Trận Chiến Song Ca Sát Thủ
Cơn mưa axit của buổi sáng Neo-Sài Gòn không thể lọt qua lớp kính cường lực dày ba lớp của Trạm phát sóng vệ tinh Thiên Nhãn, nhưng tiếng rít u u của nó vẫn dội vào màng nhĩ bên phải của Dương Minh Triết như một lời cảnh báo từ cõi chết.
Anh đứng trong phòng chờ dát kim loại lạnh lẽo của tầng thượng tháp trung tâm Quận 1. Không gian xung quanh ngập tràn thứ ánh sáng trắng clinical buốt nhói, đối lập hoàn toàn với bóng tối ẩm ướt của cống ngầm Slum-Net mà anh vừa trốn chạy đêm qua. Gương mặt Triết hốc hác, nửa bên trái hoàn toàn chìm vào khoảng không vô hồn của con mắt mù mờ đục, nơi những điểm ảnh chết đã hóa xám vĩnh viễn. Trên bả vai trái, chiếc nẹp sắt cơ khí rỉ sét do chú Hoài Bắc gò thủ công găm chặt vào da thịt, rỉ ra những vệt máu tù nhạt màu thấm đẫm vai chiếc áo khoác gió công nghệ đen sờn cũ. Mỗi lần anh hít thở, chiếc nẹp sắt lại nghiến vào xương quai xanh, dội lên màng não một cơn đau co thắt buốt óc.
“Triết... anh ổn chứ?”
Khánh Chi đứng ngay sát bên cạnh, bàn tay trái của cô khẽ chạm vào khuỷu tay run rẩy của anh để làm điểm tựa. Cổ tay phải của cô vẫn được băng bó sơ sài bằng dải vải thô dính máu sau cuộc vây ráp đẫm máu của Vương Bá. Gương mặt sắc sảo của người quản lý trẻ tái nhợt đi vì kiệt sức, nhưng đôi mắt cô vẫn kiên định. Trong túi áo khoác da, ngón tay cô siết chặt lấy phần lõi kim loại sắc bén của chiếc kẹp tóc đã bị giẫm nát—thứ chứa đựng mã nguồn rạn nứt nhẹ mà cô đã lén giữ lại để chuẩn bị cho giao thức lách màng lọc.
Triết không thể trả lời bằng lời nói. Thanh quản bị tổn thương nặng nề của anh chỉ phát ra một tiếng khò khè đứt quãng trong cổ họng. Anh khẽ gật đầu, dùng bàn tay phải—nơi mười đầu ngón tay đã xơ hóa cơ khí nặng nề, rỉ ra những giọt dịch bạch huyết màu xanh lam nhạt lạnh ngắt—vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô. Anh biết, thời gian chuẩn bị 24 giờ đã cạn kiệt. Khoang bảo dưỡng di động của Lam Anh dưới cống ngầm chỉ còn đủ năng lượng duy trì sự sống trong chưa đầy hai mươi tiếng. Trận quyết đấu Bronze-Rank này là con đường sống duy nhất.
“Cạch.”
Cánh cửa trượt bằng hợp kim titan mở ra, cắt đứt khoảng lặng ngột ngạt. Tuyết Mai bước vào cùng hai robot bảo an bọc thép của tập đoàn Vạn Tượng.
Cô gái 22 tuổi đứng trước mặt anh sừng sững như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ của kỷ nguyên số. Gương mặt cô ta xinh đẹp sắc sảo đến mức vô thực sau hàng chục ca phẫu thuật thẩm mỹ sinh học, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh sáng xanh neon từ kính áp tròng thông minh. Ở cổ họng Tuyết Mai, một đường sẹo mổ dài năm phân cấy ghép chip kim loại phát ra ánh sáng huỳnh quang mờ ảo—đó là Vocal-Synth, bộ tổng hợp giọng hát thế hệ mới nhất của tập đoàn. Ả nhìn Triết bằng nửa con mắt, khóe môi cong lên một nụ cười khinh bỉ đầy ngạo mạn:
“Dương Minh Triết, cựu kỹ sư AI cao cấp của Vạn Tượng mà lại thảm hại thế này sao? Nhìn đôi bàn tay rỉ dịch xanh của anh đi, gảy đàn còn không nổi thì lấy gì đấu với dải tần số hoàn mỹ của tôi? Hôm nay, tiếng hát mộc của anh sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới chân tháp Thiên Nhãn.”
Triết vẫn câm lặng. Anh không nhìn ả, mà dùng con mắt phải đỏ ngầu, hốc hác nhìn về phía chiếc camera quét võng mạc khổng lồ đang lơ lửng giữa trường đấu. Đằng sau chiếc camera đó, sâu trong mật thất điều hành của Tháp Vạn Tượng, hắn đang ngồi đó. Lâm Phong. Người bạn học cũ, kẻ đã cướp đoạt thuật toán của cha anh để thăng tiến, chắc chắn đang theo dõi từng chỉ số sinh học của anh qua màn hình giám sát.
