Nhạc nềnPrairie

Đúc Đan Điền, Nghịch Thiên Trúc Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão gầm rú bên ngoài động đá nghĩa trang hoang phế, từng dòng nước mang điện tích cao từ thác nước Lôi Đình đổ xuống vách đá vạn trượng dội thẳng vào lớp phòng ngự mỏng manh của tàn trận cổ. Diệp Vô Song đứng lặng giữa màn sương mù xám xịt của nghĩa trang, bàn tay phải của cậu bị bỏng loét nặng rỉ máu đỏ tươi xen lẫn những vệt điện quang màu tím nhạt—hậu quả tàn khốc của màn bôi máu Cổ Tộc gia cố lò luyện đất sét nung đỏ ở đêm trước. Nhưng đau đớn thể xác ấy chẳng là gì so với luồng năng lượng cuồng bạo đang cuộn trào trong chiếc hộp ngọc đen tuyền cậu nắm chặt bên tay trái.


Bên trong chiếc hộp, viên lôi đan cực phẩm vô song sau khi được tịnh hóa hoàn toàn từ độc tố lôi đình của Tống Chấp Sự đang tỏa ra luồng lôi quang tím biếc tinh khiết cực hạn. Dược chất chí dương tinh khiết ấy lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, chứa đựng lôi lực tự nhiên của đất trời và một tia pháp lực bản nguyên của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử.


"Tiểu tử thối, ngươi thật sự quyết định rồi sao?" Giọng nói khàn khàn của Thẩm Vô Danh vang lên từ phía sau tấm bia mộ cổ rêu phong. Lão già gác mộ cụt tay phải chậm rãi bước ra, tay ôm bầu rượu đất nung, đôi mắt thâm trầm đầy lo ngại nhìn chằm chằm vào bàn tay bỏng loét của Diệp Vô Song. "Viên đan này tuy là cực phẩm, nhưng đan điền phế căn của ngươi quá hẹp. Nếu nuốt trực tiếp vào lúc này, dược lực chí dương ấy sẽ lập tức bạo liệt, xé rách toàn bộ kinh mạch vừa mới khai thông của ngươi. Ngươi cần một chất xúc tác cực hạn để dung hợp nó."


Diệp Vô Song khẽ ho khan, một tia máu tươi đỏ rực chảy ra khóe môi, nhưng ánh mắt tím đen của cậu lại rực sáng một vẻ điên cuồng tột độ: "Chất xúc tác tốt nhất chính là thiên kiếp lôi phạt thực sự của tông môn. Hôm nay, ta sẽ bước lên Lôi Hình Đài."


Thẩm Vô Danh lặng đi một giây, rồi đột ngột ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười điên dại chấn động cả sương mù nghĩa trang: "Điên cuồng! Quá mức điên cuồng! Bước lên Lôi Hình Đài để mượn thiên phạt Trúc Cơ, vạn năm qua chưa từng có một tên phế căn nào dám nghĩ tới điều này! Tốt, lão già này sẽ đứng dưới đài xem ngươi nghịch thiên cải mệnh!"


Sáng hôm sau, bầu trời ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông âm u lạ thường. Những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo về, che lấp cả ánh mặt trời, báo hiệu một trận bão sét kinh hoàng sắp giáng lâm.


Tại khu vực trung tâm ngoại môn, Lôi Hình Đài sừng sững như một con quái thú khổng lồ bằng đá xám cổ xưa. Những cột xích sắt thô tráng quấn quanh bệ đá, rỉ sét loang lổ nhưng ẩn hiện những phù văn dẫn lôi màu tím xanh đầy rợn người. Đây là nơi thi hành hình phạt lôi hình phạt roi của tông môn, nơi hàng vạn tạp dịch phạm lỗi nặng bị đánh nát nhục thân và thần hồn vĩnh viễn không thể siêu thoát.


Hôm nay, hàng ngàn đệ tử ngoại môn và tạp dịch tụ tập đông nghịt xung quanh dưới sự giám sát của Chấp Pháp Đường. Đứng ở vị trí cao nhất trên khán đài là Cơ Vô Ưu—chân truyền đệ tử đệ nhất ngoại môn. Hắn khoác trên mình bộ tử y thêu lôi long sang trọng, dung mạo tuấn mỹ tột cùng nhưng đôi mắt lại tràn ngập sát ý lạnh lùng. Bên cạnh hắn, Tống Chấp Sự đan phòng khẽ khom người, nụ cười độc địa giấu sau khóe môi.


"Cơ sư huynh, tên phế vật Diệp Vô Song kia chắc chắn đã nuốt viên độc đan Trúc Cơ mà ta tráo đổi." Tống Chấp Sự lén truyền âm, giọng đầy đắc ý. "Hôm nay hắn chủ động bước lên Lôi Hình Đài chịu phạt lôi hình để giải oan, chẳng khác nào tự tìm đường chết. Dưới áp lực của thiên lôi phạt, kịch độc lôi đình trong đan điền hắn sẽ bộc phát, khiến hắn tự bạo kinh mạch mà chết không để lại bất kỳ dấu vết nào."


