Nhạc nềnRetroRoman_March

Hỏa Thiêu Mỏ Khoáng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cười khàn khàn của Tào Diêm truyền qua thần thức như một sợi xích sắt siết chặt lấy cổ họng Diệp Trần, báo hiệu cuộc vây quét tàn khốc sắp sửa bắt đầu.


Trong hành lang ngầm tối tăm và ẩm ướt của hầm ngầm Vong Tình Thủy, Diệp Trần đứng bất động, lưng tựa sát vào vách đá lạnh ngắt rỉ nước. Trên trán anh, vết sẹo nô ấn màu đỏ thẫm – thứ vốn là xiềng xích nô dịch tinh thần của hàng trăm tử sĩ Linh Tự Doanh – đang nhấp nháy luồng sáng đỏ tà dị, tỏa ra hơi nóng rát bỏng như muốn nung chảy da thịt.


Giọng nói của Tào Diêm lặp lại, lần này mang theo sự kiên nhẫn tàn nhẫn và nghi ngờ rõ rệt: "Linh 18, tại sao chưa có báo cáo? Ngươi đang ở đâu?"


Diệp Trần nín thở, hai ngón tay siết chặt chuôi thanh đoản đao mẻ lưỡi vẫn còn vương vệt máu nóng của Chu Kính. Dưới chân anh, xác của gã phản bội Linh 18 đã được giấu kỹ vào khe nứt sâu của vách đá, phủ lên một lớp bùn độc dày đặc để triệt tiêu hoàn toàn tử khí. Viên truyền âm phù trong miệng Chu Kính đã bị cổ thần lực bóp nát thành bột mịn, cắt đứt hoàn toàn khả năng liên lạc trực tiếp.


Tào Diêm đang nghi ngờ. Gã chưởng sự tàn bạo của trại tử sĩ sở hữu một tấm sinh mệnh trận bàn liên kết trực tiếp với nô ấn của toàn bộ thuộc hạ. Sự im lặng đột ngột của Chu Kính giống như một nốt nhạc lỗi trong bản nhạc chết chóc mà Tào Diêm chưởng quản. Chỉ cần nửa nén nhang nữa không nhận được phản hồi, gã chắc chắn sẽ dẫn theo hộ pháp Hình Đường lùng sục khắp hầm ngầm này.


"Thời gian không còn nhiều nữa..." Diệp Trần thầm nghĩ, đôi mắt tím bạc khẽ lóe lên trong bóng tối.


Anh không trả lời Tào Diêm, bởi bất kỳ sự giả giọng nào lúc này cũng dễ dàng bị thần thức Trúc Cơ Đỉnh Phong của gã chưởng sự nhìn thấu qua dao động nô ấn. Cách duy nhất để sống sót, để cứu muội muội Diệp Dao đang thoi thóp trong dược các ngoại môn, là phải lập tức kích hoạt quân cờ ngoài sáng mà anh đã âm thầm sắp xếp.


Diệp Trần vận chuyển một tia chân nguyên lôi hỏa ít ỏi còn sót lại trong đan điền rách nát, truyền vào một viên ngọc thạch truyền âm phế thải giấu sâu trong tay áo. Đây là tín hiệu liên lạc duy nhất giữa anh và Trương Đại Lực – thủ lĩnh phu mỏ phàm nhân tại mỏ số 9.


"Đại Lực, ra tay!"


Chỉ ba hơi thở sau khi tin nhắn được gửi đi, sâu dưới lòng đất Thần Hoa Châu bỗng nhiên truyền đến một chấn động dữ dội.


"Ầm!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ hướng mỏ khoáng Linh Thạch số 9, làm rung chuyển cả hệ thống hang động ngầm. Mặt đất dưới chân Diệp Trần run rẩy, bụi đá và những mảnh ngói vỡ từ trên trần hành lang rào rào trút xuống. Đó không phải là một vụ nổ phàm trần thông thường, mà là sự giải phóng năng lượng bạo liệt của hàng vạn viên linh thạch phế thải tích tụ oán khí được Trương Đại Lực nhồi chặt vào các mạch quặng yếu nhất.


Tại khu vực mỏ số 9, tiếng la hét, tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng bùng lên như sấm dậy. Trương Đại Lực, với thân hình hộ pháp lực lưỡng và chiếc xà beng sắt nặng trịch trên tay, đang đứng trên một tảng đá lớn, giọng nói vang dội như sấm truyền khắp các tầng hầm tối tăm:


"Hỡi các anh em phu mỏ! Tiên nhân coi chúng ta là gia súc, bắt chúng ta đào mỏ đến kiệt sức rồi ném xác ra nghĩa trang! Hôm nay, thà chết oanh liệt còn hơn sống lay lắt làm nô lệ! Đốt! Đốt sạch kho linh thạch ngoại môn cho ta!"


Hàng ngàn phu mỏ phàm nhân gầm lên phẫn nộ. Ngọn lửa căm hờn tích tụ qua nhiều đời lao dịch tàn khốc giờ đây tìm được ngòi nổ. Họ dùng dầu hỏa thô và bột quặng linh thạch dễ cháy phóng hỏa thiêu rụi các kho chứa linh thạch hạ phẩm ngoại môn. Linh thạch gặp lửa bộc phát ra những luồng khói ngũ sắc đậm đặc, cuồn cuộn bốc lên từ các hầm thông gió, nhanh chóng bao phủ toàn bộ thung lũng ngoại vi U Minh Khuyết.


