Tận Cùng Địa Ngục Lòng Đất
Bóng tối ở Mỏ quặng số 9 không bao giờ là màu đen thuần túy. Nó là một thứ sương mù màu tím sẫm, nhớp nháp và mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc của lôi độc tích tụ ngàn năm. Dưới lòng đất sâu hàng trăm trượng của ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, những tia chớp nhỏ như sợi chỉ bò trườn trên vách đá ẩm ướt, phát ra tiếng kêu xè xè ghê rợn giống như tiếng hàng vạn con rết đang bò qua xác chết. Mỗi hơi thở ở đây đều rát buốt như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vụn đang cào xé trong phế quản. Diệp Vô Song quỳ một chân trên nền đất đá lởm chởm, hai tay siết chặt cán gỗ của chiếc Cuốc mỏ Hắc Thiết. Cơ thể cậu gầy gò đến mức có thể nhìn thấy rõ từng dải xương sườn nhô lên dưới lớp áo vải thô xám bám đầy bụi quặng rách nát. Trước ngực cậu, ẩn dưới lớp bụi than đen nhèm, là một vết sẹo đỏ sẫm hình thù kỳ dị giống như một trận pháp cổ xưa bị vỡ vụn. Đó là dấu vết duy nhất còn lại của gia tộc cậu, cũng là mỏ neo giam giữ một mệnh cách bi thảm: Phế căn nguyên thủy. Không thể tụ khí, không thể cảm ứng linh lực, kinh mạch bế tắc hoàn toàn giống như đất sét khô cằn. Đối với giới tu tiên, cậu là cỏ rác, là thứ phế thải sinh ra chỉ để làm nô lệ khai thác quặng mỏ, vắt kiệt chút thọ nguyên ngắn ngủi chưa đầy một năm còn sót lại để nuôi dưỡng vinh hoa cho những kẻ ngự trị trên cao. Cạch. Một mảnh lôi tinh vụn màu tím nhạt rơi ra từ vách đá. Diệp Vô Song nhanh nhẹn nhặt lấy, giấu gọn vào kẽ móng tay thô ráp. Cậu cần tích lũy từng chút lôi khí phế thải này chỉ để duy trì đan điền rách nát của mình không bị lôi độc ăn mòn hoàn toàn. Trong đầu cậu, hình ảnh đêm thảm sát diệt môn mười năm trước chưa bao giờ phai nhạt. Đêm đó, lửa lôi đình màu tím thẫm thiêu rụi từ đường Diệp gia, cha mẹ cậu gục chết trong vũng máu, em gái nhỏ bị rút hồn luyện bảo. Kẻ đứng đầu cuộc tàn sát đó chính là Cơ Vô Ưu - chân truyền đệ tử của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử. Mối thù thấu xương ấy là thứ duy nhất giữ cho Diệp Vô Song không gục ngã trước những ca lao dịch kiệt sức kéo dài mười hai canh giờ mỗi ngày. Chát! Tiếng roi da xé rách không khí, kèm theo tiếng sấm nổ đùng đoàng đanh tai vang lên từ phía lối đi hẹp. Một tiếng thét thảm khốc của một phu mỏ già vang lên, sau đó là tiếng ngã quỵ nặng nề xuống nền đá cứng. 