Sợi Dây Chuyền Bạc Rạn Nứt
Cơn đau đầu tiên không đến từ thanh quản đã rách nát, mà đến từ sâu bên trong thùy thái dương trái của Dương Minh Triết. Nó không phải là cảm giác nhức nhối thông thường, mà là một chuỗi những xung điện buốt nhói, sắc lẹm và dồn dập, tựa như có ai đó đang dùng một chiếc đinh rỉ sét đóng liên tục vào vỏ não của anh. Triết muốn thét lên, nhưng cuống họng anh khô khốc, nghẹn ứ bởi vị máu tanh nồng và lớp băng gạc dày cộm đang quấn chặt quanh cổ.
Anh mở mắt. Mọi thứ trước mặt nhòe đi trong một màn sương mù đen trắng nhạt nhòa. Mắt trái của anh hoàn toàn mất đi tiêu cự, chỉ còn lại một vùng xám đục vô hồn. Bằng con mắt phải u uất đang đỏ ngầu vì những tia máu vỡ, Triết mơ hồ nhận ra trần nhà loang lổ những vệt nước mưa axit thấm qua lớp bê tông cũ nát. Mùi cồn sát trùng rẻ tiền, mùi rác thải y tế ẩm mốc và tiếng mưa axit gõ rầm rập trên mái tôn rỉ sét dội vào thính giác tàn khuyết của anh.
Đây là Phòng khám từ thiện của BS. Hùng, một góc tối tăm chật hẹp nằm khuất sau tiệm thuốc tây đổ nát ở rìa Slum-Net Quận 9. Nơi này là pháo đài y tế ngầm duy nhất che giấu thể xác đang hôn mê của em gái anh khỏi sự truy quét tàn khạo của tập đoàn Vạn Tượng.
“Nằm yên! Cậu muốn tự sát thật đấy à?”
Một giọng nói trầm thấp, nghiêm nghị và đầy giận dữ vang lên bên tai phải của Triết. Bác sĩ Trần Hùng bước đến từ bóng tối của căn phòng. Gương mặt ông hốc hác, đôi mắt quầng thâm hằn rõ sự mệt mỏi sau một đêm dài túc trực, mái tóc chớm bạc ở thái dương rối bời dưới ánh đèn neon chập chờn. Trên tay ông là một xi-lanh kim loại thế hệ cũ, chứa thứ dung dịch màu xanh lam đậm đang phát ra ánh sáng huỳnh quang yếu ớt. Đó là một Liều Neural-Amp thô—thứ chất kích thích thần kinh cực kỳ khan hiếm được chưng cất từ phế liệu y tế chợ đen.
Không đợi Triết kịp phản ứng, bàn tay chai sần của Bác sĩ Hùng đã đè chặt bả vai trái đang bỏng rát của anh xuống giường bệnh. Mũi kim lạnh ngắt đâm thẳng vào vùng tủy sống sau gáy Triết.
“Á...!”
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ kẽ răng Triết. Thứ dung dịch hóa học xộc thẳng vào hệ thần kinh trung ương, tạo ra một cơn bão nhiệt thiêu rụi các khớp thần kinh. Triết co rúm người lại, mười đầu ngón tay rách nát bọc băng gạc rỉ máu bấu chặt vào mép giường sắt gỉ sét đến mức khung giường rung lên bần bật. Cơn đau kéo dài gần một phút, tàn nhẫn và buốt nhói, trước khi cảm giác mát lạnh dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa, tạm thời đóng băng các bao myelin đang bị cháy sém của anh.
Bác sĩ Hùng rút mũi kim ra, thở dài một tiếng đầy mệt mỏi rồi ném chiếc xi-lanh vào thùng rác y tế bên cạnh. Ông nhìn Triết bằng ánh mắt lạnh lùng nhưng chứa đựng sự xót xa tột cùng:
“Thị lực mắt trái của cậu đã giảm xuống còn ba mươi phần trăm. Các dây thần kinh thị giác đang bị hoại tử dần do phản phệ sóng não từ đêm diễn ở Hẻm Sương Mù. Cậu đã hát chay Acapella-Shield suốt hai tiếng đồng hồ dưới cơn mưa axit, không có bộ lọc, không có mixer cách ly. Cậu có biết mình đang làm gì không, Triết? Cậu đang dùng chính tuổi thọ sinh học của mình để đổi lấy tiếng hát! Đây chính là cái giá của sự cứu thế tàn khuyết mà cha cậu từng cảnh báo!”
