Nhạc nềnPowder_Snow

Vũng Bùn Neon Và Phím Đàn Rỉ Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit ngoài kia vẫn gõ nhịp điên cuồng lên mái tôn rỉ sét của xưởng rối nước họ Dương. Thứ nước mưa mang theo lưu huỳnh và bụi chì công nghiệp từ những tháp lọc khí trung tâm của tập đoàn Vạn Tượng bốc mùi khét lẹt, ăn mòn dần những thớ gỗ mít đã trăm năm tuổi của thủy đình cổ kính.


Dương Minh Triết ngồi sụp dưới sàn gỗ ẩm mục, lưng tựa vào chiếc cột trụ loang lổ rêu xanh. Mười đầu ngón tay anh đỏ lựng, những vết cứa nông sâu do dây đàn sắt rỉ sét để lại vẫn đang rỉ ra từng vệt máu sẫm. Cơn co thắt màng não sau khi kích hoạt chip Neural Link đời đầu trong cây đàn vẫn chưa hoàn toàn dứt hẳn, cứ mỗi nhịp tim đập, một luồng đau buốt lại chạy dọc từ gáy lên đỉnh đầu anh, nhức nhối như bị kim châm. Qua lớp kính giải mã dữ liệu rạn nứt đeo trên mắt, thế giới hiện lên dưới những dải sương mờ điện tử màu tím hồng tà dị—thứ sóng não giải trí của thần tượng ảo Aria đang bao phủ toàn bộ Neo-Sài Gòn như một tấm lưới vô hình bóp nghẹt tâm trí bách tính.


“Rầm!”


Cánh cửa gỗ dày bọc tôn rỉ sét của xưởng rối bị một cú đạp thô bạo húc văng. Luồng gió lạnh mang theo hơi mưa axit buốt giá xộc thẳng vào phòng, kéo theo tiếng cười khè khè chói tai của một gã đàn ông béo ú.


Vương Bá bước vào. Gã trùm cho vay nặng lãi của khu ổ chuột Slum-Net Quận 9 sừng sững như một khối thịt di động, cổ đeo sợi dây chuyền vàng bản lớn lấp lánh dưới ánh đèn neon chập chờn. Hai gã đàn em lực lưỡng cơ bắp cuồn cuộn, tay lăm lăm những thanh tuýp sắt tích hợp lõi điện từ đi sát phía sau.


“Thằng cháu Triết đâu rồi?” Vương Bá hất hàm, nhổ một ngụm nước bọt đỏ lòm vì nhai trầu xuống đầm nước đen ngòm của thủy đình. “Hôm nay là hạn chót của kỳ lãi thứ hai. Nghe nói mày bị tập đoàn Vạn Tượng đá ra đường như một con chó rách rồi hả? Tiền đâu? Hay là tao phải dỡ cái xưởng rối nát này đi bán phế liệu?”


Triết gượng đứng dậy, cánh tay trái nẹp sắt khẽ run lên. Anh chưa kịp lên tiếng thì một bóng người cao lớn đã chắn ngang trước mặt anh.


Chú Tư, người bảo vệ già của xưởng rối, bước ra từ bóng tối của những cánh gà. Chú mặc bộ quần áo bảo hộ lao động màu xanh sờn cũ, đôi bàn tay chai sần vì đục đẽo gỗ siết chặt cây gậy ba-toong bằng gỗ mun có lõi sắt nặng trịch. Gương mặt phong trần đầy những nếp nhăn sâu hoắm của chú đanh lại, ánh mắt không một chút sợ hãi nhìn thẳng vào họng súng điện của lũ côn đồ.


“Vương Bá, xưởng rối này là đất tổ họ Dương. Cậu Triết vừa mới trở về, tiền nợ chúng tôi sẽ xoay sở. Anh không được chạm vào một phân gỗ ở đây!” Giọng Chú Tư trầm và đanh thép.


“Xoay sở? Bằng cái gì?” Vương Bá cười lớn, gã tiến một bước, dùng cây chuỗi hạt ngọc gõ gõ lên ngực Chú Tư. “Thằng ranh này giờ là kẻ phản nghịch của tập đoàn, tài khoản V-Coin bị khóa sạch. Nó lấy cái gì nuôi thân, lấy cái gì trả nợ cho tao? Đàn em! Đập nát mấy con rối gỗ rách này cho tao! Xem chúng nó cứng đầu đến bao giờ!”


