Tiếng Khóc Từ Bản Ghi Độc Bản
Ánh sáng neon màu hồng cánh sen và xanh coban dường như chưa bao giờ ngừng rỉ máu xuống những tấm kính cường lực của Tháp Vạn Tượng. Neo-Sài Gòn vào mùa mưa axit luôn mang một vẻ đẹp bệnh hoạn, nơi những tòa nhà chọc trời vươn cao như những chiếc gai kim loại cắm thẳng vào bầu trời xám xịt, còn bên dưới gầm cầu vượt là những thân xác nghèo khổ đang run rẩy co quắp.
Tại văn phòng điều hành ở tầng tám mươi, bầu không khí lạnh lẽo đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng rít khẽ của hệ thống lọc khí tuần hoàn. Dương Minh Triết đứng đó, đôi bàn tay gầy gò đút sâu vào túi chiếc áo khoác gió công nghệ màu đen đã sờn cũ. Đôi mắt anh u uất, hằn lên những tia máu đỏ vì những đêm trắng ròng rã trong phòng lab lập trình. Đối diện với anh, đằng sau chiếc bàn làm việc bằng đá cẩm thạch đen tích hợp màn hình hologram thời gian thực, là Trịnh Khải. Giám đốc sản xuất của Vạn Tượng hôm nay diện một bộ vest xám bóng loáng, mái tóc vuốt keo ngược chải chuốt không lệch một sợi, đôi kính thông minh áp sát sống mũi đang nhảy múa liên tục các chỉ số tương tác của thần tượng ảo Aria.
“Triết này,” Trịnh Khải cất giọng, chất giọng được tối ưu hóa qua bộ lọc âm thanh để luôn giữ được tần số trầm ấm, đáng tin cậy nhưng lại vô cảm đến đáng sợ. “Hội đồng quản trị đã phê duyệt giao thức tích hợp mới. Thuật toán đề xuất cá nhân hóa dựa trên sóng não của cậu đã hoạt động rất tốt trong đợt thử nghiệm alpha của Aria. Từ ngày mai, cậu không cần đến phòng lab nữa.”
Triết khựng lại. Lồng ngực anh thắt chặt như bị một bàn tay cơ khí bóp nghẹt. “Ý ông là gì, Trịnh Khải? Thuật toán đó là công sức nghiên cứu suốt ba năm qua của tôi. Nó được xây dựng trên lý thuyết âm thanh sinh học của cha tôi để chữa lành tổn thương vỏ não, chứ không phải để làm công cụ gây nghiện cho thần tượng ảo của các người!”
Trịnh Khải khẽ mỉm cười, một nụ cười giả tạo được lập trình chính xác đến từng góc cơ mặt. Gã không thèm nhìn Triết, chỉ khẽ búng tay vào không trung. Một màn hình dữ liệu pháp lý lập tức hiện ra giữa hai người.
“Cậu vẫn còn ngây thơ quá, Triết ạ,” Trịnh Khải thở dài, giọng điệu đầy vẻ ban ơn. “Hãy nhìn vào hợp đồng lao động của cậu đi. Chương bốn, điều mười hai: Mọi thuật toán, mã nguồn, và nghiên cứu thực nghiệm được phát triển trong thời gian làm việc tại Pantheon đều thuộc quyền sở hữu trí tuệ vô điều kiện của tập đoàn. Cậu ký vào đây hai năm trước rồi mà?”
“Nhưng đó là thuật toán gốc của cha tôi!” Giọng Triết run lên, anh tiến một bước về phía trước, hai đấm tay siết chặt đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay đau nhói. “Các người đã hứa sẽ dùng nó để chữa trị cho Lam Anh! Các người nói dự án Aria là một chương trình y tế kỹ thuật số!”
