Bão Điện Từ Trên Không Gian Số
Nước thải hóa chất từ những nhà máy lọc dầu phía trên Quận 9 rò rỉ qua các khe nứt của trần bê tông, nhỏ từng giọt lạnh buốt xuống nền đất ẩm ướt của lòng cống ngầm. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với vị rỉ sét của sắt thép hoen ố tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Dương Minh Triết nằm trên chiếc phản gỗ mục nát, toàn thân co giật nhẹ theo từng nhịp đập của máy phát điện dã chiến. Con mắt trái của anh—nơi từng giữ lại ba mươi phần trăm thị lực tàn khuyết—giờ đây đã hoàn toàn chìm vào bóng tối vĩnh viễn. Lăng kính xám xịt của những điểm ảnh chết bao phủ lấy võng mạc, không còn một tia sáng nào có thể lọt qua. Anh chỉ còn một con mắt phải đỏ ngầu, hốc hác vì thiếu ngủ để nhìn vào khoảng không tăm tối phía trước. Cánh tay trái của anh buông thõng bên sườn, những thớ cơ run rẩy liên hồi không kiểm soát, di chứng tàn khốc của cấm thuật tự đóng băng hệ thần kinh dưới làn nước lạnh.
“Ráng chịu đựng một chút, Triết. Không cố định khớp vai này lại, mày không bao giờ cầm nổi phím đàn nữa đâu.”
Chú Dương Hoài Bắc quỳ bên cạnh phản gỗ, gương mặt sạm đen lấm lem dầu máy hằn lên những nếp nhăn khắc khổ. Tiếng chân giả cơ khí của chú rít lên kèn kẹt mỗi khi chú dịch chuyển cơ thể gầy gò. Trên tay chú là một chiếc nẹp sắt cơ khí thô sơ, được gò thủ công từ những mảnh tôn phế liệu bọc chì nhặt được ngoài bãi rác Hắc Thiết. Những chiếc đinh vít rỉ sét nằm chỏng chơ bên cạnh một chiếc kìm búa cũ kỹ.
Chú Bắc đưa chiếc nẹp sắt áp sát vào khớp vai trái đang co rút của Triết. Tiếng kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt khiến Triết rùng mình. Chú Bắc nghiến răng, dùng kìm siết mạnh chiếc vòng sắt ôm chặt lấy xương bả vai anh.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng xương khớp kêu lên răng rắc ghê người. Triết trợn trừng con mắt phải, hàm răng nghiến chặt vào chiếc kẹp tóc kim loại của Khánh Chi đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Anh không thể thét lên. Thanh quản bị tổn thương nặng nề từ đêm diễn trước chỉ có thể phát ra những tiếng khè khè đứt quãng trong cổ họng. Nỗi đau thể xác tột cùng như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống, giật ngược lên màng não đang hoại tử. Chiếc nẹp sắt cơ khí rỉ sét găm chặt vào da thịt anh, khóa cứng cánh tay trái run rẩy thành một hình thù kỳ dị, cố định ngón tay anh vào tư thế sẵn sàng gảy đàn. Đây là bước đi đầu tiên trên con đường cơ khí hóa tàn khuyết của thể xác anh.
Ở góc hầm đối diện, Chú Tư nằm thoi thóp trên chiếc cáng dã chiến bọc bạt rách. Vết bỏng điện tàn khốc từ cú húc Electro-Arm của Đội trưởng Sát đã thiêu rụi toàn bộ da thịt ở cánh tay phải của ông, để lại những mảng thịt cháy sém đen ngòm đang bắt đầu rỉ ra dịch vàng có mùi hôi thối của sự hoại tử. Thảo Vy quỳ bên cạnh, đôi mắt tròn ngập tràn nước mắt nhưng cô vẫn cố nén tiếng khóc, đôi bàn tay run rẩy dùng gạc sạch thấm đẫm dung dịch sát trùng thô sơ đè chặt lên vết thương lồng ngực của ông. Tiếng thở của Chú Tư rít lên từng cơn nghẹn ứ, yếu ớt như ngọn đèn trước bão.
“Vy... Chú Tư có qua khỏi không?” Khánh Chi bước đến, giọng cô khàn đặc, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ chỉ còn sự mệt mỏi tột cùng. Cô nhìn thùng thuốc dinh dưỡng thần kinh của Lam Anh đã cạn kiệt, lòng đau như cắt.
