Trừng Phạt Kẻ Phản Bội
Bóng tối dưới hầm ngầm Vong Tình Thủy đặc quánh như mực, chỉ có ánh sáng u lam nhạt từ mặt hồ nước vừa được tịnh hóa hắt lên những vách đá ẩm ướt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần đá xuống mặt hồ tạo nên những tiếng "tách... tách" thanh mảnh, phá vỡ sự tĩnh lặng đến rợn người của không gian ngầm dưới lòng đất dược các ngoại môn.
Diệp Trần đứng bên mép hồ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Chân nguyên lôi hỏa trong đan điền của anh gần như cạn kiệt sau khi phải duy trì Tịnh Hóa Thủy Thuật để phân tách lượng độc tố khổng lồ của Vong Tình Thủy. Từng thớ thịt, từng đường kinh mạch phế thải vừa mới được vá víu trước đó giờ đây lại nhói lên những cơn đau buốt óc. Máu tươi từ vết sẹo Nô Ấn trên trán lại rỉ ra, chảy dài qua gò má nhợt nhạt, nhỏ xuống đất đá lạnh ngắt.
"Chu Kính..."
Diệp Trần âm thầm siết chặt nắm tay. Đôi mắt tím bạc của anh nheo lại dưới bóng tối, khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của tử sĩ mang số hiệu Linh 18 đang đứng cách đó mười bước.
Chu Kính đứng đờ đẫn, chiếc bình ngọc trong tay gã khẽ nghiêng, nhưng không có một giọt nước độc nào chảy vào. Đôi mắt vốn trống rỗng vô hồn của một kẻ bị tẩy não dở dang lúc này lại dấy lên một tia linh quang tà dị. Gã hít một hơi thật sâu, cố tìm kiếm cái mùi ngọt lịm quen thuộc của Vong Tình Thủy – thứ độc dược vốn là xiềng xích tinh thần của toàn bộ tử sĩ tại Linh Tự Doanh. Nhưng không có gì cả. Hồ nước trước mặt gã trong suốt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy cát, linh khí nguyên thủy tỏa ra dịu nhẹ, tịnh hóa cả làn chướng khí hôi thối xung quanh.
"Nước... nước biến đổi rồi..." Chu Kính lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn rách nát vang lên trong lòng hầm ngầm. "Kẻ nào... kẻ nào dám động vào hồ thần thủy của Chưởng sự?"
Ánh mắt của gã quét qua bóng tối, và ngay lập tức, gã nhìn thấy Diệp Trần đang đứng run rẩy bên mép đá. Dù Diệp Trần đã vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Ngụy Trang để che giấu tu vi thực tế, nhưng vết máu rỉ ra từ trán và hơi thở dốc dập dạp của anh không thể qua mắt được một kẻ đang cảnh giác cao độ như Chu Kính.
"Linh 09?" Chu Kính khẽ thốt lên. Đôi mắt hí xảo quyệt của gã đột ngột rụt lại. Gã không ngu ngốc. Một gã tử sĩ phế vật đáng lẽ phải chết trên Lôi Hình Đài, tại sao lại xuất hiện ở đây? Tại sao nguồn nước độc lại bị tịnh hóa ngay lúc gã có mặt?
Trong đầu Chu Kính, những mảnh ký ức hỗn loạn và độc tố chưa bị thanh tẩy hoàn toàn đang điên cuồng cắn xé. Bản năng sinh tồn ích kỷ của một kẻ hèn nhát trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Gã nhớ đến lời tuyên bố của Chưởng sự Tào Diêm trước bãi tập: "Kẻ nào phát hiện ra biến động bất thường, kẻ nào báo cáo được hành tung của kẻ phản nghịch, sẽ được ban thưởng một viên thọ nguyên đan hoàn chỉnh, kéo dài mạng sống thêm mười năm!"
Mười năm thọ nguyên! Đối với một tử sĩ phế thải vốn chỉ có thể sống lây lất qua ngày bằng đan dược rác, mười năm sống sót chính là cơ hội trời ban để gã thoát khỏi số phận làm bia đỡ đạn.