Một tiếng gõ giày cao gót khô khốc vang lên từ phía cửa phòng. Kim, Giám đốc nhân sự của Vạn Tượng, bước vào. Người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi này luôn mang một vẻ ngoài nghiêm nghị đến tàn nhẫn trong chiếc váy công sở màu đen bó sát, mái tóc búi chặt phía sau gáy và cặp kính gọng vàng mỏng lạnh lùng phản chiếu ánh sáng neon tím ngoài cửa sổ.
“Dương Minh Triết,” Kim cất giọng đều đều, không một chút gợn sóng cảm xúc. “Cậu đã vi phạm nghiêm trọng quy chế bảo mật của tập đoàn khi cố tình sao lưu một bản ghi độc bản của thuật toán gốc ra thiết bị ngoại vi cá nhân. Hành vi này được xếp vào tội phản nghịch tập đoàn và gián điệp công nghệ.”
“Tôi chỉ giữ lại di vật của cha tôi!” Triết phẫn nộ hét lên.
“Luật pháp công nghệ của Neo-Sài Gòn không quan tâm đến khái niệm ‘di vật’,” Kim lạnh lùng ngắt lời anh, ngón tay bà ta lướt nhanh trên chiếc máy tính bảng cầm tay. “Theo lệnh trừng phạt hành chính cấp ba, toàn bộ tài khoản V-Coin của cậu đã bị đóng băng lập tức. Căn cước số của cậu sẽ bị hạ xuống mức tối thiểu. Và quan trọng nhất...” Bà ta dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt lấy Triết. “Quyền giám hộ và điều trị y tế đối với bệnh nhân Dương Lam Anh tại khu vô trùng của Pantheon chính thức bị hủy bỏ do cậu không còn khả năng chi trả tài chính.”
Tai Triết ù đi. Một tiếng nổ vô hình như vừa đánh sập toàn bộ thế giới của anh. Toàn bộ số tiền V-Coin tích lũy, hy vọng duy nhất để duy trì dung dịch dinh dưỡng cho em gái, tất cả đã biến mất chỉ sau một cái lướt ngón tay của người phụ nữ vô cảm kia.
“Không... các người không được làm thế!” Triết điên cuồng lao về phía cửa, bỏ lại tiếng cười khẩy lạnh lẽo của Trịnh Khải phía sau.
Anh chạy dọc theo những hành lang dài hun hút của Tháp Vạn Tượng, nơi những bức tường kính hiển thị hình ảnh hologram khổng lồ của Aria đang nhảy múa và cất tiếng hát hoàn mỹ. Tiếng hát của cô ta—thứ âm thanh mà Triết từng góp phần hoàn thiện—giờ đây nghe như tiếng cười nhạo của một con quỷ dữ đang gặm nhấm linh hồn anh.
Triết lao đến khu điều trị vô trùng ở tầng hầm thứ tư. Qua tấm kính cường lực dày ba lớp, anh nhìn thấy em gái mình—Dương Lam Anh, cô bé mười sáu tuổi với gương mặt nhợt nhạt như giấy, mái tóc đen dài xơ xác xõa trên chiếc gối y tế trắng toát. Xung quanh thái dương của cô bé là hàng chục ống truyền dẫn quang học cắm trực tiếp vào da thịt, phát ra những luồng ánh sáng xanh lam yếu ớt theo nhịp thở.
“Lam Anh!” Triết đập mạnh hai tay vào tấm kính.
Nhưng ngay lập tức, hai robot an ninh Sentinel bọc thép đen sừng sững bước ra từ bóng tối, những cánh tay cơ khí lạnh ngắt khóa chặt bả vai anh, nhấc bổng cơ thể mảnh khảnh của Triết lên khỏi mặt đất.
“Cảnh báo: Đối tượng Dương Minh Triết không còn quyền truy cập khu vực y tế cấp cao. Yêu cầu rời khỏi hiện trường ngay lập tức,” giọng nói điện tử vô hồn phát ra từ robot.
“Buông tôi ra! Lam Anh! Anh hai đây!” Triết điên cuồng giãy giụa, nhưng sức lực của một kỹ sư phòng lab làm sao địch lại những pít-tông thủy lực của cỗ máy giết người.
