Nhạc nềnRetroRoman_March

Đột Nhập Dược Các

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết rít gào bên ngoài thung lũng U Minh Khuyết, mang theo cái lạnh thấu xương tủy của đêm đông Thần Hoa Châu. Nhưng lúc này, bầu không khí bao quanh dược các ngoại môn lại bị nhuộm một sắc màu hỗn loạn và quỷ dị. Khói linh thạch ngũ sắc từ cuộc bạo động vĩ mô tại mỏ số 9 do Trương Đại Lực phát động đã tràn tới, cuồn cuộn như những dải lụa độc sặc sỡ, che phủ toàn bộ tầm nhìn và làm nhiễu loạn các luồng thần thức tuần tra.


Nấp dưới bóng một thân cây ngô đồng khô héo bên rìa sân ngoài, Diệp Trần đứng im lìm như một pho tượng đá. Nhục thân của anh đang ở trong trạng thái cực kỳ tồi tệ. Kinh mạch phế thải sau trận đào tẩu bằng Ám Ảnh Độn Thuật ở tập trước đã bị rạn nứt sâu hơn, đan điền rỗng tuếch không còn một giọt chân nguyên lôi hỏa nào. Mỗi hơi thở của anh đều mang theo vị tanh ngọt của huyết dịch dâng lên cổ họng. Nhưng đôi mắt anh, dưới lớp tóc bù xù, lại rực sáng một luồng linh quang màu tím bạc lạnh lẽo.


Anh khẽ nâng tay, kích hoạt Phá Trận Thần Nhãn.


Trong hốc mắt sâu thẳm của thiếu niên tử sĩ, hai vòng tròn trận đồ bát quái màu tím bạc hiện lên, xoay ngược chiều nhau một cách chậm rãi. Nhãn quan cổ xưa này lập tức nhìn thấu qua màn sương khói ngũ sắc, phơi bày lưới ánh sáng lôi hỏa đang bao phủ dược các. Đó là một trận pháp lôi hỏa biến tính mới tinh, được đan sư Ngô Hữu Tài thiết lập vội vã để tăng cường phòng ngự.


Những đường vân linh lực màu đỏ máu (hỏa) và xanh lam (lôi) đan chéo vào nhau như những sợi tơ nhện khổng lồ. Diệp Trần nín thở, tập trung thần thức quan sát. Nhờ tri thức trận pháp cổ xưa từ ký ức Cổ Thần, anh nhanh chóng phát hiện ra một kẽ hở chí mạng: tại những điểm giao nhau giữa đường vân đỏ và xanh, do thiết lập vội vã dưới áp lực của cuộc bạo động ngoài mỏ, linh lực không hoàn toàn dung hợp mà liên tục triệt tiêu lẫn nhau tạo ra một khoảng trống năng lượng nhỏ bằng nửa bàn tay.


“Chính là chỗ này.”


Diệp Trần không dùng chân nguyên để phá trận, bởi bất kỳ dao động năng lượng nào lúc này cũng sẽ kích hoạt chuông cảnh báo của dược các. Anh lợi dụng làn khói linh thạch ngũ sắc đang cuồn cuộn bay qua, mượn thuộc tính hỗn loạn năng lượng của khói độc để làm mồi dẫn, nhẹ nhàng lách nhục thân qua khoảng trống giao nhau của trận pháp lôi hỏa. Thân ảnh gầy gò của anh lướt qua màng chắn mỏng manh như một bóng ma vô hình, không hề gây ra một tiếng động hay một gợn sóng linh lực nào.


Vượt qua vành đai phòng ngự ngoài, Diệp Trần nhanh chóng áp sát bức tường đá đen cổ kính của tòa tháp dược các. Anh không đi cửa chính, nơi vẫn có vài tên lính canh ngục tối đang đứng cảnh giác với vũ khí trên tay. Anh di chuyển dọc theo chân tường đến một vách đá khuất bóng, nơi phủ đầy rêu phong vạn năm.


Từ trong vạt áo rách rưới, Diệp Trần lấy ra Ngọc bài của U Minh Chân Nhân – tín vật cũ kỹ rỉ sét mà anh nhặt được trong thạch thất bí mật. Anh cắn đầu ngón tay trỏ, ép ra một giọt máu huyết phàm nhân tinh khiết nhỏ thẳng vào tâm ngọc bài.


“Oanh...”


Một tiếng chấn động cực kỳ nhỏ, chỉ vang lên trong tần số thần thức, bùng phát. Ngọc bài hấp thụ máu tươi, tỏa ra một luồng linh lực nguyên thủy màu xanh lục nhạt. Luồng sáng này nhanh chóng lan tỏa vào vách đá đen, kích hoạt một trận pháp ẩn mật cổ xưa từ thời người sáng lập tông môn. Vách đá trước mặt Diệp Trần khẽ rung nhẹ, rồi dịch chuyển ra hai bên, lộ ra một lối mật đạo tối tăm, phủ đầy bụi bặm vạn năm.


