Hẻm Sương Mù Thức Tỉnh
Cơn mưa axit trút xuống Neo-Sài Gòn vào lúc nửa đêm mang theo thứ mùi nồng nặc của lưu huỳnh, dầu máy hóa hóa và rác thải công nghiệp phân hủy. Nước mưa chuyển sang màu xám đục, ăn mòn những lớp sơn phủ rẻ tiền trên các vách tôn hẻm hẹp, để lại những vệt rỉ sét đỏ quạnh như máu khô. Trên cao kia, cách mặt đất hàng trăm mét, những tòa tháp chọc trời của tập đoàn Vạn Tượng vẫn kiêu hãnh phóng ra những luồng hologram khổng lồ rực rỡ sắc neon hồng tím. Hình ảnh Aria hoàn mỹ, không tì vết, đang múa lượn giữa tầng mây độc hại, cất lên tiếng hát ngọt ngào ma mị được tối ưu hóa bằng thuật toán gây nghiện. Nhưng dưới đáy sâu của thành phố, tại Hẻm Sương Mù thuộc Slum-Net Quận 9, thứ ánh sáng rực rỡ ấy chỉ là một màn sương tím mờ ảo, ngột ngạt và chết chóc.
Chiếc xe tải chở rác công nghệ cũ kỹ của Anh Bảy chậm rãi lăn bánh vào con hẻm hẹp. Động cơ diesel cổ điển kêu lạch cạch, nhả ra những luồng khói đen kịt hòa vào màn mưa. Thùng xe bằng sắt hoen rỉ, vốn dùng để chứa những vi mạch cháy và vỏ pin phế thải, nay đã được cải tạo thành một sân khấu dã chiến tạm bợ. Trên đó, hệ thống loa kèn cộng hưởng vỏ sắt do chú Hoài Bắc gò thủ công sừng sững như những họng pháo cũ kỹ, được bọc xung quanh bởi các tấm chì mỏng để kháng nhiễu vô tuyến.
Dương Minh Triết ngồi dựa lưng vào thành cabin xe tải, hai đầu gối co lên sát ngực để ôm lấy cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia. Chiếc áo khoác gió công nghệ màu đen của anh ướt sũng nước mưa axit, bết chặt vào bờ vai mảnh khảnh. Tai trái của Triết vẫn u u tiếng rít buốt óc, một dòng máu nhạt màu đã khô bết lại bên vành tai từ đợt phản phệ sóng não của đêm diễn trước. Mắt trái của anh mờ đục, mất đi tiêu cự, chỉ còn mắt phải u uất nhìn trân trân vào khoảng không ngập tràn sương mù tím hồng.
“Triết, uống chút nước gừng ấm đi anh.” Vy Oanh run rẩy đưa cho anh một chiếc ca inox nhỏ sứt mẻ. Cô bé mới mười tám tuổi, gương mặt ngây thơ tái nhợt dưới ánh đèn neon chập chờn, đôi bàn tay gầy gò ướt đẫm nước mưa cố giữ cho ca nước không bị sóng sánh. “Hôm nay người dân đổ về đông lắm. Họ... họ đều đang lên cơn điên.”
Triết khẽ nhấp một ngụm nước ấm, vị cay nồng của gừng tạm thời xoa dịu cuống họng đang sưng tấy của anh. Anh đeo chiếc kính giải mã dữ liệu rạn nứt lên mắt phải. Qua lăng kính nứt nẻ, Hẻm Sương Mù hiện lên như một địa ngục trần gian kỹ thuật số. Hàng ngàn người dân nghèo khổ, từ những thợ nhặt rác công nghệ đến những đứa trẻ mồ côi rách rưới, đang tụ tập chen chúc dưới lòng hẻm hẹp. Sóng não của họ—hiển thị qua kính giải mã dưới dạng những dải năng lượng màu tím đậm—đang dao động ở tần số trên 40 Hz cực kỳ hỗn loạn. Đó là Trạng thái Cuồng loạn Điện tử diện rộng. Nhiều người điên cuồng cào xé da thịt mình, móng tay rỉ máu bới tìm những mảnh vỡ vi mạch dưới vũng nước bẩn; những kẻ khác gầm rú, lao vào cấu xé nhau trong vô thức, miệng liên tục lảm nhảm tên của Aria như những con nghiện khát thuốc.
