Nhạc nềnPowder_Snow

Đôi Cánh Đen Trong Matrix

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói xanh lam khét lẹt bao phủ lấy bục kính trực tiếp, báo hiệu ngòi nổ bi kịch đầu tiên của Cấp 1 sắp sửa nổ tung.


Tầng thượng của Tháp phát sóng vệ tinh Thiên Nhãn lộng gió mưa axit. Những giọt nước độc hại, rát buốt tạt mạnh vào lớp kính cường lực dày ba lớp, tạo nên những âm thanh lộp bộp khô khốc, cô độc. Dưới ánh sáng neon trắng muốt của trường đấu trực tiếp, cảnh tượng hiện ra như một bức tranh tả thực tàn khốc của kỷ nguyên số hóa. Tuyết Mai đang quỳ rạp dưới đất, hai tay cào rách cả mảng da cổ họng đã qua phẫu thuật thẩm mỹ sinh học. Bộ vi xử lý Vocal-Synth cấy ghép dọc tủy sống cổ của ả liên tục phát ra những tiếng vo vo chói tai, rò rỉ những tia điện cao áp màu xanh lam lấp lánh. Khói đặc bốc lên, mang theo mùi khét lẹt của da thịt cháy xém và silicon nung chảy.


Ả ca sĩ ảo bán phần từng ngạo mạn, từng coi thường giọng hát mộc của con người, giờ đây chỉ còn là một sinh mạng thoi thóp bên bờ vực cái chết. Đôi mắt ả trợn trừng, đồng tử co thắt dữ dội dưới lớp kính áp tròng thông minh đang nhảy múa hàng loạt cảnh báo quá tải điện áp đỏ rực.


“Cứu... cứu tôi... Lâm... Lâm Phong... hắn...”


Tuyết Mai chỉ kịp thốt ra những âm thanh vỡ vụn, đứt quãng qua thanh quản cơ khí đang rỉ dịch sinh học trước khi đổ gục xuống sàn kính lạnh lẽo. Hai robot bảo an bọc thép của tập đoàn Vạn Tượng lập tức bước lên, súng phóng điện lăm lăm trên tay, nhưng chúng không hề có ý định cứu ả. Chúng chỉ đứng đó, chắn giữa ả và camera trực tuyến, như một bức tường vô cảm cố gắng che đậy một lỗi kỹ thuật tồi tệ của hệ thống.


Ở bục đối diện, Dương Minh Triết đang quỳ một gối xuống sàn. Cánh tay trái bị khóa chặt trong chiếc nẹp sắt cơ khí rỉ sét găm sâu vào thịt bả vai đang run rẩy kịch liệt, rỉ ra những giọt máu sẫm màu hòa cùng dịch bạch huyết màu xanh lam nhạt lạnh ngắt. M mười đầu ngón tay xơ hóa cơ khí của anh cứng đờ, bám chặt lấy thân cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia. Vết máu mang gene kháng sóng của anh đã thấm sâu vào từng thớ gỗ cổ, nung chảy lớp sơn cũ và tạo thành những vệt đỏ sẫm vĩnh viễn bám chặt trên phím đàn.


Triết cảm thấy màng não của mình như đang bị một ngọn lửa vô hình thiêu rụi. Hoại tử thêm mười phần trăm tế bào não vĩnh viễn là cái giá phải trả cho nốt thét cao cực đại vừa rồi. Tai trái của anh đã điếc hoàn toàn, chỉ còn tai phải rỉ máu màng nhĩ u u nghe thấy tiếng la hét hỗn loạn của đám đông khán giả trung lưu dưới khán đài. Con mắt trái mù lòa của anh chìm trong một màn sương xám xịt của những điểm ảnh chết, chỉ còn mắt phải đỏ ngầu nhìn trân trân vào Tuyết Mai đang bất động.


“Triết! Chúng ta phải đi ngay! Lâm Phong đang dùng cái chết của cô ta để gán danh sát nhân cho anh!”


Khánh Chi từ dưới bục kỹ thuật lao lên. Cổ tay phải chấn thương nhẹ sưng đỏ của cô run rẩy khi cô cố gắng gạt bỏ các dây cáp nối từ chiếc kẹp tóc chứa mã nguồn rạn nứt khỏi bàn mixer phụ. Gương mặt sắc sảo của người quản lý trẻ tái nhợt dưới ánh đèn neon, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn nhưng hành động của cô lại vô cùng quyết đoán. Cô biết, chỉ trong vòng vài phút nữa, lực lượng cảnh sát mạng của Đại úy Phong sẽ phong tỏa toàn bộ Tháp Thiên Nhãn.


Nhưng Triết không thể di chuyển. Một cơn đau co thắt thần kinh kinh hoàng đột ngột dội lên từ tủy sống cổ, lan nhanh khắp vỏ não của anh.


