Thợ Săn Trong Lòng Đất
Bóng tối của cống ngầm lại ụp xuống, nuốt chửng những giai điệu mộc mạc cuối cùng, để lại tiếng bíp bíp duy trì sự sống của Lam Anh ngày một yếu ớt giữa những mắt lưới vô hình đang siết chặt.
Mưa axit từ trên mặt đất Neo-Sài Gòn lọt qua các khe nắp cống, dội xuống những dòng nước thải đen ngòm, bốc mùi lưu huỳnh và hóa chất tẩy rửa nồng nặc. Dưới lòng Hệ thống cống ngầm Neo-Sài Gòn, không khí đặc quánh, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn va vào những đường ống dẫn quang học rỉ sét tạo nên những thanh âm cô độc, u uất như tiếng khóc của những linh hồn bị bỏ rơi.
Dương Minh Triết ngồi tựa lưng vào vách bê tông ẩm ướt, hơi thở khò khè đứt quãng. Con mắt trái của anh giờ chỉ còn là một màn sương xám xịt của những điểm ảnh chết, hoàn toàn mất đi ánh sáng. Tai trái điếc vĩnh viễn, chỉ còn tai phải rỉ máu màng nhĩ nghe thấy tiếng bíp bíp yếu ớt phát ra từ khoang bảo dưỡng di động của em gái Lam Anh. Mười đầu ngón tay của Triết co quắp, xơ hóa cơ khí nặng nề, rỉ ra thứ dịch bạch huyết màu xanh lam nhạt lạnh ngắt bám chặt lấy thân cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia. Vết máu mang gene kháng sóng của anh đã khô bết, nung chảy lớp sơn cũ của cây đàn thành những vệt sẹo đỏ sẫm.
“Triết... anh ráng uống chút nước gừng ấm này đi,” Khánh Chi thì thầm, giọng cô khản đặc vì lo lắng. Cổ tay phải chấn thương sưng đỏ của cô run rẩy khi đưa chiếc nắp bình giữ nhiệt chứa chút nước ấm lên môi anh. Cô nhìn anh, người kỹ sư thiên tài ngày nào giờ gầy gò xơ xác, nửa khuôn mặt tái nhợt dưới ánh sáng tím mờ của sương mù điện tử rò rỉ từ phía trên.
Triết khẽ lắc đầu, cổ họng rách nhẹ ho ra một ngụm máu nhạt màu. Anh không thể nói, thanh quản bị tổn thương sau nốt thét cực đại ở trường đấu Thiên Nhãn chỉ còn phát ra những tiếng khè khè vô lực. Anh dùng con mắt phải đỏ ngầu nhìn về phía Hải Câm. Người gác cổng cống ngầm lực lưỡng đang quỳ rạp bên khoang bảo dưỡng của Lam Anh, cánh tay phải bỏng điện rách nát của anh được quấn tạm bằng những dải vải thô dính đầy bùn thải.
Đột nhiên, tiếng bíp bíp của khoang bảo dưỡng giật mạnh liên tục. Ánh sáng lam của sợi dây chuyền bạc trên cổ Lam Anh mờ dần, thay vào đó là những tia sáng tím đen của gai sóng tà tính đang lan rộng. Sức khỏe của cô bé đang tụt dốc không phanh do thiếu dung dịch dinh dưỡng đặc hiệu.
*U... U... U...*
Tiếng rít cơ học chói tai vang lên từ phía xa của đường hầm. Đó không phải tiếng gió. Đó là tiếng động cơ của lực lượng tuần tra mạng.
“Chúng đến rồi,” Hải Câm khàn giọng, đôi mắt đỏ ngầu cảnh giác nhìn về phía ngã ba cống.
Qua lăng kính rạn nứt của chiếc kính giải mã dữ liệu trên mắt phải, Triết nhìn thấy một lưới laser màu đỏ rực đang quét dọc theo các vách tường ẩm ướt. Những hạt sương mù điện tử màu tím xung quanh bắt đầu dao động kịch liệt. Đó là Cấp độ Thợ săn virus (Virus-Hunter) - lực lượng robot sinh học săn lùng tần số sinh học của tập đoàn Vạn Tượng. Chúng được trang bị bộ cảm biến quét nhiệt và nhịp tim cực kỳ nhạy bén, được thiết kế để tìm diệt những kẻ kháng sóng dưới lòng đất.
“Quét kỹ từng mét khối cho tôi! Bọn chúng mang theo khoang bảo dưỡng di động, nhiệt lượng không thể giấu được!”