Thảo Vy lắc đầu trong vô vọng: “Vết bỏng điện quá sâu, nó đã phá hủy các dây thần kinh vận động và gây nhiễm trùng máu nhẹ. Nếu không có thuốc Neural-Amp đặc trị để tái tạo tế bào, chú ấy... chú ấy không chịu nổi qua đêm nay.”
Triết nghe thấy tất cả. Anh cố gượng dậy, cánh tay phải run rẩy bấu chặt vào thành phản gỗ, nhưng chiếc nẹp sắt bên vai trái nặng nề kéo ghì anh xuống. Anh bất lực nhìn mười đầu ngón tay quấn băng gạc rỉ máu của mình. Đúng lúc đó, màn hình hologram của chiếc máy tính cổ bên cạnh Ghost-X chợt nhấp nháy đỏ rực.
“Triết! Có biến lớn trên không gian số!” Giọng nói méo mó của Ghost-X vang lên qua bộ lọc âm thanh của chiếc mặt nạ rạn nứt. “Tập đoàn Vạn Tượng đã mất kiên nhẫn. Chúng không tìm thấy mày ngoài đời thực nên đã thuê Ghost-V—gã hacker săn tiền thưởng khét tiếng nhất chợ đen—để triệt hạ chúng ta.”
Trên màn hình giải mã, sợi cáp quang lõi bạc chạy dọc dưới lòng cống ngầm—huyết mạch truyền thông duy nhất của ban nhạc—đang phát sáng đỏ rực như một thanh sắt nung trong lò.
“Ghost-V đang phát động một cuộc tấn công DDoS với cường độ cực hạn,” Ghost-X gõ phím liên tục, những ngón tay ảo ảnh của hắn lướt nhanh như gió trên bàn phím holographic. “Hàng triệu gói tin độc hại chứa mã độc sinh học đang dội xuống trạm phát sóng ngầm của chúng ta như một cơn bão điện từ. Băng thông của sợi cáp quang lõi bạc đang bị bóp nghẹt hoàn toàn. Nếu đường truyền này bị sập, tiếng hát mộc của mày sẽ bị cô lập vĩnh viễn, và sóng phản hồi ngược sẽ thiêu rụi hoàn toàn màng não của mày ngay lập tức!”
Triết dùng con mắt phải nhìn trân trân vào màn hình. Qua lớp kính giải mã dữ liệu rạn nứt, anh nhìn thấy một cơn bão điện từ màu đỏ máu đang cuộn xoáy trên không gian ảo Matrix-9, nuốt chửng những dải tần số âm thanh mộc mạc của anh như một con quái vật khổng lồ.
“Tôi sẽ dựng ba lớp tường lửa ngụy trang bằng thuật toán 'Glitch-Pass'!” Ghost-X hét lên. “Nhưng sức mạnh tính toán của tôi có hạn. Siêu máy tính Dread-Deck của gã được tập đoàn tài trợ có công suất vượt trội gấp trăm lần!”
*Bùm! Bùm!*
Hai tiếng nổ kỹ thuật số chói tai vang lên từ chiếc loa analog cũ kỹ.
“Lớp tường lửa thứ nhất đã vỡ!” Ghost-X gầm lên. “Chỉ mới ba phút! Gã đang dùng thuật toán bẻ khóa tủy sống để quét tìm IP nguồn của chúng ta!”
Bên cạnh hắn, cậu thiếu niên Bảo Nam điên cuồng gõ phím trên chiếc điện thoại bẻ khóa: “Để em tung tin giả trên các diễn đàn Slum-Net! Em sẽ tạo ra hàng vạn tài khoản ảo để đánh lạc hướng luồng quét của Ghost-V!”
“Đừng làm thế, Nam! Nguy hiểm lắm!” Khánh Chi hét lên.
Nhưng đã quá muộn. Ngay khi Bảo Nam vừa gửi đi gói tin giả đầu tiên, trên màn hình của cậu bỗng xuất hiện một hình ảnh đầu lâu kỹ thuật số màu đỏ rực của Ghost-V. Nó há miệng cười khè khè chói tai.
*Xoẹt!*
Chiếc điện thoại của Bảo Nam bốc khói đen nghi ngút, dòng điện cao áp từ cổng cắm sạc dội ngược cực mạnh làm lòng bàn tay cậu bỏng rát. Cậu nhóc rú lên, ngã nhào ra đất, chiếc điện thoại vỡ nát.