“Họ đang bị sóng não giải trí của Vạn Tượng thiêu rụi vỏ não,” Triết thầm nghĩ, lồng ngực anh thắt chặt lại vì đau đớn. Mỗi lần nhìn thấy bách tính điên loạn, anh lại nghe thấy tiếng khóc đau đớn của em gái Lam Anh truyền qua chip Neural-Link trong cây đàn. Tiếng khóc ấy rạn nứt, nghẹn ngào, nhắc nhở anh về nghịch lý tàn khốc: tiếng hát cứu người ngoài đời thực của anh chính là lưỡi dao xé rách linh hồn em gái trong máy chủ Deus-X.
“Anh Bảy, dừng xe ở ngã tư hẻm,” Khánh Chi từ cabin bước xuống, mái tóc ngắn bết nước mưa, chiếc áo khoác da ướt sũng nhưng ánh mắt cô vô cùng quyết đoán. Cô nhanh chóng kéo lớp bạt bọc chì che chắn hệ thống mixer mộc thô sơ chạy bằng bóng đèn chân không. “Bách, chuẩn bị dây đàn phụ. Vy Oanh, kiểm tra micro. Chúng ta chỉ có đúng ba phút phát sóng tĩnh trước khi bot Byte định vị được vị trí.”
Anh Bảy lái chiếc xe tải lùi sát vào góc tường đá của một nhà kho cũ, tạo thành một lá chắn che chở cho ban nhạc phía sau. Tiếng động cơ xe tắt lịm, nhường chỗ cho tiếng thở dốc nghẹt thở của những con người đang đánh cược sinh mạng mình với thuật toán.
*Hú... Hú...*
Đột ngột, tiếng còi hú chói tai của lực lượng hành pháp vang dội từ hai đầu Hẻm Sương Mù. Ánh đèn xoay màu đỏ và xanh lam từ những chiếc xe bọc thép của cảnh sát cơ động quét qua màn sương mù, làm sáng tỏ những bộ giáp sắt lạnh lẽo của lực lượng đàn áp.
“Cảnh sát mạng! Tất cả đứng im!” Một giọng nói thô bạo, khè khè qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ phòng độc vang lên. Đội trưởng Thiết bước xuống từ chiếc xe bọc thép đi đầu. Gã sừng sững như một cỗ máy chiến tranh di động, mặc bộ giáp bạo động Iron-Guard nặng nề tích hợp lá chắn điện từ phát ra những tia sét nhỏ màu xanh. Tay gã lăm lăm chiếc dùi cui điện cỡ lớn phát sáng xanh lét. “Phát hiện nguồn phát sóng lậu không đăng ký! Tất cả người dân giải tán lập tức! Kẻ nào chống đối sẽ bị khống chế bằng bạo lực!”
“Chết tiệt! Chúng đến nhanh hơn dự tính!” Hoàng Bách nghiến răng, tay gảy mạnh một hợp âm thử trên cây guitar gỗ phụ nhưng âm thanh bị tiếng còi hú dập tắt hoàn toàn.
“Thiết bị phát sóng nhiễu của chúng đã kích hoạt!” Khánh Chi nhìn vào màn hình mixer, gương mặt cô tràn đầy vẻ kinh hoàng. “Sóng nhiễu điện từ cực mạnh đang bao phủ toàn bộ con hẻm. Tần số lên tới hàng trăm MHz, nó đang bóp nghẹt toàn bộ đường truyền của chúng ta!”
Đội trưởng Thiết vung dùi cui điện chỉ thẳng về phía chiếc xe tải rác: “Phun vòi rồng! Đập nát hệ thống loa lậu của chúng!”
Chiếc xe bọc thép phun ra một luồng nước áp lực cao pha hóa chất tẩy rửa axit mạnh. Luồng nước xộc thẳng vào thùng xe tải rác. Vy Oanh bị luồng nước hất văng vào thành cabin, chiếc micro dự phòng trên tay cô bé rơi xuống vũng nước chập điện xẹt lửa liên tục rồi tắt lịm. Luồng nước mạnh mẽ tiếp tục dội thẳng vào hệ thống loa kèn cộng hưởng vỏ sắt và bàn mixer mộc bọc chì. Những bóng đèn chân không nóng đỏ gặp nước lạnh lập tức vỡ vụn với những tiếng *bép bép* sắc lẹm. Khói đen bốc lên nghi ngút từ đống vi mạch cháy khét.
