Kẻ Săn Lùng Sóng Não
Cơn mưa axit trút xuống Neo-Sài Gòn không mang theo sự gột rửa, nó chỉ kéo theo dòng chất thải hóa học từ các tầng mây cơ khí của khu trung tâm, dội thẳng xuống những mái tôn rỉ sét của Slum-Net Quận 9. Nước mưa len lỏi qua những kẽ hở của mái lá, nhỏ từng giọt đen ngòm, sặc mùi lưu huỳnh xuống đầm nước của xưởng rối nước họ Dương. Đầm nước vốn là nơi biểu diễn của những con rối gỗ cổ truyền, nay chỉ còn là một vũng bùn công nghiệp lấp loáng những vệt dầu loang màu tím hồng—thứ màu sắc đặc trưng của làn sóng giải trí ảo phát ra từ Tháp Vạn Tượng xa xa.
Dương Minh Triết ngồi gục đầu bên bệ gỗ sát mép đầm, hai tay ôm chặt lấy cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia. Toàn thân anh run lên bần bật theo từng cơn gió lạnh. Vết thương sau gáy—nơi Bác sĩ Hùng vừa tiêm liều Neural-Amp thô đêm qua—vẫn đang bỏng rát như có hàng vạn mũi kim nung đỏ cắm sâu vào tủy sống. Mắt trái của anh hoàn toàn mờ đục, mất đi tiêu cự, chỉ còn mắt phải đỏ ngầu nhìn trân trân vào những con rối gỗ đang trôi nổi lờ lững trên mặt nước đen.
“Triết... chúng ta phải đi ngay,” Khánh Chi vội vã bước vào từ phía cửa sau xưởng rối, mái tóc ngắn của cô bết chặt vào trán vì nước mưa. Gương mặt cô tái mét, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ. “Trần Đại đã chỉ điểm tọa độ phòng khám của Bác sĩ Hùng. Đội trưởng Sát đang dẫn quân càn quét hướng về phía này. Chúng biết chúng ta đã đưa Lam Anh về đây.”
Triết gượng đứng dậy, nhưng cánh tay trái của anh hoàn toàn vô lực, buông thõng xuống như một khúc gỗ chết. M mười đầu ngón tay rách nát bọc băng gạc rỉ ra những vệt máu tươi sẫm màu, thấm qua lớp vải xơ xác, nhỏ từng giọt xuống phím đàn guitar. Khi máu sinh học mang gene kháng sóng của anh chạm vào bộ vi xử lý Neural-Link cổ điển tích hợp bên trong cây đàn, một luồng xung điện nhẹ dội ngược lên tủy sống, khiến Triết rên rỉ một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng.
“Chú Bắc... chuẩn bị... xong chưa?” Triết khàn giọng hỏi, chất giọng của anh đứt quãng, xơ xác như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau sau đợt hát chay Acapella-Shield tàn phá thanh quản.
“Xong rồi! Thùng thuốc dinh dưỡng và khoang bảo dưỡng của con bé Lam Anh đã được đưa lên xe tải của anh Bảy,” Chú họ Dương Hoài Bắc bước ra từ sau bức màn nhung rách nát. Chiếc chân giả cơ khí cũ kỹ của ông phát ra những tiếng rít kèn kẹt khô khốc do ngấm nước mưa lâu ngày. Trên tay ông là một hộp thiết bị kim loại thô kệch, chằng chịt những cuộn cảm đồng và bóng đèn chân không rỉ sét—Bộ phá sóng nhiễu Hắc Thiết. “Nhưng lưới vây của chúng dày quá. Các trạm quét vô tuyến của cảnh sát mạng đã bao vây toàn bộ lối ra vào xưởng rối. Chúng ta không thể di chuyển bằng đường bộ thông thường.”
Đột ngột, một tiếng động kinh hoàng xé toạc màn đêm ẩm ướt.
“RẦM!”
Cánh cửa gỗ mít cổ kính của xưởng rối nước—cánh cửa đã đứng vững suốt ba thế hệ dòng họ Dương—bị một cú va đập cơ khí cực mạnh húc văng, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh gỗ vụn bay tung tóe vào không trung. Khói ozone màu tím xộc vào phòng, lấn át cả mùi ẩm mốc của đầm nước.
Đội trưởng Sát sừng sững bước qua đống đổ nát. Thân hình vạm vỡ của gã bọc trong bộ giáp an ninh công nghệ màu đen xám lạnh lẽo, những đường viền LED trên giáp phát ra ánh sáng tím rực như mắt của loài dã thú. Cánh tay phải của gã hoàn toàn là một khẩu súng phóng điện cơ khí khổng lồ—Electro-Arm—đang quay tròn những vòng trục từ tính, phát ra tiếng rít cao tần buốt óc. Phía sau gã, mười tên cảnh sát mạng trang bị súng phóng điện tầm nhiệt dàn hàng ngang, khóa chặt mọi lối thoát hiểm.
