Mật Mã Của Người Đi Trước
Cơn đau buốt nhói chạy dọc từ tủy sống lên đến đỉnh đầu kéo Dương Minh Triết ra khỏi khoảng không câm lặng của cơn hôn mê. Anh mở mắt, nhưng tất cả những gì thu vào tầm nhìn chỉ là một màu xám xịt của bóng tối và những dải ánh sáng tím hồng nhạt nhòa, méo mó của sương mù điện tử ngoài phố hắt qua khe cửa sổ. Tai trái của anh không còn nghe thấy gì ngoài những tiếng rít u u chói tai kéo dài vô tận, như tiếng một đường truyền băng thông bị nghẽn mạch.
Anh khẽ cử động, nhưng mười đầu ngón tay rách nát lập tức truyền về cơn đau thấu xương. Vết thương từ những sợi dây đàn bằng sắt rỉ sét đêm qua vẫn chưa khép miệng, máu khô dính chặt vào lớp băng gạc thô sơ mà ai đó đã vội vã quấn lên.
“Đừng cử động, Triết. Con vừa mới thoát khỏi cơn co thắt màng não cấp độ bốn đấy.”
Một giọng nói trầm ấm, khàn khàn vang lên từ phía góc tối. Triết cố gượng dậy, quay đầu về phía âm thanh. Dưới ánh sáng yếu ớt từ bóng đèn chân không của một chiếc máy phân tích phổ cổ điển, gương mặt khắc khổ với râu tóc bạc phơ của cựu Giáo sư Lê Trí Viễn hiện ra. Ông đang tỉ mỉ điều chỉnh những núm xoay bằng đồng trên chiếc máy analog cổ xưa, chiếc máy liên tục phát ra những tần số rung động cực thấp để xoa dịu các khớp thần kinh đang quá tải của Triết.
Triết nhận ra mùi trà gừng cay nồng hòa quyện với mùi gỗ mục và bụi kim loại rỉ sét. Đây là Tiệm trà Tĩnh Tâm, nằm khuất sau ngôi chùa cổ của Sư thầy Thích Thanh Âm, nơi duy nhất ở Neo-Sài Gòn đạt độ yên tĩnh tuyệt đối nhờ lớp tường chì cách âm dày nửa mét.
Khánh Chi đang ngồi bên cạnh giường bệnh dã chiến. Gương mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt quầng thâm đầy mệt mỏi. Thấy Triết tỉnh lại, cô vội vàng đỡ lấy vai anh, giọng nói run rẩy không giấu nổi sự xót xa: “Triết... anh nằm yên đi. Anh đã hôn mê suốt mười hai tiếng rồi. Nếu Giáo sư Viễn không dùng máy phân tích phổ để cô lập sóng phản hồi ngược của Deus-X, tế bào não của anh đã bị hoại tử vĩnh viễn rồi.”
Triết thều thào, giọng nói khản đặc như tiếng kim loại cọ sát: “Lam Anh... Em ấy thế nào rồi?”
Giáo sư Viễn dừng tay, thở dài một tiếng đầy dằn vặt. Ông bước đến bên giường, đặt một tách trà nóng vào bàn tay run rẩy của Triết. “Thể xác của con bé vẫn an toàn tại phòng khám của bác sĩ Hùng nhờ dung dịch dinh dưỡng. Nhưng linh hồn của nó... Triết ạ, ta phải nói cho con biết một chân tướng kinh hoàng mà ta vừa giải mã được từ tần số phản hồi đêm qua.”
Giáo sư Viễn quay lại chiếc máy phân tích phổ, chỉ vào những đường đồ thị màu tím đang dao động nhọn hoắt như những chiếc răng cưa. “Con có biết vì sao mỗi lần con hát khúc ca mộc mạc để chữa lành cho dân nghèo ngoài đời thực, con lại nghe thấy tiếng khóc đau đớn của Lam Anh truyền qua chip Neural-Link không?”
Triết siết chặt tách trà, dòng nước nóng tràn ra ngoài, chạm vào vết thương trên ngón tay đau rát. “Tại sao? Con đang dùng tần số tự nhiên để bẻ gãy sóng Aria, giải thoát cho họ mà?”