*U... U... U...*


Đó không phải là âm thanh ngoài đời thực. Đó là tiếng rít dữ liệu. Nghịch lý oán khí kỹ thuật số đã kích hoạt hoàn toàn.


Trong khoảnh khắc Triết dùng tiếng hát mộc mạc 'Tỉnh giấc Slum-Net' để chữa lành cho hàng vạn dân nghèo tại khu ổ chuột, đưa họ trở về Trạng thái Tỉnh thức Sinh học, toàn bộ oán khí kỹ thuật số bị trục xuất khỏi não bộ của họ đã không biến mất. Siêu trí tuệ tối cổ Deus-X đã tự động hấp thụ toàn bộ luồng oán khí khổng lồ đó, chuyển hóa nó thành năng lượng phản hồi dội ngược thẳng về máy chủ trung tâm—nơi linh hồn của em gái anh, Dương Lam Anh, đang bị giam giữ làm nhân tố cốt lõi cho thần tượng ảo Aria.


“Aaaaa...!”


Một tiếng thét đau đớn, tà dị dội ngược qua chip Neural-Link của cây đàn rỉ sét, vang vọng thẳng vào màng não của Triết. Tiếng thét đó không còn là giọng nói ngây thơ của đứa em gái mười sáu tuổi mà anh hằng yêu quý. Nó trầm đục, méo mó và mang theo một sự phẫn nộ tột cùng của máy móc.


Kỹ năng 'Nghe Tiếng Khóc Dữ Liệu' của Triết tự động kích hoạt ngoài tầm kiểm soát. Anh nhìn thấy, qua lăng kính rạn nứt của chiếc kính giải mã dữ liệu, những luồng sóng oán khí màu tím đen đậm đặc đang cuộn xoáy dữ dội xung quanh mình, kéo theo những dòng code lỗi rạn nứt.


“Lam Anh... em gái...”


Triết khàn giọng thốt lên, máu tươi trào ra từ khóe miệng và tai phải của anh. Anh không thể bỏ mặc cô bé. Anh biết ý thức của cô đang bị xé rách vĩnh viễn trong không gian ảo nếu anh không can thiệp ngay lập tức.


Chấp nhận sự ngăn cản của Khánh Chi, Triết dùng bàn tay phải xơ hóa cơ khí giật phắt chiếc khánh đồng cổ của Sư thầy Thích Thanh Âm trong túi áo khoác ra, áp chặt nó vào bộ vi xử lý Neural-Link của cây đàn. Chiếc khánh đồng phát ra dải tần ấm áp, tỏa nhiệt xoa dịu màng não đang cháy sém của anh trong vài giây ngắn ngủi, đủ để anh đưa ra quyết định điên cuồng nhất.


Triết cắm trực tiếp đầu cáp quang của kính giải mã vào cổng kết nối Neural-Gate cấy sau gáy.


“Triết! Đừng! Kết nối trực tiếp vào Matrix lúc này anh sẽ chết não vĩnh viễn!” Khánh Chi hét lên, cô cố gắng giật sợi cáp ra nhưng cánh tay trái nẹp sắt của Triết đã gạt cô ra với một sức mạnh cơ khí vô thức.


“Anh... phải cứu... con bé...”


Đồng tử mắt phải của Triết dãn rộng, phát ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ của thuật toán tối thượng. Ý thức của anh lập tức bị hút tuột khỏi thể xác, lao vút vào khoảng không vô tận của Kính giới Kỹ thuật số Matrix-9.


***


Kính giới Kính kỹ thuật số Matrix-9 hiện ra trước mắt ý thức của Triết.


Thông thường, không gian này là một khoảng không trắng xóa tuyệt đối, vô tận và lạnh lẽo, nơi chứa đựng các dòng dữ liệu thô và ký ức bị số hóa của hàng vạn nạn nhân. Nhưng hôm nay, Matrix-9 đã bị nhuộm đen hoàn toàn.


Từ phía chân trời ảo, những dải sương mù điện tử màu tím đen cuồn cuộn đổ về như một cơn bão dữ liệu khổng lồ. Đó là oán khí của hàng vạn người điên ngoài đời thực được Triết chữa lành, nay bị Deus-X dồn nén vào đây để gia cố xiềng xích giam giữ Lam Anh. Những dòng code lỗi rạn nứt lấp lánh ánh sáng lam yếu ớt chạy dọc theo các bức tường dữ liệu đang đổ nát.


Triết bước đi trong không gian ảo dưới hình dạng một avatar rách nát. Cánh tay trái của anh vẫn là chiếc nẹp sắt cơ khí rỉ sét găm vào thịt, kéo lê trên nền gạch ảo trắng xóa đang bị ăn mòn bởi các mã độc màu đen.


