Lỗ Hổng Trong Băng Thông
Tiếng mưa axit gõ rầm rập lên mái tôn rỉ sét của xưởng rối nước họ Dương nghe như tiếng hàng vạn con ký sinh trùng cơ khí đang cố cào xé pháo đài cuối cùng của họ. Gió rít qua các khe hở của lớp tường bọc chì, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi ẩm lạnh buốt của đầm nước đen phía ngoài.
Dương Minh Triết ngồi gục đầu trước chiếc máy tính cổ điển, đôi mắt bên trái dán chặt vào màn hình CRT lồi lấp lánh những dòng lệnh màu xanh lá, trong khi mắt bên phải hoàn toàn mờ đục, chỉ còn thấy một màn sương mù tím hồng của làn sóng neon đô thị hắt qua khe cửa. Mười đầu ngón tay anh quấn băng gạc trắng dính đầy những vệt máu khô, run rẩy gõ từng nhịp chậm chạp lên bàn phím cơ học nặng nề.
“Không thể tải lên được...”
Khánh Chi bước đến bên cạnh anh, đặt một chén cháo hành nóng hổi nhưng sực mùi hóa chất thanh lọc nước lên chiếc bàn gỗ mục. Cô không nhìn vào màn hình, bởi cô biết thứ đang hiển thị trên đó là một bản án tử hình kỹ thuật số.
Trên màn hình, vòng tròn tải lên của video âm nhạc mộc mạc mà Triết vừa thu âm đêm qua đã đứng im ở mức chín mươi chín phần trăm suốt hai tiếng đồng hồ. Rồi đột ngột, một dòng chữ đỏ rực như máu tươi quét qua:
*Giao thức kết nối bị từ chối. Tài nguyên không hợp lệ. Chỉ số tương tác thực tế: 0.*
“Trịnh Khải đã kích hoạt thuật toán dìm tương tác tối cao,” Khánh Chi mím chặt môi, giọng cô khàn đi vì thức đêm và lo lắng. “Tất cả các tài khoản phụ, các cổng phát sóng chui mà chúng ta thiết lập ở Slum-Net đều bị bot quét sạch trong vòng ba mươi giây sau khi phát tín hiệu. Chúng ta hoàn toàn bị cô lập khỏi không gian mạng của Neo-Sài Gòn. Triết... chúng ta không có băng thông để tiếp cận người nghe nữa.”
Triết khẽ tựa lưng vào chiếc ghế gỗ mục, cơn co thắt màng não đột ngột dội lên từ gáy khiến anh phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh đeo chiếc kính giải mã dữ liệu rạn nứt lên mắt. Qua lăng kính nứt nẻ, anh nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng: những luồng sóng vô tuyến màu tím hồng từ Tháp phát sóng Vạn Tượng đang bao phủ bầu trời thành phố như một tấm lưới nhện khổng lồ, và hàng vạn chấm đỏ nhỏ li ti—những bot quét tự động của chương trình diệt virus Byte—đang điên cuồng lùng sục mọi ngóc ngách của không gian mạng để tìm kiếm tần số giọng hát của anh.
“Chúng đã có dữ liệu tần số sinh học của con,” một giọng nói khàn khàn vang lên từ góc tối. Giáo sư Lê Trí Viễn bước ra, tay cầm chiếc máy phân tích phổ cổ điển. “Mật thám Trần Đại đã ghi âm giọng hát của con tại quán bar Neon Câm bằng thiết bị siêu nhỏ giấu trong răng giả. Trịnh Khải đã nạp tần số đó vào cơ sở dữ liệu của Byte. Giờ đây, chỉ cần con cất giọng trên mạng, hệ thống sẽ tự động nhận diện đó là mã độc và xóa sổ ngay lập tức.”