“Mời hai thí sinh bước vào vị trí phát sóng trực tiếp,” tiếng loa phóng thanh tự động của trạm Thiên Nhãn vang lên lạnh lẽo, không một chút hơi ấm con người. “Trận quyết đấu Bronze-Rank chính thức bắt đầu trong ba mươi giây. Giao thức xóa sổ dữ liệu của kẻ thất bại đã sẵn sàng.”
Triết lê bước chân trái nẹp sắt nặng nề bước lên bục kính hình tròn giữa trường đấu. Gió rít từ hệ thống thông gió khổng lồ thổi tung mái tóc đen rối bời của anh. Anh nâng cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia đeo sau lưng xuống. Vết máu khô mang gene kháng sóng bám chặt trên phím gỗ không thể lau sạch nóng rực lên khi chạm vào mười đầu ngón tay xơ cứng của anh.
Tuyết Mai bước lên bục đối diện, cổ họng ả bắt đầu phát ra những tiếng vo vo nhẹ của chip Vocal-Synth đang khởi động làm nóng dải tần số.
*Ba. Hai. Một. Bắt đầu phát sóng trực tiếp toàn quốc.*
Hàng triệu màn hình hologram khổng lồ trên khắp các tòa tháp chọc trời của Neo-Sài Gòn đồng loạt sáng rực, hiển thị hình ảnh cuộc đối đầu sinh tử. Chỉ số tương tác thực tế (Real-Engage) của hai bên xuất hiện trên thanh biểu đồ năng lượng màu đỏ và xanh.
Tuyết Mai là người cất giọng trước.
Ả không cần lấy hơi, không cần điều hòa nhịp tim. Chip Vocal-Synth ở cổ họng ả lập tức rung động, phát ra những dải âm thanh hoàn mỹ, lạnh lùng và sắc bén như những mảnh pha lê cắt vào không khí. Đó là một bản ballad điện tử được tối ưu hóa bằng thuật toán gây nghiện của Aria. Giọng hát của Tuyết Mai đạt đến độ chính xác tuyệt đối đến từng nốt nhạc, từng dải tần số cao vút bóp nghẹt màng nhĩ của hàng vạn khán giả đang theo dõi qua thiết bị cấy ghép sóng não.
*“Hãy chìm vào giấc mơ neon... nơi không còn đau đớn thực tại...”*
Luồng sóng âm oán khí từ tiếng hát của Tuyết Mai tạo ra một trường điện từ màu tím mờ ảo, lan tỏa khắp trường đấu. Triết cảm thấy tai trái điếc vĩnh viễn của mình u u lên đau đớn, những tiếng rít buốt óc dội thẳng vào màng não đang hoại tử. Con mắt trái mù lòa của anh thắt lại, rỉ ra một giọt nước mắt lẫn máu đỏ tươi. Thanh biểu đồ Chỉ số tương tác thực tế của Triết lập tức bị dìm xuống mức báo động đỏ—chưa đầy năm phần trăm, trong khi Tuyết Mai chiếm trọn chín mươi lăm phần trăm băng thông đề xuất.
“Triết! Gảy đàn đi!” Khánh Chi dưới khán đài hét lên, cô dùng bàn tay trái giữ chặt lấy cổ tay phải đang chấn thương của mình để ngăn chặn cơn run rẩy.
Triết nhìn mười đầu ngón tay xơ cứng của mình. Chúng cứng đờ như những thanh sắt, không thể co gập để bấm vào dây đàn sắt rỉ sét theo cách thông thường. Nếu anh cố dùng sức mạnh cơ bắp, các thớ cơ hoại tử sẽ đứt lìa.
*Nhớ lấy lời cha con dạy... Nhịp thở của múa rối nước... hít vào ba nhịp, giữ hai nhịp, thở ra ba nhịp...*
Lời dặn của ông nội Gia Bảo trong đống tro tàn xưởng rối nước bỗng vang vọng trong tiềm thức của Triết. Anh nhắm mắt phải lại. Bóng tối ụp xuống, nhưng trong đầu anh, sơ đồ tần số cổ truyền khắc chìm dưới đế con rối gỗ mít Chú Tễu hiện ra rõ nét, lấp lánh ánh sáng hoàng kim.
Triết bắt đầu hít thở. Hít vào chậm rãi qua lồng ngực đang bị nẹp sắt bó chặt—một nhịp, hai nhịp, ba nhịp. Giữ hơi thở lại giữa tim—một nhịp, hai nhịp. Rồi thở ra chậm rãi theo nhịp điệu của dòng nước—một nhịp, hai nhịp, ba nhịp.
