Nhạc nềnPowder_Snow

Lời Thách Đấu Của Tuyết Mai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của buổi bình minh Neo-Sài Gòn trút xuống mái tôn rỉ sét của căn hầm ngầm quận 9, tạo nên những tiếng gõ dồn dập, buốt lạnh. Trong không gian chật hẹp nồng nặc mùi rác thải công nghệ và dầu máy rò rỉ, ánh sáng xanh từ chiếc đèn pin đeo trán của Thảo Vy là nguồn sáng duy nhất quét qua gương mặt hốc hác của Dương Minh Triết.


Triết ngồi tựa lưng vào vách bê tông ẩm ướt, hơi thở khò khè đứt quãng qua cuống họng rách nát. Con mắt trái của anh hoàn toàn mù lòa, chỉ còn là một nhãn cầu đục ngầu không chút tiêu cự, trong khi tai bên trái cũng câm lặng tuyệt đối sau dư chấn của tiếng thét tự hủy đêm qua. Nhưng nỗi đau đớn lớn nhất lúc này không nằm ở màng nhĩ hay võng mạc, mà đang âm ỉ cháy ở mười đầu ngón tay của anh.


“Nằm yên, đừng cử động!” Thảo Vy nghiến răng, giữ chặt lấy cổ tay phải của Triết. Cô dùng một chiếc kim y tế thô sơ, tỉ mỉ đâm vào khớp ngón tay trỏ của anh.


*Xèo...*


Một giọt dịch cơ khí màu xanh lam nhạt, lạnh ngắt rỉ ra từ đầu kim, nhỏ xuống chiếc khay sắt rỉ sét. Đó không phải là máu, mà là dịch bạch huyết đã bị cơ khí hóa—hậu quả tàn khốc của việc dòng điện ngược từ lưới điện của Vương Bá dội thẳng vào tủy sống của anh qua phím đàn sắt. Mười đầu ngón tay của Triết giờ đây xơ cứng, xám xịt và mất đi hoàn toàn độ nhạy cảm tự nhiên của da thịt. Chúng cứng đờ như những chiếc đinh thép rỉ dịch xanh, lạnh ngắt đến đáng sợ.


Khánh Chi ngồi bên cạnh, cổ tay phải của cô được băng bó sơ sài bằng một dải vải thô dính máu. Nhìn những ngón tay tàn phế của Triết, khóe mắt cô đỏ hoe, nhưng cô cố kìm nén tiếng nấc. Cô hiểu, anh đã đánh đổi cả bàn tay gảy đàn của mình để giật đứt sợi dây nhựa cơ khí cứu mạng cô khỏi chai axit của Vương Bá.


Đột nhiên, chiếc màn hình hologram cũ kỹ ghép từ phế liệu treo trên vách hầm giật mạnh. Những lằn sóng nhiễu sọc ngang quét qua, trước khi định hình thành một luồng tín hiệu truyền hình trực tiếp được phát sóng trên toàn quốc từ máy chủ trung tâm của Tập đoàn Giải trí Vạn Tượng.


“Hỡi những cư dân của Neo-Sài Gòn, hãy hướng mắt về phía ánh sáng hoàn mỹ.”


Một giọng nói vang lên, trong trẻo, sắc lẹm và chuẩn xác đến từng dải tần số âm thanh, nhưng hoàn toàn thiếu đi hơi ấm của sự sống. Trên màn hình, hình ảnh một cô gái 22 tuổi xuất hiện giữa quảng trường trung tâm rực rỡ ánh đèn neon của Quận 1. Đó là Tuyết Mai.


Gương mặt cô ta xinh đẹp không tì vết nhờ những ca phẫu thuật thẩm mỹ sinh học đắt đỏ, đôi mắt to tròn phản chiếu ánh sáng hoàng kim của thuật toán tối thượng. Nổi bật trên chiếc cổ cao ba ngấn của cô ta là một đường sẹo mổ hình chữ V lấp lánh ánh sáng xanh neon—nơi cấy ghép chip thanh quản cơ khí Vocal-Synth thế hệ mới nhất. Cô ta mặc bộ đồ diễn bó sát bằng sợi carbon bóng loáng, đứng sừng sững như một bức tượng thần bằng nhựa và kim loại.


“Gần đây, giới giải trí chính thống của chúng ta đang bị vấy bẩn bởi những âm thanh rác rưởi, lỗi thời từ những kẻ tự xưng là 'nghệ sĩ mộc' dưới đáy Slum-Net,” Tuyết Mai nhếch môi, nụ cười của cô ta được lập trình hoàn hảo để biểu thị sự khinh miệt lạnh lùng. “Họ dùng những cây đàn rỉ sét và giọng hát thô kệch, không qua bộ lọc thuật toán để gieo rắc sự hỗn loạn và dịch bệnh cuồng loạn cho dân nghèo. Để bảo vệ sự thuần khiết của âm nhạc quốc gia, tôi—Tuyết Mai, đại diện cho công nghệ tối tân của Pantheon—chính thức gửi lời thách đấu trực tiếp đến Dương Minh Triết trên bảng xếp hạng Đồng.”