Triết gượng ngồi dậy, cánh tay trái của anh run rẩy dữ dội, không còn chút lực lực nào để nâng đỡ cơ thể gầy gò. Anh dùng bàn tay phải tháo chiếc kính giải mã dữ liệu rạn nứt đang treo lỏng lẻo bên tai, giọng nói khàn đặc, đứt quãng như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét chà xát vào nhau:
“Bác sĩ... Lam Anh... Em gái tôi... thế nào rồi?”
Bác sĩ Hùng không trả lời ngay. Ông bước đến bên chiếc máy quét điện não đồ cũ kỹ đặt cạnh giường bệnh của Dương Lam Anh. Triết dõi theo bóng lưng của ông, trái tim anh thắt lại khi nhìn thấy em gái mình qua màn sương mờ của con mắt phải.
Dương Lam Anh, cô bé mười sáu tuổi thiên tài âm nhạc ngày nào, giờ chỉ còn là một sinh mệnh mỏng manh như cánh ve sầu. Làn da cô bé nhợt nhạt như giấy giấy, cơ thể gầy gò lọt thỏm giữa đống dây cáp quang học và ống truyền dẫn cắm trực tiếp vào thái dương. Trên chiếc cổ gầy guộc của cô, sợi dây chuyền bạc rạn nứt—vật phẩm duy nhất chứa một phần ý thức thuần khiết chưa bị số hóa của cô bé—đang phát ra những tia sáng lam yếu ớt, run rẩy dưới áp lực vô hình của sương mù điện tử.
“Con bé vẫn sống,” Bác sĩ Hùng cất giọng, nhưng tông giọng của ông nặng nề đến mức khiến không khí trong phòng giam như đông cứng lại. “Nhưng dữ liệu điện não đồ thu được từ tủy sống số của con bé sau đêm qua là một thảm họa. Nhìn đi, Triết.”
Ông xoay màn hình máy quét về phía Triết. Qua lăng kính nứt nẻ của chiếc kính giải mã, Triết nhìn thấy những dải sóng não của Lam Anh. Chúng không còn là những đường thẳng phẳng lặng của trạng thái hôn mê sâu thông thường. Thay vào đó là những gai nhọn màu tím đen tà dị, nhấp nhô dồn dập như những răng cưa rỉ sét đang cắn xé cấu trúc ý thức của cô bé.
“Đây là... mã độc biến dị?” Triết bàng hoàng, giọng anh lạc đi.
“Đúng thế,” Bác sĩ Hùng khoanh tay trước ngực, ánh mắt ông nghiêm nghị đến đáng sợ. “Cậu đã dùng tiếng hát mộc mạc của mình để chữa lành cho hàng vạn dân nghèo tại Hẻm Sương Mù khỏi dịch bệnh cuồng loạn tâm thần. Cậu nghĩ mình là vị cứu tinh vĩ đại? Nhưng cậu quên mất quy luật nhân quả tàn khốc của hệ thống Deus-X rồi sao? Mỗi lần cậu cất tiếng hát cứu sống một người ngoài đời thực, oán khí kỹ thuật số bị trục xuất khỏi não bộ của họ không hề biến mất. Nó bị máy chủ trung tâm Vạn Tượng hấp thụ, chuyển hóa ngược thành năng lượng phản hồi dội thẳng vào linh hồn của Lam Anh đang bị giam giữ bên trong!”
Lời nói của Bác sĩ Hùng như một luồng sét đánh thẳng vào tâm trí Triết. Anh lảo đảo bước xuống giường, đôi chân trần lạnh ngắt chạm vào nền nhà ẩm ướt. Anh tiến sát lại giường bệnh của em gái, bàn tay run rẩy muốn chạm vào sợi dây chuyền bạc trên cổ cô bé nhưng lại rụt lại trong nỗi sợ hãi tột cùng.