Nhịp tim của anh từ mức hoảng loạn 140 nhịp/phút dần giảm xuống, đồng điệu hoàn hảo với tần số 8Hz của đất mẹ. Khi nhịp thở và nhịp tim hòa làm một, dòng máu mang gene kháng sóng bám trên phím đàn Dương Gia bỗng truyền đi một luồng xung điện sinh học ấm áp. Mười đầu ngón tay xơ hóa của anh bỗng dịch chuyển một cách tự nhiên, mềm mại nương theo thớ gỗ cổ truyền như những con rối nước đang chuyển động trên mặt đầm.
*Tưng...*
Triết gảy hợp âm đầu tiên. Tiếng đàn guitar mộc mạc, sần sùi và thô ráp vang lên xuyên qua lớp sương mù điện tử màu tím.
Anh cất tiếng hát. Đó là Khúc ca 'Tỉnh giấc Slum-Net' đã được nâng cấp bằng dải tần số sinh học cổ truyền của cụ tổ Dương Thanh Vân. Giọng hát của Triết khàn đặc, sần sùi do dây thanh quản bị rách nhẹ, nhưng nó chứa đựng hơi ấm của xương máu, của nước mắt và nỗi dằn vặt tột cùng của một người anh trai đang gánh chịu hình phạt thế mạng.
*“Tỉnh giấc đi... hỡi những linh hồn lạc lối dưới màn mưa... Đất mẹ vẫn chờ... bên đầm nước xưa...”*
Áp dụng Lý thuyết Tần số Rung động Sinh học, tiếng hát của Triết tạo ra những gợn sóng âm rung động vô hình trong không khí, lan tỏa khắp trường đấu. Đi tới đâu, dải sương mù tím hồng độc hại của Tuyết Mai bị triệt tiêu tới đó. Khán giả nghèo tại khu ổ chuột Slum-Net Quận 9 đang lên cơn cuồng loạn trước màn hình bỗng khựng lại. Ánh mắt điên dại của họ dần tỉnh táo, nhịp tim đang quá tải của họ được đưa về Trạng thái Tỉnh thức Sinh học.
Thanh biểu đồ Chỉ số tương tác thực tế của Triết bắt đầu nhích lên. Mười phần trăm. Hai mươi phần trăm. Ba mươi phần trăm.
Trong phòng điều khiển tối cao, Lâm Phong trợn trừng mắt nhìn vào màn hình hiển thị phổ âm thanh. Kính áp tròng thông minh của hắn nhảy múa liên tục các cảnh báo nhiễu hệ thống.
“Không thể nào! Thuật toán lách đề xuất 'Glitch-Pass' của hắn đã bị vá rồi cơ mà?” Lâm Phong nghiến răng, ngón tay hắn gõ nhanh như chớp trên thiết bị Quantum-Pad tối tân. “Hắn đang dùng tần số sinh học để phá vỡ cấu trúc nhịp điệu của máy chủ! Tao không cho phép mày thắng, Triết!”
Hắn điên cuồng can thiệp vào thuật toán phát sóng của trạm Thiên Nhãn, tăng cường độ phát sóng của Tuyết Mai lên mức cực hạn gây nghiện, ép chip Vocal-Synth của ả phải hoạt động vượt quá giới hạn an toàn để đè bẹp tiếng hát mộc của Triết.
Tuyết Mai trợn trừng mắt, đường sẹo mổ ở cổ họng ả phát ra ánh sáng xanh rực rỡ đến chói mắt. Giọng hát của ả đột ngột tăng âm lượng lên gấp ba lần, phát ra những sóng âm oán khí cực đoan bóp nghẹt màng nhĩ khán giả, đẩy họ quay lại trạng thái cuồng loạn kịch liệt.
*“Aaaa...!”*
Cơn phản phệ sóng não cực mạnh dội ngược trực tiếp vào màng não của Triết. Anh quỵ gối xuống bục kính, đầu óc quay cuồng như bị hàng vạn chiếc kim độc đâm vào vỏ não. Cánh tay trái nẹp sắt run rẩy dữ dội, không thể bấm phím đàn. Máu tươi trào ra từ tai phải và khóe mắt phải của anh, nhuộm đỏ phím gỗ Dương Gia. Chỉ số tương tác của anh lại sụt giảm nghiêm trọng.
“Triết! Đừng bỏ cuộc!” Khánh Chi hét lên trong nước mắt, cô quyết định hành động.
Khánh Chi lách qua khe hở của bục kỹ thuật, lén cắm phần lõi kim loại sắc bén của chiếc kẹp tóc chứa mã nguồn rạn nứt vào cổng kết nối phụ của mixer mộc. Giao thức lách màng lọc 'Glitch-Pass' được kích hoạt khẩn cấp từ không gian mạng độc lập của Ghost-X, tạo ra một lỗ hổng bảo mật nhỏ trong hệ thống đề xuất của Vạn Tượng.