“Đó chính là Nghịch lý oán khí kỹ thuật số,” Giáo sư Viễn nói, giọng ông run lên vì căm hận. “Siêu máy chủ Deus-X của Vạn Tượng hoạt động như một thực thể ký sinh oán khí. Khi con dùng tiếng hát mộc để trục xuất sóng gây nghiện ra khỏi não bộ của người bệnh, luồng năng lượng tiêu cực, oán oán khí bị trục xuất đó không hề biến mất. Thuật toán của tập đoàn đã thiết lập một giao thức phản hồi tự động. Toàn bộ oán khí đó bị Deus-X hấp thụ ngược trở lại, dồn thẳng vào lõi máy chủ—nơi giam giữ ý thức của Lam Anh để làm năng lượng gia cố xiềng xích kỹ thuật số xung quanh con bé. Con cứu được một người ngoài đời thực, là con đang găm thêm một mũi kim độc vào linh hồn của em gái mình.”
*Rầm.*
Tách trà trên tay Triết rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Nước trà nóng hổi tràn ra, phản chiếu thứ ánh sáng neon tím độc hại từ ngoài cửa sổ. Đầu óc Triết như nổ tung. Nghịch lý tàn khốc này bóp nghẹt chút hy vọng cuối cùng của anh. Anh cứu thế gian, nhưng thế gian lại đang gián tiếp tra tấn em gái anh. Mỗi nốt nhạc anh cất lên để xoa dịu những kẻ điên loạn ngoài kia, lại là một lần anh tự tay xé rách linh hồn đứa em gái mười máu tuổi của mình.
“Không... không thể như thế được...” Triết ôm lấy đầu, những giọt nước mắt bất lực trào ra, nóng hổi và mặn chát bên khóe mắt trái đã bắt đầu mờ đục. “Vậy con phải làm sao? Để mặc họ phát điên tự tàn sát lẫn nhau sao? Hay là để mặc em gái con bị giam cầm vĩnh viễn?”
Khánh Chi quỳ sụp xuống bên giường, ôm lấy bả vai run rẩy của Triết, nước mắt cô cũng rơi xuống lớp chăn mỏng sờn cũ. “Triết... xin anh... chúng ta sẽ tìm cách khác...”
Giáo sư Viễn đặt bàn tay già nua lên vai Triết, ánh mắt ông lóe lên một tia kiên định. “Vẫn còn một con đường, Triết ạ. Nhưng nó vô cùng nguy hiểm. Để phá vỡ nghịch lý này, con không thể chỉ hát chui dưới gầm cầu hay quán bar nữa. Con phải can thiệp sâu vào máy chủ trung tâm Deus-X để tự tay đóng lại cổng kết nối vĩnh viễn. Và chìa khóa duy nhất để làm được điều đó là con phải tìm lại được Ổ cứng di động chứa mã nguồn cũ của cha con—Dương Hoài Nam.”
Triết ngước lên, đôi mắt u uất rực lên một tia sáng sinh tồn: “Mã nguồn cũ? Nó đang ở đâu?”
“Nó vẫn nằm trong Căn hộ chung cư cũ của con tại khu trung tâm Quận 1,” Giáo sư Viễn nói dứt khoát. “Căn hộ đó đã bị Vạn Tượng niêm phong hoàn toàn kể từ ngày cha con qua đời và con bị sa thải. Tập đoàn đã giăng một lưới an ninh laser và camera giám sát tối tân xung quanh đó. Nhưng đó là nơi duy nhất lưu trữ phiên bản đầu tiên của thuật toán Aria chưa bị Lâm Phong chỉnh sửa thêm tính năng gây nghiện. Chỉ có mã nguồn sạch đó mới có thể làm tê liệt Deus-X từ bên trong.”
Triết không hề do dự. Anh gạt lớp chăn mỏng, gượng dậy đứng vững trên đôi chân run rẩy. “Con sẽ đi lấy nó.”
“Triết, anh điên rồi sao?” Khánh Chi hốt hoảng ngăn cản. “Thể xác anh đang kiệt quệ, ngoài kia cảnh sát mạng do Đội trưởng Sát chỉ huy đang lùng sục khắp nơi sau đêm diễn ở Neon Câm. Anh bước chân vào khu trung tâm lúc này là tự sát!”
“Nếu không đi, Lam Anh sẽ biến dị hoàn toàn thành một thực thể ác quỷ kỹ thuật số,” Triết nhìn thẳng vào mắt Khánh Chi, ánh mắt chứa đựng sự quyết tuyệt điên cuồng của một kẻ không còn gì để mất. “Anh thà chết não trên đường đi, còn hơn sống như một kẻ hèn nhát tự tay hành hạ em gái mình.”