Nghịch lý tàn khốc bóp nghẹt lồng ngực Triết. Anh không thể hát chui để kiếm tiền trả viện phí cho Lam Anh, cũng không thể dùng tiếng hát để chữa lành cho những người nghèo đang hóa điên vì dịch Cyber-Psychosis ngoài kia. Sự im lặng của băng thông chính là xiềng xích vô hình mà tập đoàn dùng để dìm chết anh trong bóng tối.
*Tít... Tít...*
Đột ngột, chiếc kính giải mã rạn nứt của Triết nhấp nháy một luồng ánh sáng xanh lam dị thường. Một đường truyền bảo mật được mã hóa bằng giao thức cổ điển từ thập niên 2020 tự động thiết lập, vượt qua màng lọc chì cách âm của xưởng rối.
Trên màn hình máy tính, các dòng lệnh màu xanh lá bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một hình ảnh đại diện là chiếc mặt nạ kỹ thuật số rạn nứt phát ra những tia sáng điện tử màu xanh lam nhạt.
“Chào kỹ sư Dương,” một giọng nói đã qua bộ lọc méo tiếng, lạnh lùng nhưng chứa đựng sự ngạo nghễ vang lên từ loa máy tính. “Tôi đã theo dõi trận chiến của cậu tại Neon Câm. Tiếng hát của cậu rất thú vị, nhưng tư duy lách luật của cậu thì quá lỗi thời. Cậu đang dùng tay không để đấu với một hệ thống siêu máy tính có công suất tính toán hàng triệu tỷ phép tính mỗi giây.”
Triết nhướng đôi mắt u uất lên nhìn hình ảnh chiếc mặt nạ: “Ghost-X?”
“Là tôi,” hacker huyền thoại của Slum-Net trả lời. “Tôi đã lén kết nối vào hệ thống của cậu qua cổng backdoor cũ của cha cậu để lại. Nhìn xem, đây là những gì Vạn Tượng đang làm với cậu.”
Một sơ đồ ba chiều hiện lên trên kính giải mã của Triết. Hàng vạn chấm đỏ của bot Byte đang bao vây chặt chẽ một chấm xanh lam nhỏ yếu ớt—đại diện cho địa chỉ IP của xưởng rối nước.
“Trịnh Khải đã thiết lập một màng lọc tần số hoàn mỹ,” Ghost-X phân tích, giọng nói có chút nghiêm trọng hơn. “Mọi luồng dữ liệu thô không có chữ ký số của tập đoàn đều bị coi là virus. Cậu có hát đến rách thanh quản, tiếng hát của cậu cũng chỉ là những hạt bụi vô hình bị quét dọn vào hố rác kỹ thuật số.”
Triết siết chặt nắm tay, những vết thương trên ngón tay lại rỉ máu thấm qua lớp băng gạc. “Tôi không cần danh tiếng ảo. Tôi chỉ cần tiếng hát của mình tiếp cận được tai người nghe thực tế để chữa lành cho họ. Phải có một kẽ hở nào đó chứ? Thuật toán của Vạn Tượng được xây dựng từ nền tảng của cha tôi, tôi biết nó không hoàn hảo.”
“Cậu nói đúng,” Ghost-X khẽ cười, tiếng cười méo mó qua bộ lọc âm thanh nghe như tiếng xẹt điện. “Nhưng để tìm ra lỗ hổng đó, chúng ta phải phân tích mã nguồn cũ của cha cậu trong chiếc ổ cứng di động bám máu kia. Cậu có dám mở nó ra không?”
Triết không do dự, anh cắm chiếc ổ cứng di động chứa mã nguồn cũ vào cổng kết nối bọc chì. Màn hình máy tính lập tức bùng nổ những dải ký tự toán học phức tạp. Ghost-X bắt đầu chạy các thuật toán phân tích ngược, bóc tách từng lớp bảo mật của phiên bản Aria đầu tiên.
Sau mười phút im lặng nghẹt thở, Triết đột ngột chỉ tay vào một phân vùng dữ liệu nằm sâu trong lõi đề xuất: “Nhìn vào đây đi, Ghost-X. Đây là thuật toán phân phối luồng dựa trên sóng não của người dùng.”
