Chợ Đen Đẫm Máu
Mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với vị rỉ sét của sắt thép hoen ố bốc lên từ những rãnh nước thải hôi thối, tạo thành một tầng sương mù ẩm mốc bóp nghẹt bầu không khí dưới lòng cống ngầm Quận 9. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần bê tông rạn nứt xuống những vũng nước hóa chất màu cầu vồng: tọc, tọc, tọc. Mỗi tiếng động vang lên như một nhịp đếm ngược tàn nhẫn của tử thần đang lẩn khuất trong bóng tối.
Dương Minh Triết ngồi tựa lưng vào vách đá ẩm ướt, hơi thở đứt quãng và khò khè như một cỗ máy cũ kỹ sắp rã rời. Con mắt trái của anh đã hoàn toàn mù lòa, tròng mắt xám xịt vô hồn không còn phản chiếu chút ánh sáng nào, chỉ còn con mắt phải đỏ ngầu, hốc hác vì thiếu ngủ đang nhìn trân trân vào khoảng không vô định. Cánh tay trái của anh—vết thương tàn khốc sau cấm thuật tự đóng băng hệ thần kinh—giờ đây bị khóa chặt cứng trong chiếc nẹp sắt cơ khí rỉ sét do chú Hoài Bắc gò thủ công. Những chiếc đinh vít rỉ sét găm sâu vào da thịt khớp vai, rỉ ra những vệt máu tù nhạt màu hòa cùng nước dịch vàng, mỗi lần Triết khẽ dịch chuyển, tiếng kim loại cọ xát kèn kẹt lại rít lên, dội thẳng những cơn đau buốt óc lên màng não đang hoại tử của anh.
Ở góc hầm đối diện, Chú Tư nằm thoi thóp trên chiếc cáng dã chiến bọc bạt rách. Vết bỏng điện tàn khốc từ cú húc Electro-Arm của Đội trưởng Sát đã thiêu rụi toàn bộ da thịt ở cánh tay phải của ông, để lại những mảng thịt cháy sém đen ngòm đang bắt đầu hoại tử nặng. Thảo Vy quỳ bên cạnh, đôi bàn tay lấm lem dầu máy run rẩy dùng gạc thô thấm đẫm dung dịch sát trùng ít ỏi để lau vết thương lồng ngực của ông. Tiếng thở của Chú Tư rít lên từng cơn nghẹn ứ, yếu ớt như ngọn nến sắp tắt trước bão.
“Vy... Chú Tư có qua khỏi không?” Khánh Chi bước đến, giọng cô khàn đặc, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ chỉ còn sự lo lắng tột cùng. Cô nhìn thùng thuốc dinh dưỡng thần kinh của Lam Anh đã cạn kiệt hoàn toàn, lòng đau như cắt. Chiếc khoang bảo dưỡng di động của Lam Anh đang phát ra những tiếng bíp bíp yếu ớt, ánh sáng xanh bảo vệ của thiết bị cách ly sóng di động đeo bên hông Triết cũng đã mờ dần.
Thảo Vy lắc đầu trong vô vọng, nước mắt rơi lã chã xuống tấm gạc: “Vết bỏng điện quá sâu, nó đã phá hủy hoàn toàn các dây thần kinh vận động và gây nhiễm trùng máu nặng. Nếu không có thuốc Neural-Amp đặc trị để tái tạo tế bào, chú ấy... chú ấy không chịu nổi qua đêm nay. Và cả Lam Anh nữa, dung dịch dinh dưỡng trong khoang bảo dưỡng của con bé chỉ còn đủ dùng trong chưa đầy mười hai tiếng.”
Triết nghe thấy tất cả. Anh cố gượng dậy, cánh tay phải run rẩy bấu chặt vào thành phản gỗ, nhưng chiếc nẹp sắt bên vai trái nặng nề kéo ghì anh xuống. Anh bất lực nhìn mười đầu ngón tay quấn băng gạc rỉ máu của mình. Anh muốn gào lên, muốn gọi tên em gái, nhưng thanh quản bị tổn thương nặng nề chỉ phát ra những tiếng khè khè khô khốc. Đau đớn hơn cả, khi anh cố gắng nhớ lại tên ngôi trường tiểu học mà Lam Anh từng học, đầu óc anh chỉ tìm thấy một khoảng trống màu xám xịt, trống rỗng như một phân vùng ổ cứng bị xóa sạch. Anh đã mất đi ký ức đó vĩnh viễn.
