Nhạc nềnPowder_Snow

Bóng Ma Chỉ Điểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí dưới lòng Hệ thống cống ngầm Neo-Sài Gòn Quận 9 chưa bao giờ ngừng rỉ sét. Từng giọt nước thải hóa chất mang theo axit từ cơn mưa ngoài trời lọt qua khe nắp cống, nhỏ tí tách xuống những đường ống kỹ thuật hoen ố, tạo nên những âm thanh đều đặn, lạnh lẽo như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần. Mùi khí gas ngột ngạt, trộn lẫn với mùi dầu máy khét lẹt và sương mù điện tử màu tím hồng từ mặt đất thoát xuống, tạo thành một tầng không khí đặc quánh, bóp nghẹt từng nhịp thở của những kẻ đang lẩn trốn dưới đáy xã hội.


Dương Minh Triết ngồi dựa lưng vào vách bê tông ẩm mốc của hành lang tạm bợ. Cánh tay trái của anh—hậu quả tàn khốc của cấm thuật tự đóng băng hệ thần kinh từ những đêm diễn trước—đang co giật bần bật vĩnh viễn không kiểm soát. Cơn run rẩy giật cục ấy truyền từ bả vai xuống mười đầu ngón tay đang quấn băng gạc trắng dính đầy máu khô sẫm màu. Anh cố dùng bàn tay phải đè chặt lấy khớp xương vai trái, cố ghìm nó vào lồng ngực, nhưng vô ích; những thớ cơ đã hoại tử nhẹ vẫn tiếp tục giật nảy lên dưới lớp áo khoác gió đen sờn cũ, như thể có hàng vạn con ký sinh trùng điện tử đang điên cuồng bò lổm ngổm dưới da.


Đôi mắt mù lòa bên trái của Triết giờ chỉ còn là một màn sương xám xịt của những điểm ảnh chết vô hồn. Anh chỉ có thể dùng con mắt phải đỏ ngầu, hốc hác vì thiếu ngủ để nhìn về phía góc tối của đường hầm. Ở đó, Thảo Vy đang quỳ gối trên nền đất bẩn thỉu, đôi bàn tay lấm lem dầu máy đang run rẩy điều chỉnh các thông số trên khoang bảo dưỡng di động của Dương Lam Anh. Thể xác của cô bé mười sáu tuổi nhợt nhạt như một tờ giấy thấm nước, nằm lọt thỏm giữa những ống truyền dẫn quang học cắm trực tiếp vào thái dương. Môi trường ẩm mốc và không khí độc hại của cống ngầm đang bám một lớp màng xám xịt lên lớp kính bảo vệ của khoang máy, khiến tiếng bíp bíp duy trì sự sống vang lên ngày một đứt quãng.


“Nhiệt độ tủy sống của con bé vẫn ở mức ba mươi chín độ năm,” Thảo Vy khóc nghẹn, giọng nói nhỏ nhẹ của cô bị tiếng nước chảy róc rách dưới lòng cống nuốt chửng một nửa. “Môi trường ở đây quá ẩm ướt, màng lọc sinh học của khoang bảo dưỡng đã bị nấm mốc ăn mòn. Nếu không có dung dịch dinh dưỡng đặc hiệu để hạ nhiệt và tái tạo liên kết thần kinh, các khớp tủy sống số của Lam Anh sẽ bị hoại tử hoàn toàn trong vòng hai mươi tư giờ tới.”


Triết im lặng. Tai trái của anh vẫn điếc hoàn toàn, chỉ có tai phải nghe thấy tiếng bíp bíp lạnh lẽo của máy móc và tiếng thở dốc nặng nề của chính mình. Anh nhìn sang bên cạnh, nơi Vy Oanh đang nằm hôn mê sâu trên một tấm bạt rách. Tai phải của cô học trò nhỏ vẫn rỉ ra một vệt máu tươi đã khô bết vào tóc—cái giá quá đắt khi cô bé cố hát bè cao tần để bảo vệ màng não cho anh trong đêm diễn thăng hạng trước. Nỗi dằn vặt tột cùng như một lưỡi dao nung đỏ cắm sâu vào tim Triết. Anh đã thắng trận chiến âm nhạc, đã đạt được Hạng Bạc, nhưng những người xung quanh anh đang phải trả giá bằng máu và sự tàn phế thể xác.