Mật đạo của Chân Nhân là lối đi ẩn mật nối thẳng vào lòng dược các, hoàn toàn nằm ngoài hệ thống giám sát và các trận pháp báo động mới thiết lập của nội môn. Diệp Trần dứt khoát bước vào, vách đá sau lưng anh lập tức đóng lại, trả lại vẻ rêu phong lạnh ngắt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


Bên trong mật đạo tối đen như mực, không khí ngột ngạt và lạnh lẽo. Diệp Trần bước đi cẩn cẩn dực dực nương theo ánh sáng tím nhạt phát ra từ Cổ Thần Kính giấu trong ngực áo. Càng đi sâu xuống dưới, nhiệt độ xung quanh càng tăng lên một cách bất thường. Mùi bụi bặm cổ xưa dần bị thay thế bởi mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi thảo dược cháy khét và một mùi tanh hôi của máu huyết phàm nhân.


Đi được khoảng trăm trượng, lối đi ngầm bắt đầu dốc xuống. Tai Diệp Trần khẽ động. Anh nghe thấy những tiếng nói chuyện khàn khàn vọng lại từ phía trước, kèm theo tiếng lửa than nổ lách tách và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng đầy đau đớn.


Diệp Trần tắt đi ánh sáng của gương đồng, áp sát người vào khe nứt đá ở cuối mật đạo, hướng mắt nhìn xuống.


Trước mắt anh là một đan phòng khổng lồ, rộng hàng chục trượng, nằm sâu dưới lòng đất của dược các ngoại môn. Ở chính giữa phòng là một cái bệ đá hình tròn khắc đầy trận đồ hiến tế. Trên bệ đá ngự trị một cái lò luyện đan khổng lồ bằng đồng rỉ sét – Lôi Hỏa Đan Lô, đang tỏa ra hơi nóng hừng hực và những tia sét xanh tím chập chờn.


Nhưng điều khiến đồng tử của Diệp Trần co rụt lại, lồng ngực thắt nghẹn như có một bàn tay khổng lồ bóp nát trái tim, chính là hình ảnh trên bệ đá tế đàn.


Muội muội Diệp Dao của anh đang bị xích chặt bằng bốn sợi xích sắt lôi thạch lớn bằng cổ tay. Thân hình thiếu nữ mười bốn tuổi gầy yếu, xanh xao đến mức chỉ còn da bọc xương, mặc bộ y phục linh bộc rách nát dính đầy vết máu khô đen thẫm. Gương mặt nhỏ nhắn của nàng nhợt nhạt, đôi mắt to tròn vốn đầy linh quang nay đờ đẫn, nhắm nghiền trong cơn mê sảng.


Đáng sợ hơn, chạy dọc dưới làn da mỏng manh của nàng là những đường gân máu màu xanh lam đang phồng rộp lên, liên tục di chuyển và phát ra tiếng lôi điện nổ lách tách. Đó là độc tố lôi thuộc tính cực mạnh đang tàn phá kinh mạch của nàng từ bên trong.


Đứng bên cạnh tế đàn là hai bóng người.


Một lão già gầy gò, khoác chiếc dược bào dính đầy vết bẩn đan dược xộc xếch. Gương mặt lão đầy những vết sẹo bỏng tàn khốc do nổ lò đan, đôi mắt lộ rõ vẻ điên cuồng và tàn nhẫn tột độ khi nhìn vào cơ thể Diệp Dao. Đó chính là Trưởng lão dược các Ngô Hữu Tài.


Kẻ đứng bên cạnh lão là một thanh niên tuấn tú, mặt trắng môi hồng, dáng vẻ thư sinh thanh nhã nhưng đôi mắt lại đầy sự tà dị và khinh khỉnh. Gã mặc dược bào thêu hoa văn đan lô tinh xảo của đệ tử thủ khoa ngoại môn – Hoa Vô Khuyết.


“Sư phụ, huyết mạch lôi thuộc tính trong người con bé này đã được kích hoạt đến mức cực hạn.” Hoa Vô Khuyết khẽ cười, giọng nói thanh nhã nhưng lạnh lùng thấu xương. “Đan độc lôi hỏa đã ăn mòn hoàn toàn kinh mạch phàm nhân của nó. Chỉ cần đêm nay chúng ta rút trích toàn bộ tinh huyết huyết mạch này truyền vào đan lô, viên Lôi Hỏa Đan Thai chắc chắn sẽ thành hình, giúp sư phụ đột phá bình cảnh Trúc Cơ lên Kim Đan!”


