Bùn Lầy Dưới Gầm Ánh Sáng
Bóng tối dưới lòng Hệ thống cống ngầm Neo-Sài Gòn chưa bao giờ ngừng gầm ghè như một con quái vật cơ khí bị bỏ đói. Mùi rác thải hóa chất nồng nặc, lẫn lộn giữa lưu huỳnh, dầu máy khét lẹt và sương mù điện tử màu tím hồng từ mặt đất rò rỉ xuống, tạo thành một tầng không khí đặc quánh, bóp nghẹt từng nhịp thở của những kẻ đang lẩn trốn. Dưới gầm của một Neo-Sài Gòn rực rỡ ánh đèn hologram, nơi đây chỉ có bùn lầy, nước thải loang lổ những vệt dầu cầu vồng độc hại và tiếng rít kèn kẹt của những đường cáp quang cũ kỹ.
Dương Minh Triết ngồi dựa lưng vào vách bê tông ẩm mốc, hai hàm răng nghiến chặt để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra từ lồng ngực đang co thắt. Cánh tay trái của anh—hậu quả tàn khốc sau khi sử dụng cấm thuật tự đóng băng hệ thần kinh ở tập trước—đang run rẩy vĩnh viễn không kiểm soát. Cơn run rẩy ấy giật cục, liên hồi, truyền từ bả vai xuống mười đầu ngón tay đang quấn băng gạc rỉ máu khô. Anh cố dùng bàn tay phải đè chặt lấy khớp xương vai trái, nhưng vô ích; những thớ cơ đã bị hoại tử nhẹ do nhiễm lạnh sâu dưới cống ngầm vẫn tiếp tục co giật như có hàng vạn con ký sinh trùng điện tử đang bò lổm ngổm dưới da.
Đôi mắt mù lòa bên trái của Triết giờ chỉ còn là một màn sương xám xịt của những điểm ảnh chết. Anh chỉ có thể dùng con mắt phải đỏ ngầu, hốc hác vì thiếu ngủ để nhìn về phía góc tối của đường hầm. Ở đó, Thảo Vy đang quỳ gối trên nền đất bẩn thỉu, đôi bàn tay lấm lem dầu máy và mồ hôi đang run rẩy điều chỉnh các thông số trên khoang bảo dưỡng di động của Dương Lam Anh. Thể xác của cô bé mười sáu tuổi nhợt nhạt như một tờ giấy thấm nước, nằm lọt thỏm giữa những ống truyền dẫn quang học cắm trực tiếp vào thái dương. Môi trường ẩm mốc và không khí độc hại của cống ngầm đang bám một lớp màng xám xịt lên lớp kính bảo vệ của khoang máy, khiến tiếng bíp bíp duy trì sự sống vang lên ngày một đứt quãng.
“Nhiệt độ tủy sống của con bé đang tăng vọt lên ba mươi chín độ năm,” Thảo Vy khóc nghẹn, giọng nói nhỏ nhẹ của cô bị tiếng nước chảy róc rách dưới lòng cống nuốt chửng một nửa. “Môi trường ở đây quá ẩm ướt, màng lọc sinh học của khoang bảo dưỡng đã bị nấm mốc ăn mòn. Nếu không có dung dịch dinh dưỡng đặc hiệu để hạ nhiệt và tái tạo liên kết thần kinh, các khớp tủy sống số của Lam Anh sẽ bị hoại tử hoàn toàn trong vòng hai mươi tư giờ tới.”
Bác sĩ Trần Hùng đứng bên cạnh, gương mặt nghiêm nghị hằn sâu những nếp nhăn dằn vặt. Ông đang cầm một chiếc xi-lanh kim loại thế hệ cũ, cố gắng chắt lọc những giọt Neural-Amp thô cuối cùng từ một lọ thủy tinh rạn nứt. “Chúng ta đã bị cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp y tế từ bệnh viện Slum-Net. Tập đoàn Vạn Tượng đã phong tỏa toàn bộ danh tính của tôi. Triết, nếu cậu không thể duy trì Chỉ số tương tác thực tế (Real-Engage) ở Hạng Bạc để lách vào hệ thống phân phối của chúng, chúng ta sẽ không có cách nào cứu được con bé.”
