Dư Ba Lôi Đài, Tiên Tôn Trừng Đồ
Khói bụi mờ mịt từ trận thiên kiếp biến dị trên Lôi Hình Đài dần lùi bước trước ánh bình minh lạnh lẽo của ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông. Trên đống đổ nát hoang tàn của bệ đá xám cổ xưa, những mảnh xích sắt dẫn lôi thô tráng bị đánh vỡ vụn rải rác khắp nơi, vẫn còn râm ran những tia điện tích màu tím xám tàn dư. Không gian nồng nặc mùi ozone và đá cháy khét lẹt. Hàng ngàn đệ tử ngoại môn và tạp dịch đứng vây quanh hoàn toàn câm lặng, không một ai dám thở mạnh. Tất cả những cặp mắt kinh hoàng đều đổ dồn về phía thiếu niên hắc y gầy gò đang đứng thẳng ở trung tâm đống hoang tàn.
Diệp Vô Song lững thững bước xuống từ bệ đá sụp đổ. Nhục thân của cậu dưới lớp hắc y rách nát đang lấp lánh những luồng lôi điện tinh khiết tự phục hồi thương thế với tốc độ kinh hoàng. Bàn tay phải của cậu vẫn băng bó dính máu tươi—vết bỏng loét rỉ máu do điện tích rò rỉ đêm qua khi bôi máu huyết Cổ Tộc gia cố lò luyện đất sét vẫn nhức nhối tột cùng. Nhưng bên trong đan điền của cậu, một sự thay đổi kinh thiên động địa đã hoàn tất. Lôi Đình Đan Điền độc nhất vô nhị đang xoay tròn, linh lực hóa lỏng cuộn trào như một lôi trì thu nhỏ. Cậu đã chính thức rũ bỏ mệnh cách phế nhân cỏ rác, bước vào Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ.
Trên khán đài cao, Cơ Vô Ưu đứng chết trân, gương mặt tuấn mỹ vô song vốn ngạo nghễ nay trở nên trắng bệch không còn một giọt máu. Hai bàn tay hắn siết chặt vào thành lan can gỗ mun đến mức phát ra tiếng rắc rắc khô khốc. Hắn trợn tròn mắt nhìn Diệp Vô Song lững thững bước xuống, luồng uy áp Trúc Cơ mới đúc ép thẳng vào mặt hắn khiến lồng ngực hắn nghẹt thở.
"Làm sao có thể..." Cơ Vô Ưu lẩm bẩm trong sự hoang mang tột độ. "Hắn không những không bị độc đan Trúc Cơ ăn mòn tự bạo, mà còn mượn được thiên kiếp biến dị để đột phá? Luồng pháp lực trắng tuyết tịnh hóa giăng xuống cứu mạng hắn vừa rồi... rõ ràng là Thái Huyền Thần Lôi chí cao vô thượng của sư phụ! Sư phụ... người thật sự phản bội ta để bao che cho tên phế vật này sao?"
"Nghịch súc! Ai cho phép ngươi tự ý Trúc Cơ dưới lôi hình?!"
Một tiếng quát như sấm sét nổ vang đột ngột giáng xuống từ không trung. Luồng uy áp cuồng bạo của tu sĩ Kim Đan Cảnh sơ kỳ như một ngọn núi khổng lồ vô hình đổ sập xuống toàn bộ khu vực Lôi Hình Đài. Hàng ngàn tạp dịch yếu ớt lập tức hộc máu quỳ sụp xuống đất, ngay cả các đệ tử nội môn cũng phải lùi lại mấy bước đầy kinh hãi.
Từ trong luồng lôi hỏa đỏ xám rực trời, Đại trưởng lão ngoại môn Lôi Vô Cực chậm rãi đáp xuống. Lão già cao lớn với mái tóc và bộ râu đỏ rực như lửa lôi, khoác chiếc cẩm bào xám thêu sấm sét rực rỡ, đôi mắt tham lam và tàn ác khóa chặt vào Diệp Vô Song. Sự nghi ngờ đối với mối liên kết kỳ dị giữa Chưởng môn Vân Hoài Tử và tên phế căn này lúc này đã chính thức đạt đến đỉnh điểm cực hạn trong lòng lão.