Nhưng điều tồi tệ nhất không chỉ dừng lại ở đó. Triết nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm hình ảnh nụ cười của Lam Anh trong ký ức rạn nứt của mình. Nhưng vô vọng. Tất cả những gì anh nhớ chỉ là một màn sương xám xịt vô hồn. Anh đã quên mất ngày sinh nhật của em gái mình. Vết sẹo thần kinh sau gáy—hậu quả của việc quá tải dữ liệu phản phệ—đang gặm nhấm dần những ký ức đẹp đẽ nhất của anh, để lại một khoảng trống rỗng rợn người.


*Bíp... bíp... bíp...*


Thiết bị cách ly sóng di động đeo bên hông Triết bỗng phát ra những tiếng kêu cảnh báo dồn dập. Ánh sáng xanh bảo vệ mờ dần, chuyển sang sắc đỏ nhạt yếu ớt. Triết cúi đầu nhìn xuống màn hình hiển thị Chỉ số tương tác thực tế (Real-Engage) đang nhấp nháy màu đỏ nghiêm trọng. Sự bôi nhọ của Lý Mỹ Nhân trên mạng lưới quốc gia đã thành công bóp nghẹt luồng tương tác thực tế của anh. Khi người dân nghi ngờ, màng bảo vệ di động của anh cũng yếu đi, để mặc cho những hạt sương mù điện tử màu tím từ mặt đất rò rỉ xuống, găm những mũi kim độc vào màng não đang hoại tử của anh.


“Chúng ta cần nước sạch để lau rửa màng lọc sinh học cho khoang máy của Lam Anh,” Bác sĩ Trần Hùng bước ra từ góc tối, gương mặt nghiêm nghị hằn sâu những nếp nhăn dằn vặt. “Nước dưới cống này quá nhiều tạp chất hóa chất, nó sẽ phá hủy hoàn toàn hệ thống lọc nếu chúng ta cố dùng.”


“Để em đi,” Khánh Chi đứng dậy, đôi mắt sắc lạnh quét qua bóng tối của đường hầm. Cô khoác lên mình chiếc áo khoác da phong cách bụi bặm, tay xách chiếc can nhựa cũ. “Cách đây ba trăm mét có một đường ống kỹ thuật dẫn nước ngọt sinh hoạt của khu trung tâm chạy qua cống ngầm. Ở đó có một van xả rò rỉ. Em sẽ lấy nước ở đó.”


Triết khẽ ngẩng đầu, con mắt phải đỏ ngầu nhìn cô đầy lo lắng. Anh không thể nói thành lời vì thanh quản đang tổn thương nặng nề, nhưng bàn tay phải của anh khẽ siết lấy gấu áo cô, lắc đầu.


“Triết, anh nằm yên đi,” Khánh Chi mỉm cười dịu dàng, bàn tay ấm áp của cô khẽ gỡ tay anh ra. “Em biết cách tự bảo vệ mình dưới cống ngầm này. Em là quản lý của ban nhạc, em không thể để các anh chết đói hay để Lam Anh chết khát dưới này được.”


Cô quay lưng bước đi, bóng dáng cô nhanh chóng chìm vào màn sương mù tím hồng của đường hầm tối tăm.


Khánh Chi bước đi rất khẽ, đôi giày da cũ của cô không phát ra bất kỳ tiếng động nào trên nền bê tông ướt át. Cô đã lăn lộn dưới đáy xã hội Slum-Net nhiều năm, bản năng sinh tồn đã dạy cô phải luôn cảnh giác với mọi tiếng động lạ. Đi được khoảng hai trăm mét, qua một ngã ba cống ngầm ngập nước thải đen ngòm, Khánh Chi bỗng khựng lại.


Có tiếng động lạ.


Đó không phải là tiếng nước chảy róc rách, cũng không phải tiếng chuột đột biến gặm nhấm cáp. Đó là tiếng sột soạt cực khẽ của vải thô cọ xát vào thành ống bê tông ẩm ướt, và tiếng thở dốc hôi hám của một kẻ đang cố kiềm chế cơn thèm khát thần kinh.


Khánh Chi không quay đầu lại. Cô siết chặt quai can nhựa, mắt khẽ liếc qua hình ảnh phản chiếu mờ ảo trên vũng nước thải loang lổ dầu cầu vồng dưới chân. Qua ánh sáng neon yếu ớt hắt xuống từ nắp cống phía xa, cô nhìn thấy một bóng người gầy gò, dặt dẹo đang lén lút bám theo sau cô ở khoảng cách mười mét. Kẻ đó di chuyển bằng hai tay hai chân như một con thú, đầu hói nửa phần lấp loáng ánh sáng tím của sương mù điện tử.


