Mật Mã Trên Gỗ Mít
Cơn mưa axit buổi sáng trút xuống những dải khói xám xịt bốc lên từ đống tro tàn của xưởng rối nước họ Dương. Nước đầm đen ngòm, ngập ngụa những rác thải công nghệ rỉ sét và váng dầu xanh lam, cuộn lên từng đợt sóng nhỏ vỗ vào những cây cọc gỗ cháy sém. Nơi từng là pháo đài tinh thần cuối cùng của âm nhạc mộc mạc, giờ đây chỉ còn là một nghĩa địa hoang tàn của gỗ vụn, dây cáp nóng chảy và những con rối nổi lề bập bềnh như những xác chết vô danh.
Dương Minh Triết kéo lê bước chân nặng nề qua lớp bùn nhão trộn lẫn tro than. Khớp bả vai trái của anh, nơi chiếc nẹp sắt cơ khí bọc chì thô sơ găm trực tiếp vào da thịt, rít lên từng tiếng kèn kẹt buốt óc mỗi khi anh cử động. Cơn đau nhói dội thẳng lên màng não đang hoại tử, nhưng mười đầu ngón tay của anh thì hoàn toàn câm lặng. Chúng xám ngoét, xơ cứng và lạnh ngắt như những chiếc đinh thép. Từ dưới lớp biểu bì nứt nẻ, những giọt dịch bạch huyết màu xanh lam nhạt—thứ dịch sinh học đã bị cơ khí hóa sau dòng điện ngược tàn khốc của Vương Bá—rỉ ra chậm rãi, nhỏ xuống chiếc phím gảy đàn nhựa cổ điển đang bám đầy bùn rác dưới chân.
Anh đã mù hoàn toàn mắt trái. Tròng mắt bên đó giờ chỉ là một màn sương xám xịt vô hồn của những điểm ảnh chết. Tai trái của anh cũng điếc vĩnh viễn, chỉ còn lại những tiếng u u kéo dài như tiếng còi báo động viễn thông từ cõi chết. Anh chỉ có thể dùng con mắt phải đỏ ngầu, hốc hác vì thiếu ngủ để nhìn về phía trước.
“Triết... cẩn thận kẻo trượt chân.”
Khánh Chi đi ngay phía sau, bàn tay trái của cô giữ chặt lấy khuỷu tay anh để làm điểm tựa. Cổ tay phải của cô, vốn bị chấn thương nhẹ sau cuộc vây ráp ở câu lạc bộ ngầm, được băng bó sơ sài bằng một dải vải thô đã thấm đẫm nước mưa axit. Gương mặt sắc sảo của người quản lý trẻ nhợt nhạt đi vì kiệt sức và lo âu, nhưng đôi mắt cô vẫn kiên định quét qua những góc khuất của đống đổ nát, cảnh giác trước bất kỳ dấu hiệu tuần tra nào của cảnh sát mạng.
Triết không thể nói. Thanh quản bị tổn thương nặng nề của anh chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng. Anh khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô rằng mình vẫn ổn, rồi tiếp tục bới tìm trong đống tro tàn sũng nước. Mười đầu ngón tay xơ cứng của anh thọc sâu vào lớp than đen, gạt đi những mảnh ngói vỡ và những sợi dây đồng nóng chảy. Anh đang tìm kiếm một thứ. Một di sản mà cha anh, Dương Hoài Nam, đã nhắc đến trong những trang nhật ký cuối cùng trước khi bị ám sát.
*“Khi mọi thuật toán đều phản bội con người, hãy tìm về thớ gỗ mít cổ truyền. Ở đó có nhịp thở của đất mẹ.”*
“Triết! Nhìn kìa!” Khánh Chi khẽ thốt lên, chỉ tay về phía thủy đình nửa sụp đổ giữa đầm nước.
Ngồi trên một cây xà ngang bằng gỗ mun đã cháy sém một nửa, sừng sững giữa làn sương mù điện tử màu tím hồng rò rỉ từ các tòa tháp chọc trời xa xa, là một bóng dáng gầy gò, tóc bạc phơ như cước. Đó là ông nội Dương Gia Bảo. Cụ già ngoài tám mươi tuổi, lưng còng rạp xuống, bộ đồ bà ba rách nát ướt sũng mưa axit dán chặt vào khung xương sườn nhô ra. Đôi mắt mờ đục của ông không còn tiêu cự, nhìn chăm chăm vào đầm nước đen ngòm dưới chân.