“Không... không thể như thế được...” Triết lẩm bẩm, những giọt nước mắt nóng hổi rỉ ra từ khóe mắt phải đỏ ngầu, lăn dài trên gương mặt hốc hác đầy vết sẹo thần kinh mới xuất hiện sau gáy. “Tôi hát để cứu họ... để tìm cách thâm nhập máy chủ cứu em gái mình... Tại sao... tại sao mỗi nốt nhạc tôi cất lên lại là một mũi kim độc đâm vào linh hồn em ấy?”
“Bởi vì đó là cách thuật toán của Dương Vạn Lịch vận hành!” Bác sĩ Hùng gằn giọng, ông bước đến nắm lấy bả vai Triết, ép anh phải nhìn thẳng vào sự thật tàn khốc. “Hệ thống Deus-X hoạt động như một thực thể khát oán khí. Tiếng hát mộc của cậu phá vỡ tần số của Aria ngoài đời thực, khiến Vạn Tượng phải tăng cường độ sóng não để dìm tương tác của cậu. Để duy trì sự ổn định, chúng dùng chính ý thức của Lam Anh làm màng lọc hấp thụ oán khí ngược. Cậu cứu càng nhiều người, Lam Anh càng bị ma hóa nhanh hơn! Nếu cậu tiếp tục hát chui dưới khu ổ chuột này, con bé sẽ hoàn toàn biến dị thành một con quỷ dữ kỹ thuật số, nuốt chửng toàn bộ dữ liệu của thành phố này trước khi tự bạo!”
Triết gục đầu xuống cạnh giường bệnh của Lam Anh. Đôi bàn tay rách nát của anh đấm mạnh xuống tấm nệm ga trải giường rách nát trong sự bất lực tột cùng. Tiếng khóc câm lặng nghẹn ngào trong lồng ngực anh.
Nghịch lý đạo đức tàn khốc nhất thế gian đang đè nặng lên vai người kỹ sư trẻ hai mươi tư tuổi. Nếu anh tiếp tục hát để chữa lành cho đồng bào nghèo khổ đang phát điên ngoài kia, anh sẽ tự tay hủy hoại linh hồn đứa em gái ruột thịt duy nhất của mình. Nhưng nếu anh dừng lại, hàng triệu người nghèo sẽ tự tàn sát lẫn nhau trong cơn cuồng loạn điện tử, và Lam Anh cũng sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong mật thất tối tăm của máy chủ Deus-X dưới danh nghĩa thần tượng ảo Aria.
“Tôi phải làm gì đây...?” Triết thầm nghĩ, tâm trí anh quay cuồng giữa ranh giới của đại nghĩa và tình thân máu mủ. Những ký ức tuổi thơ tươi đẹp về tiếng hát ru dịu dàng của mẹ, về nụ cười trong veo của Lam Anh khi gảy những nốt đàn tranh đầu tiên chợt hiện về, nhạt nhòa và rạn nứt như chính sợi dây chuyền bạc trên cổ cô bé. Anh đang quên dần chúng. Tế bào não hoại tử đang tước đoạt đi những báu vật tinh thần cuối cùng của anh.
Triết run rẩy rút từ hông ra chiếc thiết bị cách ly sóng di động nhỏ hẹp bọc chì mà chú Hoài Bắc chế tạo. Anh cố gắng bật công tắc xoay cơ học, đặt chiếc hộp kim loại bên cạnh gối nằm của Lam Anh với hy vọng mong manh có thể che chắn cho cô bé khỏi sóng Deus-X. Nhưng chiếc loa nhỏ chỉ phát ra những tiếng rít cơ học rè rè yếu ớt. Đèn tín hiệu nhấp nháy màu đỏ báo hiệu công suất quá nhỏ, hoàn toàn vô dụng trước luồng sóng vĩ mô đang bao phủ phòng khám.
