Cổ Trận Phản Phệ, Lão Độc Vật Giáng Lâm
Sương đêm lùa qua những khe đá nứt nẻ của Nghĩa trang hoang phế ngoại môn, mang theo cái lạnh thấu xương thấu tủy và mùi mục nát đặc trưng của đất hoang dã. Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên một bệ mộ đá rêu phong, hắc y trên người khẽ lay động theo từng cơn gió rít. Bả vai trái của cậu—nơi vết thương do kiếm mỏng tẩm độc của Lôi Ảnh để lại—vẫn âm ỉ nhức nhối, nhưng luồng lôi lực tím biếc từ Lôi Đình Đan Điền đang liên tục vận chuyển, gột rửa đi những tàn dư kịch độc cuối cùng. Bàn tay phải bỏng loét dính máu của cậu đã được quấn chặt bằng những dải băng vải thô xám, lồng ngực trái khẽ phập phồng theo từng chu thiên của Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh.
"Kinh mạch mới đúc tuy dẻo dai, nhưng sau trận chiến với Lôi Ảnh vẫn chịu không ít áp lực phản chấn." Diệp Vô Song khẽ mở mắt, một tia sáng tím đen nhàn nhạt lóe lên rồi lặn sâu vào con ngươi sâu thẳm. Cậu cúi đầu nhìn lồng ngực mình. Bên dưới lớp áo vải thô rách nát, ấn ký Đồng Sinh Ấn sơ cấp hình lôi long cuộn tròn vẫn tỏa ra hào quang đỏ máu mờ ảo, liên tục rút lấy sinh cơ cuồng bạo từ đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử để nuôi dưỡng nhục thân phàm cốt cho cậu.
Nhưng đêm nay, không khí ở nghĩa trang hoang phế yên tĩnh một cách dị thường. Ngay cả Hắc Tử—chú chó săn đen mang huyết mạch linh thú—cũng đang nằm phủ phục dưới chân bệ mộ, hai tai dựng đứng, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục đầy cảnh giác hướng về phía màn sương mù dày đặc ngoài rìa nghĩa trang.
Nhờ Thần thức cảm nhận lôi nhạy bén, Diệp Vô Song đột ngột nhận ra một luồng dao động linh lực vô cùng tà dị đang âm thầm thâm nhập. Đó không phải là lôi khí xám nhạt của Lôi gia, mà là một luồng khí tức lục bảo đậm đặc mùi thối rữa của mủ độc và oán niệm nhân quả. Luồng khí tức này di chuyển vô cùng chậm rãi nhưng cực kỳ xảo quyệt, quấn quanh các bia mộ hoang phế như những con rắn độc đang lặng lẽ siết chặt con mồi.
"Có kẻ muốn phong tỏa nghĩa trang này." Diệp Vô Song thầm nghĩ, cơ thể vẫn giữ nguyên tư thế thiền định, nhưng lôi lực trong đan điền đã âm thầm kéo căng như dây cung.
Từ trong màn sương mù lục bảo thối rữa, một bóng người lùn tịt, lưng gù rạp xuống như một gốc cây khô héo chậm rãi bước ra. Lão già mặc một bộ đạo bào rách nát bốc mùi hôi thối, làn da xanh xao dính đầy những nốt mủ độc chực chờ vỡ ra. Trên tay lão cầm một chiếc lọ bằng xương sọ người phát ra ánh sáng xanh âm u, đôi mắt hí ti hí lấp lánh tia nhìn điên cuồng và lập dị. Kẻ này chính là Cổ Độc—một trận sư tà đạo khét tiếng mang tu vi Kim Đan sơ kỳ, kẻ được Vân Hoài Tử âm thầm mời đến ngoại môn để nghiên cứu cách phá giải Đồng Sinh Khế.
"Khặc khặc... Đây chính là tên phế căn dơ bẩn đã trói buộc thọ nguyên của Tiên Tôn tối cao sao?" Giọng nói của Cổ Độc khàn khàn như tiếng hai mảnh xương khô cọ xát vào nhau, vang vọng giữa nghĩa trang hoang vắng. "Một tên giun dế Trúc Cơ sơ kỳ ngụy trang Luyện Khí, lại dám dùng cấm thuật thượng cổ để cưỡng ép tiên nhân. Hôm nay, lão phu sẽ dùng Vạn Độc Nghịch Thiên Trận để ăn mòn ấn ký của ngươi, giải thoát cho Tiên Tôn!"
Không một lời cảnh báo, Cổ Độc vung tay trái phóng ra tám lá cờ trận màu đen kịt thêu phù văn đầu lâu rỉ máu. Tám lá cờ trận cắm phập xuống tám hướng xung quanh bệ mộ của Diệp Vô Song, ngay lập tức kích hoạt Vạn Độc Nghịch Thiên Trận. Một màng chắn ánh sáng màu lục bảo đậm đặc bùng lên, cô lập hoàn toàn khu vực nghĩa trang hoang phế khỏi mọi thần thức dò tìm bên ngoài, đồng thời tỏa ra luồng sương độc ăn mòn nhục thân mạnh mẽ.