Cô ta đưa cánh tay cơ khí hóa thon dài lên, ngón tay chỉ thẳng vào ống kính máy quay:


“Trận đấu song ca sinh tử sẽ diễn ra trên hệ thống phát sóng vệ tinh Thiên Nhãn. Kẻ thua cuộc sẽ bị hệ thống tự động khóa vĩnh viễn quyền phát sóng và xóa sạch giọng hát khỏi không gian mạng quốc gia. Minh Triết, nếu mày thực sự tin vào thứ 'cảm xúc con người' rác rưởi của mày, hãy bước ra khỏi cống ngầm và chấp nhận lời thách đấu. Hay mày chỉ là một con chuột nhắt nhát gan?”


*Cạch.*


Luồng tín hiệu phụt tắt, để lại căn hầm ngầm chìm vào sự im lặng ngột ngạt.


“Không được! Tuyệt đối không được chấp nhận!” Khánh Chi đứng bật dậy, gương mặt cô tái mét vì phẫn nộ và lo sợ. Cô siết chặt nắm tay, bả vai run rẩy. “Triết, đây là một cái bẫy pháp lý của Vạn Tượng! Em đã đọc kỹ hiến chương của Pantheon. Trận đấu song ca sinh tử ở bảng xếp hạng Đồng thực chất là giao thức 'Xóa sổ dữ liệu'. Nếu anh thua, thuật toán của chúng sẽ tự động nhận diện giọng hát của anh là 'mã độc độc hại' và kích hoạt lệnh xóa sạch tần số sinh học của anh trên toàn bộ internet. Anh sẽ vĩnh viễn không thể phát sóng bất kỳ âm thanh nào nữa!”


Triết không thể nói. Anh chỉ khẽ dịch chuyển bả vai phải, kéo theo tiếng xương khớp kêu lên kèn kẹt đau đớn. Anh dùng bàn tay phải xơ cứng, lạnh ngắt của mình cầm lấy chiếc kẹp tóc kim loại sắc bén—vật chứng duy nhất giúp anh giải thoát Khánh Chi đêm qua—và vạch lên nền đất ẩm một chữ duy nhất bằng những nét chữ nguệch ngoạc:


*“HÁT”*


“Anh điên rồi sao?” Khánh Chi quỳ sụp xuống trước mặt anh, hai tay cô nắm chặt lấy bờ vai rách thịt của Triết. “Mười đầu ngón tay của anh đang bị xơ hóa cơ khí rỉ dịch xanh! Anh thậm chí còn không thể cầm nổi một chiếc tăm, làm sao anh gảy nổi đàn? Thanh quản của anh bị rách sau tiếng thét đêm qua, mỗi lần anh thở thôi cũng đã rỉ máu họng! Tuyết Mai sở hữu chip Vocal-Synth có thể phát ra các dải tần số hoàn mỹ không tì vết, cô ta được siêu máy tính Deus-X hậu thuẫn 99% băng thông. Anh đấu với cô ta lúc này là tự sát!”


Triết lắc đầu. Con mắt phải duy nhất của anh rực cháy một quyết tâm điên cuồng và cố chấp. Anh chỉ tay về phía góc tối của hầm ngầm, nơi khoang bảo dưỡng di động của em gái Dương Lam Anh đang phát ra những tiếng bíp bíp yếu ớt. Ánh sáng xanh bảo vệ của khoang máy đang mờ dần, nhấp nháy báo động đỏ do thiếu hụt dung dịch dinh dưỡng đặc hiệu.


Anh viết tiếp lên đất:


*“Lam Anh không thể đợi. BXH Bạc là con đường duy nhất.”*


Khánh Chi nghẹn ngào. Cô biết anh nói đúng. Dung dịch dinh dưỡng đặc hiệu của Lam Anh chỉ còn đủ dùng trong vòng 24 giờ tới. Để mua được nó từ kho dược phẩm của Vạn Tượng, họ bắt buộc phải có Thẻ truy cập băng thông Bạc—thứ chỉ được cấp cho những nghệ sĩ lọt vào bảng xếp hạng Bạc chính thống. Trốn chạy dưới lòng cống ngầm không thể cứu được Lam Anh; họ bắt buộc phải bước ra ánh sáng, dùng chính mạng sống của mình để đánh bại Tuyết Mai và giật lấy tấm thẻ thông hành sinh học đó.


“Để em liên lạc với ban tổ chức,” Khánh Chi gạt nước mắt, dứt khoát đứng dậy. “Em sẽ dùng danh nghĩa quản lý để thương lượng lùi thời gian trận đấu lại một tuần. Ít nhất là để Thảo Vy dùng châm cứu cứu vãn mười đầu ngón tay của anh...”