“Dương Minh Triết,” giọng nói của Đội trưởng Sát vang lên qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ sắt, trầm đục và vô cảm như tiếng xích sắt kéo lê trên sàn xi măng. “Tần số sinh học của ngươi đã bị khóa vĩnh viễn trên hệ thống quét của Vạn Tượng. Giao nộp cây đàn guitar điện Dương Gia và vật chủ cốt lõi Aria-Core. Bằng không, toàn bộ những kẻ phản đạo tại đây sẽ bị xóa sổ ý thức ngay lập tức.”
Triết nghiến chặt răng, cố nén cơn co thắt màng não đang dội lên dữ dội. Anh gượng nâng cây đàn guitar lên bằng cánh tay phải còn chút lực lực cuối cùng. Nhưng trước khi anh kịp gảy phím, một bóng người gầy lớn đã bước lên chắn trước mặt anh.
Chú Tư—người bảo vệ già của xưởng rối—đứng sừng sững giữa bệ gỗ, đôi bàn tay chai sần vì đục đẽo gỗ mun đang nắm chặt chiếc gậy ba-toong sắt nặng trịch. Bộ quần áo bảo vệ màu xanh sờn cũ của ông ướt đẫm nước mưa, gương mặt phong trần nghiêm nghị không một chút sợ hãi trước họng súng cơ khí của kẻ thù.
“Đội trưởng Sát!” Chú Tư gầm lên, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp gian nhà gỗ. “Đây là đất của họ Dương! Không có lệnh của tòa án, lũ chó săn công nghệ các người không được phép chạm vào một cọng cỏ ở đây!”
“Luật pháp của Neo-Sài Gòn thuộc về kẻ sở hữu băng thông,” Đội trưởng Sát lạnh lùng ra lệnh. “Bắn đạn điện tê liệt. Thu hồi mục tiêu.”
Hai tên cảnh sát mạng vòng ngoài lập tức tiến lên, họng súng phóng điện chĩa thẳng vào lồng ngực Triết. Nhưng Chú Tư đã nhanh hơn. Với những thế võ cổ truyền được rèn luyện qua hàng chục năm lao động chân tay, ông xoay người né tránh luồng điện xanh lét trong gang tấc. Chiếc gậy ba-toong sắt trong tay ông quét một vòng vòng cung tuyệt mỹ, nện thẳng vào khớp gối cơ khí của tên cảnh sát đi đầu.
*RẮC!*
Tiếng kim loại gãy gập vang lên chói tai. Tên cảnh sát mạng khuỵu xuống, hệ thống thủy lực ở chân gã phun ra những tia dầu màu xanh lam. Không dừng lại, Chú Tư mượn đà xoay người, thúc mạnh chuôi gậy vào màng lọc mặt nạ của tên thứ hai, khiến gã ngã nhào xuống đầm nước đen ngòm, dòng điện từ giáp bảo hộ chập mạch phát ra những tia lửa xèo xèo trên mặt nước.
“Lũ rác rưởi lỗi thời,” Đội trưởng Sát hừ lạnh một tiếng.
Gã bước lên một bước, cánh tay súng Electro-Arm rít lên một tiếng chói tai khi dòng điện cao áp tích lũy đạt mức cực đại. Chú Tư gầm lên, dồn toàn bộ sức lực vào cú bổ gậy thẳng vào thái dương của Sát. Nhưng Sát không thèm né tránh. Gã chỉ đưa cánh tay cơ khí lên đỡ.
*BÙM!*
Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Luồng điện cao áp từ Electro-Arm truyền thẳng qua chiếc gậy sắt, thiêu rụi lớp sơn gỗ mun bên ngoài trong vòng một giây. Chú Tư rú lên một tiếng đau đớn khi dòng điện hàng vạn vôn chạy dọc cánh tay, đốt cháy xém những mảng da thịt sinh học của ông. Chiếc gậy sắt nóng đỏ rơi xuống sàn, còn Chú Tư bị cú hất mạnh của Sát đánh văng ngược ra sau, đập mạnh lồng ngực vào cột gỗ cổ kính của thủy đình.
“Chú Tư!” Triết gào lên, anh muốn lao đến nhưng đôi chân kiệt quệ thần kinh không thể nâng nổi cơ thể. Anh ngã quỵ xuống sàn gỗ, mắt phải rỉ ra những giọt nước mắt hòa lẫn máu tươi khi chứng kiến người bảo vệ già đang thoi thóp bên vũng nước đen, xương sườn của ông gãy gập găm sâu vào lồng ngực.
Sát bước đến sát bệ gỗ, họng súng Electro-Arm chĩa thẳng vào đầu Triết. “Trò chơi kết thúc rồi, Dương Minh Triết. Gene kháng sóng của ngươi sẽ là nguyên liệu hoàn mỹ để hoàn thiện thần tượng ảo Aria.”