Hai gã đàn em của Vương Bá lập tức lao lên. Một tên vung thanh tuýp sắt điện từ đập thẳng vào giá để rối gỗ cổ truyền bên mép đầm. Tiếng gỗ mít trăm năm tuổi nứt vỡ vang lên khô khốc. Con rối Chú Tễu—kỷ vật duy nhất còn nguyên vẹn của ông nội Gia Bảo—bị văng xuống đầm nước đen, lớp sơn son thếp vàng bị nước axit ăn mòn sủi bọt trắng xóa.


“Không được chạm vào đồ của ông nội!”


Triết hét lên, định lao ra nhưng Chú Tư đã nhanh hơn. Người bảo vệ già gầm lên một tiếng, cây gậy ba-toong mun lõi sắt vung lên một vòng tròn hoàn mỹ, gạt phăng thanh tuýp sắt của gã đàn em đầu tiên. Chú Tư tuy đã ngoài năm mươi nhưng võ thuật thực chiến đường phố từ những năm tháng làm công nhân bốc xếp vẫn cực kỳ lợi hại. Chú xoay người, nện một cú nặng trịch vào khớp gối cơ khí của gã côn đồ thứ hai, khiến hắn khuỵu xuống gào thét.


“Lũ khốn kiếp!” Vương Bá tức giận giật lấy khẩu súng điện cầm tay từ thắt lưng gã đàn em còn lại.


Từ trong buồng máy phía sau thủy đình, Dương Hoài Bắc—người chú họ với chiếc chân giả cơ khí thô kệch—lao ra, tay lăm lăm khẩu súng điện tự chế rít lên những tiếng e e chập chờn. “Vương Bá! Tao liều mạng với mày!”


Nhưng sương mù điện tử ngoài trời quá ẩm ướt, hơi nước axit luồn vào nòng súng tự chế của chú Hoài Bắc. Trước khi chú kịp bóp cò, khẩu súng đã chập mạch, phát ra một tiếng *xoẹt* chói tai kèm theo làn khói đen ngòm. Chú Hoài Bắc bị dòng điện rò giật nảy người, ngã nhào xuống sàn gỗ, chiếc chân giả cơ khí kêu rắc rắc bất lực.


Cùng lúc đó, hai gã đàn em của Vương Bá đã gượng dậy được. Chúng điên cuồng lao vào Chú Tư. Một thanh tuýp sắt điện lực nện mạnh vào bả vai trái của người bảo vệ già. Tiếng xương rạn nứt vang lên khẽ khàng nhưng đau đớn. Chú Tư quỵ một gối xuống sàn, nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy bao đàn guitar cũ kỹ của Triết đặt gần đó, dùng tấm lưng khòm của mình che chắn cho di vật của cha Triết khỏi những cú nện tàn nhẫn.


“Dừng tay lại!”


Một tiếng hét lạnh lùng vang lên từ phía Triết. Giọng nói của anh không lớn, nhưng mang một tần số rung động kỳ lạ, khiến màng nhĩ của tất cả những kẻ có mặt trong phòng đột ngột đau nhói như có tiếng rít cao tần chạy qua.


Triết đứng đó, đôi mắt u uất đằng sau chiếc kính giải mã rạn nứt rực lên một ánh sáng hoàng kim nhạt của thuật toán tối thượng. Anh không nhìn Vương Bá, mà nhìn thẳng vào chiếc vòng đeo tay thông minh phát sáng xanh trên cổ tay gã trùm cho vay nặng lãi.


“Vương Bá,” Triết cất giọng đều đều, từng lời nói như một dòng lệnh lập trình lạnh lùng. “Vòng tay của ông đang kết nối với máy chủ trung gian của Vạn Tượng qua giao thức mạng con 10.9. Giao dịch gần nhất của ông diễn ra cách đây hai mươi phút: mười liều Neural-Amp thô và năm hộp dung dịch an thần cấm được chuyển từ bãi rác Hắc Thiết về quận 9. Mã hóa giao dịch là khóa đối xứng AES-256 với backdoor của riêng tôi viết năm ngoái.”


Gương mặt béo phị của Vương Bá đột ngột cắt không còn một giọt máu. Gã khựng lại, khẩu súng điện trong tay run lên bần bật. “Mày... mày nói cái gì? Tao không hiểu mày đang lảm nhảm cái gì!”