'Lũ súc sinh phế vật! Hôm nay định mức lôi tinh của Khu số 9 thiếu mất ba cân! Đứa nào muốn nếm thử mùi vị của Hắc Xà roi thì bước ra đây!' Giọng nói khàn khàn, tàn nhẫn của Chấp sự Mã vang vọng khắp hang động. Gã trung niên mặt rỗ chằng chịt, đôi mắt một mí ti hí lấp lánh sát khí bước vào, tay lăm lăm chiếc roi lôi độc đen thẫm rỉ máu. Mỗi lần chiếc roi quật xuống đất, những tia sét màu tím đen lại bùng lên, ăn mòn lớp đá quặng thành những vệt đen xì. Đi bên cạnh gã là Độc Nhãn Long, gã ác bá phu mỏ chột mắt trái, thân hình hộ pháp lực lưỡng, tay cầm chiếc cuốc sắt gia cố sẵn sàng trợ uy. Độc Nhãn Long quét ánh mắt thèm khồng khắp đám phu mỏ đang run rẩy quỳ rạp dưới đất, cuối cùng dừng lại trên người Diệp Vô Song. Gã nhếch mép cười lộ hàm răng vàng khè, tiến lại gần và đạp mạnh vào giỏ quặng rỗng không của cậu. 'Chấp sự Mã, tên phế căn số 9 này hôm nay lén lút giấu lôi tinh vụn. Tôi cá là hắn đang tàng trữ trái phép để tìm cách kéo dài mạng chó của mình.' Diệp Vô Song không ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm híp lại dưới mái tóc bù xù. Cậu siết chặt cán Cuốc mỏ Hắc Thiết, cảm nhận rõ cái lạnh buốt của xích sắt phong ấn linh lực đang siết chặt lấy cổ chân mình. Cậu biết rõ đây không đơn giản là một vụ cướp quặng thông thường. Chấp sự Mã nhận tiền hối lộ của Cơ Vô Ưu để giám sát cậu, tìm mọi cơ hội để 'diệt khẩu không dấu vết' kẻ sống sót cuối cùng của Diệp Gia. 'Ồ? Giấu lôi tinh sao?' Chấp sự Mã cười khẩy, bước từng bước nặng nề đến trước mặt Diệp Vô Song. Chiếc roi Hắc Xà kéo lê trên mặt đất phát ra tiếng sột soạt ghê rợn. 'Diệp Vô Song, ngươi biết luật của ngoại môn mà. Tạp dịch phế căn tự ý tàng trữ lôi tinh, nhẹ thì phế bỏ tay chân, nặng thì đưa lên Lôi Hình Đài thiêu sống. Khôn hồn thì nộp hết ra đây, rồi quỳ xuống dập đầu tạ tội với Độc Nhãn Long, ta có thể xem xét cho ngươi chết nhanh một chút.' Diệp Vô Song hít sâu một hơi, lôi độc lạnh lẽo tràn vào phổi làm cậu ho khan một tiếng, nhưng khóe môi cậu lại nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, điên cuồng đến đáng sợ. Cậu từ từ đứng thẳng dậy, đối mặt với gã tu sĩ Luyện Khí tầng 7 mà không hề có chút sợ hãi của một phàm nhân. 'Chấp sự Mã, lôi tinh của mỏ số 9 là do phu mỏ dùng mạng đổi lấy. Ông muốn cướp sạch để dâng cho Cơ Vô Ưu lập công sao? Tiếc là, một mảnh tôi cũng không có.' 'Tìm chết!' Độc Nhãn Long gầm lên một tiếng, vung chiếc cuốc sắt lớn bổ thẳng vào đầu Diệp Vô Song. Gã tuy là người phàm nhưng sở hữu man lực vô song, cú bổ mang theo tiếng gió rít gào dứt khoát muốn lấy mạng. Diệp Vô Song đã chuẩn bị từ trước. Cậu không lùi mà tiến, vận dụng bộ pháp né tránh linh hoạt tích lũy qua nhiều năm khai thác mỏ sâu. Cậu nghiêng người tránh khỏi lưỡi cuốc trong gang tấc, đồng thời vung chiếc Cuốc mỏ Hắc Thiết trong tay chém mạnh vào khớp gối của Độc Nhãn Long. Phập! Tiếng kim loại cắm sâu vào da thịt vang lên, Độc Nhãn Long hét thảm một tiếng, khuỵu gối xuống nền đá. Nhưng chưa kịp để Diệp Vô Song rút cuốc ra, một