“Chưa kết thúc đâu, thằng chó săn!”
Từ trong góc tối, Chú Hoài Bắc hét lên điên cuồng. Ông gạt bỏ chiếc chân giả cơ khí bị kẹt, ngồi bệt dưới sàn đất và ôm chặt lấy Bộ phá sóng nhiễu Hắc Thiết. M mười đầu ngón tay của ông run rẩy đấu nối hai sợi dây đồng trần trực tiếp vào nguồn pin thạch anh rỉ sét đang bốc khói nghi ngút.
“Triết! Khánh Chi! Đưa Lam Anh chạy xuống cống ngầm mau! Tao sẽ chặn chúng nó!” Chú Bắc gầm lên, đôi mắt ông rực cháy một quyết tâm đồng quy vu tận.
Sát giật mình xoay họng súng về phía Chú Bắc: “Ngăn gã lại!”
Nhưng đã quá muộn. Chú Bắc nghiến răng dập mạnh chiếc cầu chì cơ học bằng đồng đỏ.
*OÀNG!*
Một luồng ánh sáng huỳnh quang màu xanh lam rực rỡ bùng phát từ Bộ phá sóng nhiễu Hắc Thiết, tạo ra một làn sóng xung kích điện từ (EMP) vô hình quét qua toàn bộ không gian xưởng rối nước trong bán kính mười mét.
Toàn bộ hệ thống đèn neon, màn hình quảng cáo ảo và kính thông minh của cảnh sát mạng lập tức nổ tung trong những tiếng chập điện chát chúa. Mặt nạ của Đội trưởng Sát tối sầm lại, những đường LED trên giáp tắt ngấm, và cánh tay Electro-Arm khổng lồ của gã phát ra những tiếng xèo xèo trước khi bị đóng băng hoàn toàn do quá tải hệ thống mạch từ tính. Lũ cảnh sát mạng lảo đảo quỵ xuống, ôm lấy đầu khi hệ thống hỗ trợ thần kinh cấy ghép trong não bộ của chúng bị xung điện từ tàn phá.
“Anh Bảy! Đi mau!” Khánh Chi hét lên, cô dũng cảm lao ra đỡ lấy Triết, cùng với Thảo Vy kéo lê thân thể nửa liệt của anh hướng về phía chiếc nắp cống ngầm ngụy trang dưới gầm sân khấu thủy đình.
Anh Bảy từ trên cabin chiếc xe tải rác rỉ sét đạp mạnh chân ga. Động cơ tăng áp tự chế của chiếc xe tải gầm rú lên như một con thú điên, húc văng mảng tường chì cách âm phía sau xưởng rối, tạo ra một lối thoát hiểm bằng sắt thép. Anh Bảy nhảy xuống, phối hợp với Hải Câm nhanh chóng đẩy khoang bảo dưỡng chứa Lam Anh xuống lối cửa sập cống ngầm ẩm ướt.
Triết ngoảnh đầu lại qua màn sương mờ của con mắt phải duy nhất. Dưới ánh sáng chập chờn của những tia lửa điện rò rỉ, anh nhìn thấy Đội trưởng Sát đang gượng đứng dậy, hệ thống dự phòng trên giáp của gã bắt đầu khởi động lại với ánh sáng đỏ tà dị.
Trong cơn điên cuồng vì bị bẻ gãy giáp, Sát giật lấy khẩu súng phóng hỏa hóa học từ tay tên lính bên cạnh. Gã không thèm đuổi theo lối cống ngầm tối tăm, mà chĩa thẳng họng súng vào những cây cột gỗ mít cổ kính của xưởng rối nước họ Dương.
*PHÙ...Ù...Ù!*
Một luồng lửa hóa học màu cam rực bùng phát, thiêu rụi bức màn nhung rách nát, liếm qua những con rối gỗ cổ truyền được sơn son thếp vàng đã bạc màu. Ngọn lửa hóa học bốc cháy dữ dội trên mặt nước ngập dầu loang, không một giọt mưa axit nào có thể dập tắt.
Triết bị Khánh Chi kéo tuột xuống nắp cống tối tăm, ẩm ướt. Nhưng hình ảnh cuối cùng đọng lại trong con mắt phải rỉ máu của anh là xưởng rối nước họ Dương—ngôi nhà duy nhất, pháo đài tinh thần cuối cùng của gia đình anh—đang chìm trong biển lửa hóa học tàn nhẫn. Những con rối gỗ Chú Tễu, những kỷ vật thời thơ ấu của anh và Lam Anh, đang nứt ra kèn kẹt dưới sức nóng của ngọn lửa, hóa thành đống tro tàn đen ngòm rơi rụng xuống dòng nước độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!