Lôi Vô Cực bước tới trước mặt Diệp Vô Song, luồng thần thức uy áp Kim Đan cuồng bạo khóa chặt lấy cơ thể thiếu niên gầy gò, ép hỏi bằng giọng lạnh lùng đầy sát khí:
"Diệp Vô Song! Tu vi Trúc Cơ này của ngươi từ đâu mà có? Viên đan dược ngươi nuốt trước khi chịu phạt là thứ gì? Và luồng pháp lực tịnh hóa trắng tuyết của đỉnh Thái Huyền vừa rồi... tại sao lại xuất hiện để gánh kiếp hộ mạng cho một tên tạp dịch phế căn dơ bẩn như ngươi? Nói! Nếu không ta sẽ trực tiếp bóp nát đan điền của ngươi ngay tại chỗ!"
Đối mặt với áp lực khổng lồ từ cường giả Kim Đan, Diệp Vô Song khẽ ho khan, một tia máu tươi đỏ rực chảy ra khóe môi rách nát. Nhưng đôi mắt tím đen lấp lánh sét tím của cậu lại rực sáng một vẻ điên cuồng và lạnh lùng tột độ. Cậu im lặng chịu trận, không hề có ý định trả lời. Trong bóng tối của ngực áo xám rách nát, cậu âm thầm vận hành Thuật che giấu tu vi phế căn, phong tỏa toàn bộ dao động lôi lực Trúc Cơ mới hình thành vào sâu trong Lôi Đình Đan Điền, khiến khí tức ngoài cơ thể trở lại vẻ yếu ớt, hỗn loạn của một kẻ đột phá thất bại sắp tự bạo.
Lôi Vô Cực thấy Diệp Vô Song im lặng bất hợp tác, cơn thịnh nộ bùng phát. Lão vung bàn tay già nua rực sáng lôi hỏa đỏ xám, phóng xuất uy áp cực hạn đè nặng xuống bả vai Diệp Vô Song, cố tình muốn ép cậu phải quỳ rạp xuống bùn đất trước mặt mọi người.
"Quỳ xuống cho ta!"
Thịch!
Áp lực khổng lồ giội xuống bả vai phàm cốt của Diệp Vô Song. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, vết sẹo rồng cuộn rỉ máu của Đồng Sinh Ấn trước ngực trái của cậu đột ngột rực sáng đỏ máu dưới lớp áo vải thô. Quy tắc chuyển dịch thương tổn tuyệt đối của khế ước cổ xưa lập tức tự động kích hoạt.
Uỳnh!
Toàn bộ luồng uy áp Kim Đan của Lôi Vô Cực đè nặng lên cơ thể Diệp Vô Song lập tức bị Đồng Sinh Ấn hấp thụ và truyền dịch 100% sang bản thể của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử trên đỉnh Thái Huyền cách đó mười dặm.
Tại mật thất tối cao rực rỡ mây mù của đỉnh Thái Huyền, Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng tĩnh dưỡng thần hồn bị tổn thương nặng nề sau khi phải gánh chịu lôi phạt song trùng hộ mạng cho main. Trái tim lão đột ngột co thắt dữ dội, một cơn đau buốt xé rách thần hồn ập đến khiến lão ngửa mặt lên trời hộc ra một ngụm máu bản nguyên màu vàng kim óng ánh. Vết sẹo Đồng Sinh Ấn rỉ máu trên ngực lão rực sáng dữ dội.
"Khặc... Lôi Vô Cực... tên ngu xuẩn này muốn hại chết ta sao?!" Vân Hoài Tử run rẩy gầm lên, gương mặt tiên phong đạo cốt vặn vẹo vì phẫn nộ và hoảng sợ tột cùng. Lão nhận ra nếu Lôi Vô Cực tiếp tục dùng lôi uy áp chế Diệp Vô Song, thần hồn của lão sẽ bị khế ước phản phệ đến mức nứt vỡ trước khi đại kiếp phi thăng kịp giáng lâm. Hơn thế nữa, nếu bí mật về khế ước liên kết sinh mệnh song trùng bị rò rỉ ra ngoài, ngai vàng đệ nhất chính đạo của lão sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Lão không thể để Lôi Vô Cực tiếp tục tra khảo Diệp Vô Song. Lão buộc phải ra tay trừng phạt đồ đệ để bảo vệ bí mật khế ước.
