn tay trái quấn băng rách nát khẽ đặt lên chuôi đoản đao Hắc Nha giấu trong ống tay áo: "Nàng biết quá nhiều rồi. Kẻ biết nhiều bí mật thường không sống thọ đâu, sư muội."
Tô Thanh Tuyết không lùi bước, nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ kiên định: "Nếu ta muốn hại huynh, ta đã báo cáo việc này lên hội đồng trưởng lão từ lâu để nhận phần thưởng khổng lồ. Nhưng ta muốn đánh cược. Thái Huyền Tiên Tông ngoài mặt là danh môn chính đạo, nhưng thực chất đã thối nát từ tận xương tủy. Vân Hoài Tử đang bí mật chuẩn bị đại trận hiến tế phàm nhân quy mô lớn để gánh chịu lôi kiếp phi thăng thượng giới. Tô gia chúng ta không muốn làm vật tế thần cho lão. Ta muốn thoát khỏi sự khống chế của tông môn, và huynh chính là quân bài duy nhất có thể đập tan dã tâm của lão!"
Diệp Vô Song nhìn sâu vào mắt nàng, cảm nhận được nhịp tim dồn dập nhưng không hề có sự dối trá của đối phương qua thần thức cảm nhận lôi. Cậu chậm rãi buông chuôi đoản đao, khẽ cười lạnh: "Một canh bạc điên cuồng. Nhưng ta thích những kẻ điên biết nhìn nhận thực tế. Nói đi, tin tức khẩn cấp mà nàng mang đến đêm nay là gì?"
Tô Thanh Tuyết khẽ thở phào, nàng nhanh chóng lấy ra một mảnh ngọc giản rách nát màu xám xịt đặt lên bàn: "Đại trưởng lão ngoại môn Lôi Vô Cực đã phát điên sau cái chết của sát thủ Lôi Ảnh và sự mất tích bí ẩn của Cổ Độc. Lão nghi ngờ Chưởng môn đang âm thầm bao che cho huynh vì một âm mưu lớn. Lôi Vô Cực đã liên thủ với các thế gia ngoại môn và trưởng lão Hình Đường để thiết lập một sát trận thử thách sinh tử hòng diệt khẩu huynh một cách hợp pháp."
"Sát trận thử thách?" Diệp Vô Song nhíu mày.
"Phải." Tô Thanh Tuyết gật đầu, vẻ mặt vô cùng lo lắng. "Họ sẽ lấy cớ huynh có tốc độ tăng trưởng tu vi bất thường và nghi ngờ huynh tàng trữ tà công để ép huynh tham gia cuộc thử thách vượt qua Sinh Tử Nhai—cấm địa phân chia ranh giới nội ngoại môn. Nơi đó đầy rẫy sát trận lôi điện diệt thế và sương mù lôi độc ăn mòn thần thức cực kỳ nguy hiểm. Họ đã lén mua chuộc đệ tử chấp pháp để kích hoạt sát trận ở mức cực hạn khi huynh bước vào. Ở Sinh Tử Nhai, quy tắc tông môn cho phép 'sinh tử tự phụ', Chưởng môn Vân Hoài Tử đứng trước áp lực của hội đồng trưởng lão sẽ không thể ra mặt bao che hay cứu viện huynh một cách lộ liễu được nữa!"
Nàng đẩy mảnh ngọc giản về phía cậu: "Đây là 'Mật bản Cổ Tộc' do gia tộc ta lưu giữ, bên trong có bản đồ chi tiết về các mạch ngầm tránh lôi độc của Vạn Táng Cổ Lĩnh và ta đã đánh dấu vị trí ẩn giấu của 'Đồng Quy Thạch' thượng cổ. Huynh hãy cầm lấy nó và lập tức trốn chạy khỏi tông môn ngay trong đêm nay! Chỉ cần tiến vào vùng lõi cổ lĩnh, sương mù dày đặc che giấu thiên cơ sẽ giúp huynh thoát khỏi sự truy sát của Lôi Vô Cực."
Diệp Vô Song nhìn mảnh ngọc giản bản đồ cổ lĩnh, nhưng cậu không hề có ý định đưa tay nhận lấy để chuẩn bị bỏ trốn. Ngược lại, khóe môi cậu khẽ nhếch lên, bộc lộ một nụ cười đầy vẻ điên cuồng và tàn nhẫn tột độ.
