Nhạc nềnPowder_Snow

Chốt Chặn Cống Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bíp bíp từ khoang bảo dưỡng di động của Dương Lam Anh vang lên đều đặn nhưng ngày một nhỏ dần, tựa như hơi thở yếu ớt của một sinh linh đang lịm đi dưới đáy vực sâu. Trong bóng tối đặc quánh của Hệ thống cống ngầm Neo-Sài Gòn Quận 9, mùi khí gas công nghiệp trộn lẫn với vị mặn chát của nước thải hóa chất bốc lên ngột ngạt.


Khánh Chi vội vã xách can nước ngọt vừa lấy được từ van xả rò rỉ quay trở lại phòng khám dã chiến. Gương mặt cô bết chặt những vệt bùn thải đen ngòm, chiếc áo khoác da sũng nước mưa axit bốc lên mùi khét nhẹ. Cô đặt vội can nước xuống nền bê tông ẩm ướt, hơi thở đứt quãng: “Triết... nước đây rồi. Em đã cố lọc qua lớp vải chì, nhưng...”


Cô khựng lại khi nhìn thấy Dương Minh Triết.


Chàng thanh niên hai mươi tư tuổi đang ngồi tựa lưng vào vách đá ẩm mốc, cánh tay trái của anh co giật bần bật vĩnh viễn không kiểm soát sau cấm thuật tự đóng băng hệ thần kinh ở đêm diễn trước. Con mắt trái mù lòa hoàn toàn của anh chìm trong một màn sương xám xịt của những điểm ảnh chết, chỉ còn con mắt phải đỏ ngầu, hốc hác vì thiếu ngủ nhìn trân trân vào khoảng không vô định. M mười đầu ngón tay của anh quấn băng gạc dính đầy máu khô sẫm màu, siết chặt lấy thân cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ.


“Chú Tư... chú ấy...” Thảo Vy quỳ bên cạnh chiếc cáng dã chiến, đôi bàn tay lấm lem dầu máy run rẩy đè chặt lên lồng ngực băng bó của người bảo vệ già. Vết bỏng điện tàn khốc từ cú húc Electro-Arm của Đội trưởng Sát đã thiêu rụi toàn bộ da thịt ở cánh tay phải của Chú Tư, để lại những mảng thịt cháy sém bốc mùi khét lẹt. Tiếng thở của ông rít lên từng cơn nghẹn ứ, lồng ngực phập phồng yếu ớt do những dải xương sườn gãy gập đang đâm sâu vào phổi.


Triết muốn nói gì đó, nhưng thanh quản bị tổn thương nặng nề của anh chỉ phát ra những tiếng khè khè khô khốc như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát. Tai trái của anh vẫn điếc hoàn toàn sau đêm diễn thăng hạng, chỉ có tai phải nghe thấy tiếng bíp bíp lạnh lẽo của khoang bảo dưỡng Lam Anh và tiếng thở dốc của đồng đội. Nỗi dằn vặt tột cùng xé rách tâm trí anh. Anh đã đạt đến Hạng Bạc, nhưng cái giá phải trả là máu của Chú Tư, là màng nhĩ bị rách của cô học trò nhỏ Vy Oanh đang nằm hôn mê bên cạnh.


Đột ngột, một tiếng rít chói tai dội qua đường ống kỹ thuật phía trên.


Hải Câm—người gác cổng cống ngầm—bất ngờ từ bóng tối lao ra. Gương mặt xăm trổ hình rồng nước cổ của anh biến dạng vì cảnh giác. Anh không thể nói, chỉ có thể dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Triết, rồi chỉ tay về phía hành lang ngầm dẫn ra ngoài. Anh giơ hai ngón tay lên, rồi nắm chặt lại thành nắm đấm.


Có biến. Kẻ thù đã định vị được căn cứ.


Khánh Chi tái mặt: “Không thể nào... Em đã cắt đuôi Tuấn Hói rồi mà!”


Triết đeo chiếc kính giải mã dữ liệu rạn nứt lên mắt phải. Qua lăng kính nứt vỡ, anh bàng hoàng nhìn thấy những luồng sương mù điện tử màu tím hồng vốn lờ lững dưới cống bỗng bị đẩy lùi bởi một dải sóng vô tuyến cường độ cao màu đỏ máu. Đó là sóng quét định vị sinh học của Cục An ninh mạng. Chiếc vé ca nhạc mộc Slum-Net bám bụi chì mà Tuấn Hói đánh cắp đã trở thành vật chứng vật lý hoàn hảo dẫn đường cho chúng.


“Bùm! Bùm!”