"Đồng tử! Lập tức mang chỉ dụ của ta xuống ngoại môn!" Vân Hoài Tử thét lớn, giọng nói khàn khàn đầy yếu ớt nhưng chứa đựng sát cơ lạnh lẽo.
Quay trở lại Lôi Hình Đài, Lôi Vô Cực kinh ngạc phát hiện luồng uy áp Kim Đan của mình chạm vào cơ thể Diệp Vô Song liền bị một luồng lực lượng vô hình cắn nuốt sạch sẽ, thiếu niên gầy gò vẫn đứng thẳng lưng, đôi mắt tím đen nhìn lão đầy vẻ chế giễu. Ngay khi Lôi Vô Cực định tự tay vung Xích Lôi Ấn để cưỡng ép lục soát thần hồn main, không gian đỉnh đầu đột ngột vặn vẹo dữ dội.
Một tiếng chuông cổ thanh thoát vang dội từ đỉnh Thái Huyền truyền xuống, chấn vỡ hoàn toàn luồng lôi hỏa đỏ xám của Đại trưởng lão ngoại môn. Một vết nứt không gian màu tím vàng xé rách màn sương mù, tỏa ra luồng linh khí nồng đậm.
Thanh Y Đồng Tử bước ra từ vết nứt không gian, tay nâng một cuộn chỉ dụ bằng lụa tím thêu rồng vàng của Chưởng môn tối cao. Khuôn mặt thanh tú của cậu bé thị giả tràn ngập vẻ nghiêm nghị lạnh lùng:
"Chưởng môn có chỉ! Đại trưởng lão ngoại môn Lôi Vô Cực tiếp chỉ!"
Lôi Vô Cực biến sắc, vội vàng thu hồi lôi lực, khom người cung kính quỳ xuống đất. Toàn bộ chúng đệ tử ngoại môn và tạp dịch xung quanh cũng đồng loạt quỳ rạp xuống bùn đất trước thiên uy của đệ nhất Tiên Tôn.
Thanh Y Đồng Tử lạnh lùng mở cuộn chỉ dụ, giọng nói mang theo pháp lực truyền khắp vạn dặm ngoại môn:
"Tạp dịch Diệp Vô Song chủ động bước lên Lôi Hình Đài gánh chịu lôi hình, đã sống sót qua ba đạo lôi phạt cực hạn, chứng minh bản thân hoàn toàn trong sạch trước mọi cáo buộc tà tà đạo. Việc hắn đột phá Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ là do cơ duyên bẩm sinh và công lao khai thác lôi tinh lâu năm được thiên đạo ban thưởng. Từ nay về sau, cấm bất kỳ ai điều tra hay xâm phạm đến tu vi của hắn."
Nói đến đây, Thanh Y Đồng Tử liếc nhìn Cơ Vô Ưu đang quỳ run rẩy trên khán đài cao, giọng nói đột ngột trở nên lạnh lùng thấu xương:
"Chân truyền đệ tử Cơ Vô Ưu, hành vi quản lý ngoại môn bất lực, dung túng chấp sự dưới trướng tráo đổi đan dược, gây ra đại loạn tại Lôi Hình Đài, làm tổn hại uy danh chính đạo của Thái Huyền Tiên Tông. Chưởng môn chỉ dụ: Bãi bỏ chức vị trưởng nhóm chân truyền ngoại môn của Cơ Vô Ưu, phế bỏ một phần tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, giam cầm vào Phòng giam Hình Đường ngoại môn trong vòng ba năm để tĩnh tâm sám hối!"
"Cái gì?!" Cơ Vô Ưu như bị sét đánh ngang tai, ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng đầy tuyệt vọng. Hắn nhìn chằm chằm vào Thanh Y Đồng Tử, rồi lại nhìn sang Diệp Vô Song đang mỉm cười lạnh lùng dưới đài. Sự kiêu ngạo tột cùng của một thiên tài đệ nhất ngoại môn hoàn toàn sụp đổ trong nháy mắt. Hắn không thể tin nổi sư phụ Vân Hoài Tử—người luôn cưng chiều hắn nhất—lại ra tay tàn nhẫn phế tu vi và giam cầm hắn chỉ để bảo vệ một tên phế căn dơ bẩn.