“Ông hiểu rất rõ,” Triết tiến lên một bước, ngón tay rỉ máu của anh khẽ gõ vào gọng kính giải mã rạn nứt. “Tôi là cựu kỹ sư thiết kế mạng lưới an ninh cho hệ thống phân phối của Vạn Tượng. Chỉ cần một dòng lệnh thoại của tôi truyền qua chip Neural Link của cây đàn này kết nối trực tiếp vào trạm phát sóng lân cận, toàn bộ tọa độ kho chứa thuốc lậu của ông ở chợ đen Hắc Thiết sẽ được gửi thẳng đến Cục An ninh mạng dưới dạng báo cáo tố giác ẩn danh của tập đoàn. Ông nghĩ cảnh sát mạng sẽ mất bao lâu để quét sạch cái bang hội của ông?”


“Mày dám đe dọa tao?” Vương Bá rít qua kẽ răng, nhưng ánh mắt gã đã lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ. Gã biết Triết không nói đùa. Kỹ sư của Vạn Tượng đều là những con quái vật công nghệ, và Triết lại là kẻ nắm giữ thuật toán gốc.


“Tôi không đe dọa. Tôi đang thương lượng,” Triết lạnh lùng nói, mắt anh quét qua Chú Tư đang đau đớn ôm bả vai, rồi nhìn sang những con rối gỗ bị đập nát dưới đầm nước đen. “Hạn nợ của tôi còn ba ngày nữa mới đến hạn chót theo hợp đồng gốc. Ông rút quân ngay lập tức. Trong vòng ba ngày, tôi sẽ thanh toán toàn bộ số nợ bằng tiền mặt chợ đen. Nếu ông còn dám chạm vào một sợi tóc của người nhà tôi, hoặc đập phá một con rối gỗ ở đây, tôi sẽ tự tay xóa sạch toàn bộ tài khoản ẩn danh của ông trên sàn số.”


Bầu không khí trong xưởng rối đông cứng lại, chỉ còn tiếng mưa axit rơi lộp bộp trên mái tôn. Vương Bá nhìn chằm chằm vào Triết, cố tìm kiếm một sự do dự trên gương mặt gầy gò của chàng trai trẻ, nhưng gã chỉ thấy một sự quyết tuyệt điên cuồng của kẻ không còn gì để mất.


“Được... được lắm, thằng ranh con!” Vương Bá khạc nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, hậm hực hạ khẩu súng điện xuống. “Tao cho mày ba ngày. Đúng ba ngày nữa tao quay lại. Nếu không có đủ năm vạn tiền mặt chợ đen, tao sẽ lột da thằng già này và dỡ sạch cái xưởng rối này mang đi hóa kiếp! Đàn em, rút!”


Lũ côn đồ hầm hực dìu nhau rút lui vào màn mưa axit trắng xóa ngoài cửa.


Khi bóng dáng của chúng hoàn toàn biến mất sau những rặng dừa nước héo úa, Chú Tư mới buông lỏng bao đàn, thở hắt ra một tiếng đau đớn rồi ngã quỵ xuống sàn gỗ.


“Chú Tư!” Triết lao đến, đỡ lấy người bảo vệ già.


“Cậu Triết... tôi không sao... cây đàn của cậu... vẫn nguyên vẹn,” Chú Tư thều thào, đôi bàn tay run rẩy khẽ vuốt ve lớp vải bạt bọc ngoài bao đàn như thể đó là bảo vật quý giá nhất thế gian.


Chú Hoài Bắc lết chiếc chân giả đến bên cạnh, gương mặt đầy vẻ dằn vặt và hối hận. “Khốn kiếp thật! Cái súng điện tự chế của tao lại dở chứng đúng lúc này. Chì và hơi nước axit ở cái Slum-Net này phá hủy mọi vi mạch cơ khí. Triết ơi, chú xin lỗi, chú không giúp được gì cho hai cháu...”


“Không, chú Bắc. Chú đã làm hết sức rồi,” Triết đỡ Chú Tư ngồi dậy, dựa vào một cây cột bọc chì cách âm cổ điển. Anh cẩn thận cởi bỏ lớp áo khoác gió sờn cũ của mình để kiểm tra vết thương trên vai Chú Tư. Một vết bầm tím lớn, tụ máu đen sẫm chạy dọc bả vai người bảo vệ già, vết thương sưng tấy lên dưới tác động của dòng điện cực ngắn từ tuýp sắt.


