Khúc Ca Tỉnh Giấc Trong Bóng Đêm
Bên trong quán bar Neon Câm, bầu không khí đặc quánh như thể người ta có thể dùng dao cắt ra từng mảng. Đó là thứ hỗn hợp ngột ngạt của hơi rượu cồn rẻ tiền lên men, mùi mồ hôi của hàng trăm cơ thể chen chúc, và trên hết là mùi ozone khét lẹt tỏa ra từ những thiết bị cấy ghép lỗi thời đang quá tải. Những bức tường bọc tôn rỉ sét dày cộp cố gắng ngăn chặn làn sóng điện từ bên ngoài, nhưng chính sự cô lập ấy lại biến nơi này thành một chiếc nồi áp suất giam giữ những linh hồn đang rạn nứt.
Dưới ánh đèn neon màu vàng đục nhấp nháy theo chu kỳ mệt mỏi, đám đông nghèo khổ của khu ổ chuột Slum-Net Quận 9 đang quằn quại trong Trạng thái Cuồng loạn Điện tử. Sóng giải trí cường độ cao của Aria phát ra từ các tháp sóng tầm thấp ngoài phố đã len lỏi qua các khe hở, khóa chặt vỏ não họ ở tần số kích thích 19.000 Hz. Thiếu đi màng lọc giảm áp của giới tinh anh, hệ thần kinh của những người nghèo này đang tự thiêu rụi.
Một gã đàn ông gầy trơ xương, hai mắt trợn trừng đỏ ngầu, đang điên cuồng dùng móng tay tự cào rách da mặt mình. Máu tươi hòa lẫn với dịch cơ khí màu xanh lam rỉ ra từ chiếc cổng cắm cáp lỗi thời bên thái dương gã, nhưng gã không hề cảm thấy đau đớn. Gã chỉ gào thét, một tiếng gào vô hồn, lặp đi lặp lại một cái tên như một lời nguyền: “Aria... Aria... Cho tôi nghe nhạc của Aria... Hãy cứu linh hồn tôi...”
Ngay bên cạnh gã, một nhóm thanh niên khác bắt đầu lao vào nhau, đập phá bàn ghế gỗ mục nát, vung những nắm đấm điên cuồng vào không trung. Họ không thù ghét nhau; họ chỉ đang cố giải tỏa cơn ngứa ngáy thần kinh tột độ đang cắn xé vỏ não như hàng vạn con kiến lửa kỹ thuật số.
Dương Minh Triết đứng sừng sững trên bục gỗ ọp ẹp của sân khấu chui, ôm chặt cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia. Đôi mắt anh chìm sâu sau lớp kính giải mã dữ liệu rạn nứt. Qua lăng kính rạn vỡ ấy, Triết nhìn thấy thế giới dưới dạng các luồng sóng vô hình. Sương mù điện tử màu tím hồng từ tháp sóng Vạn Tượng đang cuộn xoáy dữ dội trong quán bar, quấn chặt lấy đầu của từng khán giả như những sợi xích vô hình, giật giật theo từng nhịp đập tàn nhẫn.
“Mười đầu ngón tay của mình...” Triết khẽ cúi đầu nhìn xuống. Những vết cứa nông sâu từ đêm qua trên mười đầu ngón tay anh vẫn chưa kịp khép miệng. Máu tươi rỉ ra, sẫm màu và nóng hổi, bám chặt vào những sợi dây đàn bằng sắt rỉ sét. Cơn co thắt màng não đột ngột dội lên, đau buốt từ gáy dọc lên đỉnh đầu. Triết nghiến chặt răng, cố giữ cho đầu gối không khuỵu xuống. Anh phải hát. Nếu anh không hát, những con người này sẽ tự tàn sát lẫn nhau trước khi cảnh sát mạng ập đến.
Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và kích hoạt chip Neural-Link cổ điển tích hợp bên trong bầu gỗ của cây đàn.
*Uỳnh.*
Một tiếng nổ dữ dội của tần số âm thanh vang lên trực tiếp bên trong vỏ não của Triết. Không phải tiếng ồn của quán bar, mà là một tiếng khóc rạn nứt, méo mó bởi các dòng dữ liệu thô.
“Anh ơi... đau quá... dừng lại đi... đừng hát nữa...”