Chúng lôi anh dọc theo lối thoát hiểm, đẩy mạnh anh ra ngoài cửa hầm của Tháp Vạn Tượng. Triết ngã nhào xuống nền bê tông lạnh ngắt của con hẻm tối. Cơn mưa axit bất chợt đổ xuống, những giọt nước độc hại gặm nhấm chiếc áo khoác gió sờn cũ, bỏng rát trên da thịt anh.
Triết nằm đó, giữa vũng nước bẩn ngập tràn dầu máy rò rỉ và rác thải công nghệ. Anh mất sạch rồi. Công việc, danh dự, tiền tài, và cả đứa em gái duy nhất mà anh thề sẽ bảo vệ bằng mạng sống.
Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, Triết lết thân xác ướt đẫm trở về căn hộ chung cư cũ của mình ở rìa quận 1. Nhưng khi đến nơi, một dải băng hologram màu vàng của cảnh sát mạng đã niêm phong cánh cửa gỗ cũ kỹ. Tài sản của anh đã bị tịch thu hoàn toàn.
Triết quỳ gối trước cánh cửa bị khóa chặt. Giữa màn đêm u tối của Neo-Sài Gòn, ánh sáng từ những tấm bảng hiệu neon phía xa hắt lên gương mặt đầy nước mắt và nước mưa của anh. Chợt, ánh mắt anh chạm vào chiếc tủ sắt để giày cũ nát ở góc hành lang—nơi duy nhất cảnh sát mạng bỏ qua vì nghĩ nó chỉ chứa rác thải.
Triết điên cuồng cạy cánh cửa tủ rỉ sét. Bên trong, bọc trong một tấm vải bạt rách nát, là cây đàn guitar điện cũ kỹ rỉ sét của cha anh để lại. Đó là vật phẩm duy nhất còn sót lại của dòng họ Dương chưa bị số hóa, cây đàn tích hợp chip Neural-Link đời đầu mà cha anh đã chế tạo trước khi bị ám sát.
Triết ôm chặt cây đàn vào lồng ngực run rẩy, như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa đại dương đen ngòm của cuộc đời. Anh không thể ở lại trung tâm thành phố được nữa. Nơi duy nhất anh có thể trốn chạy lúc này là ngoại ô—nơi xưởng rối nước hoang tàn của gia đình họ Dương vẫn đang thoi thóp dưới những làn sương mù điện tử.
***
Nửa đêm, mưa axit càng lúc càng nặng hạt.
Triết đi bộ dọc theo những con đường đất nhão nhoét của Slum-Net Quận 9 để trở về xưởng rối nước của gia đình. Đây là một công trình bằng gỗ sờn cũ từ thế kỷ trước, nằm cô độc giữa một đầm nước đen ngòm ngập tràn rác thải điện tử và những dải rêu mốc bám đầy trên các cột kèo mục nát. Nơi này từng là thánh đường nghệ thuật của ông nội, nơi những con rối gỗ mít sơn son thếp vàng từng nhảy múa dưới ánh đèn dầu ấm áp. Giờ đây, nó chỉ còn là một cái xác không hồn, thỉnh thoảng phát ra những tiếng cọt kẹt rợn người mỗi khi gió lùa qua khe cửa.
Triết bước vào trong, mùi ẩm mốc, mùi dầu máy rỉ sét và mùi gỗ mục xộc thẳng vào mũi. Anh ngồi sụp xuống bệ gỗ sát mép đầm nước đen. Cơ thể anh run rẩy dữ dội vì lạnh và kiệt sức.
Anh đặt cây đàn guitar điện rỉ sét lên đùi. Dưới ánh sáng mờ ảo của những hạt sương mù điện tử màu tím lọt qua mái ngói dột, cây đàn trông thật thảm hại. Thân đàn bằng gỗ thông già đã nứt nẻ, những phím đàn sắt hoen rỉ như những chiếc răng sâu, và bộ vi xử lý Neural-Link cổ điển lộ ra ngoài với những sợi dây đồng mảnh khảnh bám đầy bụi bẩn.