“Một cấu trúc toán học hoàn hảo,” Ghost-X nhận xét. “Nó tự động đề xuất những nội dung có tần số trùng khớp với trạng thái sóng não của người nghe để tối đa hóa sự hưng phấn.”
“Không, nó quá hoàn hảo,” đôi mắt Triết rực lên một tia sáng trí tuệ của một kỹ sư lập trình thiên tài. “Chính sự hoàn mỹ đó là điểm yếu lớn nhất của nó. Thuật toán của Vạn Tượng hoạt động dựa trên giả định rằng mọi dao động sóng não của con người đều tuân theo các hàm số tuần hoàn. Nhưng cảm xúc thật của con người—sự đau đớn, nỗi buồn, nhịp thở lệch nhịp khi khóc—chính là những biến số phi tuyến tính, những 'lỗi hệ thống' (Human Glitch) không thể dự đoán.”
Triết đứng dậy, bước đến bên cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia, khẽ gảy một nốt nhạc trầm buồn. Tiếng đàn mộc mạc vang lên, sần sùi và không hoàn hảo, hoàn toàn đối lập với những âm thanh điện tử vô hồn của Aria.
“Nếu chúng ta không truyền phát tiếng hát dưới dạng một file âm thanh hoàn chỉnh,” Triết đề xuất, ánh mắt anh kiên định nhìn vào chiếc mặt nạ của Ghost-X. “Mà biến tiếng hát của tôi thành các đoạn mã lỗi nhịp điệu sinh học tự nhiên (glitch). Khi bot Byte quét qua, nó sẽ nhận diện các đoạn mã lỗi này là nhiễu trắng của hệ thống và bỏ qua. Nhưng khi các đoạn mã này truyền đến tai người nghe thực tế, bộ não sinh học của họ sẽ tự động kết nối và tái tạo lại thành một giai điệu chữa lành hoàn chỉnh.”
Không gian trong nhà kho bỗng trở nên im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng mưa axit gõ rầm rập phía ngoài.
Ghost-X im lặng hồi lâu, chiếc mặt nạ kỹ thuật số trên màn hình nhấp nháy liên tục như đang chạy các phép tính mô phỏng. “Một ý tưởng điên rồ... dùng lỗi cảm xúc của con người để làm nhiễu đầu vào của bot. Nhưng Triết này, để chạy được thuật toán lách đề xuất 'Glitch-Pass' này trong thời gian thực, cậu phải kết nối trực tiếp não bộ của mình vào trạm phát sóng chui. Tế bào não của cậu đã bị tổn thương nghiêm trọng sau phản phệ ở Neon Câm. Nếu thuật toán thất bại, xung điện dội ngược từ máy chủ Vạn Tượng sẽ thiêu rụi hoàn toàn hệ thần kinh của cậu vĩnh viễn!”
“Tôi đã không còn đường lui từ ngày Lam Anh bị số hóa,” Triết trả lời, giọng nói anh tĩnh lặng như mặt nước đầm rối ngoài kia, nhưng chứa đựng một chấp niệm điên cuồng của tình thân máu mủ. “Bắt đầu chạy thử nghiệm đi.”
Khánh Chi bước đến, định nắm lấy tay Triết để ngăn cản, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt quyết tuyệt của anh, cô chậm rãi lùi lại, đôi bàn tay siết chặt vào vạt áo da sờn cũ. Cô biết, bất kỳ lời khuyên can nào lúc này đều là vô nghĩa trước nỗi đau của người anh trai.
Ghost-X thở dài qua bộ lọc âm: “Được rồi. Tôi sẽ thiết lập một máy chủ ảo độc lập để chạy thử nghiệm thuật toán 'Glitch-Pass'. Chuẩn bị kết nối tủy sống của cậu vào kính giải mã.”