“Hệ thống tự động của hắn đã định vị được dải IP của Nam và khóa tài khoản mạng của cậu ấy vĩnh viễn!” Ghost-X nghiến răng. “Lớp tường lửa thứ hai đã rạn nứt! Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai phút trước khi cơn bão điện từ chạm đến tủy sống của Triết!”
Triết nhìn Vy Oanh vẫn đang nằm hôn mê bên cạnh với vành tai rỉ máu, nhìn Chú Tư đang thoi thóp, nhìn Hải Câm với bàn tay phải bỏng cháy. Anh biết, nếu anh gục ngã lúc này, tất cả mọi người sẽ chết dưới lòng đất lạnh giá này. Anh không thể hát bằng thanh quản đã rách nát, nhưng anh vẫn còn cây đàn Dương Gia.
Triết dùng bàn tay phải nắm lấy cần đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia, gác thân đàn lên chiếc nẹp sắt cơ khí bên vai trái. Chiếc nẹp sắt rỉ sét khóa chặt khớp vai anh, ép cánh tay trái run rẩy phải tì mạnh lên phím đàn gỗ bám đầy máu khô. Mỗi cử động nhỏ của ngón tay đều khiến những chiếc đinh vít của nẹp sắt cọ xát vào xương vai, tạo ra những tiếng kêu kèn kẹt ghê người và những cơn đau thấu xương.
Nhưng Triết không dừng lại. Anh nhắm mắt phải, điều hòa nhịp thở theo nhịp gõ khánh đồng cổ của Sư thầy Thích Thanh Âm mà anh hằng ghi nhớ.
*Tùng... Tùng... Tùng...*
Anh gảy những nốt nhạc đầu tiên. Tiếng đàn guitar điện rỉ sét vang lên thô ráp, sần sùi giữa lòng cống tối. Tần số âm thanh sinh học từ dây đàn sắt truyền qua chip Neural-Link cổ điển, hòa vào sợi cáp quang lõi bạc, cố gắng tạo ra một dải sóng âm nghịch đảo để chống chọi với cơn bão điện từ màu đỏ của Ghost-V.
“Triết! Mày đang tự sát đấy!” Chú Bắc gào lên, cố giật cây đàn ra khỏi tay anh. “Máu của mày đang rỉ ra kìa!”
Máu tươi từ mười đầu ngón tay rách nát của Triết lại rỉ ra qua lớp băng gạc, nhuộm đỏ phím đàn gỗ mít cổ truyền. Dòng máu mang gene kháng sóng độc quyền chạm vào vi mạch của đàn, kích hoạt một dòng xung điện sinh học dội ngược trực tiếp vào gáy anh, giữ cho màng não không bị sụp đổ hoàn toàn trước đòn tấn công DDoS.
Trên màn hình, avatar mặt nạ rạn nứt của Ghost-X đang mờ dần dưới áp lực khổng lồ của Ghost-V. Chiếc đầu lâu đỏ rực của đối thủ đang há to miệng, chuẩn bộc nuốt chửng lớp tường lửa cuối cùng.
“Không thể chống đỡ bằng sức mạnh tính toán thuần túy nữa rồi!” Ghost-X hét lên qua làn khói điện tử. “Tôi phải dùng đến quân bài cuối cùng!”
Hắn lướt tay qua chiếc cyber-deck giải mã, rút ra chiếc Thẻ truy cập băng thông Bạc cướp được từ nhân viên Vạn Tượng. Chiếc thẻ phát ra ánh sáng lam nhạt rực rỡ giữa hầm tối.
“Tôi sẽ không dùng chiếc thẻ này để tăng băng thông cho chúng ta,” Ghost-X nghiến răng, gương mặt ảo ảnh của hắn hiện lên vẻ quyết tuyệt điên cuồng của một kẻ phản đạo công nghệ. “Tôi sẽ dùng quyền ưu tiên tối cao của nó để lách vào hệ thống định tuyến của tập đoàn, chuyển hướng toàn bộ luồng tấn công DDoS khổng lồ của Ghost-V thẳng vào máy chủ ảo của chính tập đoàn Vạn Tượng!”