Hai tiếng nổ lớn vang lên từ lối vào hành lang ngầm. Không phải thuốc nổ thông thường, mà là lựu đạn khói điện từ do Đội trưởng Thiết chỉ huy phóng vào. Luồng khói màu xám bạc mang theo hàng triệu hạt ion điện tích cực mạnh nhanh chóng tràn vào đường hầm, làm tê liệt toàn bộ các thiết bị điện tử thô sơ của ban nhạc. Máy theo dõi nhịp tim của Lam Anh bắt đầu rú lên những tiếng cảnh báo điên cuồng trước khi màn hình phụt tắt vĩnh viễn.


“Toàn bộ chú ý! Đầu hàng và giao nộp tên tội đồ Dương Minh Triết cùng cây đàn Dương Gia! Bằng không, tất cả sẽ bị xóa sổ sinh học!” Tiếng loa phóng thanh của Đội trưởng Thiết dội qua đường ống, méo mó và lạnh lùng qua bộ lọc âm thanh của bộ giáp Iron-Guard.


Hải Câm không hề do dự. Anh rút cặp đoản đao bằng thép rỉ sét dắt sau hông, đôi mắt lạnh lùng quét qua Triết một cái nhìn quyết tuyệt, rồi lao thẳng vào màn khói điện từ đang tràn tới. Anh là chốt chặn cuối cùng bảo vệ phòng y tế dã chiến phía sau, nơi thể xác Lam Anh đang thoi thóp.


Toán cảnh sát cơ động đầu tiên trang bị súng phóng điện xông vào qua lối cửa sập hẹp dưới lòng cống. Hải Câm nấp sau góc tường đá ẩm ướt, di chuyển hoàn toàn không tiếng động như một bóng ma dưới nước. Ngay khi tên đi đầu bước qua, Hải Câm vung đoản đao, một đường chém lạnh lùng, chuẩn xác cắt đứt nòng súng phóng điện của hắn trước khi gã kịp bóp cò.


Tên cảnh sát rú lên một tiếng, nhưng chưa kịp lùi lại, Hải Câm đã áp sát, dùng chuôi đao nện thẳng vào khe mũ bảo hiểm, đánh gục hắn xuống vũng nước thải.


“Thằng câm phản loạn! Chết đi!”


Đội trưởng Thiết sừng sững bước vào từ màn khói xám. Gương mặt sẹo sần sùi của gã ẩn sau lớp kính chắn gió của bộ giáp chống bạo động Iron-Guard nặng nề. Gã vung chiếc khiên điện từ bọc chì phát ra những luồng tia lửa điện xanh lè, húc mạnh thẳng vào lồng ngực Hải Câm.


Hải Câm cố gắng dùng đoản đao đâm vào khe giáp cổ của Thiết hòng vô hiệu hóa bộ điều khiển, nhưng ngay khi mũi đao thép chạm vào hợp kim sinh học, một dòng điện cao áp từ giáp chống bạo động dội ngược cực mạnh. Tiếng nổ điện *đoành* chói tai vang lên. Hải Câm rú lên một tiếng đau đớn câm lặng trong cổ họng, toàn bộ lòng bàn tay phải của anh bị dòng điện giật cháy sém, da thịt bong tróc rỉ máu tươi. Cặp đoản đao rơi leng keng xuống nền đá.


Không để Hải Câm kịp lùi lại, Thiết dùng chiếc khiên điện từ húc văng anh vào vách đá bê tông ẩm ướt. Tiếng xương sườn rạn nứt vang lên răng rắc giữa tiếng nước chảy. Hải Câm ngã gục xuống vũng nước thải, máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhưng đôi mắt anh vẫn trừng trừng nhìn Thiết đầy căm hận.


“Lũ rác rưởi Slum-Net,” Thiết lạnh lùng nâng cánh tay súng phóng điện lên, hướng thẳng vào đầu Hải Câm đang nằm bất động. “Xóa sổ.”


“Dừng lại...”


Một tiếng khè khè khô khốc vang lên từ phía sau màn khói.


Dương Minh Triết bước ra. Anh không mang theo cây đàn guitar điện Dương Gia. Cánh tay trái của anh vẫn run rẩy dữ dội vĩnh viễn không kiểm soát, nhưng con mắt phải của anh rực cháy một quyết tâm điên cuồng. Anh biết Hải Câm không thể chống lại giáp bọc thép bọc chì của Thiết, và anh không thể để mất thêm bất kỳ người đồng đội nào nữa.


Triết mở rộng lồng ngực, hít một hơi thật sâu khí gas ngột ngạt dưới cống. Anh không dùng đàn, chỉ dùng chính nội lực thanh quản tột cùng của mình để kích hoạt kỹ năng Hát chay kháng nhiễu (Acapella-Shield).


Giọng hát của anh cất lên.


Đó không phải là một giai điệu hoàn mỹ, ngọt ngào như của thần tượng ảo Aria, mà là một âm thanh sần sùi, thô ráp, chứa đựng nỗi đau xé lòng và oán hận tột cùng của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Tần số âm thanh sinh học thuần túy phát ra từ dây thanh quản rách nát của Triết rung động ở tần số cực hạn, tạo ra một trường âm thanh vô hình bán kính năm mét, triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít điện từ của khói lựu đạn xung quanh.