Diệp Vô Song nhíu mày, lập tức vận chuyển Lôi Bộ Phàm Cốt để vọt ra ngoài màng chắn. Tuy nhiên, ngay khi cơ thể cậu vừa chạm vào rìa trận pháp, luồng độc khí lục bảo lập tức bùng phát, hóa thành những sợi xích độc quấn chặt lấy hai chân cậu, cưỡng ép kéo cậu ngược trở lại bệ mộ đá.
"Không thể phá trận bằng man lực." Diệp Vô Song nhanh chóng nhận ra giới hạn của bản thân. Cậu tập trung lôi lực vào đầu ngón tay trỏ phải, phóng ra một phát Lôi Chỉ sắc bén như kiếm quang nhắm thẳng vào một lá cờ trận hướng đông. Nhưng tia sét tím vừa chạm vào cờ trận liền bị luồng sương độc lục bảo cắn nuốt hoàn toàn, hóa thành một vũng nước đen bốc khói nghi ngút.
"Khặc khặc! Vô dụng thôi tiểu tử!" Cổ Độc cười lớn đầy tự phụ, lão nâng chiếc lọ xương sọ lên, lẩm nhẩm chú ngữ tà ác. "Trận pháp của lão phu chuyên trị nhân quả khế ước. Độc tố nhân quả này sẽ ăn mòn trực tiếp vào Đồng Sinh Ấn trước ngực ngươi, cắt đứt sợi chỉ liên kết thọ nguyên mà không làm ngươi chết ngay lập tức!"
Từ trong lọ xương sọ, một giọt dịch thể màu đen kịt bốc hơi độc xám xịt bay vọt ra ngoài, hóa thành một con rết độc lôi đình màu lục bảo bò thẳng về phía lồng ngực trái của Diệp Vô Song. Con rết độc vừa chạm vào ngực áo liền xuyên qua lớp hắc y, cắn mạnh vào vết sẹo rồng cuộn rỉ máu của Đồng Sinh Ấn sơ cấp.
"A...!!!"
Một cơn đau đớn tột cùng, xé rách cả linh hồn và thể xác đột ngột bùng phát từ lồng ngực trái của Diệp Vô Song. Cậu ngã gục xuống bệ mộ đá, hai tay ôm chặt lấy ngực, máu tươi đỏ tươi rỉ ra từ vết thương cũ nhuộm đỏ cả dải băng vải thô. Độc tố lục bảo bắt đầu lan rộng dọc theo các đường kinh mạch phụ trợ, ăn mòn dần luồng lôi lực tím biếc trong đan điền biến dịch. Máu tươi trào ra từ khóe môi, mắt và tai của cậu cũng bắt đầu rỉ ra những vệt máu đen kịt do thần hồn bị chấn động mạnh.
Cơn đau đớn tột cùng này, thông qua sợi chỉ khế ước đỏ rực của Đồng Sinh Khế, lập tức truyền dịch 100% sang bản thể của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử trên đỉnh Thái Huyền cách đó mười dặm.
Tại mật thất tối cao của đỉnh Thái Huyền, Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng tĩnh dưỡng đột ngột mở phắt đôi mắt rực sáng lôi quang trắng tuyết. Gương mặt tiên phong đạo cốt của lão vặn vẹo đi vì đau đớn, lồng ngực trái nhô lên một đồ án lôi long rỉ máu đen kịt. Lão ngửa mặt lên trời hộc ra một ngụm máu bản nguyên màu vàng kim, thọ nguyên bản thể đột ngột bị siết chặt, tụt dốc không phanh.
"Cổ Độc... tên ngu xuẩn này! Ngươi đang làm cái gì vậy?!" Vân Hoài Tử gào thét trong lòng đầy hoảng sợ và phẫn nộ. Lão mời Cổ Độc đến để giải khế ước một cách an toàn, chứ không phải để lão độc vật này dùng độc tố nhân quả tra tấn thần hồn của nghịch đồ, khiến lão cũng phải gánh chịu đau đớn gấp mười lần thế này! Khế ước liên kết thọ nguyên bị siết chặt hơn ở khoảng cách mười dặm, khiến Vân Hoài Tử cảm thấy như có vạn kim châm đang đâm thẳng vào tim mình.
Trong khi đó, tại nghĩa trang hoang phế dưới lòng đất.
Diệp Vô Song nằm rên rỉ trên vũng máu, nhưng đôi mắt tím đen của cậu không hề có vẻ sợ hãi hay tuyệt vọng. Thay vào đó là một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy điên cuồng. Cậu nhìn thẳng vào gương mặt tự phụ của Cổ Độc, khàn khàn lên tiếng:
"Ngươi cho rằng... cấm thuật của Cổ Tộc vạn năm trước... có thể dễ dàng bị một tên tà sư Kim Đan như ngươi phá giải sao?"
