Khúc Ca Đồng Điệu Đầu Tiên
Bóng tối dưới lòng hệ thống cống ngầm Slum-Net Quận 9 chưa bao giờ lạnh lẽo và ngột ngạt đến thế. Tiếng nước thải hóa chất nhỏ giọt kèn kẹt trên những vách bê tông hoen rỉ, hòa cùng thứ sương mù điện tử màu tím hồng lờ lững trôi từ mặt đất xuống. Triết ngồi tựa lưng vào phản gỗ mục nát, lồng ngực phập phồng những nhịp thở đứt quãng. Cánh tay trái của anh—hậu quả tàn khốc sau khi sử dụng cấm thuật 'Tự đóng băng hệ thần kinh' để trốn tránh sát thủ Zero—đang run rẩy dữ dội vĩnh viễn không kiểm soát. Cơn run rẩy ấy truyền thẳng vào thân gỗ của cây đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia đặt trên đùi anh, khiến những dây đàn sắt thỉnh thoảng lại va vào phím tạo nên những tiếng rè rè đầy bất lực.
Bên cạnh anh, Thảo Vy đang tỉ mỉ thay lớp băng gạc dính đầy dịch xanh cho Hải Câm. Tay phải của người gác cổng lực lưỡng đã bị súng phóng điện của Đội trưởng Sát thiêu rụi lớp da sinh học, giờ đây co quắp và bất động hoàn toàn. Hải Câm không thể nói, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu của anh là vẫn kiên định nhìn về phía góc tối, nơi khoang bảo dưỡng di động của Dương Lam Anh đang phát ra những tiếng bíp bíp yếu ớt. Sợi dây chuyền bạc trên cổ cô bé mười sáu tuổi đang nằm hôn mê sâu rạn thêm một vết nứt nhỏ, rỉ ra thứ ánh sáng lam nhạt như một lời cầu cứu vô vọng.
“Vy... anh không thể đợi được nữa,” Triết khàn giọng cất tiếng. Thanh quản của anh sưng tấy, mỗi từ phát ra đều khiến anh cảm thấy như đang nuốt phải những mảnh thủy tinh vỡ. “Năng lượng dự phòng của khoang bảo dưỡng của Lam Anh chỉ còn đủ dùng trong ba mươi sáu giờ. Nếu không thăng lên Hạng Bạc (Silver Class), chúng ta sẽ không có quyền truy cập vào đường truyền ưu tiên của tập đoàn Vạn Tượng để lấy dung dịch dinh dưỡng đặc hiệu. Con bé... sẽ chết não thực sự.”
Thảo Vy khựng lại, đôi mắt tròn ngập tràn nước mắt nhưng cô nhanh chóng gạt đi, siết chặt nắm tay gầy guộc. “Nhưng màng não của anh... Triết, nó đang hoại tử dần. Anh vừa trải qua đợt phản phệ sóng não kinh hoàng từ Zero. Nếu anh cố hát lúc này, không có gì đảm bảo anh sẽ giữ được lý trí.”
“Để tôi lo phần kỹ thuật cho,” một giọng nói rè rè đã qua bộ lọc méo tiếng vang lên từ chiếc mặt nạ kỹ thuật số rạn nứt lơ lửng giữa không trung. Hologram của Ghost-X hiện ra, mang theo những luồng sáng xanh lục của một cyber-deck tự chế. “Tôi đã tìm thấy một trạm phát sóng ngầm bỏ hoang từ thế kỷ trước nằm sâu dưới lòng đất Quận 9. Nó vẫn giữ được hệ thống cáp đồng cổ điển kết nối thẳng vào mạng lưới phân phối vĩ mô của thành phố mà không bị kiểm soát bởi các cổng quét không dây của Vạn Tượng. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta lách qua màng lọc bot.”
Vy Oanh bước ra từ góc tối của hầm cống, gương mặt nhỏ nhắn của cô bé mười tám tuổi tái nhợt nhưng ánh mắt lại rực cháy một quyết tâm kiên cường. Cô bé ôm chiếc micro mộc không dây sờn cũ vào lòng, quỳ xuống bên cạnh Triết. “Thầy... em sẽ hát bè cao tần (Acapella-Shield) hỗ trợ anh. Tiếng hát của em sẽ giúp hấp thụ bớt một phần sóng phản hồi ngược, bảo vệ màng não cho anh. Em không sợ đau.”
Triết nhìn cô học trò nhỏ, đôi mắt u uất của anh khẽ dao động. Anh biết, hát bè cao tần để chắn sóng phản phệ đồng nghĩa với việc Vy Oanh phải đối mặt với nguy cơ rách màng nhĩ tột cùng. Nhưng nhìn vào khoang bảo dưỡng của em gái đang nhấp nháy đèn đỏ báo động, anh chỉ biết gật đầu trong sự dằn vặt câm lặng. Anh dùng bàn tay phải còn lành lặn, cưỡng ép đè chặt cánh tay trái đang run rẩy lên phím đàn guitar điện rỉ sét Dương Gia. M mười đầu ngón tay rách nát bọc băng gạc rỉ ra những vệt máu tươi sẫm màu, thấm qua lớp vải xơ xác, bám chặt vào phím gỗ.