Ngô Hữu Tài vuốt chòm râu xơ xác, cười lên điên cuồng: “Tốt! Tốt lắm! Không uổng công ta lén giữ lại con bé họ Diệp này từ bãi xác gia tộc của chúng vạn năm trước. Huyết mạch Thương Hải di tộc của nó quả nhiên là lò thử thuốc hoàn mỹ nhất! Lũ tử sĩ phế thải ngoài kia chỉ là rác rưởi, chỉ có tinh huyết huyết mạch này mới xứng đáng làm chất dẫn đan!”


Nghe đến đây, một luồng nộ hỏa cuồng bạo như núi lửa phun trào đột ngột bùng lên trong lồng ngực Diệp Trần.


Ý đồ dùng Diệp Dao làm lò thử thuốc tàn tạ của chúng đã phơi bày hoàn toàn. Cha mẹ anh bị hại chết dưới hầm mỏ, đại ca hy sinh trong bóng tối, và giờ đây đứa em gái duy nhất của anh lại đang bị chúng coi như một thứ nguyên liệu luyện đan vô giá trị, bị bòn rút từng giọt máu huyết để phục vụ cho sự ích kỷ của lũ tiên nhân ngụy quân tử.


Nỗi đau xót tột cùng trước thân ảnh gầy yếu của muội muội hòa quyện với lòng căm hờn thấu xương tủy đối với hệ thống tiên môn ăn thịt người. Trong thức hải của anh, ý chí Cổ Thần Vạn Thương lạnh lùng, vô tình cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội, cộng hưởng với sát ý quyết liệt của phàm nhân Diệp Trần.


“Ngô Hữu Tài... Hoa Vô Khuyết... Hôm nay, ta sẽ dùng máu của các ngươi để tế kinh mạch cho muội muội ta!”


Diệp Trần không nhẫn nhịn nữa. Sát ý bùng phát, anh dứt khoát đạp nát vách đá ngầm, thân ảnh gầy gò lao ra khỏi mật đạo như một tia chớp đen thẫm, đáp xuống ngay trước bệ đá tế đàn.


“Ai?!”


Hoa Vô Khuyết là kẻ phản ứng đầu tiên. Gã giật mình quay lại, đôi mắt tà dị lập tức khóa chặt vào bộ tử sĩ bào rách rưới trên người Diệp Trần. “Linh 09? Gã tử sĩ phế vật mạch rác sắp chết kia? Sao ngươi có thể đột nhập vào đây?!”


Diệp Trần không thèm trả lời một câu. Đôi mắt anh đỏ ngầu sát ý, nhắm thẳng hướng Lôi Hỏa Đan Lô lao lên, định vung đao chém đứt xích sắt cứu Diệp Dao.


“Ngu xuẩn!” Ngô Hữu Tài thét lên đầy khinh bỉ.


“Oanh!”


Ngay khi tay Diệp Trần vừa chạm vào rìa bệ đá, một màng chắn trận pháp lôi hỏa phòng ngự ẩn mật lập tức bộc phát. Một luồng lực lượng phản phệ cực mạnh, mang theo nhiệt độ nóng bỏng của lôi hỏa nện thẳng vào lồng ngực anh. Diệp Trần bị chấn bay ngược ra sau vài trượng, hai bàn tay bị bỏng rát, da thịt cháy xém rỉ ra dòng máu đỏ thẫm.


Cú va chạm mạnh khiến huyết khí trong người anh dao động dữ dội, kinh mạch rạn nứt gào thét đau đớn. Trong thức hải, một phần tàn niệm oán hận vạn năm của Cổ Thần Vạn Thương bất ngờ cắn trả do anh lạm dụng thần lực khi kiệt sức, tạo ra một cơn đau buốt óc dữ dội khiến Diệp Trần lảo đảo, suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất.


“Ha ha ha! Một gã phế vật Luyện Khí Kỳ phế mạch mà cũng đòi phá trận pháp của sư phụ ta?” Hoa Vô Khuyết cười lên đầy chế giễu. “Sư phụ, để con bắt sống gã phản nghịch này, ném vào đan lô làm củi đốt luôn thể!”


“Vô Khuyết, phế bỏ tứ chi của nó, giữ lại thần hồn để ta luyện hóa!” Ngô Hữu Tài lạnh lùng ra lệnh, đôi mắt hí đầy vẻ tàn độc.


“Đệ tử tuân lệnh!”


Hoa Vô Khuyết bước lên một bước, chân nguyên Luyện Khí Kỳ tầng 9 bộc phát mạnh mẽ. Gã kết ấn bằng hai tay, kích hoạt Hỏa Diễm Khống Chế thuật.