Triết im lặng. Tai trái của anh vẫn điếc hoàn toàn, chỉ có tai phải nghe thấy tiếng bíp bíp lạnh lẽo của máy móc và tiếng thở dốc nặng nề của chính mình. Anh nhìn sang bên cạnh, nơi Vy Oanh đang nằm hôn mê sâu trên một tấm bạt rách. Tai phải của cô học trò nhỏ vẫn rỉ ra một vệt máu tươi đã khô bết vào tóc—cái giá quá đắt khi cô bé cố hát bè cao tần để bảo vệ màng não cho anh trong đêm diễn thăng hạng trước. Nỗi dằn vặt tột cùng như một lưỡi dao nung đỏ cắm sâu vào tim Triết. Anh đã thắng trận chiến âm nhạc, đã đạt được Hạng Bạc, nhưng những người xung quanh anh đang phải trả giá bằng máu và sự tàn phế thể xác.
Đúng lúc đó, một góc tường cống ngầm bỗng rực sáng. Chiếc màn hình hologram rạn nứt treo lơ lửng trên một đường ống kỹ thuật cũ—vốn được người dân nghèo câu trộm tín hiệu từ mặt đất—bỗng nhiên khởi động.
Gương mặt hoàn mỹ, sắc sảo và lạnh lùng của Lý Mỹ Nhân—Nữ quản lý truyền thông của tập đoàn Vạn Tượng—xuất hiện trên màn hình. Giọng nói ngọt ngào nhưng đầy nọc độc của cô ta vang vọng khắp đường hầm tối tăm:
“...Kính thưa toàn thể bách tính Neo-Sài Gòn. Cục An ninh mạng quốc gia vừa phát hiện một dòng mã độc sinh học cực kỳ nguy hiểm, được phát tán trực tiếp thông qua các tần số âm thanh mộc của kẻ phản đạo Dương Minh Triết. Những hình ảnh cắt ghép từ các buổi diễn chui tại Hẻm Sương Mù cho thấy, tiếng hát của kẻ này không hề chữa lành, mà thực chất là một loại virus thần kinh kích thích bạo lực, đẩy người nghe vào trạng thái cuồng loạn điện tử kịch liệt để cướp đoạt dữ liệu tủy sống của họ. Tập đoàn Vạn Tượng khuyến cáo người dân tuyệt đối không nghe, không chia sẻ các bản ghi âm mộc của 'Idol Ma Đầu' này. Kẻ nào chứa chấp hoặc tiếp tay cho hắn sẽ bị tước đoạt toàn bộ quyền lợi số và bị truy tố trước Tòa án Bản quyền...”
Trên màn hình, những hình ảnh người dân nghèo điên cuồng gào thét, tự cào rách mặt mình tại quán bar Neon Câm được tua đi tua lại, lồng ghép khéo léo với hình ảnh Triết ôm cây đàn guitar rỉ sét gảy những nốt nhạc tàn bạo. Sự dối trá hoàn hảo của truyền thông bẩn đã biến người anh hùng cứu mạng họ thành một con quỷ gieo rắc dịch bệnh.
“Khốn nạn!” Khánh Chi nghiến răng gào lên, đôi bàn tay cô lướt điên cuồng trên bàn phím của một thiết bị đầu cuối rỉ sét. “Tôi đang cố gắng kết nối với các kênh truyền thông độc lập của giới nhạc sĩ tự do để đăng tải bản ghi âm thô không qua bộ lọc của anh nhằm đính chính sự thật. Nhưng không thể được! Mỗi lần tôi vừa nhấn nút gửi, hệ thống botnet tự động của Vạn Tượng lại quét sạch dữ liệu trong vòng ba giây. Băng thông của chúng ta bị bóp nghẹt hoàn toàn. Chỉ số tương tác thực tế (Real-Engage) của anh đang tụt dốc không phanh, Triết ơi!”
Sự suy giảm của Chỉ số tương tác thực tế lập tức tạo ra phản ứng dây chuyền tàn khốc. Trên vai Triết, thiết bị cách ly sóng di động đeo bên hông bỗng phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo, ánh sáng xanh bảo vệ mờ dần. Màng bảo vệ yếu đi đồng nghĩa với việc sương mù điện tử màu tím từ mặt đất bắt đầu xâm nhập vào hệ thần kinh của anh, kích hoạt những cơn co thắt màng não kinh hoàng. Triết khuỵu gối xuống vũng nước bẩn, đầu đau như búa bổ, máu tươi lại bắt đầu rỉ ra từ vành tai trái.