Tuấn Hói.


Khánh Chi nhận ra gã ngay lập tức. Kẻ nghiện sóng nặng ở Slum-Net Quận 9, kẻ sẵn sàng bán đứng cả ân nhân cứu mạng để đổi lấy vài đồng V-Coin mua thuốc phê pha của tập đoàn. Cô biết gã đang làm việc cho tên mật thám Trần Đại để dò tìm tọa độ trạm y tế dã chiến của Triết.


Một cơn ớn lạnh dọc sống lưng, nhưng Khánh Chi nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh quyết đoán. Cô biết, nếu cô hoảng loạn bỏ chạy, Tuấn Hói sẽ biết cô đã phát hiện ra gã và sẽ lập tức báo động cho Trần Đại hoặc cảnh sát mạng. Cô cần phải cắt đuôi gã một cách tự nhiên nhất.


Khánh Chi vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục bước đi với nhịp điệu đều đặn. Nhưng thay vì đi thẳng đến đường ống nước ngọt, cô chủ ý rẽ trái vào một nhánh hầm cụt—nơi chứa những đường ống dẫn thải hóa chất bỏ hoang chằng chịt, tối tăm và ẩm ướt hơn.


Tuấn Hói lén lút bám theo sau. Cơn thèm khát sóng não của Aria đang hành hạ gã tột cùng. Các dây thần kinh trong đầu gã như đang bị hàng vạn con kiến lửa kỹ thuật số cắn xé, ép gã phải tìm bằng được Triết để giao nộp cho Trần Đại để nhận liều thuốc phê pha hứa hẹn. Gã liếm đôi môi nứt nẻ, mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Khánh Chi.


Khánh Chi bất ngờ rẽ vào một góc khuất hẹp, nơi hai đường ống hóa chất lớn giao nhau tạo thành một khoảng tối tuyệt đối. Cô nép sát người vào vách đá bọc chì, nín thở, tay siết chặt chiếc can nhựa như một vũ khí tự vệ.


Tuấn Hói lao nhanh qua góc cua, nhưng đột ngột mất dấu mục tiêu. Gã đứng khựng lại giữa ngã ba tối tăm, hơi thở hôi hám phả ra dồn dập. Gã đảo mắt nhìn xung quanh đầy cảnh giác.


Biết mình đã bị nghi ngờ, Tuấn Hói lập tức thay đổi chiến thuật. Gã không thể để Khánh Chi phát hiện ra mình đang theo dõi. Gã quỵ gối xuống nền bùn ướt, hai tay ôm chặt lấy đầu, bắt đầu cào rách da mặt và gào thét điên cuồng, giả vờ như đang lên cơn cuồng loạn điện tử kịch liệt.


“Aria... Aria... Cho tôi nghe nhạc... Đầu tôi nổ tung rồi! Cứu tôi với!” Tuấn Hói gào khóc thảm thiết, bọt mép sủi ra bên khóe miệng rụng gần hết răng. Gã lăn lộn dưới vũng nước thải bẩn thỉu, diễn một màn kịch điên dại hoàn hảo của một con bệnh bị quá tải sóng não.


Khánh Chi đứng trong bóng tối, nín thở quan sát gã qua khe hở giữa hai đường ống. Trái tim cô đập dồn dập trong lồng ngực. Cô cố gắng dùng thiết bị quét hồng ngoại cầm tay để kiểm tra xung quanh đề phòng có bẫy, nhưng sương mù ẩm ướt và khí hóa chất độc hại của cống ngầm đã làm nhiễu hoàn toàn cảm biến, màn hình chỉ hiển thị những đường sọc xám xịt vô dụng.


Nhìn Tuấn Hói đang điên cuồng cào cấu bản thân dưới đất, lòng trắc ẩn của một người sống dưới đáy xã hội của Khánh Chi trỗi dậy, nhưng sự cảnh giác của một quản lý ban nhạc lập tức đè bẹp nó. Cô biết, không thể mạo hiểm. Dù gã điên thật hay giả, cô cũng phải rời khỏi đây ngay lập tức.