"Báo! Mỏ số 9 bạo động! Kho linh thạch số ba và số bốn đã bị phu mỏ phóng hỏa!"

"Linh khí bạo loạn đang thiêu rụi trận pháp vành đai phòng ngự!"


Tiếng chuông cảnh báo của Chấp Pháp Điện Ngoại Môn vang lên dồn dập, xé rách bầu không khí âm u của đêm đông bão tuyết. Những luồng thần thức mạnh mẽ của các chấp sự tuần tra quét qua quét lại đầy hoảng loạn. Đối với U Minh Tiên Tông, linh thạch cống nạp là huyết mạch để duy trì sự sùng bái của thượng giới. Việc mỏ khoáng bị hỏa thiêu là một tai biến vĩ mô không thể dung thứ.


"Lũ kiến hôi guốc sắt này dám phản nghịch!" Tiếng gầm đầy giận dữ của Tào Diêm vang lên từ phía xa. Gã không còn tâm trí đâu để truy cứu sự im lặng của Chu Kính nữa. "Chấp Pháp Điện, lập tức điều động toàn bộ lực lượng tuần tra nghĩa trang và dược các đến mỏ số 9! Giết không tha bất kỳ tên phu mỏ nào chống đối! Phải cứu bằng được số linh thạch cống nạp!"


Đúng như Diệp Trần tính toán, thế trận nghi binh đã thành công mỹ mãn. Dưới áp lực của Tào Diêm, toàn bộ lính gác tuần tra và chấp pháp vệ binh đang phong tỏa khu vực nghĩa trang tử sĩ và dược các ngoại môn lập tức đổ dồn về hướng mỏ số 9 để dập loạn.


Lợi dụng làn khói linh thạch ngũ sắc mù mịt đang che phủ khắp các lối đi, Diệp Trần khẽ di chuyển nhục thân. Anh vận chuyển Ám Ảnh Độn Thuật, một môn thân pháp nương theo bóng tối mà anh đã rèn luyện khổ cực. Thân ảnh gầy gò của anh nhạt dần, gần như hòa tan hoàn toàn vào những góc khuất của vách đá ẩm ướt.


Anh lướt đi không tiếng động, nhịp tim và hơi thở được điều hòa về mức cực hạn của phàm nhân để tránh kích hoạt các trận pháp cảm ứng khí tức của ngoại môn. Mỗi bước chân của Diệp Trần đều nương theo bóng của những cột đá sụp lún hoặc làn khói độc đang bay lượn.


Tuy nhiên, việc cưỡng ép vận chuyển độn thuật khi chân nguyên lôi hỏa đã cạn kiệt khiến kinh mạch phế thải của anh đau đớn như bị hàng vạn cây kim châm nung đỏ đâm xuyên qua. Diệp Trần cắn chặt môi đến rỉ máu, dùng ý chí bất khuất của một tử sĩ để đè bẹp cơn đau thể xác. Anh hiểu rằng, Trương Đại Lực và các phu mỏ phàm nhân đang dùng mạng sống của họ để đổi lấy cơ hội quý giá này cho anh. Mỗi hơi thở chậm trễ của anh đều phải trả bằng máu của đồng đạo.


Lách qua một trạm tuần tra trống rỗng nơi các chấp sự vừa tháo chạy đi dập lửa, Diệp Trần tiến sát đến vành đai phòng ngự ngoài cùng của dược các ngoại môn.


Tòa tháp ba tầng bằng gỗ đen cổ kính hiện ra trước mắt anh, lơ lửng giữa làn sương mù độc tố của thung lũng. Nơi đó, sâu trong ngục tối lạnh lẽo, muội muội Diệp Dao của anh đang bị xích trên tế đàn thử thuốc, chịu đựng sự hành hạ của đan sư điên cuồng Ngô Hữu Tài.


Nhưng ngay khi Diệp Trần định lướt qua khoảng sân trống để tiếp cận mật đạo, bước chân của anh đột ngột khựng lại.


Thần thức nhạy bén từ Cổ Thần Kính giấu trong ngực áo bỗng nhiên phát ra một luồng cảnh báo lạnh buốt tinh thần. Diệp Trần lập tức lùi sâu vào bóng tối của một thân cây ngô đồng khô héo bên rìa sân.


Anh ngưng thần quan sát, kích hoạt Phá Trận Thần Nhãn. Đôi con ngươi của Diệp Trần khẽ xoay nhẹ, ẩn hiện hai vòng tròn trận đồ bát quái màu tím bạc xoay ngược chiều nhau đầy thần bí.


Dưới nhãn quan của phá trận cổ pháp, khoảng sân trống trải tưởng chừng như an toàn trước mặt anh thực chất đang bị bao phủ bởi một trận pháp bảo vệ hoàn toàn mới, vừa mới được thiết lập. Những đường vân linh lực màu đỏ máu và xanh lam đan xen chặt chẽ vào nhau như một lưới nhện khổng lồ, tỏa ra những luồng khí tức lôi hỏa không ổn định, sẵn sàng thiêu rụi và báo động ngay lập tức bất kỳ kẻ nào vô tình chạm vào.


Trận pháp này không có trong bản đồ phòng ngự cũ của ngoại môn. Đây là một cạm bẫy chết chóc mới được dựng lên để bảo vệ đan phòng giam giữ Diệp Dao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!