“Bắt đầu đi, Ghost-X,” Triết thì thầm.
*HƯM...*
Tiếng máy phát điện chạy bằng pin thạch anh rỉ sét gầm lên dưới lòng đất, truyền dòng điện ổn định không phát ra bức xạ điện từ vào bộ trộn âm mixer mộc analog. Ghost-X gõ phím nhanh như chớp trên cyber-deck, kích hoạt Giao thức kết nối thần kinh thô. Triết rùng mình khi cảm nhận dòng điện sinh học từ cây đàn dội ngược dọc theo tủy sống, kích hoạt chip Neural-Link cổ điển bên trong phím đàn. Đôi mắt mù lòa bên trái của anh nhói buốt, nhưng mắt phải rực lên ánh sáng hoàng kim của thuật toán.
Triết bắt đầu gảy những nốt nhạc đầu tiên của Khúc ca 'Tỉnh giấc Slum-Net'. Tiếng đàn mộc mạc, trầm buồn nhưng chứa đựng một nội lực sinh học khổng lồ vang vọng khắp các đường ống cống ngầm, truyền thẳng qua sợi cáp đồng cổ tiến lên mặt đất. Vy Oanh đứng bên cạnh anh, nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở trùng khớp với nhịp tim tự nhiên của Triết, cất lên giọng hát bè cao tần mềm mại như một dải lụa bảo vệ quanh đầu anh.
Ngay lập tức, luồng dữ liệu thô mang tần số 432Hz của Triết lọt qua các cổng quét bảo mật cơ bản, tràn ngập khắp các thiết bị thu sóng của dân nghèo tại Slum-Net Quận 9. Những người đang nằm vật vã trong cơn cuồng loạn điện tử bỗng nhiên khựng lại. Tiếng hát mộc mạc của con người, không qua bất kỳ bộ lọc autotune giả tạo nào, len lỏi vào vỏ não đang bị tàn phá của họ, dập tắt những cơn ngứa ngáy thần kinh tột độ.
“Có nguồn phát mới! Chỉ số tương tác thực tế đang tăng vọt!” Ghost-X hét lên qua bộ lọc âm. “Một ngàn... năm ngàn... mười ngàn lượt nghe thực tế! Chúng ta đang tiến thẳng lên bảng xếp hạng Bạc!”
Tuy nhiên, vinh quang ngắn ngủi ấy lập tức vấp phải sự phản kháng tàn bạo của đế chế công nghệ. Tại đỉnh Tháp phát sóng Vạn Tượng, trong phòng điều khiển ngập tràn màn hình hologram rực rỡ, thiên tài lập trình AI Lâm Phong phát hiện ra dòng rò dữ liệu lạ. Gương mặt điển trai của hắn đanh lại, đôi kính áp tròng thông minh nhảy múa liên tục các chỉ số phân tích phổ âm.
“Một lỗi dữ liệu sinh học (Human Glitch)? Dương Minh Triết... mày vẫn chưa chết sao?” Lâm Phong nghiến răng, ngón tay hắn lướt nhanh trên Quantum-Pad tối tân. “Kích hoạt giao thức phong tỏa tối cao! Tung toàn bộ ba vạn tài khoản bot ảo để dìm tương tác của hắn xuống mức không phần trăm. Độc quyền bảng xếp hạng Bạc cho Tuyết Mai!”
*U...U...U!*
Trên không gian mạng của Neo-Sài Gòn, một cơn bão botnet khổng lồ càn quét qua đường truyền của Triết. Chỉ số tương tác thực tế của anh đang từ hai mươi ngàn đột ngột bị kéo tụt xuống sát mức đóng băng. Luồng sóng oán khí từ hàng vạn bot ảo dội ngược thẳng về phía trạm phát sóng ngầm, tạo nên một áp lực thần kinh khủng khiếp đè nặng lên não bộ của Triết. Vết sẹo thần kinh sau gáy anh co giật liên hồi, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ vành tai trái.
“Triết! Cố lên!” Ghost-X gào lên, ngón tay gõ phím đến mức phát ra tiếng lách cách điên cuồng. “Tôi sẽ kích hoạt thuật toán lách đề xuất 'Glitch-Pass'! Vy Oanh, tăng công suất hát bè ngay!”
Vy Oanh cắn chặt môi đến rỉ máu, cô bé dồn toàn bộ nội lực thanh quản để hát một nốt bè cao tần cực đại. Luồng âm thanh Acapella-Shield của cô tạo ra một màng chắn sóng âm vô hình, chặn đứng luồng oán khí đang dội ngược vào đầu Triết. Nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Áp lực sóng nghịch đảo từ máy chủ Deus-X đập thẳng vào màng nhĩ của cô học trò nhỏ.