Giữa lúc ranh giới của sự điên loạn và tỉnh thức chỉ còn cách nhau một sợi chỉ thần kinh, Triết đưa bàn tay phải vào túi áo khoác gió sờn cũ, chạm vào chiếc khánh đồng cổ của Sư thầy Thích Thanh Âm.
*Keng...*
Triết dùng đầu ngón tay xơ cứng gõ mạnh vào khánh đồng. Luồng âm thanh thanh khiết phát ra, tạo thành một màn chắn năng lượng vô hình bảo vệ vỏ não anh khỏi dải sóng oán khí của Tuyết Mai.
Triết nhắm mắt lại, giải phóng toàn bộ nỗi đau đớn, sự phẫn nộ và tình yêu thương tột cùng dành cho em gái Lam Anh vào lồng ngực. Anh không dùng đàn nữa. Anh đứng sừng sững giữa quảng trường gió lộng, cất tiếng hát chay với nội lực thanh quản cực đại.
*“Hãy về nhà... Lam Anh ơi... anh vẫn chờ...”*
Đó là một nốt cao cực đại chứa đầy oán hận và quyết tâm cứu thế sinh học. Tiếng hát chay không qua bất kỳ bộ lọc cơ khí nào của Triết vang dội khắp tháp Thiên Nhãn, xuyên qua mọi màng lọc bot của tập đoàn.
Lượt bình chọn thực tế từ Slum-Net Quận 9 tăng vọt theo hình cấp số nhân trên màn hình hiển thị. Hàng vạn người nghèo tỉnh thức đồng loạt nhấn nút bình chọn thực tế cho anh. Chỉ số tương tác của Triết đè bẹp lượt tương tác ảo của Tuyết Mai, đạt mức chín mươi phần trăm thời gian thực.
“Rắc! Rắc!”
Hệ thống loa phóng thanh của trạm Thiên Nhãn bị đoản mạch do cộng hưởng ngược từ tiếng hát chay của Triết, phát ra những tia lửa điện chói tai. Tuyết Mai bị bẻ gãy tần số hoàn toàn, ả ngã quỵ xuống bục kính, hai tay ôm chặt lấy cổ họng đang rỉ máu họng dữ dội.
Triết chiến thắng về lượt bình chọn thực tế. Nhưng bi kịch thực sự mới chỉ bắt đầu.
Trong phòng điều khiển, Lâm Phong nhìn thanh biểu đồ thất bại của Tuyết Mai với đôi mắt đỏ ngầu điên cuồng. Hắn biết, nếu Triết thắng trận này và thăng lên hạng Bạc chính thức, uy tín của tập đoàn sẽ sụp đổ và bí mật về ý thức của Lam Anh sẽ bị đe dọa.
“Mày muốn làm người hùng cứu thế sao, Triết?” Lâm Phong cười gằn, khuôn mặt hắn vặn vẹo tàn nhẫn dưới ánh sáng xanh của Quantum-Pad. “Để tao xem mày cứu cô ta thế nào.”
Hắn lướt ngón tay trên màn hình, kích hoạt mã độc tự hủy (malware) ẩn sâu trong thanh quản cơ khí Vocal-Synth của Tuyết Mai—thứ vũ khí bí mật được Thượng Quan Minh cài đặt sẵn để tiêu diệt các quân bài thí nghiệm khi thất bại, nhằm đổ tội giết người cho tiếng hát mộc của Triết.
Ngay trên sân khấu trực tiếp, trước sự chứng kiến của hàng triệu khán giả, cổ họng của Tuyết Mai bỗng vo vo lên những tiếng rít cơ học chói tai. Đường sẹo mổ cấy ghép chip trên cổ ả bắt đầu bốc lên những làn khói xanh lam khét lẹt.
“A... cứu... cứu tôi...”
Tuyết Mai trợn trừng mắt nhìn Triết đầy kinh hoàng, đôi bàn tay ả cào rách da cổ để cố giật chiếc chip đang rò rỉ điện năng cao áp ra ngoài, nhưng vô ích. Dòng điện cao áp từ chip Vocal-Synth bắt đầu giật mạnh, thiêu rụi các thớ cơ xung quanh cổ ả.
Triết bàng hoàng nhìn cảnh tượng tàn bạo đang diễn ra ngay trước mắt mình, trong khi chiếc camera lơ lửng vẫn đang truyền phát trực tiếp cảnh tượng ả ca sĩ ảo bán phần đang bị thiêu rụi thanh quản dưới tiếng hát mộc của anh dội vào không gian.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!