Đó là giọng của Lam Anh. Giọng nói của đứa em gái mười sáu tuổi đang nằm hôn mê sâu trong khu vô trùng của Vạn Tượng, nhưng ý thức của cô bé đã bị số hóa trái phép để làm nhân tố cốt lõi cho siêu AI Aria. Tiếng khóc của cô bé truyền qua chip Neural-Link, đau đớn và chân thực đến mức xé rách tâm can Triết. Anh bàng hoàng nhận ra nghịch lý tàn khốc của số phận: mỗi nốt nhạc mộc anh gảy lên để chữa lành cho người nghèo ngoài đời thực, oán khí bị trục xuất của họ lại bị máy chủ Deus-X hấp thụ dội ngược lại, xé rách thêm một dòng code ý thức của Lam Anh.
“Xin lỗi em... Lam Anh... nhưng anh không thể để họ chết,” Triết thầm thì trong tâm tưởng, những giọt mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa axit còn sót lại trên tóc chảy dài xuống cằm.
Triết mở mắt, ánh mắt u uất nhưng rực cháy quyết tâm quyết tuyệt. Anh gảy nốt nhạc đầu tiên.
*Tùng...*
Tiếng đàn vang lên thô ráp, sần sùi. Nhưng ngay lập tức, tần số mộc mạc ấy bị lấn át hoàn toàn bởi tiếng gào thét hỗn loạn của đám đông và tiếng rít điện từ phát ra từ chiếc bảng hiệu neon chập chờn góc tường. Sóng tím của Aria quá mạnh, nó như một bức tường năng lượng khổng lồ nuốt chửng dải âm thanh yếu ớt của Triết.
Ở góc sân khấu, Hoàng Bách ôm cây guitar gỗ phụ, cố gắng gảy những hợp âm trầm để hỗ trợ nhịp điệu cho Triết. Nhưng đúng lúc đó, một gã khán giả đang lên cơn cuồng loạn lao thẳng về phía sân khấu. Gã vung chiếc ghế gỗ gãy đập mạnh vào cột trụ loa sát bên Hoàng Bách. Chấn động mạnh khiến sân khấu rung lắc dữ dội, Hoàng Bách mất đà ngã nhào, dây đàn guitar phụ bị tuýp sắt va quệt đứt phựt, cứa vào tay gã rỉ máu. Nhịp điệu hỗ trợ bị lệch hoàn toàn. Bách ôm cánh tay đau đớn, bất lực nhìn Triết.
Triết chỉ còn lại một mình. Đám đông bắt đầu chú ý đến anh. Những khuôn mặt điên dại, đỏ ngầu hướng về phía bục gỗ. Họ coi tiếng đàn mộc mạc của anh là một sự quấy nhiễu, một thứ rác rưởi làm gián đoạn ảo ảnh thiên đường của Aria.
“Câm đi! Thằng điên kia! Cho tao nghe Aria!” Một gã lực lưỡng lao lên bục gỗ, tay lăm lăm mảnh chai vỡ.
Minh Sẹo từ quầy bar gầm lên một tiếng, cánh tay cơ khí của gã vung ra khống chế gã lực lưỡng, nhưng lực lượng của những kẻ cuồng loạn quá đông. Nhiều kẻ khác bắt đầu trèo lên sân khấu.
Triết không lùi bước. Anh biết, để bẻ gãy màng lọc thuật toán của Aria trong đầu họ, anh không thể dùng những nốt nhạc toán học hoàn mỹ. Anh phải dùng chính nỗi đau thể xác và tinh thần tột cùng của mình để tạo ra tần số cộng hưởng sinh học mạnh nhất.
Anh ép dây thanh quản rung động ở tần số cực hạn vượt giới hạn sinh học, giải phóng kỹ năng 'Sát Khuẩn Âm Nhạc'. Anh cất tiếng hát chay, không qua bất kỳ bộ lọc âm thanh nào. Giọng hát của anh vang lên, thô ráp, khản đặc nhưng chứa đựng một nội lực cảm xúc khổng lồ của một người anh trai đang nhìn em gái mình chết dần.
*“Tỉnh giấc đi... hỡi những linh hồn lạc lối dưới bóng neon...”*
Đó là Khúc ca 'Tỉnh giấc Slum-Net' được hát ở tần số 432Hz—tần số rung động tự nhiên của đất mẹ và nhịp tim con người.
Ngay khi tiếng hát cất lên, một luồng sóng âm thuần khiết hình vòng cung phát ra từ thanh quản của Triết, quét sạch sương mù điện tử màu tím trong không khí. Gã đàn ông đang lao lên sân khấu khựng lại. Mảnh chai vỡ trên tay gã rơi xuống đất với một tiếng *xoảng* khô khốc.