Triết khẽ vuốt ve những sợi dây đàn sắc lẹm. Sự u uất và phẫn nộ trong lòng anh dâng lên đến đỉnh điểm. Anh ghét thuật toán. Anh ghét tập đoàn Vạn Tượng. Anh ghét sự hoàn mỹ giả tạo của thần tượng ảo Aria đang tẩy não hàng triệu người ngoài kia.
“Cha ơi... con phải làm gì đây?” Triết thì thầm vào bóng tối, giọng anh khản đặc.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa axit gõ liên hồi trên mái tôn rỉ sét.
Triết siết chặt răng, anh đặt mười đầu ngón tay trần lên những sợi dây đàn sắt rỉ sét. Anh chưa bao giờ học hát một cách chuyên nghiệp, nhưng trong huyết quản của anh chảy dòng máu mang gene kháng sóng độc quyền của dòng họ Dương, dòng máu của những nghệ sĩ mộc mạc không bao giờ cúi đầu trước công nghệ vô cảm.
Triết gảy mạnh nốt nhạc đầu tiên.
*Phựt!*
Sợi dây đàn sắt sắc lẹm cứa rách da thịt ở đầu ngón trỏ của anh. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra, lăn dài dọc theo sợi dây đàn hoen rỉ và rơi thẳng vào khe hở của bộ vi xử lý Neural-Link cổ điển giấu dưới ngựa đàn.
Ngay lập tức, một luồng điện áp sinh học cực mạnh chạy dọc từ phím đàn, truyền thẳng qua mười đầu ngón tay trần của Triết và lao thẳng lên tủy sống của anh.
Triết trợn trừng mắt, toàn thân anh co giật kịch liệt. Một cơn đau buốt nhói như hàng ngàn mũi kim độc găm thẳng vào vỏ não khiến anh suýt nữa thét lên. Kính giải mã dữ liệu rạn nứt trên mắt anh đột ngột sáng rực lên, những dòng code nhị phân màu vàng hoàng kim và tím đậm bắt đầu nhảy múa điên cuồng với tốc độ chóng mặt trước võng mạc.
Cây đàn guitar rỉ sét bỗng phát ra một luồng sáng lam yếu ớt nhưng vô cùng thuần khiết.
Và rồi, trong không gian tĩnh lặng của xưởng rối nước hoang tàn, một âm thanh lạ lùng bắt đầu vang lên qua cổng kết nối thần kinh trực tiếp trong đầu Triết. Đó không phải là tiếng rít của dòng điện, cũng không phải là tiếng nhiễu sóng vô tuyến của bãi rác công nghiệp.
Đó là một tiếng khóc.
Một tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn tột cùng và đầy rẫy những vết rạn nứt kỹ thuật số. Tiếng khóc ấy mỏng manh như sợi tơ nhện nhưng lại có sức công phá khủng khiếp, dội thẳng vào tâm can Triết, khiến lồng ngực anh đau đớn như bị xé rách.
“Anh hai... lạnh quá... cứu em... bọn họ đang băm vằn em ra...”
Triết bàng hoàng nhận ra giọng nói ấy. Trái tim anh như ngừng đập.
Đó là Lam Anh.
Linh hồn của em gái anh không hề nằm trong thể xác hôn mê sâu tại khu vô trùng của Pantheon. Ý thức thuần khiết của cô bé đã bị Dương Vạn Lịch và Lâm Phong bóc tách, số hóa trái phép để làm nhân tố cốt lõi, làm bộ não sinh học vận hành cho thần tượng ảo Aria hoàn mỹ của toàn vương quốc.
Mỗi lần Aria cất tiếng hát cứu rỗi tâm thần cho hàng triệu người ngoài kia, thực chất là một lần linh hồn của Lam Anh bị xé rách, bị vắt kiệt năng lượng ý thức để nuôi dưỡng cho siêu trí tuệ Deus-X.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!