Nhạc nềnPrairie

Ám Sát Trấn Thái Huyền, Kiếm Khí Huyết Hệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm tại Trấn Thái Huyền dày đặc và lạnh buốt, tựa như một tấm lụa xám khổng lồ bao phủ lấy những mái nhà ngói rách nát của phàm nhân. Nằm ở rìa ngoài cùng của thị trấn, phế tích Diệp Gia hiện ra hoang tàn dưới ánh bình minh nhợt nhạt. Mười năm trước, nơi đây từng là một gia tộc nông dân trồng linh thảo trù phú, nhưng sau một đêm thảm sát do Cơ Vô Ưu chủ mưu, tất cả chỉ còn lại những bức tường đổ nát, những thềm đá xanh nứt nẻ phủ đầy rêu phong và cỏ dại cao lút đầu người. Oán khí lôi đình từ trận diệt môn năm xưa vẫn chưa tan hết, thỉnh thoảng lại khiến không khí xung quanh lạnh lẽo một cách dị thường.


Trong gian từ đường đổ nát chỉ còn lại ba bức tường trống hoác, Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên một bệ đá xám nứt nẻ. Cậu khoác chiếc hắc y giản dị, mái tóc đen dài buộc hờ bằng một sợi dây thừng gai, khuôn mặt gầy gò lộ ra vẻ trầm ổn nhưng đầy u uất. Bàn tay phải của cậu vẫn quấn chặt băng vải thô dính đầy máu khô—vết bỏng loét rỉ máu do điện tích rò rỉ đêm qua khi cậu bôi máu huyết Cổ Tộc gia cố lò luyện đất sét vẫn nhức nhối tột cùng theo từng nhịp thở.


Ở lồng ngực trái của cậu, bên dưới lớp áo vải thô rách nát, ấn ký Đồng Sinh Ấn sơ cấp hình lôi long cuộn tròn vẫn rực sáng một màu đỏ máu nhạt. Mỗi nhịp đập của trái tim Diệp Vô Song đều kéo theo một luồng thọ nguyên và sinh cơ khổng lồ từ bản thể đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử trên đỉnh Thái Huyền cách đó mười dặm truyền dẫn xuống, cưỡng ép tịnh hóa và nuôi dưỡng nhục thân tàn tạ của cậu.


Diệp Vô Song nhắm chặt mắt, cắn răng chịu đựng cơn đau nhức nhối từ bàn tay phải và lồng ngực trái. Cậu âm thầm vận hành Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh, điều phối luồng linh lực lôi đình tím biếc vừa đúc thành công từ Lôi Đình Đan Điền chạy dọc theo chín kinh mạch phụ trợ. Cảnh giới Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ của cậu tuy đã thành lập, nhưng kinh mạch mới đúc còn quá yếu ớt, giống như những con lạch nhỏ vừa được khai phá chưa thể chịu đựng được dòng nước lũ cuồng bạo. Cậu cần thời gian ẩn cư tại phàm trấn này để tĩnh dưỡng, rèn luyện gân cốt trước khi tiến hành những kế hoạch điên cuồng tiếp theo.


"Vân Hoài Tử... lão già kia chắc chắn đang điên cuồng tìm cách hóa giải khế ước." Diệp Vô Song thầm nghĩ trong lòng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn. "Lão càng hoảng sợ, đạo tâm chính đạo giả tạo của lão càng nhanh chóng sụp đổ. Nhưng trước mắt, ta phải đối phó với lũ chó săn của Lôi Vô Cực."


Đột ngột, Đồng Sinh Ấn trước ngực Diệp Vô Song khẽ run nhẹ. Nhờ Thần thức cảm nhận lôi nhạy bén đã được dung hợp một tia tàn niệm cổ trận, Diệp Vô Song cảm nhận được một luồng dao động lôi lực cực kỳ mỏng manh, lạnh lẽo vừa lướt qua lớp sương mù ngoài sân từ đường. Luồng dao động đó di chuyển không phát ra tiếng động, nhưng điện tích xám nhạt mang theo hơi thở của sát khí thấu xương không thể qua mắt được nhãn quan cảm ứng của cậu.


Có kẻ đột nhập. Kẻ đó cực kỳ mạnh, ít nhất là Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong, và sở hữu một thân pháp ẩn nấp lôi hệ vô cùng tinh diệu.


Diệp Vô Song không mở mắt, hơi thở của cậu vẫn giữ nguyên nhịp độ đều đặn của một kẻ đang hôn mê dưỡng thương. Nhưng dưới lớp hắc y, cơ bắp toàn thân cậu đã căng cứng như dây cung kéo căng, lôi lực trong Lôi Đình Đan Điền bắt đầu âm thầm vận chuyển dọc theo lòng bàn chân để chuẩn bị cho Lôi Bộ Phàm Cốt.