Triết tiếp tục hát, mười đầu ngón tay gảy điên cuồng trên dây đàn sắt rỉ sét. Máu từ đầu ngón tay anh bắn ra, bám đầy trên phím gỗ Dương Gia, kích hoạt chip Neural-Link phát ra những tia sáng hoàng kim nhỏ lấp lánh xung quanh phím đàn.
Sự chuyển biến không hề diễn ra nhanh chóng hay dễ dàng. Đám đông quằn quại. Tiếng hát mộc mạc của Triết như một mũi kim châm thẳng vào màng não họ, bóc tách từng lớp ảo ảnh ngọt ngào của Aria. Quá trình thức tỉnh vô cùng đau đớn. Họ ôm đầu gào khóc, những cơn co thắt cơ thể dữ dội diễn ra khi hệ thần kinh trung ương của họ đột ngột bị hạ nhiệt sóng não từ 40 Hz xuống mức Tỉnh thức Sinh học 10 Hz.
“A... đau quá! Đầu tôi như nứt ra!” Một người phụ nữ ngã quỵ xuống sàn, nước mắt chảy dài xua tan lớp phấn trang điểm rẻ tiền. Nhưng đằng sau những giọt nước mắt đau đớn ấy, ánh mắt cô dần lấy lại sự trong trẻo của con người, không còn vẻ đục ngầu hoang dại của thú vật.
Triết hát đến nốt cao cực đại của khúc ca, thanh quản anh rách ra, một dòng máu ấm nóng trào lên cổ họng, rỉ ra bên khóe môi. Nhưng anh không dừng lại. Anh dồn toàn bộ oán hận và tình thương vào dải âm thanh cuối cùng.
*“...Trở về đi... về với thực tại hoang tàn nhưng chân thật...”*
*Oành!*
Một chấn động âm thanh vô hình lan tỏa khắp quán bar Neon Câm. Toàn bộ sương mù điện tử màu tím bị triệt tiêu hoàn toàn. Đám đông khán giả nghèo khổ đổ sụp xuống sàn như những quân bài domino. Họ thở dốc, mệt mỏi nhưng hoàn toàn tỉnh táo. Những cơn co thắt thần kinh biến mất. Họ nhìn nhau, nhìn những vết thương tự cào xé trên cơ thể, rồi nhìn lên chàng kỹ sư trẻ đang đứng gục đầu trên sân khấu.
Họ đã tỉnh thức. Sức mạnh của giọng hát con người đã đánh bại thuật toán gây nghiện của tập đoàn Vạn Tượng bên trong không gian nhỏ bé này.
Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức ập đến. Luồng sóng oán khí phản hồi ngược từ máy chủ Deus-X dội thẳng vào Neural-Link của Triết như một tia sét kỹ thuật số.
Triết rên rỉ một tiếng đau đớn, màng não anh co thắt kịch liệt như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Đôi mắt anh tối sầm lại, tai trái lùng bùng rồi một dòng máu đỏ tươi chảy dọc từ màng nhĩ xuống cổ áo. Anh ngã quỵ xuống bục gỗ, cây đàn guitar điện rỉ sét rời khỏi tay, vang lên một tiếng *boong* u uất.
“Triết ơi!” Hoàng Bách và Minh Sẹo lao lên sân khấu đỡ lấy anh.
Trong khoảnh khắc ý thức của Triết mờ dần trước khi chìm vào bóng tối, qua lăng kính giải mã dữ liệu rạn nứt bị nhòe đi bởi máu và nước mắt, anh nhìn thấy một bóng người ở góc khuất tăm tối nhất của quán bar.
Đó là Trần Đại. Gã mật thám của khu ổ chuột không hề bị cuồng loạn. Gã đứng sừng sững trong bóng tối, gương mặt lạnh lùng vô cảm đối lập hoàn toàn với đám đông đang khóc lóc xung quanh. Trên tay gã là một thiết bị ghi hình cầm tay siêu nhỏ ngụy trang dưới dạng chiếc răng giả đang phát ra ánh sáng đỏ nhấp nháy liên tục.
Gã đang ghi hình trực tiếp tần số giọng hát của Triết và định vị tọa độ vật lý của sân khấu chui Neon Câm để truyền phát dữ liệu trực tiếp về máy chủ của tập đoàn Vạn Tượng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!