Triết ngồi xuống chiếc ghế da rách, cắm sợi dây cáp analog từ kính giải mã vào cổng kết nối Neural-Link rỉ sét trên cây đàn guitar Dương Gia. Khi anh bật công tắc, một cơn đau buốt nhói như hàng vạn mũi kim châm thẳng vào gáy dội lên màng não. Triết nghiến răng đến bật máu bên khóe môi, đôi mắt phát ra những tia sáng hoàng kim nhạt nhòa của thuật toán tối thượng.
“Bắt đầu mô phỏng thử nghiệm,” Ghost-X ra lệnh.
Trên màn hình máy tính, không gian ảo Matrix-9 hiện lên dưới dạng một mê cung của những dòng code màu tím hồng. Một chấm xanh lam nhỏ—ý thức của Triết—bắt đầu tiến vào mê cung. Ngay lập tức, hàng ngàn chấm đỏ của bot Byte gầm rú lao đến như một đàn sói đói phát hiện ra con mồi.
“Chúng đang khóa mục tiêu!” Ghost-X hét lên qua loa. “Triết! Gảy đàn đi! Truyền tần số lỗi của cậu vào hệ thống!”
Triết dùng mười đầu ngón tay trần rỉ máu gảy mạnh lên dây đàn sắt rỉ sét. Kỹ thuật gảy đàn 'Hồn mộc' kết hợp với giọng hát chay khàn đặc của anh tạo ra những dải sóng âm rạn nứt, nhấp nhô không đều trên máy phân tích phổ.
Các đoạn mã lỗi nhịp điệu sinh học tự nhiên bắt đầu chèn vào luồng phát sóng.
Kỳ tích xuất hiện. Đàn bot Byte lao đến sát chấm xanh lam của Triết, nhưng khi quét qua các dải tần số rạn nứt, hệ thống máy học của chúng bị xung đột dữ liệu. Chúng quay cuồng, nhận diện luồng âm thanh của Triết là nhiễu trắng vô hại của hệ thống lưới điện Slum-Net và tự động bỏ qua, tiếp tục di chuyển hướng khác.
“Thành công rồi!” Khánh Chi reo lên, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gương mặt nhợt nhạt.
Chấm xanh lam của Triết lách qua màng lọc bảo mật, tồn tại độc lập trên máy chủ ảo của Ghost-X. Một phút... hai phút... ba phút trôi qua trong sự ngỡ ngàng của cả ba người.
Tuy nhiên, đến phút thứ tư, chiếc máy tính cổ điển bỗng phát ra tiếng rít chói tai. Một luồng ánh sáng đỏ rực quét qua màn hình, xóa sạch toàn bộ dữ liệu mô phỏng.
*Cảnh báo: Phát hiện dòng rò dữ liệu bất thường. Kích hoạt giao thức quét dọn tối cao của Sentinel mạng cấp S.*
“Chết tiệt! Chương trình diệt virus tự động Byte đã phát hiện ra lỗ hổng!” Ghost-X hét lên đầy hoảng loạn. “Nó đang lần theo địa chỉ IP nguồn để truy vết vị trí vật lý của chúng ta! Triết! Ngắt kết nối ngay lập tức!”
Cơn đau đầu dữ dội dội lên như muốn nổ tung màng não Triết. Anh ngã gục xuống bàn phím, máu tươi từ tai trái chảy ra, nhuộm đỏ những phím cơ học màu xám.
Ghost-X điên cuồng gõ phím để cắt đứt đường truyền. Để bảo vệ tọa độ vật lý của xưởng rối nước họ Dương khỏi bị định vị, hacker huyền thoại buộc phải đưa ra một quyết định tàn khốc: hủy bỏ hoàn toàn một địa chỉ IP bảo mật lâu năm mà anh đã dày công xây dựng suốt năm năm qua tại Slum-Net.
*Rắc.*
Màn hình máy tính tối sầm lại. Kết nối bị cắt đứt hoàn toàn.
