Sát Thủ Vô Hình
Bóng tối dưới lòng hệ thống cống ngầm Neo-Sài Gòn không phải là một màu đen thuần khiết. Nó là một thứ hỗn hợp nhầy nhụa được pha trộn giữa dòng nước thải hóa học bốc mùi lưu huỳnh, những dải sương mù điện tử màu tím hồng rò rỉ từ các tòa tháp chọc trời phía trên, và ánh sáng lân quang yếu ớt phát ra từ những sợi cáp quang rách nát chạy dọc theo vòm cống ẩm ướt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, kèn kẹt, hòa lẫn với tiếng vo vo trầm đục của những cánh quạt thông gió khổng lồ từ tầng hầm của khu ổ chuột Slum-Net Quận 9.
Dương Minh Triết nằm co quắp trên một tấm phản gỗ mục nát, được kê tạm bợ bằng bốn chiếc lốp xe tải cũ bên cạnh dòng nước thải đen ngòm. Chiếc áo khoác gió công nghệ màu đen sờn cũ của anh ướt sũng, bết chặt vào lồng ngực gầy gò đang phập phồng những nhịp thở đứt quãng. Sau đêm diễn bão táp tại xưởng rối nước, thể xác của Triết đã chạm đến giới hạn chịu đựng sinh học. Con mắt trái của anh hoàn toàn mờ đục, một màn sương xám xịt của những điểm ảnh chết và những khớp thần kinh bị hủy hoại bao phủ lấy võng mạc, chỉ còn con mắt phải u uất nhìn trân trân vào khoảng không tăm tối. M mười đầu ngón tay của anh, những ngón tay đã gảy rách cả phím đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia, giờ đây được bọc trong những lớp băng gạc trắng dính đầy máu khô sẫm màu.
Ở góc hầm đối diện, Chú Tư—người bảo vệ già của xưởng rối—đang nằm thoi thóp trên chiếc cáng dã chiến. Gương mặt phong trần của ông nhợt nhạt như sáp, lồng ngực bị băng bó chặt để cố định những dải xương sườn gãy gập do cú húc Electro-Arm của Đội trưởng Sát. Thảo Vy—nữ bác sĩ thực tập dũng cảm của phòng khám từ thiện—đang quỳ bên cạnh ông. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô run rẩy khi điều chỉnh dải truyền dịch dinh dưỡng thô, gương mặt cô lấm lem dầu máy và mồ hôi dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin đeo trán.
“Vy... Chú Tư... sao rồi?” Triết khàn giọng hỏi. Giọng hát của anh, thứ vũ khí duy nhất có thể triệt tiêu sóng não gây nghiện của Aria, giờ đây xơ xác và đứt quãng như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau dưới đáy đầm.
Thảo Vy ngoảnh đầu lại, đôi mắt tròn ngập tràn sự mệt mỏi và lòng trắc ẩn xót xa. Cô khẽ vuốt mồ hôi trên trán Chú Tư trước khi bước đến bên phản gỗ của Triết. “Chú Tư đã qua cơn nguy kịch nhờ nẹp xương kịp thời, nhưng phổi của chú bị dập nhẹ do chấn động điện từ. Còn anh... Triết, anh có biết màng não của anh đang ở trạng thái báo động đỏ không? Nếu anh còn tiếp tục kích hoạt Neural-Link để hát chay mà không có liều Neural-Amp thô đặc trị, tế bào não của anh sẽ bị hoại tử vĩnh viễn trước khi anh kịp thăng hạng Bạc.”
Triết im lặng. Anh khẽ siết chặt cây đàn guitar rỉ sét đang đặt bên hông. Vết sẹo thần kinh sau gáy anh co giật liên hồi, tỏa ra những cơn đau nhói buốt óc dọc theo tủy sống. Anh biết Vy nói đúng. Nhưng anh cũng biết, Vạn Tượng đã phong tỏa toàn bộ nguồn cung cấp Neural-Amp tại các hiệu thuốc chợ đen để dồn anh vào đường cùng. Mỗi giây trôi qua dưới lòng cống ngầm ẩm ướt này, linh hồn của em gái Lam Anh bên trong máy chủ Deus-X lại bị xé rách thêm một phần để làm năng lượng phản hồi cho hệ thống thần tượng ảo Aria.
Đột ngột, không gian cống ngầm rơi vào một sự im lặng tột độ.