Nhìn thấy quyết tâm không thể lay chuyển của Triết, Giáo sư Viễn im lặng bước đến tủ gỗ, lấy ra một thiết bị kim loại nhỏ rỉ sét đeo bên hông—Bộ phá sóng nhiễu Hắc Thiết—và một chiếc kính giải mã dữ liệu đã rạn nứt thêm một đường lớn dọc theo gọng kính.
“Hãy mang theo những thứ này,” Giáo sư Viễn nói trầm giọng. “Chiếc kính này sẽ giúp con đọc vị sương mù neon để tránh các tia laser bảo vệ. Còn bộ phá sóng Hắc Thiết chỉ có thể làm tê liệt camera trong đúng hai phút. Con phải hành động cực kỳ nhanh chóng.”
***
Nửa đêm. Cơn mưa axit nặng hạt đổ xuống Neo-Sài Gòn, để lại những vệt khói trắng mờ và tiếng rít xèo xèo khi chạm vào những tấm biển quảng cáo hologram khổng lồ của Aria đang nhảy múa trên bầu trời trung tâm. Quận 1 hiện lên rực rỡ, xa hoa nhưng lạnh lẽo đến gai người. Những tòa tháp chọc trời phát ra luồng ánh sáng neon tím hồng chói mắt, đối lập hoàn toàn với bóng tối tăm tối của hệ thống cống ngầm phía dưới.
Dương Minh Triết mặc chiếc áo khoác gió công nghệ màu đen sờn cũ, mũ trùm đầu kéo sụp che khuất nửa khuôn mặt mệt mỏi. Anh nép mình vào bóng tối của một tòa nhà đối diện với khu chung cư cũ của gia đình. Đeo chiếc kính giải mã rạn nứt lên mắt, thế giới xung quanh lập tức biến đổi.
Qua lăng kính kỹ thuật số, những tia laser bảo vệ vô hình màu đỏ rực hiện lên chằng chịt như một tấm lưới nhện khổng lồ bao bọc lấy ban công căn hộ tầng năm của anh. Những hạt sương mù điện tử màu tím hồng từ tháp sóng Vạn Tượng đang dao động liên tục xung quanh các tia laser, tạo ra các khoảng trống chu kỳ cực nhỏ.
“Tia quét laser hoạt động theo thuật toán tuần hoàn của hệ thống tuần tra mạng,” Triết thầm tính toán trong đầu, nhịp tim anh đập dồn dập dội lên màng não vẫn còn âm ỉ đau buốt. “Khoảng trống giữa hai chu kỳ quét ở ban công phía tây là bốn giây. Mình phải lách qua đó.”
Triết hít một hơi thật sâu, nương theo bóng tối của những đường ống dẫn nước rỉ sét, anh bắt đầu leo lên bám sát vào bờ tường phía sau tòa nhà. Mưa axit thấm qua lớp áo khoác, bỏng rát bả vai, nhưng anh không hề bận tâm. Mười đầu ngón tay rách nát bám chặt vào các gờ đá lạnh ngắt, máu tươi lại rỉ ra, thấm đỏ lớp băng gạc.
Khi tiếp cận sát mép ban công tầng năm, Triết dừng lại, nín thở. Chiếc kính giải mã hiển thị dải sóng laser đang quét sượt qua mép tường chỉ cách mũi giày anh vài centimet.
“Bốn... ba... hai... một. Đi!”
Triết lách người cực nhanh qua hàng rào bảo vệ, lăn lộn một vòng trên nền ban công bám đầy bụi bẩn và rác thải công nghiệp. Anh đã vượt qua hàng rào laser thành công bằng kỹ năng đọc vị sương mù neon.
Nhưng ngay khi chân anh vừa chạm vào tấm kính cửa ra vào của căn hộ cũ, chiếc kính giải mã bỗng phát ra một tiếng bíp gấp gáp đỏ rực.
*Cảnh báo: Phát hiện dao động nhiệt cơ thể vượt mức cho phép.*
Triết bàng hoàng nhận ra hệ thống an ninh đã được tập đoàn nâng cấp lên giao thức mới, tích hợp cảm biến nhiệt sinh học mà chiếc kính giải mã cũ của anh chưa kịp cập nhật.
*Rúuuuuu...*
Tiếng còi báo động của tòa nhà bất ngờ kích hoạt, vang dội xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Đèn flash đỏ rực từ các camera giám sát trên trần ban công bắt đầu xoay chuyển, hướng thẳng về phía vị trí của Triết.
“Chết tiệt!”