*XOẸT!*
Máu tươi từ hai bên tai của Vy Oanh đột ngột trào ra, nhuộm đỏ chiếc áo thể thao sờn cũ. Cô bé lảo đảo, đôi mắt trợn trừng nhìn Triết trong sự bất lực tột cùng trước khi đổ gục xuống nền đá ẩm ướt, ngất xỉu hoàn toàn. Chiếc micro mộc rơi khỏi tay cô, lăn xuống vũng nước thải đen ngòm.
“VY OANH!” Thảo Vy hét lên lao đến ôm lấy cô bé.
Mất đi màng chắn bảo vệ, luồng oán khí khổng lồ dội thẳng vào màng não của Triết. Anh cảm thấy như có một luồng axit nóng bỏng đang đổ thẳng vào tủy sống gáy. Cơn đau nhói buốt óc khiến anh mất đi khả năng định vị phương hướng. Mắt phải của anh bắt đầu xuất hiện những điểm ảnh chết màu tím đen.
Trong khoảnh khắc cận kề cái chết não vĩnh viễn, Triết nghiến chặt răng đến mức bật máu họng. Anh nhìn thấy hình ảnh Lam Anh đang nằm thoi thóp trong khoang bảo dưỡng. Chấp niệm cứu em gái bùng phát thành một ngọn lửa điên cuồng. Triết gạt bỏ nẹp sắt cố định cánh tay trái, dùng mười đầu ngón tay trần rỉ máu gảy mạnh hợp âm quyết định lên phím đàn Dương Gia, đồng thời cất tiếng hát chay ở tần số cực hạn.
Cùng lúc đó, Ghost-X dứt khoát rút chiếc Thẻ truy cập băng thông Bạc cướp được từ nhân viên tập đoàn, cắm trực tiếp vào cổng giải mã của cyber-deck.
*BÙM!*
Một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ bùng phát từ trạm phát sóng ngầm, truyền thẳng qua cáp đồng cổ điển xé toạc màng lọc bot của Lâm Phong. Tiếng hát mộc mạc chứa chan oán hận và tình yêu thương tột cùng của Triết vang dội khắp Slum-Net Quận 9, đưa Chỉ số tương tác thực tế vượt mốc năm mươi ngàn lượt nghe thực tế trong vòng vài giây ngắn ngủi.
*Xác nhận thăng hạng: Dương Minh Triết đạt Hạng Bạc (Silver Class).*
Trên màn hình điều khiển của Lâm Phong, toàn bộ hệ thống bot ảo bị chập mạch và tự động thanh lọc do không thể giải mã được tần số cảm xúc 'Human Glitch' của Triết. Gương mặt Lâm Phong tái mét khi nhìn thấy Tuyết Mai bị đè bẹp hoàn toàn trên bảng xếp hạng Đồng thời gian thực.
Nhưng chiến thắng ấy lập tức đòi hỏi cái giá tàn khốc nhất của bi kịch cứu thế.
Khi luồng oán khí dội ngược lên máy chủ Deus-X đạt mức cực đại để hoàn tất việc thăng hạng, tủy sống của Triết bị quá tải điện áp thần kinh nghiêm trọng. Một mảng lớn tế bào não của anh bị thiêu rụi vĩnh viễn. Triết ngã quỵ xuống phản gỗ mục nát, hai tay ôm lấy đầu trong cơn co giật dữ dội.
Trong bóng tối của tiềm thức bị tàn phá, Triết cố gắng grasping lấy những ký ức tuổi thơ về em gái Lam Anh để giữ vững lý trí. Nhưng anh bàng hoàng nhận ra, ngày sinh nhật của cô bé—ký ức duy nhất giúp anh nhớ về thời khắc cô bé chào đời—đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một khoảng trống xám xịt vô hồn. Anh đã quên mất ngày sinh nhật của em gái mình vĩnh viễn.
Chưa dừng lại ở đó, thông qua chip Neural-Link kết nối trực tiếp với máy chủ Deus-X, Triết mở rộng thính giác tâm linh để tìm kiếm linh hồn Lam Anh.
“Lam Anh... em có nghe thấy anh hát không?” Triết gọi trong vô thức.
Từ sâu thẳm trong Kính giới Kỹ thuật số Matrix-9, một tiếng khóc nấc yếu ớt vang lên. Nhưng tiếng khóc ấy không còn là giọng nói ngây thơ của em gái anh nữa.
Dưới tác động của luồng oán khí khổng lồ dội ngược từ đêm diễn thăng hạng, ý thức của Lam Anh bên trong máy chủ bắt đầu bị ma hóa tà tính dữ dội. Tiếng khóc của cô bé đột ngột biến đổi, méo mó và trầm đục dần, rồi bùng phát thành một tiếng gầm rú tà dị, điên loạn của một thực thể ác quỷ kỹ thuật số.
*GÀOOOOOO!*
Tiếng gầm rú tà dị ấy dội ngược qua chip Neural-Link, vang vọng thẳng vào màng não của Triết, làm nổ tung toàn bộ cảm biến của kính giải mã dữ liệu rạn nứt trên mắt anh. Triết trợn trừng mắt nhìn vào khoảng không vô định, máu tươi trào ra từ cả hai mắt và hai tai dưới lòng đất lạnh giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!