Cô vội vã rút chiếc điện thoại thông minh đã bẻ khóa ra, thực hiện cuộc gọi khẩn cấp đến cổng dịch vụ khách hàng của Pantheon. Nhưng đáp lại cô chỉ là một giọng nói AI lạnh lùng, vô cảm phát ra từ loa thoại:


*“Yêu cầu lùi lịch đấu bị từ chối. Theo điều khoản 14 của Luật giải trí quốc gia, trận đấu thách đấu Bronze-Rank phải được thực hiện trong vòng 24 giờ kể từ khi công bố. Mọi hành vi trì hoãn sẽ bị coi là tự nguyện đầu hàng và chấp nhận giao thức xóa sổ dữ liệu.”*


*Tút... tút... tút...*


Khánh Chi rụng rời tay chân, chiếc điện thoại rơi khỏi tay cô, trượt dài trên nền đất bùn. “Chúng đã tính toán hết rồi... Chúng không cho anh bất kỳ cơ hội hồi phục nào.”


Trong lúc bầu không khí chìm vào sự tuyệt vọng tột cùng, chiếc máy tính cổ không kết nối mạng của ban nhạc đặt ở góc hầm bỗng phát ra tiếng bíp nhỏ. Một dòng tin nhắn được gửi đến qua một kênh truyền dẫn ngầm bảo mật cao, vượt qua mọi lớp tường lửa.


Triết gượng dậy, kéo lê cánh tay run rẩy để nhìn vào màn hình. Người gửi là một tài khoản ẩn danh mang chữ ký mã hóa của Lâm Phong—kẻ phản bội đã cướp đoạt thuật toán của cha anh.


*“Triết, mày vẫn rách rưới và ngu xuẩn như ngày nào. Mày nghĩ tiếng hát 'con người' tàn khuyết của mày có thể đấu lại chip Vocal-Synth do tao trực tiếp tối ưu hóa cho Tuyết Mai sao? Trận đấu này là mồ chôn của mày. Tao sẽ tự tay xóa sạch tần số của mày khỏi thế giới này, giống như cách tao đã xóa sổ sự tồn tại của cha mày năm xưa.”*


Dòng tin nhắn đầy vẻ đố kỵ và thách thức nung nấu thêm ngọn lửa phẫn nộ trong lồng ngực Triết. Anh không sợ hãi, anh chỉ hận mình không thể lập tức bẻ gãy cổ tên phản đồ đó.


“Triết, nhìn kìa!” Thảo Vy thốt lên, chỉ vào màn hình radar quét sóng của Ghost-X vừa hiển thị.


Từ không gian mạng, hình ảnh mặt nạ kỹ thuật số rạn nứt của Ghost-X xuất hiện dưới dạng hologram mờ ảo. Giọng nói méo tiếng của gã vang lên dồn dập:


“Tôi đã nghe thấy lời thách đấu của con điếm công nghệ đó. Lâm Phong đang dùng siêu máy tính của tập đoàn để thiết lập một màng lọc tần số đặc biệt xung quanh luồng phát sóng của Tuyết Mai nhằm triệt tiêu hoàn toàn hiệu ứng 'Human Glitch' của cậu. Nhưng tôi đã tìm ra một kẽ hở nhỏ trong hệ thống phân phối băng thông của vệ tinh Thiên Nhãn. Tôi đang bắt đầu xây dựng một hệ thống phòng thủ mạng độc lập, tạo ra một 'cổng kết nối ảo' giúp tiếng hát của cậu truyền thẳng vào vỏ não người nghe mà không bị bot của chúng phát hiện.”


Ggost-X dừng lại một chút, giọng gã trầm xuống đầy lo ngại:


“Nhưng hệ thống này đòi hỏi cậu phải hát trực tiếp với công suất tối đa để duy trì đường truyền. Với bàn tay xơ hóa và thanh quản rách nát của cậu hiện tại... cậu có thể chết não ngay trên sân khấu trước khi bài hát kết thúc.”


Triết không hề do dự. Anh đưa bàn tay phải xơ cứng rỉ dịch xanh lên, dứt khoát ấn mạnh vào phím đàn guitar Dương Gia đang đặt bên cạnh. Vết máu khô mang gene kháng sóng trên thớ gỗ cổ bỗng lóe lên một tia sáng lam yếu ớt khi tiếp xúc với dịch sinh học rỉ ra từ ngón tay anh, tạo thành một liên kết tủy sống sâu sắc và đau đớn.


Anh nhìn thẳng vào mắt Khánh Chi và Ghost-X, khẽ gật đầu.


Anh chấp nhận lời thách đấu.


Nhưng khi Triết cố gắng dùng mười ngón tay xơ cứng của mình để cầm lấy chiếc phím gảy đàn bằng nhựa cổ điển, ngón tay anh hoàn toàn cứng đờ, không thể co gập lại. Chiếc phím đàn rơi khỏi tay anh, trượt xuống vũng nước thải ẩm ướt dưới chân giường bệnh.


Thời gian chuẩn bị chỉ còn vỏn vẹn 24 giờ, trong khi mười đầu ngón tay của Triết vẫn chưa thể cầm lại phím đàn, và thế giới ngoài kia đang chực chờ nuốt chửng giọng hát của anh vào bóng tối của sự lãng quên vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!