Tiếng Đàn Trong Động Quỷ
Cơn mưa axit ngoài trời trút xuống xối xả, gột rửa những bảng hiệu neon hồng xanh chập chờn của Chợ đen linh kiện Hắc Thiết thành những vệt màu nhòe nhoẹt như máu loãng trên nền bê tông xám xịt. Từng giọt nước độc hại rơi xuống, rít lên những tiếng xèo xèo lạnh lẽo khi chạm vào lớp vỏ sắt hoen rỉ của chiếc nẹp cơ khí bên vai trái Dương Minh Triết.
Triết lầm lũi bước đi, kéo lê cánh tay trái bị khóa chặt cứng trong khung nẹp kim loại nặng nề. Chiếc nẹp bọc chì—thứ mà chú Hoài Bắc đã dùng đinh vít rỉ sét găm thẳng vào khớp vai anh để cố định những thớ cơ co giật—nặng trịch như một gông cùm tàn khốc. Mỗi bước đi, tiếng kim loại cọ xát kèn kẹt lại rít lên, kéo theo một cơn đau buốt óc dội ngược từ tủy sống lên màng não đang hoại tử của anh. Con mắt trái của Triết đã hoàn toàn mù lòa, chỉ còn là một màn sương xám xịt của những điểm ảnh chết vô hồn, trong khi tai trái của anh cũng câm lặng tuyệt đối, chỉ nghe thấy những tiếng u u kéo dài như tiếng còi báo động viễn thông từ cõi chết.
Trên lưng anh, Cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia lạnh ngắt, bám đầy những vệt máu khô sẫm màu mang gene kháng sóng độc quyền của dòng họ Dương. Triết không thể nói, thanh quản bị tổn thương nặng nề chỉ có thể phát ra những tiếng thở khò khè đứt quãng trong cổ họng. Nhưng con mắt phải đỏ ngầu, hốc hác của anh vẫn rực cháy một ngọn lửa phẫn nộ tột cùng. Anh đã mất đi ký ức về tên ngôi trường tiểu học của em gái Lam Anh, một phân vùng ký ức đã bị thiêu rụi vĩnh viễn sau cấm thuật đóng băng thần kinh. Anh không thể để mất thêm Khánh Chi—người con gái duy nhất còn lại đang gánh chịu đòn roi của quỷ dữ vì anh.
Triết dừng lại trước cánh cửa thép dày của câu lạc bộ ngầm dưới lòng đất của Vương Bá. Mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với mùi dầu máy rò rỉ xộc thẳng vào mũi anh. Anh dùng bàn tay phải quấn băng gạc dính máu đẩy mạnh cánh cửa.
*Ầm!*
Cánh cửa thép nặng nề đập vào vách bê tông, để lộ không gian ngột ngạt bên trong câu lạc bộ ngầm. Dưới ánh đèn neon đỏ rực như máu nung, không khí sực nồng mùi khói thuốc lá điện tử rẻ tiền và tiếng nhạc điện tử vô cảm chát chúa phát ra từ những chiếc loa rách màng.
Vương Bá ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa da rách nát giữa phòng, gương mặt béo phị bóng loáng mỡ hằn lên nụ cười đê tiện. Gã thong thả xoay xâu chuỗi ngọc trên tay, con mắt ti hí híp lại khi nhìn thấy bóng dáng tàn khuyết, rách rưới của Triết bước vào.
Phía sau gã, Khánh Chi bị trói chặt vào chiếc cột sắt rỉ sét bằng dây nhựa cơ khí. Khóe môi cô rỉ máu tươi, cổ tay phải sưng đỏ và chấn thương nhẹ do cú bẻ khớp tàn bạo của đàn em Vương Bá. Nhìn thấy Triết, đôi mắt sắc sảo của cô giãn ra trong sự kinh hoàng tột độ. Cô ra sức lắc đầu, cố hét lên qua lớp băng keo dán chặt miệng: “Ưm... ưm...!”
“Ồ, nhìn xem ai đã đến này,” Vương Bá cười khè khè, nhổ một ngụm nước trầu đỏ lòm xuống chiếc xô sắt bên cạnh. Gã đứng dậy, tay cầm chai axit công nghiệp màu vàng nhạt đung đưa ngay sát cổ họng mảnh khảnh của Khánh Chi. “Dương Minh Triết, người hùng câm lặng của khu ổ chuột. Mày đến sớm hơn tao nghĩ đấy. Đúng là một tình yêu cảm động.”
Triết bước vào phòng, con mắt phải đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào chai axit trên tay gã trùm. Anh không thể nói, chỉ có tiếng nẹp sắt kèn kẹt vang lên khi anh khẽ dịch chuyển bả vai trái.