“Mượn lực đả lực sao?” Khánh Chi bàng hoàng.
“Đúng thế! Nhưng để làm được điều này, tôi phải mở hoàn toàn cổng kết nối cá nhân, chấp nhận để lộ định vị sinh học của mình cho hệ thống quét của chúng!” Ghost-X nhìn Triết qua màn hình. “Triết! Hãy giữ vững tiếng đàn của mày! Đừng để tần số sinh học bị ngắt quãng!”
Ghost-X cắm mạnh chiếc Thẻ truy cập băng thông Bạc vào khe đọc dữ liệu.
*Xoẹt!*
Một luồng ánh sáng lam rực rỡ bùng lên từ chiếc máy tính cổ, chạy dọc theo sợi cáp quang lõi bạc dưới lòng đất. Trên không gian ảo Matrix-9, một lỗ hổng bảo mật khổng lồ xuất hiện ngay phía sau chiếc đầu lâu đỏ rực của Ghost-V.
Toàn bộ hàng triệu gói tin độc hại, những luồng oán khí kỹ thuật số màu đỏ máu đang dội xuống ban nhạc bỗng bị hút ngược trở lại, bẻ cong quỹ đạo và dội thẳng vào hệ thống màng lọc bảo mật của chính máy chủ tập đoàn Vạn Tượng.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Những tiếng nổ dữ liệu liên tiếp vang lên trong không gian số của tập đoàn. Hệ thống diệt virus tự động Byte lập tức phát hiện ra một luồng dữ liệu độc hại khổng lồ đang tấn công vào phân vùng máy chủ của chúng từ địa chỉ IP của Ghost-V.
*Cảnh báo bảo mật tối cao! Phát hiện dòng rò mã độc từ tài khoản Ghost-V. Kích hoạt giao thức cô lập và khóa IP nguồn phát vĩnh viễn!*
Dòng chữ đỏ rực của hệ thống Byte quét qua màn hình của Ghost-V. Chiếc đầu lâu đỏ rực của hắn rú lên một tiếng chói tai rồi phụt tắt vĩnh viễn trên không gian mạng. Cuộc tấn công DDoS dừng lại đột ngột. Sợi cáp quang lõi bạc dưới lòng cống từ từ nguội dần, trở lại màu sáng bạc nguyên bản.
Nhưng trong hầm tối, không có tiếng reo hò chiến thắng.
Chiếc máy tính cổ của Ghost-X bốc khói xám nhẹ. Trên màn hình, avatar mặt nạ rạn nứt của hắn bị xé rách một mảng lớn, lộ ra những dòng code sinh học chứa dữ liệu võng mạc và nhóm máu thật của hắn đang rò rỉ ra ngoài.
“Ghost-X! Anh sao thế?” Khánh Chi lao đến đỡ lấy chiếc máy tính.
“Tôi... tôi bị dính mã độc bẫy của hắn rồi...” Giọng nói của Ghost-X yếu ớt, đứt quãng như tiếng radio mất sóng. “Gã đã kịp quét và trích xuất hai mươi phần trăm dữ liệu danh tính thực tế của tôi trước khi bị khóa IP. Hắn... hắn đã biết tôi là ai ngoài đời thực...”
Triết buông lỏng tay gảy đàn, cơ thể anh đổ sụp xuống phản gỗ. Cánh tay phải của anh run rẩy dữ dội, mười đầu ngón tay rách nát rỉ máu không còn cảm giác đau đớn. Con mắt trái của anh hoàn toàn mù lòa, một màu xám xịt vô hồn bao phủ lấy võng mạc. Anh đã bảo vệ được đường truyền, bảo vệ được tính mạng của đồng đội trong đêm nay, nhưng cái giá phải trả là quá đắt.
Chú Tư vẫn thoi thóp bên cạnh, vết bỏng điện bốc mùi hoại tử ngày một nặng. Vy Oanh vẫn hôn mê sâu. Và giờ đây, Ghost-X—lá chắn số duy nhất của ban nhạc—đang đứng trước nguy cơ bị định vị vật lý.
Trên màn hình rạn nứt của chiếc máy tính cổ, một dòng mã định vị màu đỏ máu của Ghost-V bỗng xuất hiện, nhấp nháy liên tục và từ từ chạy dọc theo các đường hầm kỹ thuật dưới lòng đất, tiến sát về phía tọa độ của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!