Triết không hề do dự, anh lập tức rút Bộ phá sóng nhiễu Hắc Thiết bên hông ra, nhấn mạnh nút kích hoạt cơ học. Một luồng xung điện từ (EMP) cực mạnh tầm ngắn phát ra từ cuộn cảm rỉ sét, tạo ra một tiếng nổ chập điện nhỏ *pách* trong không khí.
Toàn bộ hệ thống camera giám sát và đèn báo động trong phạm vi mười mét lập tức tắt ngóm, rơi vào trạng thái khởi động lại liên tục.
“Hai phút. Mình chỉ có đúng hai phút trước khi hệ thống tự động vá lỗi và cảnh sát mạng ập đến,” Triết tự nhủ, tay anh dùng thanh sắt nhỏ cậy mạnh ổ khóa cửa kính đã bị rỉ sét lâu ngày.
*Rắc.*
Cửa kính mở ra. Triết lao vào bên trong căn hộ cũ.
Không gian bên trong ngập tràn bụi bặm và mùi ẩm mốc của sự bỏ hoang. Mọi đồ đạc từ thời thơ ấu của anh và Lam Anh đều bị phủ một lớp bạt nilon màu xám xịt. Những ký ức tươi đẹp ngày xưa ập về trong tâm trí Triết: tiếng cười giòn giã của Lam Anh khi gảy những nốt nhạc đầu tiên, bóng dáng nghiêm nghị nhưng ấm áp của người cha Dương Hoài Nam bên bàn làm việc...
“Không được phân tâm!” Triết tự tát mạnh vào mặt mình để giữ tỉnh táo.
Anh lao thẳng về phía bức ảnh gia đình rách nát treo trên bức tường đối diện giường ngủ. Bức ảnh chụp bốn người họ lúc Lam Anh mới mười tuổi, tất cả đều cười rạng rỡ dưới ánh nắng tự nhiên—thứ ánh sáng mà bây giờ người ta không thể tìm thấy ở Neo-Sài Gòn.
Triết dùng tay giật mạnh bức ảnh xuống. Phía sau bức tường là một chiếc két sắt cơ học cổ điển được ngụy trang khéo léo. Anh áp tai vào lớp thép lạnh ngắt, mười đầu ngón tay rách nát run rẩy xoay mã khóa theo nhịp thở điều hòa múa rối nước mà ông nội đã dạy.
*Cạch... Cạch... Cạch.*
Cửa két sắt mở ra. Bên trong là một chiếc hộp bảo ôn nhỏ chứa mẫu ADN sạch của Lam Anh (một lọ thủy tinh chứa sợi tóc và mẫu máu khô) và chiếc Ổ cứng di động chứa mã nguồn cũ bọc trong lớp vải nhung đen sờn cũ.
Triết ôm chặt lấy chiếc ổ cứng vào lòng ngực, nước mắt anh rơi xuống lớp bụi bặm trên bề mặt thiết bị. “Cha... con tìm thấy nó rồi.”
Đúng lúc đó, chiếc kính giải mã dữ liệu bỗng phát ra tiếng bíp dồn dập dột.
*Cảnh báo: Hệ thống an ninh đã tự động vá lỗi. Lực lượng cảnh sát mạng đang tiếp cận trong vòng ba mươi giây.*
Tiếng cánh quạt của những chiếc drone tuần tra tầm cao gầm rú dữ dội ngoài ban công. Luồng ánh sáng đèn pha cực mạnh từ ngoài quét thẳng vào bên trong căn hộ, biến không gian tối tăm thành một màu trắng xóa lạnh lẽo.
“Kẻ đột nhập bên trong căn hộ 502! Hãy giơ tay đầu hàng vĩnh viễn và giao nộp thiết bị!” Giọng nói cơ khí vô cảm của drone tuần tra vang lên qua loa phóng thanh.
Triết biết không còn đường lui bằng lối cửa chính. Anh nhét chiếc ổ cứng và hộp bảo ôn mẫu ADN sạch vào túi áo khoác gió, kéo chặt khóa kéo. Anh lao ra phía ban công.
Lưới laser bảo vệ ngoài ban công đang bắt đầu khởi động lại, những tia sáng đỏ rực đang dần khép kín khoảng trống.
“Nảy đi, Triết!”
Triết dồn toàn bộ tàn lực vào đôi chân, nhảy vọt qua lan can ban công, lao thẳng vào khoảng không trung tối tăm của màn đêm mưa axit.