Xoẹt!


Một tiếng xé gió cực nhỏ vang lên từ góc khuất bóng tối phía sau bức tường đổ nát. Một bóng đen cao gầy quấn hắc sa từ đầu đến chân như hòa làm một với sương mù đột ngột vọt ra. Kẻ đó chính là Lôi Ảnh—sát thủ tinh nhuệ nhất của gia tộc Lôi Vô Cực. Trên tay gã, thanh kiếm mỏng Lôi Ảnh phát ra luồng sét xám nhạt lạnh lẽo, đâm lén một chiêu chí mạng nhắm thẳng vào vết sẹo Đồng Sinh Ấn trước ngực trái của Diệp Vô Song.


Đòn đâm cực nhanh, tàn nhẫn và chuẩn xác tuyệt đối của một sát thủ chuyên nghiệp.


Nhưng ngay khi mũi kiếm mỏng chỉ còn cách ngực áo xám nửa tấc, Diệp Vô Song đột ngột mở phắt đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tia sét màu tím thẫm. Cậu không hề lùi lại, mà chủ động vận hành Lôi Bộ Phàm Cốt, bàn chân phóng ra một tia điện tích nhỏ tạo lực đẩy phản chấn, cưỡng ép cơ thể dịch chuyển ngang một thước trong gang tấc.


Phập!


Mũi kiếm mỏng tẩm độc của Lôi Ảnh đâm hụt vào khoảng không, nhưng kiếm khí xám nhạt sắc bén vẫn kịp sượt qua vai trái của Diệp Vô Song, cắt rách lớp hắc y và để lại một vết chém sâu rỉ máu tươi. Cơn đau rát buốt ập đến, nhưng khuôn mặt Diệp Vô Song không hề biến sắc. Cậu lộn một vòng trên đất đá vụn, lùi lại khoảng ba trượng, đứng đối diện với sát thủ.


Lôi Ảnh hơi sững sờ dưới lớp mặt nạ hắc sa. Gã không thể tin nổi một tên tạp dịch phế căn vừa mới đột phá Trúc Cơ, nhục thân đang suy kiệt lại có thể né tránh được đòn đâm lén chí mạng của một sát thủ Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong như gã.


"Ngươi không phải là phế vật bộc phát tu vi tạm thời." Lôi Ảnh khàn khàn lên tiếng, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc. "Nhưng hôm nay, mệnh của ngươi phải ở lại Trấn Thái Huyền này theo lệnh của Đại trưởng lão."


Vừa dứt lời, Lôi Ảnh lập tức tăng tốc. Gã vận hành Lôi Ảnh bộ pháp biến ảo cực nhanh, cơ thể hóa thành ba tàn ảnh xám nhạt quấn quanh bởi những tia chớp nhỏ, đồng thời vây sát Diệp Vô Song từ ba hướng khác nhau. Ba thanh kiếm mỏng giống hệt nhau cùng lúc đâm ra, kiếm khí xám nhạt đan chéo thành một mạng lưới tử vong khóa chặt mọi đường lui của cậu.


Diệp Vô Song nhíu mày. Cậu thử vận dụng Lôi Chỉ phóng kích trực diện vào tàn ảnh trước mặt, nhưng mũi kiếm mỏng của Lôi Ảnh quá nhanh và sắc bén, dễ dàng vung lên gạt phăng tia sét tím của cậu một cách dễ dàng. Lực phản chấn từ thanh kiếm mỏng khiến ngón tay trỏ phải của Diệp Vô Song tê dại, vết bỏng loét ở bàn tay phải lại rách ra rỉ máu tươi.


Đối thủ quá nhanh, và kỹ thuật cận chiến của gã hoàn toàn áp đảo một kẻ chưa từng học qua kiếm pháp chính quy như Diệp Vô Song. Nếu tiếp tục giằng co cận chiến bằng lôi lực thông thường, nhục thân phàm cốt mới đúc của cậu chắc chắn sẽ bị chém thành trăm mảnh trước khi kịp kích hoạt phản phệ khế ước cực hạn.


"Muốn chơi tốc độ với ta sao?" Đôi mắt Diệp Vô Song lóe lên vẻ điên cuồng tột độ. Cậu nhận ra mình phải chủ động trả một cái giá để lật ngược thế cờ.