Nhưng áp lực thực tế không cho phép anh gục ngã. Tiếng bước chân rầm rập và tiếng la hét phẫn nộ từ phía hành lang ngoài của cống ngầm đột ngột vang lên.
Hàng chục người dân nghèo từ các khu lều tạm bợ ở rìa Slum-Net Quận 9—những người từng tôn thờ tiếng hát của Triết—đang kéo đến. Tay họ lăm lăm những thanh sắt rỉ, cuốc xẻng và đèn pin tự chế. Gương mặt họ tràn ngập sự sợ hãi, giận dữ và hoang mang tột độ sau khi xem bản tin của Lý Mỹ Nhân.
“Đuổi chúng nó đi! Thằng 'Idol Ma Đầu' kia đang trốn ở trong này!” Một gã đàn ông trung niên gầy gò, mắt trợn ngược vì nghiện sóng nhẹ, gào lên dẫn đầu đám đông. “Tivi nói đúng đấy! Từ khi nó đến đây hát chui, cảnh sát mạng liên tục càn quét, xưởng rối nước bị cháy, giờ con cái chúng ta cũng bị lây dịch điên loạn! Nó dùng tiếng hát để ăn cắp não của chúng ta để thăng hạng Bạc!”
“Đúng thế! Trục xuất chúng nó ra khỏi cống ngầm! Đừng để chúng nó làm liên lụy đến chúng ta! Cảnh sát mạng mà xuống đây quét tủy sống thì tất cả cùng chết!” Đám đông phẫn nộ hét lên, những thanh sắt gõ kèn kẹt vào thành cống tạo nên những âm thanh chói tai.
Khánh Chi lao ra chặn trước lối vào phòng khám dã chiến, đôi mắt sắc lạnh rực lửa giận: “Các người điên rồi sao? Chính Triết đã hát đến rách thanh quản, suýt chết não để cứu con cái các người khỏi cơn cuồng loạn ở Hẻm Sương Mù! Các người lại đi tin vào những lời dối trá của con mụ Lý Mỹ Nhân trên tivi à?”
“Ai biết được lòng dạ tụi nó! Tivi là của tập đoàn, tập đoàn không bao giờ nói dối!” Đám đông lấn tới, đẩy Khánh Chi ngã lùi lại phía sau. Một tên côn đồ giơ cao thanh sắt định đập phá khoang bảo dưỡng của Lam Anh.
“Dừng lại.”
Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc nhưng chứa đựng một uy lực sinh học kỳ lạ vang lên từ bóng tối. Dương Minh Triết bước ra. Cánh tay trái của anh vẫn run rẩy dữ dội trong túi áo khoác đen sờn cũ, đôi mắt u uất chìm sau lớp kính giải mã dữ liệu rạn nứt. Gương mặt anh lạnh lùng, vô cảm, nhưng đôi môi rách nát đang rỉ máu tươi.
Đ đám đông bỗng khựng lại trước sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ người kỹ sư trẻ.
Triết không cất tiếng hát. Anh biết, dây thanh quản của mình đang bị tổn thương nghiêm trọng, nếu cố hát lúc này, anh sẽ mất giọng vĩnh viễn trước khi kịp thách đấu với Aria. Anh chọn cách đối chất bằng thực tế trần trụi.
Triết đưa tay lên gọng kính giải mã dữ liệu rạn nứt, nhấn mạnh nút kích hoạt cơ học bên sườn gọng kính. Thiết bị phát ra một tiếng *tít* dài, tròng kính bên phải rực lên ánh sáng hoàng kim của thuật toán. Anh chủ động hướng thấu kính về phía đám đông, chiếu thẳng một luồng ánh sáng quét quang học lên bức tường bê tông ẩm mốc phía sau họ.
*XOẸT!*
Trên bức tường bê tông xám xịt, biểu đồ tần số sóng não của chính những người đang đứng đó hiện lên dưới dạng những dải màu sắc trực quan. Đám đông bàng hoàng nhìn thấy, xung quanh thái dương và vỏ não của họ đang bị bao phủ bởi một luồng sương mù điện tử màu tím đậm, giật cục liên tục ở tần số mười lăm đến hai mươi hertz—tần số gây nghiện và thao túng hành vi của thần tượng ảo Aria.