“Vù!”


Từ trong lòng bàn tay gã, năm luồng hỏa diễm luyện đan màu đỏ cam bùng cháy dữ dội, biến hóa thành năm sợi xích lửa dài trượng, lao vút qua không trung, quấn chặt và bao vây lấy Diệp Trần từ mọi hướng. Sức nóng của ngọn lửa thiêu rụi cả không khí xung quanh, khiến mặt đất dưới chân Diệp Trần bắt đầu nóng chảy.


Diệp Trần đứng giữa vòng vây hỏa diễm, gương mặt nhợt nhạt không một chút dao động sợ hãi. Anh hít một hơi thật sâu, vận chuyển Cổ Thần Nhục Thân Thối Thể.


Da thịt trên người thiếu niên tử sĩ bỗng nhiên hiện lên những đường văn Cổ Thần màu tím bạc mờ nhạt dưới lớp áo rách. Anh không né tránh, mà chủ động bước lên, dùng chính bờ vai và cánh tay cứng như pháp bảo của mình để va chạm trực tiếp với năm sợi xích lửa.


“Xèo xèo!”


Sợi xích lửa quấn vào nhục thân Diệp Trần, nhưng thay vì thiêu rụi da thịt anh, ngọn lửa luyện đan của Hoa Vô Khuyết lại bị một luồng lôi hỏa chân nguyên tiềm ẩn trong cơ bắp anh – thứ năng lượng lôi phạt cực hạn mà anh đã hấp thụ và tích lũy từ Lôi Hình Đài trước đó – bộc phát ngược trở lại, dập tắt hoàn toàn năm sợi xích hỏa diễm.


“Cái gì?! Nhục thân của ngươi...” Hoa Vô Khuyết trợn tròn mắt kinh hoàng, không thể tin nổi ngọn lửa luyện đan của mình lại bị một gã phế vật dập tắt bằng tay không.


Diệp Trần không để gã kịp phản ứng. Anh vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Quyết, tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào thức hải, phóng ra sát chiêu Thần Thức Chấn Nhiếp của Cổ Thần Thần Thức Tầng 1.


“Uỳnh!”


Một làn sóng chấn động không khí vô hình, mang theo uy áp tinh thần khổng lồ của một vị Sáng Thế Thần kiêu ngạo tột cùng, bùng phát từ đôi mắt tím bạc của Diệp Trần, quét thẳng qua đan phòng.


Luồng sóng tinh thần này mạnh mẽ đến mức làm toàn bộ các bình ngọc đựng dược liệu xung quanh nổ tung thành trăm mảnh, bột thuốc bay tứ tung. Hoa Vô Khuyết đứng gần nhất, thức hải của gã lập tức bị luồng uy áp khổng lồ đè bẹp. Gã hét lên một tiếng thảm thiết, hai tai và mũi rỉ ra máu tươi thẫm, đầu óc choáng váng hoàn toàn, quỳ sụp xuống đất ôm đầu rên rỉ.


Ngay cả Ngô Hữu Tài đứng phía sau tế đàn cũng bị luồng chấn nhiếp làm cho lùi lại hai bước, sắc mặt đại biến: “Thần thức uy áp này... Ngươi không phải là phàm nhân! Ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào?!”


Diệp Trần bước qua thân ảnh đang quằn quại của Hoa Vô Khuyết, đôi mắt tím bạc lạnh lùng khóa chặt vào Ngô Hữu Tài. Anh nhận ra, muốn giải cứu Diệp Dao một cách an toàn mà không bị trận pháp phản phệ, cách duy nhất là phải tiêu diệt hoàn toàn kẻ đang nắm quyền khống chế trận bàn – chính là lão già đan sư điên cuồng trước mặt.


“Ngô Hữu Tài, nợ máu của Diệp gia ta, hôm nay ngươi phải trả!” Diệp Trần khàn giọng nói, sát ý ngút trời bao phủ toàn bộ đan phòng.


Ngô Hữu Tài nhìn thấy sát khí lạnh lùng trong mắt Diệp Trần, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi sợ hãi chưa từng có. Nhưng sự điên cuồng của một kẻ cuồng luyện đan lập dị nhanh chóng đè bẹp nỗi sợ. Lão gầm lên một tiếng đầy tàn độc, lao thẳng về phía đài điều khiển trung tâm tế đàn:


“Muốn giết ta? Lũ rác rưởi phàm nhân các ngươi chỉ xứng làm củi đốt cho đan lô của ta mà thôi! Hãy cùng con bé đó hóa thành tro bụi đi!”


Lão vung tay, đập mạnh vào trận bàn trung tâm, kích hoạt hoàn toàn Lôi Hỏa Đan Lô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!