Triết xót xa vô hạn. Những con người này—những người giữ lửa cuối cùng của xưởng rối nước họ Dương—đã che chở cho anh từ thuở nhỏ, và giờ đây họ lại phải đổ máu để bảo vệ anh trước sự tàn bạo của thế giới công nghệ ngoài kia.


“Chú Bắc, giúp cháu đưa Chú Tư vào buồng trong nghỉ ngơi. Cháu cần phải sửa lại cây đàn và kính giải mã ngay lập tức. Chúng ta không còn thời gian nữa,” Triết nói, giọng anh đanh lại đầy quyết tâm.


***


Trong buồng máy chật hẹp phía sau thủy đình, không khí ngột ngạt và sực mùi dầu mỡ, nhựa thông cháy và mùi chì hàn. Đây là nơi chú Hoài Bắc dành cả đời để sửa chữa những chiếc radio cũ và các linh kiện analog bị vứt bỏ từ các bãi rác công nghệ của quận 1.


Triết ngồi trước chiếc bàn gỗ bám đầy vết hàn, đặt cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia nằm phẳng lặng dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc bóng đèn sợi đốt cổ điển duy nhất còn hoạt động. Bên cạnh anh, chú Hoài Bắc đang dùng chiếc kìm tuốt dây điện để làm sạch các đầu nối đồng của bộ trộn âm analog cũ.


“Triết này,” chú Hoài Bắc vừa hàn lại một mối nối vừa khẽ thở dài, giọng nói trầm buồn hòa lẫn tiếng rít của mỏ hàn nhiệt. “Mày có thực sự muốn bước lên con đường này không? Biểu diễn mộc chui ở cái Slum-Net này nguy hiểm lắm. Bọn cảnh sát mạng của Đại úy Phong quét vô tuyến liên tục. Chỉ cần mày cất tiếng hát mà không qua màng lọc thuật toán của tập đoàn, chúng nó sẽ định vị được tần số của mày trong vòng năm phút.”


Triết im lặng. Anh cẩn thận tháo gỡ phần ngựa đàn guitar rỉ sét, lộ ra bộ vi xử lý Neural Link cổ điển nằm sâu bên trong thớ gỗ thông già. Những vệt máu khô của anh từ đêm qua vẫn bám chặt trên các vi mạch bán dẫn bằng đồng, tạo nên một dải màu đỏ nâu tà dị dưới ánh sáng đèn dầu.


“Con không còn lựa chọn nào khác, chú Bắc,” Triết thì thầm, ngón tay anh khẽ chạm vào vết máu khô. “Lam Anh đang chết dần trong máy chủ Deus-X. Tiếng khóc của em ấy truyền qua chip Neural Link này... con nghe thấy nó mỗi đêm. Nếu con không thách đấu và đánh bại Aria trên các bảng xếp hạng, con sẽ vĩnh viễn mất em ấy. Và món nợ của Vương Bá... viện phí của Lam Anh tại phòng khám của Bác sĩ Hùng... tất cả đều cần tiền mặt chợ đen.”


Chú Hoài Bắc khựng tay hàn lại, ánh mắt chú trùng xuống đầy xót xa. Chú nhìn vào đôi mắt u uất của đứa cháu trai, nơi chỉ còn lại một chấp niệm điên cuồng và quyết tuyệt. Chú hiểu rằng dòng máu kháng sóng của họ Dương không bao giờ cho phép họ đầu hàng.


“Được rồi,” chú Bắc dứt khoát nói, đưa cho Triết một chiếc tuốc-nơ-vít đa năng. “Để chú giúp mày gia cố lại lớp bọc chì cho bộ phát sóng của cây đàn. Chúng ta sẽ dùng quặng chì phế liệu nhặt từ bãi rác Hắc Thiết để bọc quanh các cuộn cảm. Nó sẽ làm giảm 80% bức xạ điện từ phát ra ngoài, khiến robot tuần tra của Đội trưởng Sát khó định vị hơn.”


Triết gật đầu. Anh đeo chiếc kính giải mã rạn nứt lên mắt, bật công tắc cơ học bên gọng kính. Màn hình võng mạc lập tức hiện lên các luồng sóng nhiễu của sương mù điện tử ngoài kia. Một dải sóng màu tím hồng rực rỡ—sóng não giải trí của Aria phát ra từ Tháp Vạn Tượng—đang dao động ở tần số cực cao, len lỏi qua từng khe hở của mái ngói dột, cố gắng xâm nhập vào tâm trí anh.