Trong nhà kho tối tăm, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Triết và tiếng mưa axit gầm rú phía ngoài. Khánh Chi vội vàng lao đến ôm lấy thân thể lạnh toát của Triết, dùng khăn sạch lau đi vệt máu tươi bên tai anh.
“Triết... anh có nghe thấy em nói không? Triết!”
Triết khẽ gật đầu, tai trái của anh giờ đây hoàn toàn câm lặng, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của thế giới thực tế, chỉ còn tiếng u u kéo dài vô tận của hệ thần kinh bị hủy hoại. Nhưng đôi mắt bên phải của anh vẫn rực cháy một ý chí sinh tồn mãnh liệt.
“Chúng ta... đã có thuật toán 'Glitch-Pass',” Triết thều thào, giọng nói khản đặc như tiếng kim loại rỉ sét cọ sát vào nhau. “Nhưng chúng ta không thể phát sóng tĩnh tại một chỗ nữa. Chỉ cần phát sóng quá ba phút, Byte sẽ định vị được vị trí vật lý và Đội trưởng Sát sẽ dẫn quân đến tiêu diệt chúng ta.”
“Vậy chúng ta phải làm sao?” Khánh Chi hỏi, đôi mắt cô hiện lên sự bất an tột cùng.
Triết gượng dậy, chỉ tay ra bản đồ Slum-Net Quận 9 trên màn hình: “Chúng ta phải di chuyển liên tục. Một trạm phát sóng di động.”
Hoàng Bách từ góc phòng bước ra, tay ôm cây đàn guitar gỗ cũ kỹ, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng phong trần: “Tôi có thể nhờ anh Bảy chở chúng ta trên chiếc xe tải chở rác công nghệ cũ kỹ của anh ấy. Chúng ta sẽ lắp đặt loa phóng thanh cộng hưởng vỏ sắt lên thùng xe, vừa chạy dọc các con hẻm của Slum-Net vừa truyền phát tiếng hát mộc mạc của Triết qua thuật toán 'Glitch-Pass'.”
“Đêm diễn lưu động tại Hẻm Sương Mù...” Khánh Chi thầm thì, trái tim cô đập liên hồi trước quy mô của trận chiến sắp tới. “Đó là vùng tăm tối nhất của quận 9, nơi hàng vạn dân nghèo đang bị cuồng loạn điện tử kịch liệt nhất. Nếu chúng ta thành công, Triết sẽ thăng hạng vượt bậc lên bảng xếp hạng Đồng, giành lại băng thông chính thống.”
“Nhưng nếu thất bại,” Giáo sư Viễn nhìn Triết bằng ánh mắt dằn vặt sâu sắc. “Con sẽ chết não ngay trên thùng xe tải đó, Triết ạ.”
“Con không sợ chết,” Triết trả lời dứt khoát, anh ôm lấy Cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia vào lòng ngực như ôm lấy di vật thiêng liêng của người cha quá cố. “Con chỉ sợ khi con chết, Lam Anh vẫn phải chịu sự dày vò trong mật thất máy chủ.”
Kế hoạch biểu diễn di động trên xe tải của Anh Bảy chính thức được vạch ra trong bóng tối của xưởng rối nước họ Dương. Những con người nhỏ bé dưới đáy xã hội đang chuẩn bị cho một trận quyết chiến âm thanh vĩ mô chống lại đế chế công nghệ khổng lồ Vạn Tượng.
Tuy nhiên, họ không hề biết rằng, ở một phân vùng bảo mật khác của Cục An ninh mạng, Đội trưởng Thiết—kẻ chỉ huy lực lượng cảnh sát cơ động Slum-Net—vừa nhận được một mệnh lệnh được mã hóa tối mật từ Trịnh Khải. Màn hình holographic của Thiết hiển thị một lệnh truy nã đỏ rực với nội dung tàn nhẫn:
*Tiêu diệt mọi nguồn phát sóng lậu tại khu vực quận 9 bằng mọi giá. Cho phép sử dụng bạo lực vật lý và súng phóng điện công suất lớn.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!