Tiếng quạt thông gió vo vo từ xa bỗng nhiên tắt ngấm. Dòng nước thải đen ngòm dưới chân họ ngừng dao động, phẳng lặng như một tấm gương đen. Hải Câm—người canh gác cống ngầm lực lưỡng bị hỏng thanh quản—đang đứng gác ở lối rẽ hành lang bỗng nhiên khựng lại. Đôi tai nhạy cảm của một kẻ câm điếc giúp anh cảm nhận được sự thay đổi áp suất không khí nhỏ nhất dưới lòng đất.
Hải Câm quay đầu lại, đôi mắt sắc lạnh sững sờ nhìn vào bóng tối sâu thẳm của đường ống thoát nước phía sau. Anh không thể nói, nhưng mute throat của anh phát ra một tiếng “Khặc... khặc...” trầm đục, dồn dập trong cổ họng—tín hiệu báo động đỏ của ban nhạc mộc. Ngay lập tức, Hải Câm rút từ thắt lưng da ra cặp đoản đao bằng thép rỉ sét nhưng vô cùng sắc bén, tư thế khom người chuẩn bị chiến đấu.
Triết gượng dùng cánh tay phải còn chút lực để ngồi dậy, tay phải đeo kính giải mã dữ liệu rạn nứt lên mắt. Tròng kính bên phải nhấp nháy, hiển thị các luồng sóng vô hình. Qua lăng kính rạn nứt, Triết bàng hoàng nhìn thấy sương mù điện tử màu tím hồng xung quanh họ đang bị hút ngược về phía bóng tối hành lang, như thể có một hố đen vô hình đang nuốt chửng mọi tần số vô tuyến.
Sát thủ Zero đã đến.
Hắn không đi bằng những bước chân nặng nề của lực lượng an ninh mạng bọc thép. Hắn di chuyển hoàn toàn im lặng, thân hình gầy gò bọc trong bộ đồ bó sát màu đen sợi carbon, gương mặt che kín bằng chiếc mặt nạ bóng loáng không một khe hở. Trên tay hắn là thiết bị phát sóng não ám sát cầm tay—Neuro-Striker—đang phát ra những tia sáng huỳnh quang màu đỏ tà dị dọc theo nòng súng từ tính.
*U...U...U!*
Một luồng sóng âm tần số cực cao đột ngột phát ra từ Neuro-Striker, xé toạc màn đêm cống ngầm. Sóng ám sát không tạo ra tiếng nổ vật lý, nhưng nó đi xuyên qua vách đá, xuyên qua lớp tường bọc chì mỏng, đánh thẳng vào vỏ não của Triết.
“A...A...GẶC!”
Triết rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, hai tay ôm chặt lấy đầu. Cơn đau co thắt màng não dội lên dữ dội như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua hai bên thái dương. Toàn bộ hệ thần kinh của anh bị tê liệt ngay lập tức, cơ thể co giật dồn dập rồi ngã gục xuống vũng nước thải bẩn thỉu dưới phản gỗ. Màng nhĩ tai trái của anh rách nứt, máu tươi loãng màu đỏ hồng rỉ ra dọc theo vành tai, thấm vào dòng nước độc.
“Triết!” Thảo Vy hét lên, cô định lao đến đỡ lấy anh nhưng áp lực sóng não từ Neuro-Striker cũng khiến cô lảo đảo, hai tai u đặc không còn nghe thấy gì.
Zero ung dung bước ra từ bóng tối hành lang. Chiếc mặt nạ vô diện của hắn phản chiếu ánh sáng tím mờ ảo của sương mù neon. Hắn đưa khẩu Neuro-Striker lên, chuẩn bị kích hoạt phát bắn hủy diệt tủy sống thứ hai để kết liễu hoàn toàn ý thức của Triết.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi bộ não của Triết đang bị thiêu rụi bởi dòng điện áp thần kinh của sát thủ, anh nhận ra mình không thể dùng bạo lực hay tiếng hát để đối đầu. Cánh tay nẹp sắt của anh hoàn toàn tê liệt, phím đàn guitar rỉ sét nằm ngoài tầm với. Nếu hắn bắn phát thứ hai, tế bào não của anh sẽ chết hoàn toàn, và anh sẽ vĩnh viễn quên đi Lam Anh.
Anh phải biến mình thành một xác chết.
Triết nhắm mắt lại, vận dụng cấm thuật cuối cùng mà anh nghiên cứu từ cuốn sổ tay của cụ tổ và phương pháp thiền định của Sư thầy Thích Thanh Âm: Kỹ năng 'Tự đóng băng hệ thần kinh'.