"Trốn? Tại sao ta phải trốn?" Diệp Vô Song khẽ cười thành tiếng, tiếng cười khàn khàn vang vọng giữa căn phòng tăm tối. "Một sát trận lôi điện diệt thế của Kim Đan Cảnh thiết lập tại Sinh Tử Nhai sao? Tốt lắm, thật là một món quà tuyệt vời."
Tô Thanh Tuyết trợn tròn mắt nhìn cậu như nhìn một kẻ mất trí: "Huynh điên rồi sao?! Đó là sát trận có thể nghiền nát một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ thành tro bụi trong nháy mắt! Nhục thân phàm cốt của huynh làm sao chịu nổi?!"
"Nhục thân của ta chịu không nổi, nhưng thần hồn của Vân Hoài Tử thì sao?" Diệp Vô Song tiến sát lại gần nàng, luồng uy áp tím đen mờ nhạt tỏa ra từ Đồng Sinh Ấn trước ngực ép thẳng vào mặt nàng nghẹt thở. "Nàng quên rồi sao? Sinh mệnh của ta và lão già đó đã trói chặt vào nhau. Ta chịu một roi, lão hộc một ngụm máu. Ta bị sát trận Sinh Tử Nhai nghiền nát nhục thân, thần hồn của lão cũng sẽ bị xé rách vỡ vụn. Lão già đó đang bế quan chuẩn bị độ kiếp phi thăng, lão có dám đánh cược mạng sống của mình với một tên phế căn dơ bẩn như ta không?"
Cậu cầm lấy mảnh ngọc giản bản đồ Vạn Táng Cổ Lĩnh cất vào ngực áo, ánh mắt rực sáng tia sét tím đầy điên cuồng: "Lôi Vô Cực muốn dùng sát trận để giết ta? Vân Hoài Tử sẽ là kẻ đầu tiên phải xé rách hư không, tiêu hao pháp lực bản thể và thọ nguyên nguyên thủy để bảo vệ mạng sống cho ta! Trận chiến này, ta không những không trốn, mà còn phải chủ động bước vào để bòn rút triệt để tu vi Độ Kiếp Kỳ của lão già đó!"
Tô Thanh Tuyết hoàn toàn câm lặng trước sự điên cuồng tột cực của Diệp Vô Song. Nàng run rẩy nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt, nhận ra mình đã chọn đúng người—một kẻ điên sẵn sàng lấy chính cái chết của bản thân làm quân bài đắt giá nhất để kéo kẻ ngự trị trên cao xuống cùng chịu sinh tử.
"Huynh... quả thực là một con quỷ điên." Tô Thanh Tuyết lẩm bẩm, nhưng trong mắt nàng lại bùng lên một tia hy vọng mãnh liệt.
"Hợp tác vui vẻ, sư muội." Diệp Vô Song khẽ gật đầu, xoay người đẩy cửa bước ra ngoài màn mưa bão đen kịch, biến mất vào bóng đêm lạnh lẽo hướng về phía nghĩa trang hoang phế.
***
Sáng hôm sau, bầu trời ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, sấm sét nổ đùng đoàng dữ dội trên các đỉnh núi cao.
Tại Nghĩa trang hoang phế ngoại môn, Diệp Vô Song đang đứng lặng bên thác nước Lôi Đình rèn luyện nhục thân phàm cốt thì đột ngột, một luồng lôi quang màu vàng kim khổng lồ xé rách không trung, mang theo uy áp Kim Đan sơ kỳ cuồng bạo giáng thẳng xuống trước mặt cậu.
Uỳnh!
Luồng lôi quang đánh mạnh xuống đất, chấn vỡ một bia mộ đá cổ thành tro bụi, hóa thành một bức thư khiêu chiến bằng năng lượng lôi đình bốc cháy hừng hực giữa hư không. Giọng nói vang dội, đầy phẫn nộ và sát khí của Đại trưởng lão Lôi Vô Cực từ trong bức thư truyền ra, vang vọng khắp toàn bộ khu nghĩa trang hoang phế:
"Tạp dịch phế căn Diệp Vô Song! Ngươi bị nghi ngờ tàng trữ tà công, sát hại đồng môn và chấp sự ngoại môn. Hội đồng Trưởng lão ra lệnh: Ép buộc ngươi phải bước lên Sinh Tử Nhai chịu thử thách đạo tâm sinh tử vào ngày mai! Nếu không tuân lệnh, Chấp Pháp Đường sẽ lập tức thi hành hình phạt thiêu sống!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!