Khánh Chi nhìn Triết, nhìn Chú Tư đang cận kề cái chết, rồi nhìn sang khoang máy của Lam Anh. Một quyết định quyết tuyệt lóe lên trong đôi mắt sắc lạnh của cô. Cô đứng thẳng dậy, vuốt lại mái tóc ngắn cá tính, kéo vạt áo khoác da phong cách bụi bặm che đi bờ vai đang run lên vì lạnh.
“Chúng ta không thể ngồi chờ chết ở đây,” Khánh Chi nói, giọng cô đanh lại, chứa đựng một sự kiên cường đến đáng sợ. “Tôi còn một số linh kiện điện tử cổ và vài bóng đèn chân không analog mà chú Bắc đã phục hồi. Tôi sẽ mang chúng ra Chợ đen linh kiện Hắc Thiết. Ở đó có những tay buôn lậu thuốc Neural-Amp thô từ bãi rác thải y tế của Vạn Tượng. Tôi sẽ đổi chúng lấy thuốc cứu Chú Tư và dung dịch dinh dưỡng cho Lam Anh.”
Triết trừng mắt nhìn cô, con mắt phải đỏ ngầu ngập tràn sự hoảng hốt. Anh dùng tay phải nắm lấy vạt áo của Khánh Chi, lắc đầu liên tục. Thanh quản anh rung lên những tiếng khè khè nghẹn ứ: “Không... nguy... hiểm...” Anh biết Chợ đen Hắc Thiết là hang ổ của băng đảng Vương Bá—gã trùm cho vay nặng lãi hung hãn đang ráo riết đòi món nợ năm vạn tiền mặt của gia đình anh, kẻ sẵn sàng bán đứng bất kỳ ai để lập công với tập đoàn Vạn Tượng.
Khánh Chi dịu dàng gỡ bàn tay run rẩy của Triết ra. Cô cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán nóng hổi của anh, thì thầm: “Nhưng nếu tôi không đi, Chú Tư sẽ chết, Lam Anh sẽ chết, và anh cũng sẽ chết não vĩnh viễn vì phản phệ sóng âm. Hãy tin tôi, Triết. Tôi là quản lý của ban nhạc, việc lo liệu tài nguyên là trách nhiệm của tôi.”
Nói rồi, Khánh Chi dứt khoát quay lưng bước đi, không để Triết có cơ hội ngăn cản. Trên tóc cô, chiếc kẹp tóc kim loại do chị họ Tú Anh tặng—thứ ngụy trang cho một ổ cứng di động siêu nhỏ chứa mã nguồn cổ—lấp lánh một tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn pin.
Mưa axit ngoài trời vẫn rả rích đổ xuống mặt đất Quận 9, sizzling trên những mái tôn rỉ sét và những bảng hiệu neon hồng xanh chập chờn của Chợ đen linh kiện Hắc Thiết. Khánh Chi kéo sụp mũ áo khoác da, ôm chặt chiếc túi vải chứa các linh kiện analog cổ, len lỏi qua những lối đi chật hẹp ngập tràn rác thải điện tử và mùi nhựa cháy. Xung quanh cô, những kẻ nghiện sóng não với gương mặt hốc hác, đôi mắt lờ đờ đang thẫn thờ nhìn vào khoảng không, thỉnh thoảng lại giật nảy lên khi dải sóng giải trí của Aria quét qua.
Cô tiến sâu vào khu vực trung tâm chợ đen, nơi đặt câu lạc bộ ngầm của Vương Bá—một boong-ke bê tông cũ kỹ được gia cố bằng những tấm thép bọc chì chống quét sóng. Hai gã đàn em bọc giáp cơ khí thô kệch đứng gác cửa nhìn Khánh Chi bằng ánh mắt thèm khát và khinh bỉ. Cô hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.
Không khí bên trong câu lạc bộ ngập tràn mùi khói thuốc lá điện tử rẻ tiền, mùi dầu máy và tiếng nhạc điện tử chát chúa phát ra từ những chiếc loa rách màng. Vương Bá ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa da rách nát giữa phòng. Gã trùm cho vay nặng lãi béo ú, cổ đeo sợi dây chuyền vàng bản lớn lấp lánh, đang thong thả xoay xâu chuỗi hạt ngọc trên tay. Nửa khuôn mặt béo phị của gã bóng loáng dưới ánh đèn neon đỏ rực.