“Loa hỏng rồi! Mixer cháy rồi!” Hoàng Bách gào lên trong bất lực, anh cố che chắn cho cây đàn guitar gỗ phụ nhưng luồng nước đã làm cong vênh mặt gỗ.
Đám đông người nghèo xung quanh bắt đầu hoảng loạn, tiếng la hét dẫm đạp lên nhau vang dội. Sóng nhiễu của cảnh sát mạng kết hợp với cơn cuồng loạn điện tử khiến nhiều người bắt đầu sùi bọt mép, ngã quỵ xuống bùn đất co giật dữ dội dội.
Triết đứng sừng sững ở mép thùng xe tải rác dưới màn mưa axit lạnh buốt. Chiếc kính giải mã rạn nứt trên mắt anh nhấp nháy liên tục những cảnh báo màu đỏ về sự sụp đổ thần kinh của đám đông. Anh nhìn thấy một bà mẹ nghèo đang ôm đứa con nhỏ co giật trong tay, đôi mắt bà đỏ ngầu điên dại đang nhìn về phía anh như một lời cầu cứu câm lặng.
“Không thể dừng lại...” Triết thầm nghĩ. Cổ họng anh nóng rát như có lửa đốt, màng não co thắt dữ dội dội dội. Anh biết nếu anh hát lúc này, không có loa khuếch đại, không có mixer lọc tạp âm, anh bắt buộc phải dùng đến cấm thuật tự hủy: *Hát chay kháng nhiễu (Acapella-Shield)*. Anh phải dùng chính nội lực của dây thanh quản sinh học để tạo ra tần số rung động cực đại bẻ gãy sóng nhiễu của kẻ thù.
Triết bước ra sát mép thùng xe, đứng đối diện trực tiếp với họng vòi rồng của cảnh sát. Anh nhắm mắt phải lại, điều hòa nhịp thở sâu theo nhịp múa rối nước cổ truyền của cụ tổ dạy. Nhịp tim của anh từ 120 giảm dần xuống 80 nhịp/phút, đồng điệu tuyệt đối với tần số đất mẹ nguyên bản.
Anh cất tiếng hát chay.
“*À ơi... hoa bay về đất... người về với người...*”
Giọng hát chay mộc mạc, sần sùi, không có bất kỳ bộ lọc autotune hay nhạc đệm nào vang lên. Lúc đầu, âm thanh nhỏ bé, mỏng manh như một sợi chỉ xanh lam giữa tiếng còi hú chói tai và tiếng gầm rú của vòi rồng. Nhưng khi Triết ép lồng ngực thở sâu bằng cơ hoành, truyền toàn bộ nỗi đau dằn vặt tột cùng và tình yêu thương em gái vào giọng hát, tần số rung động sinh học của dây thanh quản anh đạt đến độ hoàn mỹ tuyệt đối.
Tiếng hát vang dội xuyên qua màn mưa axit, xuyên qua tiếng rít điện từ của thiết bị phá sóng. Nó tạo ra một trường âm thanh bảo vệ vô hình bán kính năm mét xung quanh chiếc xe tải rác—*Acapella-Shield*.
Kỳ tích xuất hiện. Những hạt mưa axit rơi vào vùng âm thanh của Triết dường như chậm lại, ánh sáng neon tím hồng độc hại bị đẩy lùi. Những người dân nghèo đứng gần xe tải nhất bỗng khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu điên dại của họ dần lấy lại tiêu cự, sương mù tím trong đầu họ tan biến, nhường chỗ cho sự tỉnh táo ấm áp.
“Tiếng hát... tiếng hát của con người thật sự...” Một ông lão nhặt rác run rẩy quỳ sụp xuống nước bẩn, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt khắc khổ đầy vết sẹo công nghiệp. “Tôi... tôi nghe thấy nhịp tim mình rồi...”