Cơ Vô Ưu khẽ gật đầu, ánh mắt khóa chặt vào bóng dáng gầy gò đang chậm rãi bước lên bệ đá Lôi Hình Đài. Diệp Vô Song mặc bộ áo vải thô xám bám đầy bụi quặng, lồng ngực trái ẩn hiện vết sẹo rồng cuộn rỉ máu của Đồng Sinh Ấn vĩnh viễn không lành. Bàn tay phải của cậu vẫn được băng bó sơ sài bằng vải thô dính máu, nhưng bước đi lại trầm ổn, lẫm liệt đến lạ thường.


"Diệp Vô Song!" Giọng nói lạnh lùng của Chấp sự Lý phụ trách thi hành hình phạt vang lên đầy uy nghiêm. "Ngươi bị cáo buộc tội danh phá hoại quặng mỏ và tàng trữ cấm thuật tà đạo. Hôm nay, ngươi chủ động thách thức chịu phạt ba đạo lôi hình để chứng minh sự trong sạch. Nếu sống sót, tội trạng xóa bỏ; nếu chết, thần hồn câu diệt! Ngươi có hối hận không?"


Diệp Vô Song đứng thẳng người ở trung tâm Lôi Hình Đài, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Cơ Vô Ưu trên khán đài cao, khóe môi nhếch lên một nụ cười thách thức: "Không hối hận. Bắt đầu đi!"


"Ngông cuồng!" Chấp sự Lý hừ lạnh, bàn tay già nua vung chiếc búa điều khiển trận pháp lôi đài lên.


Uỳnh!!!


Bầu trời đột ngột nổ tung một tiếng sấm vang dội. Mây đen kịt phủ kín toàn bộ bầu trời ngoại môn, sấm sét màu tím xanh chạy rần rần trên các cột xích sắt của Lôi Hình Đài. Luồng áp lực thiên uy khổng lồ đè nặng xuống, khiến hàng ngàn tạp dịch đứng dưới đài lảo đảo quỳ sụp xuống đất vì sợ hãi.


Ngay khi đạo sét đầu tiên chuẩn bị giáng xuống, Diệp Vô Song đột ngột đưa tay trái vào ngực áo, rút viên lôi đan cực phẩm vô song ra và nuốt chửng ngay trước sự kinh ngạc của toàn trường.


"Hắn... hắn nuốt thứ gì vậy?" Tống Chấp Sự trợn tròn mắt kinh ngạc.


Ngay khi viên đan dược chí dương đi vào cơ thể, một nguồn năng lượng lôi đình khổng lồ tịnh khiết bộc phát dữ dội trong đan điền phế căn của Diệp Vô Song. Kinh mạch phế thải của cậu vốn hẹp hòi, lập tức bị luồng dược lực cuồng bạo xé rách toàn diện. Cơn đau đớn tột cùng xé rách da thịt khiến Diệp Vô Song run rẩy dữ dội, máu tươi từ khóe mắt, tai và mũi phun rống ra ngoài.


Cùng lúc đó, đạo sét thiên phạt đầu tiên màu tím đen khổng lồ từ chín tầng mây giáng thẳng xuống đỉnh đầu cậu.


Sự xuất hiện của một phế nhân mang mệnh cách dị số ký khế ước liên kết thọ nguyên với đệ nhất Tiên Tôn đang cưỡng ép đột phá Trúc Cơ đã kích hoạt quy luật tự động của thiên đạo thượng giới. Thiên đạo phẫn nộ trước dị số phá vỡ quy tắc, giáng xuống luồng Lôi phạt song trùng biến dị cực hạn. Uy lực lôi kiếp tăng gấp mười lần bình thường, hóa thành một con lôi long tím đen cuồng bạo lao xuống hòng mạt sát Diệp Vô Song thành tro bụi.


"Cái gì?! Thiên kiếp biến dị?!" Lôi Vô Cực đang ẩn nấp trong bóng tối quan sát cũng phải hoảng hốt thốt lên.


Lồng ngực trái của Diệp Vô Song rực sáng đỏ máu. Đồng Sinh Ấn sơ cấp được kích hoạt ở trạng thái cực hạn. Theo Quy tắc chuyển dịch thương tổn tuyệt đối của khế ước cổ xưa, 90% uy lực của đạo sét diệt thế tím đen kia lập tức được chuyển dịch hoàn hảo qua sợi chỉ đỏ rực rỡ quấn chặt lấy thần hồn của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử trên đỉnh Thái Huyền.