Khánh Chi quyết định bỏ qua gã. Cô lén lút lùi lại phía sau, men theo đường hầm cụt bên cạnh để quay trở lại căn cứ ngầm theo một lối đi khác. Nhưng trong lúc vội vã rút lui giữa bóng tối ẩm ướt, chân cô vấp phải một mảnh sắt rỉ. Khánh Chi loạng choạng, chiếc can nhựa va vào thành ống phát ra tiếng *bộp* khẽ.


Từ trong túi khoác da của cô, một vật phẩm nhỏ rơi ra ngoài mà cô không hề hay biết.


Đó là một chiếc Vé ca nhạc mộc Slum-Net rách nát—chiếc vé chui bằng giấy thô sơ mang ký hiệu bảo mật riêng của Triết viết bằng mực tàu, thứ mà ban nhạc đã phát tay cho người dân tại Hẻm Sương Mù. Chiếc vé rơi lặng lẽ xuống vũng bùn đen bên cạnh đống đổ nát của đường ống dẫn thải.


Khánh Chi nhanh chóng lấy lại thăng bằng, vội vã rảo bước quay lại căn cứ, vô tình để lại những dấu vết bùn ướt của đế giày da trên nền bê tông xám.


Ngay khi tiếng bước chân của Khánh Chi hoàn toàn biến mất, Tuấn Hói lập tức ngừng gào thét. Gã từ từ đứng dậy khỏi vũng bùn, gương mặt dơ bẩn nở một nụ cười đê tiện, xảo quyệt. Ánh mắt gã rực lên tia sáng tham lam khi nhìn thấy những dấu vết bùn ướt còn mới nguyên dẫn về hướng ngược lại.


“Con ranh... mày tưởng lừa được tao sao?” Tuấn Hói lẩm bẩm, giọng nói rít qua kẽ răng rụng.


Gã cúi đầu nhìn xuống vũng bùn nơi Khánh Chi vừa vấp ngã. Ở đó, chiếc vé ca nhạc mộc rách nát đang nằm im lìm. Tuấn Hói nhặt chiếc vé lên, dùng những ngón tay gầy trơ xương vuốt đi lớp bùn bẩn bám trên bề mặt giấy thô.


Gã bỗng khựng lại.


Trên đầu ngón tay gã, cảm giác nhám nhám, thô ráp của một loại bột mịn bám trên chiếc vé truyền vào da thịt. Tuấn Hói đưa chiếc vé lên sát mũi ngửi. Mùi kim loại nặng đặc trưng xộc thẳng vào mũi gã.


Quặng chì phế liệu.


Đây là lớp bụi quặng chì phế liệu mà ban nhạc của Triết đã dùng để dát mỏng bọc xung quanh các thiết bị phát sóng chui và phòng thu để kháng nhiễu vô tuyến. Đối với một kẻ nhặt rác công nghệ lâu năm như Tuấn Hói, mùi chì này quen thuộc đến mức gã có thể nhận ra ngay lập tức.


“Chì... Đúng rồi, tụi nó dùng chì để chắn sóng của tập đoàn!” Tuấn Hói cười khè khè đầy đắc ý. Chiếc vé chui mang ký hiệu bảo mật của Triết, bám đầy bụi chì phế liệu từ căn cứ ngầm, chính là vật chứng định vị vật lý hoàn hảo nhất.


Gã lén lút giấu chiếc vé vào túi áo bẩn thỉu, liếc nhìn những dấu chân bùn ướt dẫn về phía trạm y tế dã chiến của Triết. Gã biết mình đã lập được công lớn. Gã không cần phải mạo hiểm tiến sâu hơn vào căn cứ ngầm của ban nhạc—nơi có những vệ sĩ lực lưỡng như Hải Câm canh gác. Chỉ cần mang chiếc vé này về cho Trần Đại, gã sẽ có được liều thuốc phê pha cứu mạng hệ thần kinh đang thèm khát của mình.


Tuấn Hói nhanh chóng xoay người, lẩn khuất vào bóng tối của đường hầm thoát nước, lén lút rút lui về phía chợ đen linh kiện Hắc Thiết—nơi Trần Đại đang chờ đợi trong bóng tối.


Dưới lòng cống ngầm ẩm ướt, tiếng bíp bíp duy trì sự sống của Lam Anh vẫn vang lên đều đặn nhưng ngày một yếu ớt, hoàn toàn không biết rằng một bóng ma chỉ điểm vừa mang theo chiếc vé tử thần bước ra ngoài ánh sáng neon rực rỡ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!