*Vút...*
Ngay khoảnh khắc thân thể Triết rời khỏi ban công, dải laser bảo vệ khép kín hoàn toàn, quét sượt qua gấu áo khoác của anh, để lại một vệt cháy xém khét lẹt và một vết bỏng nhẹ ở bả vai trái. Chiếc kính giải mã dữ liệu đeo trên mắt anh bị chấn động điện từ làm nứt thêm một đường lớn dọc theo tròng kính bên trái.
Triết rơi tự do từ độ cao tầng năm, anh chủ động xoay người bám chặt vào một tấm biển quảng cáo bằng bạt nilon dày ở tầng ba để giảm lực rơi, trước khi đáp mạnh xuống nóc chiếc xe tải chở rác công nghệ cũ kỹ của anh Bảy đang đỗ sẵn dưới hẻm tối.
*Bùm!*
Tiếng va chạm mạnh khiến lồng ngực Triết thắt chặt, anh ho ra một ngụm máu tươi ấm nóng dính đầy trên vô lăng xe tải. Nhưng anh không dừng lại. Anh lăn xuống nóc xe, lao thẳng vào cabin tối tăm nơi Khánh Chi đang lo lắng chờ đợi.
“Chạy đi, Chi!” Triết hét lên khàn đặc.
Khánh Chi lập tức nhấn ga, chiếc xe tải rác gầm rú lao vút vào màn mưa axit, bỏ lại phía sau những chiếc drone tuần tra đang điên cuồng quét định vị trong vô vọng.
***
Nửa tiếng sau, tại một nhà kho bỏ hoang ngập tràn rác thải điện tử dưới gầm Cầu Bình Lợi cũ.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin cầm tay của Khánh Chi chiếu rọi vào gương mặt nhợt nhạt, lấm lem bùn đất và máu của Triết. Anh ngồi tựa lưng vào một thùng container rỉ sét, hơi thở dồn dập mệt mỏi.
Triết run rẩy rút chiếc Ổ cứng di động chứa mã nguồn cũ ra khỏi túi áo. Anh cắm thiết bị vào một chiếc máy tính xách tay cổ điển không kết nối internet mà Giáo sư Viễn đã chuẩn bị sẵn.
Màn hình máy tính hiện lên những dòng code màu xanh lá chạy dọc liên tục. Đây là cấu trúc nguyên bản của thuật toán Aria do cha anh—Dương Hoài Nam—tự tay viết ra năm xưa để điều trị tổn thương thần kinh.
Triết tỉ mỉ phân tích các lớp bảo mật cổ điển. Với tư duy logic của một cựu kỹ sư AI cấp cao, anh nhanh chóng giải mã được các phân vùng dữ liệu bị khóa. Nhưng khi anh tiếp cận sâu vào phần siêu dữ liệu (metadata) ghi nhận lịch sử chỉnh sửa và bàn giao thuật toán, ngón tay anh bỗng khựng lại trên bàn phím.
Chiếc kính giải mã rạn nứt hiển thị một dòng chữ ký số mã hóa màu đỏ rực—thứ ánh sáng đỏ tàn nhẫn như muốn thiêu rụi đôi mắt đang mờ dần của anh.
*Người chỉnh sửa cuối cùng: Lâm Phong.*
*Giao thức bàn giao bản quyền: Tập đoàn Giải trí Vạn Tượng (Pantheon).*
*Mã khóa bảo mật: LP-9920.*
Triết bàng hoàng nhìn chăm chăm vào dòng chữ ký số. Đầu óc anh như rơi vào một khoảng không trống rỗng, lạnh ngắt.
Lâm Phong.
Người bạn thân nhất thời đại học, người đồng nghiệp cùng anh chia sẻ từng mẩu bánh mì khô trong những đêm thức trắng lập trình thuật toán ở phòng lab của Vạn Tượng. Kẻ từng thề sẽ cùng anh dùng công nghệ để cứu giúp những người nghèo khổ dưới đáy xã hội.
Hóa ra, chính Lâm Phong là kẻ đã lén lút chỉnh sửa thuật toán của cha anh, thêm vào các tần số gây nghiện cực hạn để biến nó thành con quái vật AI Aria, rồi bán đứng toàn bộ di sản của gia đình họ Dương cho Dương Vạn Lịch để đổi lấy chiếc ghế Trưởng bộ phận phát triển tối cao.
“Lâm Phong... Tại sao lại là mày?”
Bàn tay Triết run rẩy bóp nghẹt lấy chiếc ổ cứng di động, dòng máu nóng từ mười đầu ngón tay rách nát lại rỉ ra, nhuộm đỏ cái tên của kẻ phản bội hiện rõ trên màn hình máy tính.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!