Trong vòng tay gầy guộc đầy vết đồi mồi của ông nội là con rối gỗ Chú Tễu cổ truyền. Con rối bằng gỗ mít, vốn được sơn son thếp vàng lộng lẫy qua ba thế hệ dòng họ Dương, giờ đây đã bị lửa thiêu cháy sém mất một nửa thân mình. Lớp sơn đỏ bám đầy muội than rạn nứt, để lộ ra những thớ gỗ mít màu vàng tâm xơ xác.
“Ông nội...” Triết khàn giọng thốt lên một âm thanh vô nghĩa, kéo lê chân trái nẹp sắt bước nhanh về phía thủy đình.
Ông nội Gia Bảo không hề quay đầu lại. Ông vẫn ôm chặt lấy Chú Tễu, đôi môi khô khốc mấp máy, lảm nhảm những lời vô nghĩa bằng một chất giọng run rẩy, đứt quãng:
“Nước lên rồi... Tễu ơi, nước lên rồi... Đất mẹ đang thở... Tần số tám héc... nhịp thở... nhịp thở phải trùng với nước... Kẻo quỷ dữ ngoài kia... chúng nó hút hết linh hồn...”
“Bệnh tình của ông nội ngày càng nặng hơn rồi,” Khánh Chi nghẹn ngào, cô quỳ xuống bên cạnh bệ gỗ sụp đổ, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng lạnh ngắt của ông cụ. “Sương mù điện tử từ các tháp phát sóng của tập đoàn đã phá hủy hoàn toàn hệ thống neuron của ông. Triết, chúng ta phải đưa ông đi trước khi bọn cảnh sát mạng quay lại.”
Triết không trả lời. Anh quỳ xuống bên cạnh ông nội, đưa bàn tay phải xơ cứng rỉ dịch xanh chạm vào con rối gỗ Chú Tễu. Ngay khoảnh khắc những ngón tay tàn phế của anh chạm vào thớ gỗ mít cổ truyền, vết máu mang gene kháng sóng bám chặt trên phím đàn Dương Gia đeo sau lưng bỗng dưng nóng rực lên. Một luồng xung điện sinh học mạnh mẽ dội ngược từ phím đàn, chạy dọc theo tủy sống, qua chiếc nẹp sắt găm vào vai, và truyền thẳng đến mười đầu ngón tay của anh.
*Rung động.* Chú Tễu.*
Triết rùng mình. Qua con mắt phải duy nhất còn hoạt động, anh nhìn thấy một hiện tượng kỳ dị. Khi dịch xanh cơ khí và vết máu kháng sóng của anh thấm vào thớ gỗ mít của Chú Tễu, những đường vân gỗ cổ xưa bỗng phát ra những tia sáng hoàng kim yếu ớt.
Anh vội vàng đưa tay lên gạt chiếc kính giải mã dữ liệu rạn nứt xuống mắt. Qua lăng kính rạn vỡ, Triết bàng hoàng nhận ra bên dưới lớp sơn son thếp vàng đã bạc màu của con rối không phải là gỗ thường. Những đường vân gỗ mít cổ truyền đã được cha anh sử dụng kỹ thuật khắc laser sinh học thế hệ đầu tiên để cấy ghép các vi mạch quang học cổ chạy ngầm bên trong. Chúng uốn lượn, đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới sơ đồ phức tạp, lấp lánh ánh sáng hoàng kim đối lập hoàn toàn với sương mù tím hồng độc hại của Aria đang bao phủ xung quanh.
“Đây không phải là rối nước thông thường...” Khánh Chi thì thầm, cô cũng nhìn thấy những tia sáng nhỏ phát ra qua kẽ tay Triết. “Đây là sơ đồ phân bổ tần số kháng sóng của cha anh!”