"Cái gì? Cổ Tộc cấm thuật?" Cổ Độc hơi khựng lại, ánh mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
Ngay trong khoảnh khắc độc tố lục bảo chạm đến lõi năng lượng của khế ước nằm sâu trong Mảnh ngọc cổ Đồng Sinh Ấn, một sự thay đổi kinh thiên động địa bộc phát.
Trong thức hải thần hồn của Diệp Vô Song, hình bóng mờ nhạt của cổ trận sư Huyền Cơ Tử đột ngột rực sáng rực rỡ. Ý chí của Cổ Tộc vạn năm trước cảm nhận được sự xâm nhập của độc tố tà đạo, lập tức kích hoạt cơ chế tự vệ tối cao của khế ước—Đồng Sinh Nghịch Hành Pháp.
"Phản đồ của Cổ Tộc còn không thể thoát khỏi khế ước này, một tên tà sư dơ bẩn dám cả gan lay động thiên cơ!" Một giọng nói uy nghiêm cổ xưa vang vọng trong thức hải của Diệp Vô Song.
Uỳnh!
Ấn ký Đồng Sinh Ấn sơ cấp trước ngực trái của Diệp Vô Song đột ngột rực sáng một màu đỏ máu chói lòa, lấn át hoàn toàn ánh sáng lục bảo của trận pháp tà tà. Sợi chỉ đỏ rực quấn quanh cơ thể cậu bỗng chốc hóa thành những sợi xích lôi điện tím đen khổng lồ, phóng vọt ra ngoài xé rách không gian, quấn chặt lấy chiếc lọ xương sọ và nhục thân của Cổ Độc.
"Cái... cái gì thế này?! Sức mạnh nhân quả phản phệ?!" Cổ Độc kinh hoàng thét lên. Lão muốn vận hành cấm thuật để rút lui, nhưng toàn bộ lôi lực và linh lực Kim Đan trong cơ thể lão đã bị sợi xích lôi điện tím đen khóa chặt hoàn toàn, không thể động đậy dù chỉ một tấc.
Sợi xích lôi điện tím đen bắt đầu đảo ngược dòng chảy. Nó không còn truyền dịch sát thương nữa, mà chuyển sang cưỡng ép cướp đoạt thọ nguyên, linh lực và cả thần hồn của Cổ Độc hút ngược vào vết sẹo rỉ máu trước ngực Diệp Vô Song để làm chất dinh dưỡng nuôi dưỡng khế ước.
"Không! Tiên Tôn cứu ta! Cứu ta...!!!" Cổ Độc gào thét thảm thiết, nhưng giọng nói của lão nhanh chóng bị bóp nghẹt. Làn da xanh xao của lão bắt đầu khô héo với tốc độ kinh hoàng, mái tóc bạc rụng sạch, nhục thân sung mãn tu vi Kim Đan trong nháy mắt bị hút khô, hóa thành một bộ xác khô không còn một giọt máu.
Linh hồn của Cổ Độc—một luồng sáng màu xanh lục chứa đầy oán niệm và tàn niệm trận pháp—bị sợi xích lôi điện cưỡng ép kéo ra khỏi xác khô, gào khóc thảm thiết trước khi bị hút trọn vào Mảnh ngọc cổ Đồng Sinh Ấn trước ngực Diệp Vô Song.
Phốc!
Tám lá cờ trận màu đen kịt xung quanh nổ tung thành tro bụi, Vạn Độc Nghịch Thiên Trận sụp đổ hoàn toàn.
Diệp Vô Song đứng lặng giữa đống tro tàn, ngực trái của cậu rực sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Hấp thụ hoàn toàn linh hồn và một phần tu vi tàn niệm của Cổ Độc, Đồng Sinh Ấn sơ cấp được gia cố vững chắc hơn, các đường kinh mạch phế căn bị rạn nứt trước đó được sinh cơ khổng lồ nuôi dưỡng, phục hồi hoàn hảo với tốc độ kinh hoàng. Cậu khẽ nhắm mắt, cảm nhận một luồng thông tin mới mẻ vừa được dung hợp vào thức hải từ tàn niệm trận pháp của Cổ Độc.
Đó là một ký ức mờ nhạt của lão độc vật về một loại thần thạch không gian quý hiếm mang tên "Đồng Quy Thạch" ẩn giấu sâu trong vùng cấm địa tử vong Vạn Táng Cổ Lĩnh.
"Đồng Quy Thạch... công cụ hoàn hảo để nâng cấp khế ước và mở rộng khoảng cách liên kết." Diệp Vô Song khẽ lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thái Huyền.
Vân Hoài Tử ngã gục trên ngai vàng lôi đình, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Phản phệ từ sự thất bại của Cổ Độc khiến lão bị tổn hao thêm 50 năm thọ nguyên nguyên thủy, tu vi Độ Kiếp Kỳ bị chấn động dữ dội. Lão hoảng hoang mang tột độ, nhận ra trò chơi vờn mồi sinh tử này đã hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát của mình.
"Diệp Vô Song... ngươi là đồ điên!" Vân Hoài Tử gào lên trong mật thất tối tăm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!