Sự oán hận thấu xương đối với Diệp Vô Song và cả sự hoài nghi sâu sắc đối với sư phụ Vân Hoài Tử bắt đầu nhen nhóm và tích tụ tột cùng trong thần hồn Cơ Vô Ưu, gieo xuống hạt giống ma tính chuẩn bị bộc phát ở các giai đoạn sau.
Lôi Vô Cực quỳ dưới đất, hai bàn tay già nua run rẩy kịch liệt vì phẫn nộ. Lão biết rõ Chưởng môn đang cố tình dùng việc trừng phạt Cơ Vô Ưu để dập tắt dư luận và cắt đứt mọi đường điều tra của lão nhắm vào Diệp Vô Song. Sự rạn nứt niềm tin sâu sắc giữa phe Đại trưởng lão và phe Chưởng môn lúc này đã chính thức vỡ đôi không thể hàn gắn.
"Lôi Vô Cực tuân chỉ." Lôi Vô Cực cắn răng nhận mệnh, giọng nói trầm đục chứa đựng sự bất mãn tột cùng.
Thanh Y Đồng Tử thu hồi chỉ dụ, liếc nhìn Diệp Vô Song một cái đầy cảnh cáo rồi bước ngược trở lại vết nứt không gian biến mất hoàn toàn. Cơ Vô Ưu bị hai đệ tử chấp pháp lạnh lùng áp giải lôi đi trong sự nhục nhã tột cùng, đôi mắt hắn rực lên tia máu đỏ đầy điên cuồng nhìn chằm chằm vào main.
Trận đại hội ngoại môn hỗn loạn chính thức khép lại trong sự ngỡ ngàng của toàn tông môn. Diệp Vô Song được khôi phục thân phận tự do, cậu lặng lẽ quay lưng bước đi, hướng thẳng về phía cổng lớn ngoại môn để xuống Trấn Thái Huyền phàm nhân dưới chân núi tĩnh dưỡng nhục thân rách nát sau trận lôi kiếp.
Đứng trên đỉnh núi cao nhìn bóng dáng hắc y gầy gò của Diệp Vô Song dần khuất sau màn sương mù con đường xuống núi, Đại trưởng lão Lôi Vô Cực đứng lặng im trong bóng tối vách đá, đôi mắt lão rực lên luồng lôi hỏa đỏ xám đầy tàn nhẫn. Lão không cam tâm chịu khuất phục trước uy quyền của Chưởng môn, và lão càng không thể để một dị số đe dọa quyền kiểm soát mỏ quặng lôi đình của gia tộc Lôi Gia.
Lão khẽ vung tay, một luồng hắc ám lôi khí xám nhạt ngưng tụ thành một bóng người gầy gò di chuyển không phát ra tiếng động từ trong bóng tối bước ra quỳ rạp dưới chân lão. Đó là Lôi Ảnh—sát thủ tinh nhuệ bậc nhất của gia tộc Lôi Vô Cực, kẻ sở hữu Lôi Ảnh bộ pháp biến ảo cực nhanh và thanh kiếm mỏng Lôi Ảnh cực kỳ tàn nhẫn.
"Lôi Ảnh," Lôi Vô Cực truyền âm bằng giọng lạnh lùng thấu xương. "Mang theo Lôi Ảnh kiếm, lặng lẽ bám theo tên tạp dịch Diệp Vô Song xuống Trấn Thái Huyền. Tìm thời cơ thích hợp khi hắn đang tĩnh dưỡng thương thế, lập tức phế bỏ đan điền và giết chết hắn cho ta. Làm thật sạch sẽ, tuyệt đối không được để lại bất kỳ dấu vết nào liên quan đến Lôi Gia ngoại môn."
Bóng đen gật đầu không tiếng động, hóa thành một luồng sét xám nhạt lướt đi trong gió bão biến mất hoàn toàn hướng về phía con đường dẫn xuống Trấn Thái Huyền phàm nhân đầy rẫy bất công.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!