Đội trưởng Thiết khựng lại, hệ thống cảm biến trên mũ bảo hiểm của gã bắt đầu nhấp nháy báo động đỏ liên tục vì quá tải tần số sinh học. “Bắn hạ nó! Đừng để nó hát!”


Nhưng toán cảnh sát cơ động phía sau gã không thể di chuyển. Sóng âm sinh học của Triết không tấn công vào giáp thép bọc chì bên ngoài, mà đánh trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương của chúng thông qua các hạt nước thải hóa chất đang cộng hưởng âm thanh dưới chân.


Triết chủ động mở rộng băng thông não bộ, kích hoạt cấm thuật Kỹ năng 'Đồng Hóa Oán Khí'.


Con mắt phải của anh trợn trừng, những mạch máu đỏ rực nổi rõ dọc thái dương. Triết nhìn thẳng vào viên cảnh sát đi đầu đang run rẩy nâng súng. Anh chủ động hút toàn bộ sóng não cuồng loạn, những ảo ảnh ma quái và nỗi sợ hãi tột cùng của gã cảnh sát vào chính bộ não đang hoại tử của mình để đổi lấy quyền khống chế ý thức của hắn.


“Aaa!”


Triết rên rỉ một tiếng đau đớn tột cùng. M màng não của anh như bị một bàn tay sắt nung đỏ bóp nghẹt, thiêu rụi thêm năm phần trăm tế bào não còn lại. Trong khoảnh khắc tàn khốc ấy, một mảnh ký ức đẹp đẽ khác bị xóa nhòa vĩnh viễn khỏi đầu anh. Anh cố gắng nhớ lại tên ngôi trường tiểu học của em gái Lam Anh—nơi anh từng dắt tay cô bé đi dưới bóng mát của những cây phượng vĩ xưa—nhưng tất cả chỉ còn là một màn sương xám xịt vô hồn. Cái tên ấy đã bị thiêu rụi thành những điểm ảnh chết.


Nhưng cấm thuật đã thành công.


Sóng não của viên cảnh sát đi đầu hoàn toàn bị đảo lộn dưới sự khống chế oán khí của Triết. Đôi mắt gã cảnh sát trở nên điên dại, gã nhìn đồng đội xung quanh như những con quái vật cơ khí hóa đang muốn nuốt chửng mình. Trong cơn hoang tưởng tột độ, gã quay súng bắn chặn đồng đội để tự vệ, xả những luồng đạn điện xối xả vào đội hình của Đội trưởng Thiết.


“Chết tiệt! Thằng điên này phản phản loạn rồi!”


Toán cảnh sát cơ động rơi vào hỗn loạn tột độ, chúng buộc phải nổ súng bắn hạ chính đồng đội của mình để tự vệ. Đội trưởng Thiết điên cuồng vung khiên điện từ chống đỡ những luồng đạn điện lạc, gã bàng hoàng nhận ra khiên bọc chì của mình hoàn toàn vô hiệu trước sóng oán khí sinh học đánh thẳng vào tủy sống người dùng của Triết qua tần số âm thanh.


“Rút lui! Gọi viện binh bọc giáp chì cách âm hoàn toàn!” Thiết hét lên qua bộ đàm, gã vừa che chắn vừa lùi lại phía sau màn khói xám bạc đang loãng dần.


Toán cảnh sát đột kích đầu tiên bị đẩy lùi hoàn toàn khỏi lối vào cống ngầm, để lại một căn cứ tạm thời hoang tàn nhưng tạm thời giữ vững.


Triết ngắt kết nối âm thanh. Trường Acapella-Shield sụp đổ vĩnh viễn.


“Phụt!”


Một ngụm máu tươi đỏ sẫm trào ra từ miệng Triết, nhuộm đỏ cả vách đá ẩm ướt phía sau. Nửa màng tai trái của anh rách nát hoàn toàn, dòng máu ấm nóng rỉ ra dọc theo vành tai, nhỏ từng giọt xuống vũng nước thải lạnh giá dưới chân. Bộ não bị hoại tử thêm năm phần trăm khiến anh không còn cảm nhận được trọng lực cơ thể.


Triết loạng choạng, rồi ngã quỵ xuống vũng nước thải hôi hám bên cạnh Hải Câm đang nằm bất động. Khánh Chi và Thảo Vy khóc nghẹn lao đến đỡ lấy thân thể lạnh toát của anh giữa bóng tối tăm tối của cống ngầm, trong khi tiếng bíp bíp duy trì sự sống của Lam Anh vẫn vang lên ngày một yếu ớt như một lời nguyền rủa bi kịch không có lối thoát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!