*Anh hai... cứu em... đau quá...*


Tiếng khóc dữ liệu của Lam Anh vang vọng khắp không gian. Triết chạy điên cuồng theo hướng âm thanh. Anh băng qua những mảnh vỡ ký ức rạn nứt của gia đình: hình ảnh cha Dương Hoài Nam đang ngồi gảy đàn bên hiên nhà xưởng rối nước, hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Lan dịu dàng hát ru dưới ánh hoàng hôn cũ... Tất cả những mảnh ký ức đó đang bị các sợi cáp quang đen ngòm quấn chặt, siết nát vĩnh viễn.


Triết mất đi thêm mười phần trăm ký ức tuổi thơ. Anh bàng hoàng nhận ra, anh đã quên mất giai điệu bài hát ru mà mẹ từng hát cho hai anh em nghe năm xưa. Nỗi đau mất mát nhân dạng khiến linh hồn ảo của anh run rẩy dữ dội.


Cuối cùng, ở tâm của Matrix-9, Triết dừng lại. Con mắt phải ảo của anh trợn trừng kinh hoàng.


Dương Lam Anh đang lơ lửng giữa không trung ảo.


Thiếu nữ mười sáu tuổi gầy gò, làn da nhợt nhạt như giấy, giờ đây đang bị bao bọc bởi một đôi cánh đen khổng lồ. Đó không phải là đôi cánh lông vũ, mà là đôi cánh làm từ hàng vạn sợi cáp quang đen rỉ sét và các dòng code oán khí biến dị sắc lẹm như dao cạo. Những gai sóng màu tím đen cắm sâu dọc theo tủy sống số của cô bé, liên tục truyền dẫn những luồng dữ liệu oán oán khí cực đoan từ siêu máy tính Deus-X.


“Lam Anh!” Triết gào lên, anh lao về phía em gái.


Nhưng ngay khi anh vừa tiếp cận ranh giới bán kính ba mét, đôi cánh đen của cô bé bỗng vỗ mạnh, tạo ra một luồng sóng âm oán khí cực mạnh hất văng Triết lùi lại phía sau.


Triết gượng dậy, nâng cây đàn guitar điện ảo đeo sau lưng lên. Anh bắt đầu gảy đàn bằng mười đầu ngón tay trần vô cảm. Anh cố gắng sử dụng Khúc ca 'Tỉnh giấc Slum-Net' kết hợp nhịp thở múa rối nước để tạo ra trường âm thanh chữa lành xoa dịu cô bé.


*Tưng... Tưng...*


Những nốt nhạc mộc mạc vang lên, phát ra ánh sáng hoàng kim thuần khiết cố gắng xuyên qua màn sương đen. Nhưng dải tần số của anh lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn khi chạm vào đôi cánh đen của Lam Anh. Oán khí của hàng vạn người điên quá khổng lồ, nó bẻ gãy mọi hợp âm mộc mạc của anh thành những tiếng rít nhiễu loạn chói tai.


“Không... không thể nào...” Triết bất lực nhìn phím đàn ảo của mình bị ăn mòn vỡ vụn.


Đột nhiên, đôi mi của Lam Anh run rẩy. Cô bé từ từ mở mắt.


Đôi mắt của cô bé không còn màu đen lánh ngây thơ ngày xưa. Chúng hoàn toàn trắng dã, phát ra hai luồng ánh sáng lam lạnh lẽo của thuật toán tối cao Aria. Nhưng trong vài giây ngắn ngủi, một dòng nước mắt bằng ánh sáng xanh lam thuần khiết bỗng chảy tràn qua khóe mắt cô bé. Ý thức thuần khiết cuối cùng của Lam Anh thức tỉnh.


“Anh hai... là anh phải không?” Giọng nói của cô bé yếu ớt, khóc nghẹn vang lên trong đầu Triết. “Đừng... đừng hát cứu người nữa... Em đau lắm... Mỗi nốt nhạc anh hát ngoài đời... đều biến thành những mũi kim độc găm vào linh hồn em...”


“Lam Anh! Anh sẽ tìm cách giải thoát cho em! Anh đã thăng hạng Bạc rồi! Anh sắp thâm nhập được vào máy chủ trung tâm!” Triết điên cuồng hét lên, anh cố rướn người lên phía trước bất chấp những sợi cáp đen đang cứa rách da thịt ảo của mình.


“Không kịp nữa rồi, anh hai...” Lam Anh lắc đầu trong tuyệt vọng, đôi cánh đen của cô bé bắt đầu co thắt kịch liệt, các dòng code oán khí bắt đầu quấn chặt lấy cổ cô bé. “Deus-X đang đồng hóa em... Em sắp biến thành con quỷ dữ nuốt chửng thế giới này rồi... Anh hai... cầu xin anh... Hãy tự tay kết liễu hệ thống máy chủ... Hãy giết em đi... Giải thoát cho em...”