Tiếng hát của Triết tiếp tục lan rộng, dồn dập và mạnh mẽ hơn. Anh hát Khúc ca 'Tỉnh giấc Slum-Net' bằng tất cả sinh lực sinh học còn lại. Cổ họng anh rách ra, vị máu tanh nồng xộc lên miệng, nhưng anh không dừng lại. Mỗi nốt nhạc cất lên là một lần anh tự thiêu rụi các khớp thần kinh của chính mình để đổi lấy sự tỉnh thức cho đồng bào.
Đội trưởng Thiết kinh hoàng nhìn màn hình đo tần số trên giáp Iron-Guard của gã liên tục báo lỗi đỏ. “Chuyện gì thế này? Sóng nhiễu của chúng ta bị triệt tiêu hoàn toàn bởi một giọng hát chay? Robot săn lùng không thể định vị được nguồn phát số! Tấn công! Bắt sống thằng ca sĩ đó cho tao!”
Nhưng khi toán cảnh sát cơ động vung dùi cui điện lao lên, một cảnh tượng bi tráng đã chặn đứng bước chân của chúng.
Hàng ngàn người dân nghèo khổ vừa được tiếng hát của Triết chữa lành khỏi cơn cuồng loạn bỗng đứng sừng sững dậy. Họ nhìn thấy người anh hùng đang ho ra máu trên thùng xe tải rác để cứu mạng họ. Không ai bảo ai, những thợ nhặt rác, những người mẹ khổ đau, những thanh niên rách rưới tự nguyện nắm chặt tay nhau, tạo thành một vòng tròn người khổng lồ bọc thép bằng chính xương thịt của mình xung quanh chiếc xe tải rác.
“Bảo vệ ca sĩ mộc! Bảo vệ tiếng hát của chúng ta!”
Đám đông gào lên kiên cường, dùng thân mình che chắn trước họng súng phóng điện của cảnh sát. Đội trưởng Thiết không dám ra lệnh nổ súng đàn áp diện rộng trước sự chứng kiến trực tiếp của hàng vạn người dân tỉnh thức, gã điên cuồng gầm rú trong bất lực.
Triết dùng chút tàn lực cuối cùng, cất lên nốt cao cực hạn để kết thúc bài hát. Chỉ số đo lượt nghe thực tế trên kính giải mã của anh nhấp nháy liên tục rồi bùng nổ luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ:
*Đạt 10.000 lượt nghe thực tế. Thăng hạng thành công lên Hạng Đồng (Bronze Class).*
Nhưng ngay khi nốt nhạc cuối cùng tắt lịm, Triết quỵ gối xuống thùng xe tải rác. Một ngụm máu tươi tối màu phun ra từ miệng anh, nhỏ xuống phím đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia đang nằm bên cạnh.
Máu sinh học mang gene kháng sóng độc quyền của dòng họ Dương thấm sâu vào bộ vi xử lý Neural-Link cổ điển dưới phím đàn. Đột ngột, một luồng xung điện dội ngược cực mạnh từ chip thần kinh phóng thẳng vào tủy sống của Triết, truyền dẫn oán khí bị trục xuất ngược lên máy chủ trung tâm Deus-X.
Trong mật thất máy chủ tối cao sâu dưới lòng đất Tháp Vạn Tượng, thể xác đang hôn mê của Dương Lam Anh co giật dữ dội dột dột dập. Sợi dây chuyền bạc rạn nứt trên cổ cô bé phát ra những tia sáng lam yếu ớt rồi rạn nứt thêm một đường lớn. Trong không gian ảo Matrix-9, linh hồn của Lam Anh hét lên đau đớn khi những dòng code oán khí màu đen đầu tiên bắt đầu mọc lên như những gai độc tà tính từ da thịt kỹ thuật số của cô bé, biến dị cô thành một thực thể ác quỷ dữ dội.
Triết nằm bất tỉnh trên thùng xe tải rác trong vũng máu hòa nước mưa axit, đôi mắt nhắm nghiền, hoàn toàn không biết rằng sự cứu rỗi tàn khuyết của mình vừa đẩy em gái vào bước đường ma hóa đầu tiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!