Triết run rẩy rút chiếc máy tính cầm tay cũ kỹ ghép từ phế liệu ra khỏi túi áo khoác gió sờn cũ. Anh cắm một sợi cáp analog vào cổng kết nối thô sơ bên hông con rối Chú Tễu, cố gắng dùng phần mềm giải mã hiện đại để bóc tách các ký hiệu mật mã khắc chìm dưới đế gỗ mít.
*Bíp... Bíp...*
Màn hình máy tính giật mạnh, những dòng chữ báo lỗi đỏ rực quét qua liên tục:
*“Thiết bị không tương thích. Định dạng dữ liệu không xác định. Lỗi phân tích cú pháp thuật toán.”*
Triết nghiến chặt răng. Phần mềm giải mã hiện đại được xây dựng trên nền tảng thuật toán logic của Vạn Tượng hoàn toàn không thể nhận diện được các ngôn ngữ ký hiệu cổ xưa của cụ tổ Dương Thanh Vân. Đó là một hệ thống ký âm sinh học dựa trên các làn điệu dân ca và nhịp điệu hơi thở tự nhiên, thứ mà máy móc vô cảm coi là 'lỗi dữ liệu' cần được thanh lọc.
Cùng lúc đó, cơn co thắt màng não đột ngột dội lên từ sau gáy Triết. Tiếng gầm rú tà dị biến dị của Lam Anh trong máy chủ Deus-X dội ngược qua chip Neural-Link, vang vọng thẳng vào màng não anh. Con mắt phải của anh bắt đầu chảy máu tươi, những lằn sóng nhiễu màu tím hồng của Aria tràn ngập tầm nhìn, đe dọa thiêu rụi những tế bào thần kinh tỉnh thức cuối cùng của anh.
“Triết! Anh sao thế? Đừng cố nữa!” Khánh Chi hốt hoảng hét lên, cô cố gắng giật chiếc máy tính ra khỏi tay anh, nhưng bàn tay xơ cứng của Triết đã bóp nghẹt lấy thiết bị với một lực lượng điên cuồng.
Giữa lúc đầu óc Triết sắp nổ tung vì quá tải dữ liệu, một tiếng chuông đồng trầm ấm, thanh khiết bỗng vang lên từ bóng tối của ngôi chùa cổ bên cạnh xưởng rối.
*Boong...*
Tiếng chuông không lớn, nhưng nó mang theo một tần số rung động sinh học cực kỳ đặc biệt. Luồng âm thanh thanh khiết quét qua đầm nước đen, lập tức triệt tiêu hoàn toàn sương mù điện tử màu tím hồng đang bao phủ xung quanh thủy đình. Cơn co thắt màng não của Triết dịu đi ngay lập tức, dòng máu chảy ra từ mắt phải ngừng trào.
Sư thầy Thích Thanh Âm bước ra từ bóng tối của rặng tre già sũng nước mưa axit bên cạnh chùa. Thầy mặc bộ áo cà sa vàng nhạt giản dị đã sờn màu, gương mặt phúc hậu tĩnh lặng như nước hồ thu. Trên tay thầy là một chiếc khánh đồng cổ phát ra thứ ánh sáng hoàng kim dịu nhẹ.
“Thiện tai, thiện tai,” Sư thầy khẽ niệm Phật, bước đi nhẹ nhàng trên những thanh xà ngang sụp đổ mà không hề làm dấy lên một gợn nước. “Con người muốn thách thức máy móc, trước hết phải làm chủ được tâm trí của chính mình. Sự nóng giận và chấp niệm điên cuồng chỉ làm tăng cường sức mạnh cho ma lộ kỹ thuật số ngoài kia.”
Sư thầy bước đến trước mặt Triết, đưa chiếc khánh đồng cổ lên ngang tầm ngực anh rồi khẽ gõ nhẹ bằng một chiếc dùi gỗ nhỏ.
*Keng...*
Tiếng khánh đồng thanh khiết dội thẳng vào màng não của Triết. Một luồng sinh khí ấm áp chạy dọc theo cột sống, giải phóng các khớp thần kinh đang bị khóa chặt bởi công nghệ đóng băng thần kinh của đối thủ.