Giọng nói tàn bạo của Đội trưởng Sát vang vọng qua hệ thống loa khuếch đại của bộ giáp an ninh công nghệ đen xám. Tiếng bước chân bọc thép nặng nề splashes qua những vũng nước thải, ngày một gần hơn.
Ban nhạc mộc bị dồn vào đường cùng trong một đường ống thoát nước chật hẹp, không có lối thoát. Robot Thợ săn virus đã tiếp cận ngã ba cống, chỉ cách họ chưa đầy năm mươi mét. Những tia laser đỏ quét qua góc tường, suýt chút nữa đã chạm vào lớp vỏ bọc chì của khoang bảo dưỡng.
Sơn Bass nhìn Triết, rồi nhìn cánh tay trái đã hoại tử cơ khí nhẹ của mình đang quấn băng gạc đen. Anh quay sang Lâm Trống, người nghệ sĩ gõ bo vạm vỡ đang ôm chặt chiếc trống da thú cổ truyền. Hai người họ hiểu rằng, nếu không có kẻ dẫn dụ, tất cả sẽ bị quét sạch tại đây.
“Triết, Khánh Chi, đưa con bé đi đi,” Sơn Bass nói, giọng u sầu nhưng quyết tuyệt. “Để tôi và Lâm Trống làm mồi nhử.”
“Không! Sơn, anh điên rồi sao?” Khánh Chi khóc nghẹn, cô cố giữ lấy vạt áo rách của Sơn.
Sơn Bass khẽ cười, nụ cười méo mó dưới ánh sáng neon độc hại. Anh cắm giắc cắm analog từ cây đàn guitar bass rỉ sét của mình vào bộ khuếch đại cầm tay chạy bằng pin thạch anh rỉ sét. Lâm Trống nâng chiếc trống gõ tay lên, đôi bàn tay to bản đầy vết chai sạn siết chặt.
*Tùng! Tùng! Tùng!*
Lâm Trống bắt đầu gõ dồn dập vào mặt da trống, tạo ra những nhịp đập sinh học mạnh mẽ, mô phỏng hoàn hảo nhịp tim của một con người đang hoảng loạn chạy trốn ở tần số 80 nhịp mỗi phút. Sơn Bass gảy mạnh những nốt trầm đục, dồn dập từ cây bass 4 dây, tạo ra một dải sóng âm trầm (bassline) sâu lắng, khuếch đại dải tần nhiệt lượng giả lập.
“Phát hiện dao động sinh học tần số cao ở nhánh cống bên trái!” Tiếng robot Thợ săn virus phát ra âm thanh báo động cơ học lạnh lẽo.
Toàn bộ lưới laser đỏ lập tức xoay chuyển, hướng thẳng về phía Sơn Bass và Lâm Trống đang chạy lùi về phía nhánh cống đối diện.
“Đuổi theo! Bắt sống bọn chúng!” Đội trưởng Sát gầm lên, dẫn theo toán lính đặc nhiệm lao vút đi.
Nhưng ưu thế công nghệ của tập đoàn quá áp đảo. Chỉ sau vài chục mét rượt đuổi, robot Thợ săn virus đã khóa chặt mục tiêu. Sơn Bass cố gắng gảy đàn bass gieo rắc sóng nhiễu để làm lệch cảm biến của robot, nhưng khi anh vừa chạm vào dây đàn, Đội trưởng Sát đã áp sát. Cánh tay súng phóng điện cơ khí 'Electro-Arm' của Sát rực sáng những tia chớp xanh lét.
Sát đấm mạnh cánh tay cơ khí xuống nước thải. Dòng điện cao áp hàng vạn vôn lập tức lan truyền dọc theo dòng nước axit, dội ngược vào cây đàn bass của Sơn.
*Bùm!*
Bộ trộn âm và vi mạch của cây đàn bass nổ tung trong một cơn mưa tia lửa xanh lét. Sơn Bass hét lên đau đớn, dòng điện chạy dọc cánh tay trái hoại tử cơ khí của anh, thiêu rụi lớp băng gạc đen và để lại những vết bỏng cháy sém rỉ dịch. Toàn bộ hệ thống cáp truyền dẫn cũ dưới cống ngầm bị dòng điện cao áp thiêu rụi hoàn toàn, cắt đứt vĩnh viễn đường liên lạc duy nhất của ban nhạc với không gian mạng bên ngoài.