"Mười năm... Ta muốn sống... Ta phải báo cáo cho Chưởng sự!"
Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, Chu Kính liền lùi lại một bước, bàn tay gầy gò run rẩy lén lút đưa lên miệng. Gã khẽ há mồm, dùng đầu lưỡi đẩy một viên ngọc phù nhỏ màu đỏ máu giấu sâu trong kẽ răng ra ngoài. Đó là truyền âm phù – một bảo vật truyền tin cấp thấp mà gã đã lén cướp được từ xác một chấp sự tuần tra trong nhiệm vụ ám sát trước đó, luôn giấu kỹ như một lá bài bảo mạng để tìm đường thăng tiến.
Thông qua Thái Cổ Thần Thức nhạy bén, Diệp Trần lập tức nhìn thấu dao động linh lực yếu ớt phát ra từ kẽ răng của Chu Kính. Sát ý trong lòng anh bùng phát như núi lửa.
*Chu Kính, ngươi muốn bán đứng xương máu của đồng đạo để đổi lấy mạng sống mục nát của bản thân sao?*
Diệp Trần hiểu rằng, nếu để Chu Kính kích hoạt viên truyền âm phù này, Tào Diêm và đại quân Chấp Pháp Điện sẽ lập tức ập xuống hầm ngầm. Kế hoạch bạo động mỏ khoáng của Trương Đại Lực, sự an toàn của Lôi Kính Trần, và trên hết là mạng sống của muội muội Diệp Dao đang bị giam cầm trong dược các sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.
Trong giới tu tiên tàn khốc này, nhân từ với kẻ phản bội chính là tự sát.
"Chu Kính, ngươi đang tìm cái này sao?"
Một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp đột ngột vang lên ngay sát bên tai Chu Kính. Gã hoảng hốt giật mình, chưa kịp cắn nát viên truyền âm phù thì một bóng đen đã nương theo Ám Ảnh Độn Thuật, lướt ra từ góc khuất vách đá như một bóng ma vô hình.
Chu Kính kinh hoàng tháo chạy lùi sâu vào hành lang ngầm tăm tối dẫn ra ngoài. Gã vừa chạy vừa điên cuồng thúc động chân nguyên Luyện Khí tầng tám ít ỏi của mình, cố gắng truyền linh lực vào viên phù chú trong miệng để kích hoạt tín hiệu. Một luồng ánh sáng đỏ thẫm bắt đầu rực lên từ kẽ răng gã.
"Muốn truyền tin? Nằm mơ!"
Diệp Trần bước ra một bước, nhục thân của anh bỗng nhiên phát ra những tiếng nổ lách tách nhỏ. Các đường văn Cổ Thần màu tím bạc ẩn hiện dưới lớp áo bào rách rưới rực sáng rực rỡ, kích hoạt sức mạnh của Cổ Thần Nhục Thân Thối Thể. Sức mạnh thể chất bộc phát mạnh mẽ giúp anh bỏ qua cơn đau nhức của kinh mạch, lướt đi nhanh như một mũi tên xé gió, chắn ngay trước lối thoát duy nhất của hành lang ngầm.
Chu Kính biết mình không thể chạy thoát, gương mặt gầy gò vặn vẹo vì hoảng sợ và điên cuồng. Gã gầm lên một tiếng, vung tay kích hoạt một tấm bùa hộ mệnh cấp thấp cướp được từ trước. Một màng chắn năng lượng màu xám tro mờ nhạt lập tức dựng lên quanh thân gã, cố gắng cản bước tiến của Diệp Trần để kéo dài thời gian truyền âm.
"Cút khai cho ta!"
Diệp Trần không hề né tránh. Anh đưa bàn tay phải bọc đầy cổ thần lực tím bạc ra ngoài, dứt khoát chụp thẳng vào màng chắn năng lượng của Chu Kính.
"Răng rắc!"