Sự mất trí nhớ lâm sàng của ông nội Gia Bảo cũng bị phá vỡ tạm thời bởi sự cộng hưởng của tiếng khánh đồng cổ. Ông cụ bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục lóe lên một tia sáng tỉnh táo hiếm hoi. Ông nhìn trân trân vào Triết, bàn tay gầy guộc run rẩy vuốt ve gương mặt hốc hác của đứa cháu trai:
“Triết... con đấy ư? Con đã tìm lại được Chú Tễu rồi... Nhớ lấy lời cha con dạy... Nhịp thở của múa rối nước... hít vào ba nhịp, giữ hai nhịp, thở ra ba nhịp... Đó là tần số của đất mẹ... tần số tám héc... Chỉ có tần số đó mới cứu được em con...”
Nói xong, ông cụ lại gục đầu xuống, đôi mắt lại trở nên mờ đục vô hồn, tiếp tục ôm chặt lấy con rối gỗ mít lẩm nhẩm những lời vô nghĩa. Cơn tỉnh táo ngắn ngủi đã vắt kiệt chút tàn lực cuối cùng của ông, khiến hơi thở của ông cụ ngày một yếu đi.
Triết nhìn ông nội, nước mắt hòa cùng nước mưa axit lăn dài trên gò má hốc hác. Anh đã ngộ ra.
Mật mã khắc chìm dưới đế gỗ mít của Chú Tễu không phải để giải mã bằng máy tính. Đó là một bản đồ tần số âm thanh sinh học. Mỗi đường vân gỗ, mỗi khớp nối của con rối tương ứng với một nhịp thở và một quãng tám của giọng hát mộc.
Anh nhắm mắt lại, bắt đầu áp dụng phương pháp thiền định 'Tĩnh Tâm' mà Sư thầy Thích Thanh Âm truyền dạy. Triết hít sâu bằng mũi, nén hơi thở xuống cơ hoành, rồi thở ra chậm rãi theo nhịp điệu múa rối nước mà ông nội vừa nhắc đến. Nhịp tim của anh từ 120 nhịp/phút dần giảm xuống mức ổn định 60 nhịp/phút.
Khi nhịp tim và hơi thở của Triết đồng điệu hoàn toàn với tần số cộng hưởng của thớ gỗ mít, anh mở mắt ra. Sơ đồ mật mã trên Chú Tễu bỗng chuyển động, hiển thị rõ nét trong tiềm thức của anh dưới dạng một dải phổ âm thanh hoàn mỹ. Đó chính là chìa khóa để nâng cấp kỹ năng 'Sát Khuẩn Âm Nhạc' lên cấp độ 2, giúp giọng hát của anh có khả năng bẻ gãy thanh quản cơ khí Vocal-Synth của Tuyết Mai.
Nhưng niềm hy vọng vừa nhen nhóm thì tai họa lập tức ập đến.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Từ trên bầu trời xám xịt, tiếng bíp định vị dồn dập của các drone tuần tra mạng thuộc Đội tuần tra của Đội trưởng Sát vang lên chói tai. Những luồng ánh sáng laser đỏ rực từ trên cao quét xuống, bắt đầu định vị khu vực xưởng rối nước bị cháy.
“Chúng đã quét được dòng rò dữ liệu sinh học của anh!” Khánh Chi hốt hoảng hét lên, cô vội vàng kéo Triết đứng dậy. “Triết, chúng ta phải đi ngay! Lực lượng đặc nhiệm bọc giáp chì của Đội trưởng Sát đang tiến về phía này!”
Sư thầy Thích Thanh Âm khẽ gật đầu, đưa chiếc khánh đồng cổ cho Triết:
“Hãy mang theo di sản của dòng họ và đi đi. Chùa cổ của bần tăng sẽ là lá chắn che chở cho ông nội con. Trận chiến ngày mai... con bắt buộc phải thắng.”
Triết ôm chặt lấy con rối gỗ Chú Tễu cổ sém lửa vào lồng ngực, kéo lê cánh tay trái nẹp sắt bước nhanh theo Khánh Chi lẩn khuất vào làn sương mù điện tử độc hại, bỏ lại sau lưng đống tro tàn của xưởng rối nước đang bị những luồng laser đỏ rực của kẻ thù bao vây quét dọn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!