“Tao biết mày không có năm vạn tiền mặt để trả nợ,” Vương Bá lách người bước lên, đôi mắt gã lóe lên sự tham lam vô hạn khi nhìn chằm chằm vào cây đàn guitar rỉ sét trên lưng Triết. “Nhưng tập đoàn Vạn Tượng đã treo thưởng lớn. Chỉ cần tao giao nộp cây đàn này và cái đầu tàn phế của mày cho Thượng Quan Minh, món nợ của mày sẽ xóa sạch, và tao sẽ có đủ tiền để mua cả khu chợ đen này. Đưa cây đàn đây, thằng rác rưởi!”
Theo cái phẩy tay của Vương Bá, ba gã đàn em lực lưỡng bọc giáp cơ khí thô kệch bước ra từ bóng tối. Cánh tay cơ khí của chúng hum lên những tiếng rít điện từ, tay lăm lăm những thanh tuýp sắt tích hợp lõi điện cao áp tầm ngắn. Chúng từ từ khép chặt vòng vây nhắm vào Triết.
Triết hiểu rằng anh đã rơi vào hang cọp. Lưới điện cao áp trên trần nhà đang chực chờ phóng điện để triệt tiêu tần số đàn của anh. Nhưng anh không có đường lui.
Anh đưa bàn tay phải lên gáy, nắm chặt lấy chốt khóa cơ học của chiếc nẹp sắt bên vai trái.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng kim loại mở khóa vang lên, kéo theo một tiếng rít đau đớn câm lặng trong cổ họng Triết. Những chiếc đinh vít rỉ sét găm sâu vào da thịt khớp vai bị giật mạnh ra, kéo theo những mảng da thịt rách nát rỉ máu tươi sẫm màu. Cơn đau tột cùng như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống, làm màng não anh co thắt dữ dội. Chiếc nẹp sắt bọc chì nặng nề rơi rầm xuống nền đất bê tông bẩn thỉu.
Cánh tay trái của Triết tự do, nhưng nó bắt đầu run rẩy vĩnh viễn không kiểm soát do di chứng hoại tử thần kinh sâu dưới cống ngầm. Anh gượng dậy, dùng bàn tay phải giữ chặt lấy cần đàn guitar rỉ sét Dương Gia, đưa nó ra trước ngực.
Một gã côn đồ bọc thép lao vào, vung gậy điện nhắm thẳng vào đầu gối Triết. Triết cố gắng di chuyển né tránh, nhưng cánh tay trái run rẩy và chiếc vai trái rách thịt khiến cơ thể anh mất thăng bằng.
*Xèo!*
Cú vụt sượt qua bả vai phải của Triết, dòng điện cao áp từ gậy điện truyền qua da thịt, làm cháy sém một mảng áo khoác gió đen và khiến hệ thần kinh của anh giật nảy lên đau đớn. Triết quỵ một gối xuống sàn, máu tươi từ vết thương vai trái chảy thành dòng ròng ròng xuống phím đàn gỗ.
“Đập nát cây đàn của nó cho tao!” Vương Bá điên cuồng gào lên.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Triết nghiến chặt răng đến mức bật máu khóe môi. Anh không thể lùi lại. Anh dùng mười đầu ngón tay trần đã rách nát, bọc băng gạc dính máu bấu chặt vào những sợi dây đàn bằng sắt sắc lẹm.
Anh kích hoạt Kỹ thuật 'Đàn rung rỉ máu'.
*Tưng...!*
Hợp âm đầu của Khúc ca 'Tỉnh giấc Slum-Net' vang lên, dội vào không gian một tần số âm thanh sần sùi, ấm áp nhưng chứa đựng một sức mạnh sinh học khổng lồ. Máu tươi mang gene kháng sóng từ mười đầu ngón tay của Triết thấm sâu vào phím gỗ và bộ vi xử lý Neural-Link cổ điển tích hợp bên trong đàn.
Một luồng sóng âm hình vòng cung phát ra những tia sáng hoàng kim nhỏ lấp lánh xung quanh phím đàn, quét qua không gian câu lạc bộ.
*Rè rè... rắc...!*
Tần số sinh học mộc mạc bẻ gãy hoàn toàn cảm biến chuyển động và hệ thống định vị hồng ngoại của ba gã đàn em bọc giáp. Bộ giáp cơ khí của chúng bị xung đột dữ liệu, tự động khóa khớp khiến chúng khựng lại giữa chừng, ôm đầu gào thét đau đớn khi sóng âm xuyên qua các thiết bị cấy ghép thần kinh trong tai.
“Khốn kiếp! Lũ vô dụng!” Vương Bá hoảng loạn lùi lại phía sau sofa. Gã điên cuồng nhấn nút kích hoạt hệ thống lưới điện trần nhà. “Chết đi, thằng rác rưởi!”