“Ồ, nhìn xem ai đến này,” Vương Bá cất giọng cười khè khè, nhổ một ngụm nước trầu đỏ lòm xuống chiếc xô sắt bên cạnh. “Khánh Chi, nữ quản lý kiên cường của ban nhạc mộc 'Lữ Khách Vô Danh'. Hôm nay là hạn chót của kỳ lãi thứ hai, cô mang năm vạn tiền mặt đến trả nợ cho thằng cháu Triết của tôi đấy à?”
Khánh Chi bước đến trước bàn gỗ rỉ sét, dứt khoát đặt chiếc túi vải xuống, mở khóa kéo để lộ những bóng đèn chân không analog và các chip silicon cổ thập niên 2020 phát ra ánh kim loại xám bóng.
“Tôi không có tiền mặt,” Khánh Chi lạnh lùng nói, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào gương mặt béo phị của gã trùm. “Nhưng đây là những linh kiện analog cổ cực kỳ quý hiếm mà chú Bắc đã phục hồi. Chúng hoàn toàn miễn nhiễm với mọi loại virus mạng của Vạn Tượng. Tôi muốn dùng chúng để trao đổi lấy hai liều Neural-Amp thô và một thùng dung dịch dinh dưỡng thần kinh đặc hiệu.”
Vương Bá nhìn lướt qua chiếc túi vải, rồi đột ngột phá lên cười hô hố, tiếng cười của gã làm rung động cả những lớp mỡ trên cổ. Đ đàn em xung quanh cũng cười hùa theo đầy đê tiện.
“Linh kiện cổ? Bóng đèn chân không?” Vương Bá đứng dậy, chống hai tay lên bàn, dí sát gương mặt đầy mùi rượu và trầu không vào Khánh Chi. “Cô nghĩ Vương Bá này là gã khờ à? Tập đoàn Vạn Tượng vừa ban bố lệnh truy nã đặc biệt nhắm vào Dương Minh Triết. Chúng sẵn sàng xóa nợ toàn bộ và tặng thêm mười vạn tiền mặt cho kẻ nào giao nộp được thằng rác rưởi đó cùng cây đàn guitar rỉ sét Dương Gia của nó.”
Khánh Chi biến sắc, cô lùi lại một bước, tay lén đưa xuống túi áo khoác nơi giấu bình xịt hơi cay tự chế: “Vương Bá, ông đã nhận tiền bảo kê của chúng tôi...”
“Tiền bảo kê của các người chỉ là vài đồng bạc lẻ!” Vương Bá lật bài ngửa, gương mặt gã trở nên tàn bạo tột cùng. Gã hất hàm ra lệnh cho đàn em: “Bắt lấy nó!”
Hai gã đàn em lực lưỡng lao vào. Khánh Chi nhanh nhẹn né tránh, rút bình xịt hơi cay tự chế phun thẳng vào mắt gã bên trái. Gã hét lên đau đớn, ôm mặt ngã nhào. Nhưng gã đàn em thứ hai từ phía sau đã khóa chặt bả vai cô, dùng một cú bẻ khớp tàn nhẫn.
*Rắc!*
Khánh Chi rú lên một tiếng đau đớn, khớp cổ tay phải của cô bị chấn thương nhẹ, chiếc bình xịt rơi xuống đất. Gã đàn em thô bạo giật phăng chiếc túi vải của cô, rồi dùng dây trói nhựa cơ khí siết chặt hai cổ tay cô ra sau lưng, buộc chặt cô vào chiếc cột sắt rỉ sét giữa phòng.
“Khốn kiếp! Vương Bá, ông là đồ hèn nhát!” Khánh Chi hét lên, đôi mắt đỏ rực giận dữ bất chấp cơn đau đang truyền từ cổ tay.
Vương Bá thong thả bước đến, giật lấy chiếc kẹp tóc kim loại trên đầu cô, ném xuống đất rồi giẫm nát. Gã rút chiếc thiết bị liên lạc vô tuyến cầm tay thế hệ cũ—thứ mà gã dùng để lách màng lọc của cảnh sát mạng—kích hoạt cuộc gọi video trực tiếp đến tần số ngầm của ban nhạc.