luồng sát khí cuồng bạo đã ập đến từ phía sau. Chát! Chiếc roi Hắc Xà của Chấp sự Mã quật thẳng vào lưng Diệp Vô Song. Luồng lôi điện tím đen hung hãn bộc phát, xé rách lớp áo vải thô, để lại một vết bỏng loét sâu hoắm rỉ máu trên lưng cậu. Sức mạnh của tu sĩ Luyện Khí tầng 7 không phải là thứ nhục thân phàm cốt có thể chống đỡ. Diệp Vô Song bị đánh bay ra xa vài trượng, đập mạnh vào vách đá ẩm ướt, chiếc Cuốc mỏ Hắc Thiết vỡ vụn thành nhiều mảnh sắt vụn rỉ sét. 'Khặc...' Diệp Vô Song hộc ra một ngụm máu đen đầy lôi độc, kinh mạch phế thải trong người rạn nứt thêm từng mảng dữ dội. Thọ nguyên vốn đã ngắn ngủi của cậu lúc này đang tụt dốc không phanh, chỉ còn tính bằng canh giờ. Cậu cố gắng gượng dậy, nhưng sợi xích sắt phong ấn trên cổ chân kéo ghì cậu xuống, khiến cậu không thể di chuyển linh hoạt được nữa. Chấp sự Mã bước tới, gương mặt rỗ vặn vẹo dưới ánh sáng tím của lôi độc. Gã giẫm mạnh chân lên vết thương trên lưng Diệp Vô Song, cúi xuống thì thầm bằng giọng nói lạnh lùng: 'Cơ chân truyền có lệnh, kẻ sống sót của Diệp gia không được phép thấy mặt trời ngày mai. Ngươi nghĩ mình có thể chống cự sao?' Lôi Vô Cực và Cơ Vô Ưu đã tính toán kỹ lưỡng. Nơi này là biên cương hẻo lánh, cái chết của một tên phế căn nô lệ dưới hầm mỏ sâu sẽ chỉ được ghi nhận là một tai nạn sập hầm thông thường. Chấp sự Mã vung roi lần nữa, quật mạnh vào ngực Diệp Vô Song, đánh bay cậu về phía mép vực của 'Hầm lôi độc cực sâu' - nhánh hầm bị niêm phong ngàn năm qua vì nồng độ lôi độc đậm đặc có thể ăn mòn nhục thân tu sĩ trong vài hơi thở. 'Đi chết đi, đồ rác rưởi!' Chấp sự Mã tung đòn quyết định, luồng sét từ roi Hắc Xà bùng nổ, hất văng Diệp Vô Song qua tấm rào gỗ mục nát, rơi thẳng xuống vực sâu tối tăm không đáy. Diệp Vô Song rơi tự do trong khoảng không vô tận. Gió rít gào bên tai mang theo luồng sương độc màu tím đen đậm đặc ăn mòn da thịt cậu đến rỉ máu. Nhưng trong bóng tối sâu thẳm ấy, đôi mắt cậu không hề có sự tuyệt vọng. Cậu nhìn lên bóng dáng Chấp sự Mã đang mờ dần phía trên, khóe môi rỉ máu nở một nụ cười điên cuồng tột độ. Cậu đã chủ động lùi về phía này, bởi vì đây là canh bạc duy nhất giúp cậu thoát khỏi cái chết cầm chắc. Thịch. Thịch. Tiếng tim đập yếu ớt vang vọng trong không gian u tối. Khi nhục thân của Diệp Vô Song chạm đất dưới đáy vực sâu vạn trượng, máu tươi từ vết thương trước ngực cậu bắn tung tóe lên mặt đất đá cổ xưa. Ngay lập tức, mặt đất dưới thân cậu rung chuyển dữ dội. Những đường vân trận pháp cổ xưa phát ra hào quang tím đen cực hạn bắt đầu rực sáng từ đống đổ nát, soi rọi một cổ mộ trận nhãn khổng lồ ẩn giấu vạn năm dưới đáy địa ngục lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!