Màng chắn màu xám tro vốn có thể chống đỡ được đòn tấn công của tu sĩ Luyện Khí tầng chín bình thường, giờ đây dưới sức bóp thô bạo của Cổ Thần Nhục Thân Thối Thể lại mỏng manh như một tờ giấy ướt, vỡ vụn thành trăm mảnh linh lực tiêu tán.
Cùng lúc đó, Diệp Trần vận chuyển Thái Cổ Thần Thức Quyết, phóng ra một luồng Thần Thức Chấn Nhiếp cực mạnh trực tiếp đâm thẳng vào thức hải của Chu Kính.
"Ầm!"
Chu Kính cảm thấy đầu óc mình như bị một chiếc búa tạ vô hình nện thẳng vào giữa trán. Thức hải của gã chấn động kịch liệt, ý thức tê liệt hoàn toàn trong vòng một hơi thở, viên truyền âm phù dính máu suýt chút nữa rơi ra khỏi miệng gã.
Chỉ cần một hơi thở đó là quá đủ cho một cựu tử sĩ dày dạn kinh nghiệm ám sát như Diệp Trần.
Bàn tay trái của anh lướt qua hông, rút ra thanh đoản đao tử sĩ đen thẫm mẻ lưỡi. Không có một động tác thừa, không có một tia chân nguyên rò rỉ làm động động trận pháp bảo vệ xung quanh, Diệp Trần dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp phàm trần vào một điểm, thi triển sát chiêu Nhất Đao Đoạt Mạng.
"Phập!"
Lưỡi đao lạnh ngắt đâm xuyên qua yết hầu của Chu Kính một cách chuẩn xác tột cùng. Máu tươi nóng hổi phun trào ra ngoài, nhuộm đỏ cả vách đá ẩm ướt. Đôi mắt hí của Chu Kính trợn trừng lên đầy tuyệt vọng và hối hận, gã muốn hét lên nhưng chỉ phát ra những tiếng "ọc... ọc" nghẹn ngào trong cổ họng.
Bàn tay bọc cổ thần lực của Diệp Trần nhanh như chớp bóp chặt lấy cằm Chu Kính, cưỡng ép bóp nát viên truyền âm phù màu đỏ máu ngay trong miệng gã trước khi nó kịp giải phóng bất kỳ một luồng sóng linh lực truyền tin nào ra ngoài. Viên phù chú hóa thành những mảnh vụn bột mịn dính đầy máu tươi lẫn lộn.
Nhục thân của Chu Kính dần mất đi sức lực, đổ sụp xuống đất đá lạnh ngắt của hành lang ngầm. Diệp Trần lạnh lùng rút thanh đoản đao ra, lau vệt máu trên lưỡi đao vào vạt áo rách của gã phản bội.
"Bài học đầu tiên của giới tu tiên: lòng tin không thể ban phát bừa bãi cho kẻ hèn nhát." Diệp Trần lẩm bẩm, ánh mắt tím bạc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào xác chết của Chu Kính.
Anh nhanh chóng dọn dẹp hiện trường, kéo xác Chu Kính giấu sâu vào một khe nứt đá tối tăm bên cạnh hầm ngầm, dùng bùn đất độc che phủ hoàn toàn khí tức tử thi để tránh bị bầy lang vệ tuần tra phát hiện sớm.
Tuy nhiên, ngay khi Diệp Trần vừa hoàn thành việc giấu xác, một luồng dao động tinh thần tàn bạo bất ngờ quét qua thức hải của anh thông qua dấu vết tàn dư của Nô Ấn cũ trên trán. Tiếng cười khàn khàn, lạnh lùng của Chưởng sự Tào Diêm vang vọng bên tai:
"Linh 18... Tại sao đến giờ này vẫn chưa gửi báo cáo định kỳ về tình hình hồ chứa? Có biến cố gì sao?"
Tào Diêm đã bắt đầu nghi ngờ khi không nhận được tin nhắn định kỳ của Chu Kính. Áp lực vô hình từ Chưởng sự Trúc Cơ Đỉnh Phong đang thắt chặt dần xung quanh hầm ngầm tăm tối này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!