*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*
Trên trần bê tông, hệ thống lưới điện cao áp bùng lên những tia chớp màu xanh lam chói mắt, chuẩn bị phóng ra một luồng điện lực khổng lồ để thiêu rụi toàn bộ sinh mệnh sinh học trong phòng.
Triết nhìn lên trần nhà qua con mắt phải đỏ ngầu. Anh biết dòng điện xoay chiều hoạt động theo tần số dao động tuần hoàn. Để phá hủy nó, anh không thể dùng tiếng đàn thông thường. Anh phải dùng chính dây thanh quản của mình để tạo ra một sự đoản mạch tự động.
Triết dồn toàn bộ năng lượng sinh học còn sót lại vào lồng ngực, ép dây thanh quản rung động ở tần số cực hạn vượt giới hạn sinh học.
Anh kích hoạt Tiếng thét 'Phá vỡ màng lọc'.
*Á... Á... Á...!!!*
Một tiếng thét cao vút, tàn khốc và chứa đầy oán hận bùng phát từ cổ họng Triết. Đó không còn là giọng hát của con người, mà là tần số rung động sinh học cực đại của một linh hồn đang tự thiêu rụi để cứu chuộc thế gian.
Luồng sóng âm mạnh mẽ phát ra dưới dạng những vòng tròn đồng tâm vô hình, quét sạch sương mù neon đỏ rực. Tiếng thét trùng khớp hoàn hảo với tần số dao động của lưới điện cao áp, tạo ra hiện tượng cộng hưởng cực đại.
*Đoành! Đoành! Đoành!*
Toàn bộ bảng điện trung tâm của câu lạc bộ nổ tung trong một cơn bão tia lửa xanh. Những chiếc loa phóng thanh công suất lớn rách màng treo trên tường bị quá tải màng lọc, nổ tung thành những mảnh vụn nhựa đen găm đầy vào vách tường. Hệ thống lưới điện trần nhà tắt ngấm, chỉ còn lại những sợi dây đồng cháy khét lẹt rơi rụng lả tả.
Bóng tối bao trùm câu lạc bộ ngầm, chỉ còn lại ánh sáng cam mờ ảo từ những đám cháy nhỏ của đống dây điện đổ nát. Ba gã đàn em bọc giáp cơ khí ngã gục xuống sàn, các vi mạch trong giáp bị dòng điện ngược thiêu rụi hoàn toàn. Vương Bá run rẩy bò rạp dưới gầm bàn sofa, không dám ngẩng đầu lên.
Triết quỵ xuống bên thềm bê tông, màng nhĩ tai trái rỉ ra một dòng máu tươi đỏ thẫm. Tai trái của anh đã điếc hoàn toàn, đầu óc anh quay cuồng như muốn nổ tung, nhưng anh vẫn gượng dậy, dùng tàn lực bò về phía Khánh Chi.
Anh nhìn thấy dưới nền đất bẩn thỉu, bên cạnh chân Khánh Chi, chiếc kẹp tóc kim loại chứa mã nguồn đã bị Vương Bá giẫm nát vỏ nhựa, để lại phần lõi kim loại sắc bén lấp lánh dưới ánh lửa mờ.
Triết dùng bàn tay phải run rẩy nhặt phần lõi kim loại lên, dứt khoát cắt đứt sợi dây nhựa cơ khí đang siết chặt cổ tay Khánh Chi.
Dây nhựa đứt đoạn. Khánh Chi được giải thoát, cô lập tức quỳ xuống ôm chặt lấy thân thể lạnh toát, đang co giật dữ dội của Triết vào lòng. Nước mắt cô rơi lã chã xuống gương mặt hốc hác của anh.
“Triết... Triết ơi! Anh có nghe thấy em nói không?” cô nghẹn ngào gào lên.
Triết không thể trả lời. Anh nằm câm lặng trong vòng tay cô, con mắt phải đỏ ngầu mệt mỏi khép lại.
Khánh Chi cúi xuống, nâng bàn tay phải của Triết lên và bàng hoàng phát hiện ra: mười đầu ngón tay của anh đã bị xơ hóa cơ khí nặng nề, các mô thịt bị hoại tử cứng đờ như những thanh kim loại rỉ dịch xanh lạnh ngắt. Trên phím gỗ rỉ sét của cây đàn guitar Dương Gia, dòng máu tươi mang gene kháng sóng của anh đã thấm sâu vào từng thớ gỗ cổ, nung chảy lớp sơn cũ và tạo thành những vệt đỏ sẫm vĩnh viễn bám chặt trên phím đàn, không thể nào lau sạch được nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!