Anh chủ động ngưng thở. Triết dồn toàn bộ định lực tâm trí vào việc điều hòa nhịp tim, cưỡng ép các nút xoang nhĩ thắt chặt lại. Nhịp tim của anh giảm đột ngột từ 80 nhịp xuống 50... 40... rồi dừng lại ở mức dưới 30 nhịp mỗi phút. Sóng não của anh trên kính giải mã phẳng lặng hoàn toàn, rơi vào trạng thái sóng phẳng—trạng thái chết lâm sàng tạm thời.
Thể xác của Triết lạnh toát dưới dòng nước thải ẩm ướt. Thân nhiệt của anh tụt dốc không phanh, các mạch máu co thắt lại để dồn máu về bảo vệ các cơ quan cốt lõi. Trên màn hình quét sinh học tầm nhiệt tích hợp trong mặt nạ của Zero, tín hiệu nhiệt của Dương Minh Triết đột ngột biến mất, chỉ còn lại một khoảng xám xịt vô hồn trùng khớp với nhiệt độ của dòng nước thải xung quanh.
Zero khựng lại. Hắn hạ khẩu Neuro-Striker xuống một chút, chiếc mặt nạ vô diện xoay nhẹ như thể đang hoài nghi hệ thống quét sinh học của mình. Bioscanner của hắn liên tục báo lỗi: *Mục tiêu không có nhịp tim. Sóng não phẳng. Xác nhận tử vong lâm sàng.* Hắn bước đến sát phản gỗ mục nát, cúi xuống nhìn thân thể lạnh toát, không còn hơi thở của Triết đang nằm bất động trong vũng nước độc.
Hải Câm không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này. Từ góc tối của hốc đá bọc chì, anh lấy đà lao ra như một con báo đêm. Cặp đoản đao thép trong tay anh quét một đường vòng cung tàn nhẫn, nhắm thẳng vào khớp nối tủy sống ở gáy của Zero.
*XOẠNG!*
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên. Đoản đao của Hải Câm chém trúng giáp bọc sợi carbon của sát thủ, phát ra những tia lửa điện xanh lét. Nhưng giáp hộ thân của Zero quá dày. Hắn không hề bị thương tổn, chỉ khẽ lùi lại một bước do lực tác động vật lý.
Zero xoay người cực nhanh, chiếc mặt nạ vô diện phát ra một luồng sóng điện từ cao áp nghịch đảo để tự vệ.
*BÙM!*
Luồng sóng điện từ đập thẳng vào lồng ngực Hải Câm, hất văng người đàn ông lực lưỡng bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá ẩm ướt. Cánh tay phải của Hải Câm—cánh tay cầm đoản đao—bị dòng điện cao áp thiêu rụi lớp da sinh học, cháy sém đen ngòm và run rẩy dữ dội do chấn thương dây thần kinh vận động. Đoản đao rơi leng keng xuống nền đá.
Zero chĩa thẳng khẩu Neuro-Striker vào đầu Hải Câm, chuẩn bị bóp cò.
“Đồ khốn kiếp! Tránh xa họ ra!”
Thảo Vy hét lên điên cuồng. Với lòng dũng cảm của một nữ bác sĩ thực tập dưới đáy xã hội, cô không bỏ chạy. Cô nhặt chiếc kìm tuốt dây điện rỉ sét dưới đất, lao vào đâm mạnh vào hộp pin năng lượng bọc chì bên hông của Zero.
*XOẸT!*
Cú đâm trúng đích làm rò rỉ dòng điện từ tính từ hộp pin của sát thủ, phát ra những tiếng nổ chập điện xèo xèo. Zero lảo đảo, nòng súng Neuro-Striker bị lệch hướng, phát bắn sóng não sượt qua vai Thảo Vy, làm cháy sém một mảng áo blouse trắng của cô.
Lợi dụng khoảnh khắc Zero bị phân tâm bởi cú đâm của Thảo Vy, Hải Câm nén đau đớn tột cùng ở cánh tay phải bị bỏng, dùng tay trái nhặt thanh đoản đao còn lại, lao vào ôm chặt lấy thắt lưng của sát thủ, kéo lê hắn ngã nhào xuống dòng nước thải sâu ở hành lang ngoài.
“Triết! Tỉnh lại đi! Anh không được chết!” Thảo Vy khóc nghẹn, cô quỳ sụp xuống bên cạnh thân thể lạnh toát của Triết. Cô biết anh đang sử dụng cấm thuật tự đóng băng để lừa máy quét, nhưng nếu không kích hoạt lại hệ thần kinh trong vòng năm phút, não bộ của anh sẽ bị thiếu oxy vĩnh viễn và rơi vào trạng thái chết não thực sự.