“Gia tần số của Aria hôm nay lại tăng lên 5%,” Triết lẩm nhẩm, ngón tay anh nhanh nhẹn điều chỉnh các biến trở trên bộ vi xử lý của cây đàn để tạo ra một dải tần số nghịch đảo. “Chúng đang ép người dân khu ổ chuột phải kết nối liên tục để duy trì sự hưng phấn giả tạo. Hội chứng cuồng loạn điện tử sắp bùng phát rồi.”


“Chính vì thế mà quán bar Neon Câm của lão Minh Sẹo dạo này ngập tràn những kẻ điên loạn,” chú Bắc nói, tay đổ một lớp cát mịn bọc đồng vào đầu thu của micro mộc. “Lão Minh Sẹo là cựu binh cơ khí, lão hiểu tác hại của thứ sóng não đó nên mới giữ lại cái quán bar không dùng wifi duy nhất ở cái Slum-Net này. Mày muốn hát ở đó, phải có sự đồng ý của lão.”


Triết siết chặt con ốc cuối cùng trên ngựa đàn. Anh gảy nhẹ một sợi dây đàn sắt.


*Tùng...*


Một âm thanh trầm ấm, sần sùi và thô ráp vang lên, lan tỏa trong không gian chật hẹp của buồng máy. Âm thanh ấy không hề có sự mượt mà, hoàn mỹ của những bản nhạc điện tử được tổng hợp bằng AI của Vạn Tượng. Nó chứa đựng sự rung động sinh học tự nhiên, thô mộc và đầy sức sống. Qua chiếc kính giải mã, Triết nhìn thấy luồng sóng màu tím hồng xung quanh cây đàn lập tức bị rạn nứt, tạo ra một khoảng trống an toàn bán kính nửa mét.


“Được rồi,” Triết đứng dậy, ôm cây đàn guitar điện cũ kỹ rỉ sét vào lòng. “Con đi gặp Minh Sẹo.”


***


Đường phố Slum-Net Quận 9 vào ban đêm là một mê cung tăm tối và bẩn thỉu của những con hẻm hẹp chằng chịt dây cáp quang cũ nát treo lơ lửng như mạng nhện. Ánh sáng duy nhất ở đây phát ra từ những bảng hiệu neon quảng cáo giá rẻ của các tiệm game ảo và lò đào tạo thần tượng chui, hắt lên những vũng nước mưa axit lấp loáng dầu máy.


Triết kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác gió đen sờn cũ, ôm bao đàn guitar sát bên sườn, bước đi vội vã qua những thân xác đang nằm co quắp bên lề đường. Đó là những nạn nhân của Hội chứng Cuồng loạn Điện tử (Cyber-Psychosis). Họ nằm đó, mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không vô định, cơ thể thỉnh thoảng co giật kịch liệt dưới tác động của những luồng sóng não hưng phấn phát ra từ các tháp sóng tầm thấp của Vạn Tượng. Nếu không có tiền mua dung dịch an thần hoặc nghe nhạc của Aria để hạ nhiệt sóng não, họ sẽ sớm phát điên và tự cào xé da thịt mình cho đến chết.


Triết đi sâu vào một con hẻm cụt, dừng lại trước một cánh cửa sắt nặng nề bám đầy rỉ sét, phía trên treo một bảng hiệu neon nhỏ nhấp nháy ba chữ nửa tối nửa sáng: “Neon Câm”.


Anh gõ mạnh vào cánh cửa sắt theo nhịp điệu múa rối nước cổ truyền.


Cửa sắt khẽ mở ra một khe hẹp. Một nhãn cầu cơ khí phát ra ánh sáng đỏ mờ quét nhanh qua gương mặt Triết, rồi tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên. Cửa mở.


Không gian bên trong quán bar Neon Câm ngột ngạt, sực mùi rượu rẻ tiền, khói thuốc lá điện tử và mùi mồ hôi của đám đông nghèo khổ. Nơi này hoàn toàn không có kết nối internet không dây, tường được bọc bằng những tấm tôn rỉ sét dày để cách ly sóng não của Aria. Nhưng chính sự cách ly đó lại khiến đám đông bên trong đang rơi vào trạng thái trầm cảm và cuồng loạn tập thể do thiếu hụt ảo ảnh giải trí.