Tại mật thất tối cao của đỉnh Thái Huyền, Vân Hoài Tử đang bế quan bỗng mở phắt hai mắt, hai luồng lôi quang trắng tuyết bắn mạnh ra ngoài chấn vỡ vách đá mật thất thành tro bụi. Trái tim lão co thắt dữ dội, cảm giác đau đớn xé rách thần hồn tột cùng ập đến khiến lão ngửa mặt lên trời hộc ra một ngụm máu bản nguyên màu vàng kim óng ánh.


"Khặc... nghịch đồ dơ bẩn... ngươi dám dùng thiên kiếp mưu sát ta!!!"


Vân Hoài Tử hoảng sợ tột độ. Lão nhận ra nếu để đạo sét thứ hai đánh trúng nhục thân phàm cốt của Diệp Vô Song, cả cậu và lão sẽ cùng hồn phi phách tán ngay lập tức. Đứng trước ranh giới sinh tử, đệ nhất Tiên Tôn chính đạo không còn giữ được vẻ tiên phong đạo cốt, lão điên cuồng ngửa mặt thét dài, dốc toàn bộ pháp lực Độ Kiếp Kỳ bản thể, phóng xuất một luồng thần thông cách không giăng xuống Lôi Hình Đài.


Uỳnh!!!


Đạo sét thứ hai giáng xuống, mạnh mẽ gấp đôi đạo thứ nhất. Nhục thân phàm cốt của Diệp Vô Song bị đánh rách nát 90%, xương sườn nứt vỡ rắc rắc, máu tươi nhuộm đỏ toàn bộ bệ đá xám. Cậu lảo đảo quỳ rạp xuống, ý thức dần mờ nhạt đứng bên bờ vực cái chết thực sự.


Nhưng ngay khi lôi hỏa diệt thế chuẩn bị thiêu rụi thần hồn cậu, luồng pháp lực hồi xuân khổng lồ của Vân Hoài Tử giăng xuống kịp thời. Luồng ánh sáng trắng tuyết tịnh hóa bao phủ lấy cơ thể Diệp Vô Song, cưỡng ép thu hút và tịnh hóa 90% lôi kiếp cuồng bạo của thiên đạo thành dòng lôi dịch sinh cơ tinh khiết nhất giội thẳng vào đan điền của cậu.


"Hấp thụ cho ta!" Diệp Vô Song thét lên trong tâm trí, kích hoạt Đoạt lôi biến dị cực hạn.


Dưới sự chỉ dẫn của Đan Cơ Lão Nhân trong thức hải, Diệp Vô Song mượn dòng lôi dịch sinh cơ tinh khiết của Tiên Tôn gánh hộ kết hợp với tinh túy dược lực của viên lôi đan cực phẩm, cưỡng ép tẩy tủy phạt cốt toàn diện cho hệ thống kinh mạch phế căn. Những đường kinh mạch bị xé rách nát trước đó lập tức được đúc lại bằng chất liệu lôi điện bạc lấp lánh, bền bỉ gấp mười lần bình thường.


Tại vị trí đan điền phế căn bế tắc vạn năm, dòng lôi dịch khổng lồ xoay tròn điên cuồng hóa lỏng, đúc thành công một Lôi Trì thu nhỏ rực sáng ánh sét tím tinh khiết tuyệt đối—Lôi Đình Đan Điền độc nhất vô nhị chính thức hình thành.


Oàng!!!


Đạo sét thứ ba—đạo phạt lôi cuối cùng giáng xuống Lôi Hình Đài, chấn vỡ hoàn toàn các cột xích sắt thô tráng xung quanh thành những mảnh vụn văng tung tóe. Nhưng luồng lôi điện lúc này chạm vào nhục thân của Diệp Vô Song liền bị Lôi Đình Đan Điền tự động cắn nuốt sạch sẽ, hóa thành linh lực bổ sung cho đan điền mới đúc.


Mây đen dần tan biến, để lại một khoảng trời quang đãng rực rỡ ánh bình minh.


Diệp Vô Song chậm rãi đứng thẳng người dậy giữa đống đổ nát của Lôi Hình Đài. Nhục thân của cậu lấp lánh ánh sáng lôi điện tinh khiết, vết thương rách nát trên người tự phục hồi với tốc độ kinh hoàng dưới sự duy trì thọ nguyên của khế ước. Cậu chính thức đột phá Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ, rũ bỏ hoàn toàn mệnh cách phế nhân cỏ rác nghìn năm.


Cậu bước từng bước xuống Lôi Hình Đài đổ nát trong luồng ánh sáng tím tinh khiết lẫm liệt. Đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tia sét màu tím thẫm rực rỡ của cậu nhìn thẳng vào Cơ Vô Ưu đang sững sờ trên khán đài cao, khóe môi khẽ cong lên đầy vẻ điên cuồng thách thức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!