Diệp Vô Song không né tránh mạng lưới kiếm khí nữa. Cậu đứng yên, tay trái vươn ra chụp lấy một thanh tàn kiếm lôi hệ gãy nát rỉ sét nằm lăn lóc giữa đống đổ nát của từ đường. Cùng lúc đó, cậu chủ động để cho mũi kiếm mỏng của Lôi Ảnh đâm xuyên qua bả vai trái của mình.


Phập!


Máu tươi đỏ rực bắn vọt ra ngoài, nhuộm đỏ cả bả vai hắc y của Diệp Vô Song. Cơn đau đớn xé thịt xé xương ập đến, nhưng đó chính là điều cậu muốn. Máu tươi rỉ ra từ vai trái của cậu mang theo hắc ám lôi khí lạnh lẽo—huyết mạch đã bị biến dị do cắn nuốt quá nhiều lôi độc dưới lòng đất mỏ quặng số 9.


Diệp Vô Song vung bàn tay trái dính đầy máu huyết lôi độc vuốt mạnh lên lưỡi của thanh tàn kiếm gãy rỉ sét. Ngay lập tức, một luồng năng lượng tà dị, lạnh lẽo bùng phát. Trận đồ Đồng Sinh Ấn trước ngực cậu rực sáng đỏ máu, cưỡng ép trích xuất một phần lôi lực tím biếc từ Lôi Đình Đan Điền dung hợp vào dòng máu biến dị trên lưỡi kiếm.


Uỳnh!


Một luồng kiếm khí màu đỏ tím lạnh lẽo, mang đầy oán khí và hơi thở ăn mòn sinh cơ tột cùng bùng lên từ thanh tàn kiếm gãy—Huyết lôi kiếm khí!


"Chết đi!" Diệp Vô Song thét lớn, vung mạnh thanh tàn kiếm gãy chém ra một đường vòng cung khổng lồ màu đỏ tím.


Luồng Huyết lôi kiếm khí cuồng bạo quét qua không trung, mang theo tính chất ăn mòn cực mạnh của máu lôi độc. Ba tàn ảnh vây sát của Lôi Ảnh chạm phải kiếm khí đỏ tím liền lập tức bị ăn mòn, tiêu tán thành những luồng khói xám xịt. Bản thể của Lôi Ảnh lộ ra phía bên phải, gã kinh hoàng nhận ra hộ giáp lôi tơ trên người mình đang bị luồng kiếm khí tà dị kia gặm nhấm, da thịt ở ngực bắt đầu thối rữa, sinh cơ bị hút đi với tốc độ đáng sợ.


"Kịch độc huyết hệ?! Ngươi là tà tu!" Lôi Ảnh hoảng hốt thét lên, gã vội vàng vận hành Lôi Ảnh bộ pháp thối lui ra sau hòng thoát khỏi phạm vi ăn mòn của kiếm khí.


Nhưng Diệp Vô Song làm sao để gã chạy thoát. Cậu đã tính toán kỹ lưỡng từ trước. Phế tích Diệp Gia này chính là địa bàn của cậu. Trong những ngày dưỡng thương ngắn ngủi, cậu đã bí mật dùng các mũi châm dẫn sét Lôi Thâm Châm và đá quặng phế thải để bố trí một Trận pháp dẫn lôi tự chế ẩn giấu dưới lớp cỏ dại ngay tại sân từ đường.


"Vào trận cho ta!" Diệp Vô Song cười lạnh, cậu vung tay ném mạnh thanh tàn kiếm gãy dính đầy máu huyết xuống đất đá vụn ngay dưới chân Lôi Ảnh.


Thanh tàn kiếm gãy đóng vai trò như một cột thu lôi hoàn hảo. Ngay khi nó cắm xuống đất, trận pháp dẫn lôi tự chế lập tức bị kích hoạt bởi dòng máu huyết lôi độc.


Uỳnh! Uỳnh!


Những luồng điện tích tích tụ từ sương mù buổi sớm xung quanh phế tích đột ngột bị hút mạnh về phía thanh kiếm gãy, tạo ra một mạng lưới lôi điện xám tím giật mạnh liên tục. Lôi Ảnh đang trên đà lùi lại liền bị dòng điện cực mạnh từ dưới đất truyền lên chân, toàn thân tê liệt hoàn toàn trong vòng ba hơi thở, thanh kiếm mỏng Lôi Ảnh trên tay rơi rớt xuống đất cát phát ra tiếng keng két vang dội.


Ba hơi thở là quá đủ đối với một kẻ điên cược mạng như Diệp Vô Song.


Cậu vận hành Lôi Bộ Phàm Cốt, cơ thể lướt nhanh như một bóng ma tím đen tiếp cận sát sườn Lôi Ảnh. Bàn tay phải bỏng loét dính máu của cậu vươn ra, ngón tay trỏ rực sáng luồng lôi lực tím biếc tinh khiết của Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ.