Họ ngồi gục đầu trên những chiếc bàn gỗ rách nát, gào thét, la ó hoặc tự đập đầu vào tường để giải tỏa cơn ngứa ngáy thần kinh dữ dội. Một số kẻ nghiện sóng nặng bắt đầu lên cơn co giật, mắt trợn ngược rỉ dịch xanh bên khóe miệng.


Đằng sau quầy bar bằng kim loại cũ kỹ, Minh Sẹo đang lau một chiếc ly thủy tinh bằng cánh tay cơ khí thô kệch của mình. Gã chủ quán bar vạm vỡ với vết sẹo dài chạy dọc mắt trái khẽ nhíu mày khi nhìn thấy Triết bước vào.


“Mày lại đến đây làm gì, thằng ranh?” Minh Sẹo cộc cằn hỏi, giọng nói ồm ồm như tiếng động cơ rỉ sét. “Tao đã nói rồi, quán bar của tao là nơi yên tĩnh duy nhất ở cái Slum-Net này. Tao không muốn chứa chấp kẻ phản nghịch của Vạn Tượng để rước họa vào thân.”


Triết không nói lời nào. Anh bước đến quầy bar, đặt bao đàn guitar rỉ sét lên mặt bàn kim loại, rồi cẩn thận tháo lớp vải bạt bọc ngoài. Cây đàn guitar điện cũ kỹ rỉ sét lộ ra dưới ánh đèn vàng mờ ảo của quán bar.


“Tôi muốn mượn sân khấu của ông đêm nay, Minh Sẹo,” Triết thẳng thắn nói, đôi mắt anh kiên định nhìn thẳng vào nhãn cầu cơ khí phát sáng đỏ của gã chủ quán.


Minh Sẹo khựng lại, gã đặt chiếc ly xuống, nhìn cây đàn rỉ sét rồi nhìn sang đám đông đang điên loạn phía sau. “Mày điên rồi, Triết ạ. Đám người kia đang lên cơn cuồng loạn vì thiếu sóng Aria. Mày muốn bước lên đó với cây đàn nát này để chúng nó xé xác mày ra hả? Nhạc mộc của mày không có bộ lọc autotune, không có tần số kích thích vỏ não của tập đoàn. Chúng nó sẽ coi mày là một gã hề lập dị!”


“Họ không cần ảo ảnh hoàn mỹ của Aria nữa. Họ đang chết dần vì nó,” Triết nói, giọng anh trầm xuống đầy xót xa. “Tiếng hát mộc của con người chứa đựng tần số rung động sinh học tự nhiên—thứ duy nhất có thể bẻ gãy sóng gây nghiện của Aria và đưa họ trở về Trạng thái Tỉnh thức Sinh học. Hãy cho tôi một cơ hội, Minh Sẹo. Chỉ đêm nay thôi.”


Minh Sẹo im lặng nhìn Triết. Gã nhìn vào mười đầu ngón tay đang rỉ máu của chàng trai trẻ, nhìn vào chiếc kính giải mã rạn nứt đầy những vết sẹo công nghệ, rồi lại nhìn sang một gã thanh niên nghèo khổ ở góc quán đang điên cuồng dùng móng tay tự cào rách da mặt mình trong cơn hoang tưởng.


Lòng trắc ẩn của một cựu binh cơ khí từng chứng kiến sự tàn độc của công nghệ tập đoàn trỗi dậy trong lòng Minh Sẹo. Gã thở dài, cánh tay cơ khí khẽ gạt chốt khóa an toàn của khẩu súng điện dắt sau hông.


“Được rồi,” Minh Sẹo ái ngại gật đầu, giọng gã đầy vẻ cảnh báo. “Sân khấu là của mày. Nhưng nếu đám điên kia lao lên xé xác mày, tao chỉ có thể bảo đảm giữ lại cái bao đàn của cha mày thôi đấy.”


Triết khẽ mỉm cười, một nụ cười thoáng qua đầy quyết tuyệt. Anh ôm cây đàn guitar điện rỉ sét, bước từng bước vững chắc lên bục gỗ ọp ẹp ở trung tâm quán bar Neon Câm.


Dưới ánh đèn neon nhấp nháy màu vàng đục, Triết đứng đó sừng sững giữa vũng bùn của khu ổ chuột, mười đầu ngón tay trần đặt lên những phím đàn rỉ sắt, chuẩn bị cất lên tiếng hát thách thức toàn bộ hệ thống thuật toán vô cảm ngoài kia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!