Ở góc tối của nhánh cống bên phải, Dương Minh Triết chứng kiến tất cả qua con mắt phải rỉ máu. Anh biết, dòng điện cao áp diện rộng của Sát đang quét dần về phía họ. Robot Thợ săn virus sẽ quay lại ngay khi phát hiện ra nhịp tim của anh và Khánh Chi đang đập liên hồi vì hoảng loạn.
Robot chỉ quét những vật thể có nhịp tim trên 40 nhịp mỗi phút. Muốn sống sót, anh bắt buộc phải biến mình thành một xác chết.
Triết nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở theo nhịp múa rối nước cổ truyền, đưa tâm trí vào trạng thái vô ngã tuyệt đối. Anh chủ động ngưng thở, kích hoạt Kỹ năng 'Tự đóng băng hệ thần kinh'.
Cơn đau kinh hoàng lập tức ụp xuống. Triết cảm thấy như có hàng vạn mũi kim băng giá đang găm thẳng vào tủy sống gáy, lan nhanh khắp các khớp thần kinh. Máu trong huyết quản của anh như đông cứng lại thành những tinh thể đá sắc lẹm, nung chảy màng não đang hoại tử của anh. Nhịp tim của Triết tụt dốc không phanh—35, 30, rồi dừng lại ở mức 20 nhịp mỗi phút. Cơ thể anh lạnh toát như một xác chết lâm sàng dưới lòng đất lạnh giá, hoàn toàn vô hình trên màn hình quét nhiệt của robot.
Hải Câm, dùng chút sức lực thể chất cuối cùng của bàn tay trái không bị thương, lách qua dòng nước đang rò rỉ điện, lén kéo khoang bảo dưỡng của Lam Anh vào sâu trong một hốc đá bọc chì cách điện tự nhiên nằm khuất sau đường ống dẫn nước cũ. Lớp chì dày dặn chặn đứng dòng điện cao áp đang quét qua, bảo vệ an toàn cho tủy sống số yếu ớt của cô bé.
Toán robot Thợ săn virus quét qua ngã ba cống một lần nữa. Tia laser đỏ rực lướt qua cơ thể lạnh ngắt, không nhịp thở của Triết nằm bất động bên vách đá ẩm ướt. Máy quét sinh học của chúng hiển thị màu xám vô hồn: *Không phát hiện dấu hiệu sinh học hợp lệ. Chỉ số nhiệt lượng: Dưới mức tối thiểu.*
“Báo cáo Đội trưởng Sát, khu vực này đã bị triệt tiêu hoàn toàn. Không phát hiện vật sống,” tiếng robot báo cáo vô cảm vang lên trước khi bước chân bọc thép của chúng xa dần.
***
Hơn mười phút sau, khi tiếng động cơ của tập đoàn hoàn toàn biến mất dưới lòng cống ngầm, Triết mới từ từ mở mắt phải. Cơ thể anh run rẩy dữ dội do thân nhiệt sụt giảm đột ngột, mười đầu ngón tay xơ hóa cơ khí rỉ dịch xanh lạnh ngắt cứng đờ, không còn bất kỳ cảm giác vật lý nào. Anh quỵ ngã xuống vũng nước thải, Khánh Chi vội vã lao đến đỡ lấy anh, nước mắt cô hòa cùng dòng nước mưa axit lạnh buốt trên má.
“Triết... anh tỉnh lại đi... Sơn Bass và Lâm Trống... họ đã bị bắt đi rồi...” Khánh Chi khóc nghẹn, cô cố giữ chặt lấy bả vai đang nẹp sắt rỉ sét của anh.
Triết không thể trả lời. Anh kéo lê thân thể tàn phế của mình, cùng Hải Câm đẩy chiếc khoang bảo dưỡng của em gái ra khỏi hốc đá. Môi trường hóa chất độc hại của cống ngầm đã bắt đầu ăn mòn các cảm biến bên ngoài của khoang máy, khiến tiếng bíp bíp duy trì sự sống của Lam Anh ngày một yếu ớt, đứt quãng.
Họ không thể quay lại. Họ đã mất đi đường liên lạc với thế giới bên ngoài, mất đi những người đồng đội trung thành, và thể xác của Lam Anh chỉ còn tính bằng giờ.
Kéo lê bước chân vô lực qua lối thoát hiểm cuối cùng của cống ngầm, họ bước ra ngoài đời thực.
Khi đặt chân đến biên giới Hố rác công nghệ Hắc Thiết, họ phát hiện toàn bộ vùng đất này đã bị bao phủ bởi một làn sương mù điện tử độc hại chứa đầy oán khí của những người chết não.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!