Phập!


Một phát Lôi Chỉ sắc bén như kiếm quang đâm xuyên thẳng qua cổ họng của Lôi Ảnh. Mắt Lôi Ảnh trợn tròn đầy vẻ kinh hoàng và hoang mang tột độ, gã không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào ngoài tiếng ọc ọc của máu tươi tuôn trào. Luồng lôi lực chí dương tím biếc từ ngón tay Diệp Vô Song phóng thẳng vào cơ thể gã, thiêu rụi hoàn toàn đan điền và thần hồn của gã từ bên trong.


Cơ thể sát thủ Luyện Khí tầng 9 đổ sụp xuống đất cát bụi bặm của phế tích Diệp Gia, hóa thành một cái xác cháy sém không còn một tia sinh cơ.


Diệp Vô Song đứng lặng giữa sân từ đường hoang tàn, vai trái vẫn rỉ máu đỏ tươi nhuộm đẫm hắc y. Cậu khẽ ho khan một tiếng, khóe môi tràn ra một tia máu đen do phản phệ lôi lực, nhưng ánh mắt cậu vẫn lạnh lùng, trầm tĩnh đến đáng sợ. Cậu cúi người nhặt thanh kiếm mỏng Lôi Ảnh gãy nát của sát thủ lên, thu giữ nó như một chiến lợi phẩm quý giá.


Từ trong bóng tối của bức tường đổ nát phía sau, bóng dáng gầy gò cụt tay phải của Thẩm Vô Danh chậm rãi bước ra. Lão già gác mộ ôm bầu rượu đất nung rít một hơi dài, ánh mắt thâm trầm nhìn cái xác cháy sém dưới đất rồi gật đầu đầy vẻ tán thưởng:


"Tốt lắm. Không để lộ tu vi Trúc Cơ ra ngoài, dùng huyết lôi kiếm khí tàn nhẫn kết hợp địa hình phế tích để diệt địch vượt cấp. Ý chí chiến đấu cận chiến của ngươi quả thực mang đậm căn tính của Cổ Tộc năm xưa. Nhưng vết thương ở vai trái của ngươi cần được chữa trị ngay lập tức, độc tố lôi đình của sát thủ bắt đầu ăn mòn kinh mạch rồi."


"Đệ tử hiểu." Diệp Vô Song trầm giọng trả lời, cậu khom người dùng chút lôi lực tàn dư dọn dẹp sạch sẽ đống tro tàn của sát thủ Lôi Ảnh, không để lại bất kỳ dấu vết nào tại phế tích.


Thẩm Vô Danh vung tay trái, phóng ra một luồng kiếm ý Nguyên Anh tàn khuyết quét qua sân từ đường để xóa sạch hoàn toàn mọi dao động nhân quả lôi đình của trận chiến, che mắt mọi thần thức dò tìm từ xa của tông môn.


Cùng lúc đó, tại phủ đệ xa hoa ngập tràn lôi quang đỏ xám của Đại trưởng lão ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông cách đó mười dặm.


Lôi Vô Cực đang ngồi bế quan trên chiếc bệ đá rực lửa lôi, đột nhiên lồng ngực lão thắt chặt. Lão mở phắt đôi mắt đỏ rực như lửa, vội vàng vung tay phóng ra một chiếc hộp gỗ mun đặt trên bàn trà.


Cạch!


Nắp hộp mở ra, bên trong chứa hàng chục chiếc hồn đăng phát sáng đại diện cho các sát thủ tinh nhuệ của gia tộc Lôi Gia. Ngay trước mắt lão, chiếc hồn đăng khắc tên "Lôi Ảnh" đột ngột phát ra tiếng rắc rắc khô khốc, nứt vỡ làm đôi và ngọn lửa lôi điện xám nhạt bên trong tắt lịm hoàn toàn.


Lôi Ảnh... chết rồi?! Kẻ có tu vi Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong, sở hữu Lôi Ảnh bộ pháp vô địch ngoại môn lại chết thảm khốc tại phàm trấn dơ bẩn chỉ trong vòng nửa canh giờ?


"Diệp Vô Song... nghịch súc! Ngươi thật sự dám giết sát thủ của Lôi Gia ta!" Lôi Vô Cực điên cuồng gào thét, luồng uy áp Kim Đan sơ kỳ cuồng bạo bùng phát chấn nát toàn bộ bàn ghế gỗ mun xung quanh thành tro bụi. Đôi mắt lão đỏ rực sát khí thù hận tột cùng, đẩy lão vào trạng thái điên cuồng báo thù không lối thoát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!