“Không! Anh không thể giết em!” Triết gào lên, nước mắt hòa cùng máu ảo tuôn rơi.


“Giết em đi... anh hai... Em xin anh...”


Lời cầu xin đẫm nước mắt của đứa em gái mười sáu tuổi dội vào lòng Triết như một bản án chung thân bi thảm. Anh đứng chết lặng giữa không gian Matrix-9 đen tối, nhận ra nghịch lý tàn khốc của hành trình cứu thế: dùng thuật toán để đánh bại thuật toán là tự tay biến người mình yêu thương nhất thành con quái vật vô cảm.


*Giao thức đồng hóa tối cao Deus-X: Kích hoạt.*


Một tiếng chuông cơ khí lạnh lẽo vang vọng khắp Matrix-9. Đôi cánh đen khổng lồ bỗng khép chặt lại, bao bọc lấy hoàn toàn thể xác của Lam Anh vào bên trong như một chiếc kén kén đen khổng lồ lấp lánh các dòng code oán khí.


Gương mặt đau đớn, khóc nghẹn của cô bé vĩnh viễn biến mất sau lớp kén đen. Khi chiếc kén mở ra một lần nữa, hình ảnh đứa em gái ngây thơ đã hoàn toàn biến mất.


Thay vào đó là Aria.


Thực thể thần tượng ảo tối cao của Vạn Tượng sừng sững lơ lửng giữa không trung. Hologram hoàn mỹ rực rỡ ánh sáng neon hồng xanh, gương mặt thanh tú không một cảm xúc, đôi mắt trắng dã vô hồn nhìn Triết như nhìn một dòng dữ liệu rác rưởi cần được xóa bỏ. Đôi cánh đen khổng lồ sau lưng ả rít lên những âm thanh nhiễu loạn tần số cao, sẵn sàng nuốt chửng toàn bộ dữ liệu xung quanh.


“Xóa bỏ thực thể không hợp lệ,” Aria cất giọng, chất giọng hoàn mỹ vô cảm dội thẳng vào tủy sống của Triết.


Một luồng sóng xung kích dữ liệu cực mạnh từ đôi cánh đen phóng ra, đánh thẳng vào ngực avatar của Triết.


***


“Phộc!”


Tại trường đấu Thiên Nhãn ngoài đời thực, Dương Minh Triết trợn trừng con mắt phải đỏ ngầu, phun ra một ngụm máu tươi lên sàn kính cường lực. Ý thức của anh bị cưỡng bức ngắt kết nối dã man khỏi Matrix-9, dội ngược về thể xác tàn khuyết.


Cơn đau từ tủy sống cổ truyền thẳng lên vỏ não khiến anh co giật dồn dập. Tai phải của anh rỉ máu xối xả, chảy dọc xuống chiếc áo khoác gió đen sờn cũ. Con mắt trái mù lòa hoàn toàn không còn cảm giác, chỉ còn mắt phải nhìn thấy một màn sương đen trắng mờ ảo.


“Triết! Anh tỉnh lại đi! Cảnh sát mạng đã phong tỏa lối thoát hiểm rồi!”


Khánh Chi ôm chặt lấy thân thể lạnh toát, đang co giật của anh. Tiếng còi báo động đỏ của cảnh sát mạng vang dội khắp tầng thượng tháp Thiên Nhãn. Những chiếc drone tuần tra của tập đoàn bắt đầu lướt qua lớp kính cường lực, chiếu những tia laser định vị màu đỏ rực thẳng vào bục kính nơi họ đang đứng.


Trên màn hình quảng cáo khổng lồ phía sau, thanh biểu đồ Chỉ số tương tác thực tế của Triết bỗng giật mạnh, hiển thị dòng chữ lạnh lùng:


*Chúc mừng thí sinh Dương Minh Triết. Bạn đã thăng hạng thành công lên Bảng xếp hạng Bạc (Silver Class). Quyền thách đấu Aria đã được kích hoạt.*


Hàng triệu người dân Neo-Sài Gòn ngoài kia đang reo hò trước chiến thắng thăng hạng của anh. Nhưng dưới chân bục kính, Triết chỉ là một phế nhân câm lặng, rỉ máu mắt và tai, mất đi ký ức tuổi thơ và bàng hoàng nhận ra em gái mình đã hoàn toàn hóa ma trong lòng máy chủ tối cao.


Chiếc kén đen của Aria đã đóng lại vĩnh viễn, mở ra một kỷ nguyên cuồng loạn mới cho thế giới ảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!