Thảo Vy run rẩy mở chiếc túi cứu thương dã chiến, lấy ra một xi-lanh kim loại cũ kỹ chứa Liều Neural-Amp thô—thứ dược phẩm thần kinh duy nhất mà cô lén lấy trộm từ kho phế liệu y tế của bệnh viện Slum-Net.
“Làm ơn... làm ơn hoạt động đi...”
Cô cắm mạnh mũi kim rỉ sét trực tiếp vào khớp tủy sống sau gáy của Triết, dứt khoát nhấn pít-tông để bơm toàn bộ thứ dung dịch màu xanh lam đậm phát sáng huỳnh quang vào hệ thần kinh của anh.
*HỰ!*
Cơ thể của Dương Minh Triết co giật dữ dội dột như bị một dòng điện hàng vạn vôn chạy qua. Chất kích thích thần kinh cực mạnh của Neural-Amp thô bùng phát, đốt cháy các bao myelin dọc theo tủy sống, ép buộc nút xoang nhĩ của tim phải tái khởi động lập tức.
Nhịp tim của Triết nhảy vọt lên 120 nhịp mỗi phút. Đôi mắt anh trợn trừng mở ra dưới lớp kính giải mã rạn nứt. Nhưng cơn hồi sinh không mang lại sự dễ chịu, nó đi kèm với một cơn bão đau đớn tột cùng tàn phá các tế bào thần kinh còn sót lại của anh. Triết hét lên một tiếng câm lặng trong cổ họng, nước mắt hòa lẫn máu tươi từ khóe mắt phải chảy dài xuống gương mặt hốc hác.
Ở hành lang ngoài, Zero vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của Hải Câm dưới nước thải. Hắn nhìn thấy Triết đã tỉnh lại và hệ thần kinh của đối thủ đang phát ra tần số kháng sóng mạnh mẽ do tác động của Neural-Amp. Nhận thấy mình đã mất đi yếu tố bất ngờ của một sát thủ vô hình, và năng lượng pin của Neuro-Striker đang bị rò rỉ nghiêm trọng sau cú đâm của Thảo Vy, Zero lùi lại một bước, cơ thể hắn dần hòa vào màn sương mù tím hồng của hành lang cống ngầm rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối.
Cơn bão điện từ lắng xuống. Chỉ còn tiếng thở dốc đầy đau đớn của Triết và tiếng khóc nấc của Thảo Vy dưới lòng đất lạnh giá.
Triết nằm thở dốc trên phản gỗ mục nát, cánh tay trái của anh bắt đầu run rẩy dữ dội không kiểm soát—hậu quả của việc cơ thể bị nhiễm lạnh sâu vĩnh viễn sau cấm thuật tự đóng băng thần kinh. Anh đưa bàn tay bọc băng gạc lên sờ vào gáy, nơi vết sẹo thần kinh đang sưng tấy rỉ máu.
Nhưng cơn đau thể xác không đáng sợ bằng khoảng trống rỗng đột ngột xuất hiện trong tâm trí anh.
Triết bàng hoàng nhận ra, khi dòng điện áp hủy diệt của sát thủ và Neural-Amp thô quét qua màng não, nó đã thiêu rụi một góc ký ức của anh. Anh cố gắng nhắm mắt lại, cố tìm kiếm hình ảnh của em gái Lam Anh trong những năm tháng tuổi thơ tại xưởng rối nước họ Dương.
Nhưng gương mặt ngây thơ, nụ cười trong trẻo của cô bé mười sáu tuổi giờ đây chỉ còn là một màn sương xám xịt rạn nứt của những dòng code lỗi. Anh không thể nhớ nổi ngày sinh nhật của cô bé là ngày nào. Anh không thể nhớ nổi bài hát ru đầu tiên mà mẹ đã dạy cho hai anh em để dỗ Lam Anh ngủ.
Mất đi mười phần trăm ký ức tuổi thơ về em gái—đó chính là cái giá tích lũy tàn khốc mà tủy sống của anh phải trả để đổi lấy sự sống sót tàn khuyết dưới lòng đất tối tăm này.
Triết gượng nhìn Thảo Vy đang khóc nghẹn bên cạnh, rồi nhìn cánh tay trái đang run rẩy không ngừng của mình. Ánh sáng tím hồng của tháp Vạn Tượng từ phía xa vẫn len lỏi qua nắp cống, rọi xuống dòng nước thải rỉ máu, báo hiệu một cuộc săn lùng tàn bạo hơn đang chờ đợi họ ở phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!