Tại căn cứ ngầm dưới lòng cống Quận 9, chiếc máy tính cổ của Ghost-X đột ngột nhấp nháy đỏ rực. Màn hình rạn nứt hiện lên gương mặt béo phị đầy đê tiện của Vương Bá, và phía sau gã là Khánh Chi đang bị trói chặt vào cột sắt, khóe miệng rỉ máu, cổ tay sưng đỏ.
“Triết! Nhìn xem tôi đang giữ ai này,” Vương Bá cười khè khè, gã cầm một chai axit công nghiệp màu vàng nhạt, đung đưa ngay sát cổ họng mảnh khảnh của Khánh Chi. “Nữ quản lý xinh đẹp của cậu đang ở chỗ tôi. Tôi cho cậu đúng một tiếng đồng hồ. Hãy ôm cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia của cha cậu đến câu lạc bộ ngầm của tôi nộp mạng. Nếu quá một phút, hoặc nếu cậu dám báo cảnh sát mạng, tôi sẽ đổ toàn bộ chai axit này vào cổ họng cô ta. Để xem cô ta còn dùng cái miệng này để thương lượng được nữa không!”
Khánh Chi hét lớn vào màn hình camera: “Triết! Đừng đến! Đây là bẫy của tập đoàn—!”
*Chát!*
Vương Bá vung tay tát mạnh vào mặt Khánh Chi, khiến đầu cô ngoẹo sang một bên, máu tươi chảy ra từ khóe môi. Gã ngắt cuộc gọi, để lại một màn hình đen ngòm lạnh lẽo dội thẳng vào con mắt phải đang trợn trừng của Triết.
Cơn phẫn nộ tột cùng bùng lên như một ngọn lửa điên cuồng trong lồng ngực Triết. Cánh tay phải của anh siết chặt thành nắm đấm đến mức móng tay đâm rách da lòng bàn tay, máu tươi nhỏ giọt xuống nền đất ẩm ướt. Anh nhìn Chú Tư đang thoi thóp, nhìn Lam Anh đang yếu dần trong khoang máy. Anh hiểu rằng Vương Bá chỉ là một con cờ tham tiền, và gã đã chuẩn bị sẵn một cái bẫy đẫm máu tại câu lạc bộ ngầm. Nhưng anh không thể bỏ mặc Khánh Chi—người con gái đã hy sinh cả danh dự và cuộc sống để bảo vệ anh suốt hành trình bi kịch này.
Triết dùng tàn lực gượng đứng dậy. Tiếng khớp xương vai trái bị nẹp sắt khóa cứng kêu lên kèn kẹt đau đớn, nhưng anh không thèm bận tâm. Anh đưa tay phải ra sau lưng, ôm lấy thân Cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia bám đầy máu khô, đeo nó lên vai.
Cậu bé nhặt rác Út Lượm từ ngoài đường hầm thở hổ hển chạy vào, gương mặt cậu lấm lem bùn đất và nước mắt: “Anh Triết! Em vừa lén bám theo chị Chi... Vương Bá đã cho đàn em bao vây toàn bộ câu lạc bộ ngầm. Chúng lắp đặt một hệ thống lưới điện cao áp trần nhà để triệt tiêu tần số đàn của anh ngay khi anh bước vào! Anh không thể đến đó được!”
Triết không thể nói, anh chỉ dùng con mắt phải đỏ ngầu nhìn Út Lượm, một cái nhìn tĩnh lặng, quyết tuyệt và chứa đựng nỗi buồn vô hạn của một kẻ đã chấp nhận đồng quy vu tận cùng số phận. Anh đặt bàn tay quấn băng gạc lên đầu cậu bé, khẽ gật đầu như một lời từ biệt.
Anh quay lưng, kéo lê cánh tay trái bị nẹp sắt khóa cứng găm sâu vào thịt, từng bước một bước ra khỏi lối vào cống ngầm tối tăm.
Cơn mưa axit ngoài trời trút xuống xối xả, sizzling lạnh lẽo trên lớp vỏ kim loại của chiếc nẹp sắt cơ khí bên vai trái Triết. Giữa màn mưa đen trắng của khu ổ chuột phế thải, bóng dáng gầy gò, tàn khuyết của người kỹ sư trẻ ôm cây đàn rỉ sét lầm lũi tiến về phía ánh sáng neon hồng xanh chết chóc của Chợ đen Hắc Thiết, nơi động quỷ của Vương Bá đang chờ đợi nuốt chửng chút sinh mạng sinh học cuối cùng của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!