“Nhìn kỹ đi,” Triết cất giọng khàn đặc, từng từ phát ra đều khiến lồng ngực anh co thắt đau đớn. Anh chỉ tay vào dải sóng màu tím trên tường. “Đây là sóng não của các người. Nó đang bị thao túng và đồng hóa bởi tín hiệu từ Tháp phát sóng Vạn Tượng của Lý Mỹ Nhân. Các người phẫn nộ, sợ hãi và muốn trục xuất tôi... không phải vì các người ghét tôi, mà vì tủy sống của các người đang thực thi mệnh lệnh vô điều kiện của thuật toán Aria.”
Anh lướt ngón tay, chuyển biểu đồ sang tần số âm thanh mộc bốn trăm ba mươi hai hertz của Khúc ca 'Tỉnh giấc Slum-Net' mà anh đã hát đêm qua. Dải sóng màu xanh lam thuần khiết, mềm mại hiện lên, cắt đứt hoàn toàn những dải sóng màu tím giật cục trên bức tường.
“Tiếng hát của tôi là dải sóng màu xanh này,” Triết nhìn thẳng vào mắt gã đàn ông dẫn đầu, ánh mắt phải của anh u uất nhưng kiên định đến đáng sợ. “Nó không chứa mã độc. Nó là thứ duy nhất cắt đứt xiềng xích điện từ trong đầu các người, trả lại cho các người sự tỉnh táo để đứng đây hét vào mặt tôi. Nếu tôi là ác quỷ cướp đoạt dữ liệu, các người đã không còn lý trí để đứng đây phân biệt đúng sai.”
Đám đông im lặng phăng phắc. Tiếng nước thải nhỏ giọt kèn kẹt bên tai họ như những nhịp đập của sự thức tỉnh. Họ nhìn nhau, nhìn dải sóng màu tím đang nhạt dần trên tường dưới ánh sáng quét của kính giải mã, rồi nhìn vào đôi bàn tay bọc băng gạc rỉ máu của Triết. Sự thật trần trụi hiển lộ qua những con số thuật toán đã bẻ gãy hoàn toàn những lời dối trá bóng bẩy của Lý Mỹ Nhân.
G gã đàn ông dẫn đầu từ từ hạ thanh sắt xuống, gương mặt lộ rõ sự dằn vặt và hổ thẹn. “Chúng tôi... chúng tôi chỉ sợ hãi quá... Tập đoàn đe dọa sẽ ngắt căn cước số của cả khu nếu phát hiện có người nghe nhạc của cậu...”
“Tôi hiểu,” Triết nói, giọng anh dịu đi nhưng lạnh lẽo như băng. “Nhưng nếu các người cúi đầu trước chúng hôm nay, ngày mai con cái các người sẽ bị số hóa ý thức vĩnh viễn thành những cái vỏ rỗng vô hồn để nuôi dưỡng Deus-X. Hãy lui về đi. Đừng để sóng của Aria điều khiển hành vi của các người thêm một lần nào nữa.”
Đám đông lặng lẽ rút lui vào bóng tối của cống ngầm, lòng hoài nghi vẫn âm ỉ cháy nhưng nỗi sợ hãi bạo lực đã tạm thời bị chế ngự.
Triết tắt kính giải mã, cơ thể anh lảo đảo suýt ngã quỵ. Khánh Chi vội vàng lao đến đỡ lấy anh, nước mắt cô rơi lã chã trên bờ vai gầy guộc của người kỹ sư trẻ. “Triết... anh làm được rồi. Họ đã rút lui.”
Nhưng Triết không vui. Anh quay đầu nhìn về phía khoang bảo dưỡng của Lam Anh. Chỉ số tương tác thực tế (Real-Engage) của anh trên màn hình vẫn hiển thị một con số sụt giảm nghiêm trọng màu đỏ. Sợi dây chuyền bạc trên cổ cô bé lại rạn thêm một vết nứt nhỏ, phát ra một tiếng rên rỉ tà dị yếu ớt trong không gian số.
Anh biết, anh chỉ mới xoa dịu được đám đông tại chỗ, danh tiếng của anh trên mạng vẫn bị bôi nhọ hoàn toàn. Và áp lực khủng khiếp hơn đang đến gần: các trạm phát sóng chui của Tùng Kỹ Thuật ngoài kia đang đứng trước nguy cơ bị chính những người dân địa phương vì sợ hãi mà chỉ điểm phá hoại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!