“Thiết bị này không cứu được con bé đâu,” Bác sĩ Hùng bước đến tắt chiếc hộp kim loại. “Sóng của Deus-X truyền trực tiếp qua cổng tủy sống số cấy ghép trong não bộ của nó. Cách duy nhất để cứu Lam Anh là cậu phải ngừng hát chui dưới đáy xã hội này.”
Triết ngước lên, đôi mắt u uất rực cháy một quyết tâm điên cuồng, cố chấp đến đáng sợ:
“Không! Tôi không dừng lại! Nếu hát chui ở khu ổ chuột chỉ tạo ra oán khí dội ngược, tôi sẽ bước ra ánh sáng bảng xếp hạng chính thức! Tôi phải thăng hạng lên BXH Bạc, BXH Bạch Kim, thách đấu trực tiếp với Aria tại đại nhạc hội quốc gia! Chỉ có chiến thắng chính thức mới giúp tôi giành quyền truy cập tối cao vào máy chủ trung tâm, thâm nhập vào mật thất tối cổ để tự tay phá hủy lõi tự hủy của Deus-X! Tôi sẽ dùng cái chết của chính mình để đóng lại cổng kết nối vĩnh viễn, giải thoát cho em gái tôi!”
Bác sĩ Hùng lặng người nhìn Triết. Ông nhìn thấy trong mắt người kỹ sư trẻ không còn là sự lý trí của một nhà khoa học, mà là sự quyết tuyệt của một kẻ phản đạo sẵn sàng đồng quy vu tận cùng hệ thống. Ông biết, không một lời khuyên nào có thể kéo Triết lại được nữa.
“Cậu... thực sự chấp nhận cái chết và sự lãng quên tuyệt đối sao?” Bác sĩ Hùng thở dài, giọng ông chùng xuống.
“Nếu thực tại này là một ảo ảnh hoàn mỹ nhưng vô cảm,” Triết đứng thẳng dậy, cánh tay trái dù vẫn run rẩy nhưng bàn tay phải đã siết chặt thành nắm đấm, “thì tôi thà chọn một sự cứu rỗi tàn khuyết bằng máu và nước mắt!”
Ánh sáng tím hồng của sương mù neon hắt qua cửa kính bẩn thỉu của phòng khám, vẽ lên gương mặt hốc hác của Triết những mảng tối lạnh lẽo.
*Rắc...*
Một tiếng động nhỏ, sắc lẹm vang lên từ phía cửa sổ kính bám đầy bụi than của phòng khám.
Triết giật mình. Nhờ thính giác nhạy cảm đặc biệt từ gene kháng sóng của dòng họ Dương, anh lập tức nhận ra tiếng động đó không phải do mưa axit hay gió thổi. Đó là tiếng bước chân người di chuyển cực nhẹ trên đống phế liệu y tế ngoài hẻm tối.
Triết nhanh chóng đeo chiếc kính giải mã rạn nứt lên mắt phải. Qua lăng kính nứt nẻ, anh nhìn xuyên qua lớp kính bẩn của cửa sổ sổ. Dưới màn mưa axit nặng hạt, một bóng người gầy gò, mặc bộ đồ rách rưới đang nấp sau thùng rác công nghiệp. Gã đàn ông đó đang giả vờ ngơ ngác như một kẻ bị cuồng loạn điện tử, nhưng bàn tay phải của gã lại lén lút đưa lên miệng.
Kính giải mã của Triết lập tức hiển thị một luồng sóng vô tuyến tần số ngắn màu tím nhạt phát ra từ chiếc răng giả của gã.
“Trần Đại...!” Triết nghiến răng, lồng ngực anh thắt chặt lại vì kinh hoàng.
Tên mật thám khu ổ chuột của tập đoàn Vạn Tượng đang đứng ngay bên ngoài phòng khám. Gã đang dùng thiết bị dò sóng siêu nhỏ ngụy trang để truyền phát tọa độ định vị sinh học của Lam Anh và ban nhạc mộc trực tiếp về máy chủ của Đội trưởng Sát.
Tọa độ ẩn náu cuối cùng đã bị rò rỉ!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!